Skip navigation

Sign up | Lost password? | Help

capuccinno's Blog

"Rồi một ngày một ngày c/s mới, ghé bước chân dưới hiên nhà

Will you stand by me?

Thường sợ phải đối mặt với những câu hỏi tại sao trong cuộc sống: Tại sao người có rồi, ta cho thêm, người chưa có, ta lấy bớt? Tại sao muôn vàn cánh cửa ta đã gõ nhưng ko mở? Tại sao... và tại sao...??? Rõ rồi, yếu mềm nên ko đủ can đảm đối mặt với nó! Nhiều khi muốn quên đi cho cuộc sống thanh thản vô tư nhưng...ko quên được, càng muốn quên thì càng nhớ! Cảm giác bồn chồn ray rứt tưởng như ko chịu nổi. ******, khi tôi cần bạn nhất, bạn đang bận rộn những gì? Tặng bạn bài hát này dù biết bạn sẽ chẳng bao giờ nhận được! Stand by me của Shayne Ward!



Gió mùa đông bắc....



Hôm nay về quê chào ông bà và thắp hương các cụ, đứng giữa cánh đồng mà chỉ sợ gió thổi bay mất. Lúc vào chào ông mình phải cố để ko bật khóc, tội nghiệp ông quá, ông giờ chẳng nhận ra mình nữa, nhưng không hiểu sao lúc mình bảo ông:"Ông ơi cháu đi đây, Tết cháu về thăm ông!" thì ông lại khóc...:frown: buồn quá!
2:47' online thấy cô bạn lấy Status: Outside cold, inside cold too... uhm, mình cũng thấy vậy. Xa Hà Nội vào đúng mùa đẹp nhất, tiếc thật...Đôi khi mình tự hỏi ko biết mình quyết định như thế có đúng ko ? nhóc bạn thân lại bảo rằng mình ko việc gì phải hối tiếc, làm như vậy thì mình mới ko còn con đường nào khác là phải cố gắng lên:( Con đường phía trước dài quá, nhưng mình sẽ vẫn tiếp tục vững bước trên con đường ấy bao giờ cho tới khi thực hiện được ước mơ hoài bão mới dừng. Có lẽ vậy là đủ nhỉ? bởi có ai đi hết được con đường đời đâu?
Ghét thật, mấy hôm trước mình có tâm trạng kiểu như thế này đâu nhỉ? phải hồ hởi phấn khởi lên chứ sao mình lại oải thế này???

Nước sôi! nước sôi!

Oài, cái số mình nó vất vả thật đấy, làm gì cũng cập rập, đến khổ! Mấy ngày ăn chơi chờ đợi cũng hết rùi, hôm nay nhận giấy bên kia báo, oài, giấy ghi hoành tráng thía, hí hí, nhìn rất chi là oai, lúc đc gọi điện đến nhận giấy mình ca mơ run quá:D , còn ko tin vào tai cơ, hơ hơ, được báo đúng lúc đang "Giấc mơ trưa" :lol: , vội vàng mặc quần áo lên trường, chẹp, hôm nay Hà Nội mưa bửn quá, đi đường lại gặp toàn đứa ngắn chữ, điên thế ko bít, nó cứ nhằm chỗ nước mà phi bắn tung tóe, híc, ức gần chết nhưng đang vội nên đành cắn răng đi tiếp.
Òa òa, bây giờ mình cứ rối tung lên nà, chả bít phải chuẩn bị , phải làm cái gì nữa, nhiều thứ quá đi mất, mình đã rối mà Phụ huynh càng làm mình rối hơn. Phù, mai ko đc đi học đú đởn cùng chúng nó rùi, mất công mình cả buổi sáng nằm chuẩn bị bài dịch dài 4 trang :frown: , hừ,kệ, chiều mai vẫn phải cố đi để đỡ mất công chuẩn bị bài! Đi học còn có cơ hội ngồi bàn đầu trêu thầy cãi thầy cham chảm chứ,ô nhưng thế cũng là 1 cách hay để luyện tiếng, hì hì, còn hơn là phải ở nhà nghe bố mẹ giục "con phải chuẩn bị cái này, cái kia" =>nhức đầu lém, kệ xác, có cái thân này mang đi là được rùi, cần gì chuẩn bị, mami nhờ?:D Đấy, đã nghe thấy tiếng mami gọi í ới rùi nè, híc, chết mất!:ko:

千里之外















Hơ, nghe mãi bài nì mà chả thấy chán gì cả, chờ mãi giờ anh ý mới ra album mới, phù

词:方文山 曲:周杰伦

屋檐如悬崖 风铃如沧海 我等燕归来

时间被安排 演一场意外 你悄然走开

故事在城外 浓雾散不开 看不清对白

你听不出来 风声不存在 是我在感慨

梦醒来 是谁在窗台 把结局打开

那薄如蝉翼的未来 经不起谁来拆

我送你离开 千里之外 你无声黑白

沉默年代 或许不该 太遥远的相爱

我送你离开 天涯之外 你是否还在

琴声何来 生死难猜 用一生 去等待

闻泪声入林 寻梨花白 只得一行 青苔

天在山之外 雨落花台 我两鬓斑白

闻泪声入林 寻梨花白 只得一行 青苔

天在山之外 雨落花台 我等你来

一身琉璃白 透明着尘埃 你无瑕的爱

你从雨中来 诗化了悲哀 我淋湿现在

芙蓉水面采 船行影犹在 你却不回来

被岁月覆盖 你说的花开 过去成空白

梦醒来 是谁在窗台 把结局打开

那薄如蝉翼的未来 经不起谁来拆

我送你离开 千里之外 你无声黑白

沉默年代 或许不该 太遥远的相爱

我送你离开 天涯之外 你是否还在

琴声何来 生死难猜 用一生 去等待






:happy: :jester:

Don't cry Joni !



Dont Cry Joni
Conway Twitty

Man - joni was the girl who lived next door
I've known her i guess 10 years or more
Joni wrote me a note one day
And this is what she had to say

Woman-jimmy please say you'll wait for me
I'll grow up someday you'll see
Saving all my kisses just for you
Signed with love
Forever true

Man- slowly i read her note once more
Then i went over to the house next door
Her tear drops fell like rain that day
When i told joni what i had to say


Man- joni, joni please don't cry
You'll forget me by and by
You're just fifteen
I'm twenty two
And joni i just cant wait for you

Man - soon i left our little home town
Got me a job and tried to settle down
But these words kept haunting my memory
The words that joni said to me

Woman- jimmy please say you'll wait for me
I'll grow up some day you'll see
Saving all my kisses just for you
Signed with love
Forever true

Man - i packed my clothes
And i caught a plane
I had to see joni
I had to explain
How my heart was filled
With her memory
And ask my joni if she'd marry me

I ran all the way
To the house next door
But things weren't like they were before
My tear drops fell like rain that day
When i heard what joni had to say

Woman- jimmy, jimmy please don't cry
You'll forget me by and by
It's been five years since you've been gone
Jimmy i married your best friend john

Nguồn lấy từ: Duong Anh Quan's Blog
:cool: Đây đúng là 1 câu chuyện bi hài! Vâng nhưng quan trọng là chúng ta rút ra điều gì? TRÂN TRỌNG NHỮNG GÌ CHÚNG TA CÓ ĐỂ KO PHẢI NÓI 2 TỪ :"NẾU NHƯ...":coffee:

Mùa thu Hà Nội.....



:smile: Thế là trời đã sang thu rồi, cái nóng nực của ngày hè cũng qua đi, nhưng rồi lại chợt thấy nhơ nhớ những cơn mưa mùa hè.Chưa xa Hà Nội mà đã cảm thấy nhớ mùa thu HN rồi, nhớ gì ư? nhớ “cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ, nằm kề bên nhau phố xưa nhà cổ, mái ngói thẫm nâu”…Hà Nội bây giờ đẹp hơn, hiện đại hơn so với tưởng tượng của mình qua câu hát, nhưng có lẽ nó ko gây nhiều xúc cảm như Hà Nội trong quá khứ.
Chưa tới mùa thu mà lòng đã cảm giác nao nao, hình như mùa thu thường khiến cho con người ta buồn và hoài niệm về những gì đã qua. Hoài niệm để rồi nhớ, để rồi tiếc, để rồi buồn vì những cái mà ta đã mất đi vĩnh viễn.
Mùa thu, mọi thứ dường như nhoà đi, không có cái gì rõ ràng cả. Ngay cả mình đang nhớ ai còn không biết cơ mà (!). Mình thì chưa bao giờ tự hỏi mình câu đó cả, nhưng cũng nghĩ lung tung, bâng quơ về một cái gì đó, về một ai đó... “Hà Nội mùa thu, đi giữa mọi người, lòng như thầm hỏi tôi đang nhớ ai…“
Hà Nội - nơi mình sinh ra, nơi có những người thân yêu của mình, nơi lưu giữ nhưng kỉ niệm vui hay buồn bởi vậy :"Dù có đi 4 phương trời, lòng vẫn nhớ về HN..."
*** Đêm nay trời không có sao. Mười hai giờ 11 phút rồi. Trong đầu vẫn còn vi vu câu hát: "còn thương nhớ nhau về thắp sao trời..."
Thu 2006
August

Dilemma!

Dẫu biết rằng ở đời này người ta phải đối mặt với nhiều lựa chọn nhưng sao lần này mình thấy khó quá! Phải lựa chọn nghĩa là mình sẽ mất đi thứ gì đó nhưng lại được thứ gì đó. Ôi chao, nhưng sao khó nghĩ quá, mình có phải là đứa tham lam ko? luôn muốn vẹn đôi đường...Chiều nay buột miệng hỏi thầy, nhưng thầy ko đưa ra câu trả lời cho mình mà chỉ đưa ra cho mình 1 câu chuyện về những chiếc mũ. Mình hiểu, mình phải đội lần lượt 4 chiếc mũ : vàng, đen, trắng , xanh lên để biết được câu trả lời. Đó cũng là 1 phương pháp để tư duy trước những sự lựa chọn. Ko phải nói gì chứ từ trước tới giờ mình luôn thấy thầy là 1 con người kiêu ngạo, hơn mình có 5 tuổi mà ăn nói hệt như 1 ông già 60,70, nhưng chiều nay thấy thầy ... đáng yêu thật, nhất là lúc thầy dạy mình viết tên mình và giải thích ý nghĩa của nó: chữ N viết như 1 ngọn núi, chữ G viết như 1 dòng suối bao quanh ngọn núi và chữ A viết như 1 con đường trải dài... Thầy đúng là 1 người bạn lớn của mình!:smile: Mình sẽ phải tự quyết định cuộc đời của mình. Quyết định lần này sẽ có tác động rất lớn và là bước ngoặt trong c/đ. Lắm khi cũng muốn nhấc điện thoại hỏi bạn bè nhưng nghĩ thế nào lại thôi. Mình ko muốn trao gánh nặng lên vai mọi người. Mình đã dừng viết ở đoạn này gần nửa tiếng, uh, cứ ngồi ngẩn ra, nghĩ miên man...Có lẽ mình đã tìm được câu trả lời cho mình chăng?

November 2009
S M T W T F S
October 2009December 2009
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30