Subscribe to RSS feed

Ngày hôm nay, 08/07/2010


Ngày hôm nay, cõ lẽ mình nên cố gắng thêm một chút nữa để không nói ra nhũng lời gây tổn thương người, để nói những lời không thật lòng nhưng người vui. Nhưng mình lại nói ra những gì mình suy nghĩ:
- Không muốn học anh văn nữa, chán lắm.
- Đuổi việc cũng được, nghĩ việc cũng được.
- M vậy đó. Thích thì lấy, không thích thì thôi.

Từ đó đến nay, mình chưa nói những lời buông xuôi như vậy với người lần nào. Nhưng hôm nay mình đã nói vậy. Tự nhủ, người trách mắng mình như vậy để mình tốt hơn vì người biết mình lười lắm, việc học anh văn chưa bao giờ là đam mê của mình nên người mới nói vậy.

Đối với người, mình chưa bao giờ không cố gắng hoàn thiện, nhưng lần này thấy mệt mỏi với lời nói của người quá. Nên mới nói như vậy, nhưng nói ra rồi lại thấy buồn hơn. Có bao giờ người thật sự nghĩ người nên nói gì vơi mình không.

Có lẽ mình cũng nên cố gắng theo lớp anh văn này, vì là lớp học miễn phí mà. Nhưng thật chán, mình theo không kịp bài, mình cảm thấy nản khi lớp lúc đầu đông, giờ thì vỏn vẹn 4 người, giờ lại thêm 1 người nghỉ. Mình đã thấy nản từ 2 tuần trước nhưng đã cố gắng đến giờ, mình không muốn học nữa. Mình muốn học một lớp cơ bản trước đã, nên mình quyết định ngưng học lớp anh văn này.

Bị người trách té tát như vậy, vì nghỉ lớp học anh văn này. Tự ái quá, mình sẽ cho người biết mình không như người nghĩ, mình sẽ học từ đầu. Mình sẽ cố gắng chọ cho người xem.

Buồn


M thích nghe Lenka hát bài Trouble is a friend. Thật tình M không hiểu hết nội dung của bài hát, nhưng không hiểu sao âm điệu của nó lại thích như vậy. Vui, M cũng thích nghe. Khi buồn M cũng muốn nghe. Không hiểu nữa.

Một thứ cảm giác rất quen nhưng lại xa lạ quá, một chút khó chịu trong lòng, một chút bất cần, mệt mỏi trong tâm hồn. Chỉ khi nào có tâm trạng M mới có thể viết được vài dòng suy nghĩ, nhưng lại chẳng lột tả được hết những gì suy nghĩ. Để rồi không tuôn ra được những buồn, bực, lo lắng, nghi ngờ,... Một sự khó chịu.

Sợ. Một thứ gì đó sẽ đổ ầm xuống sau bao nhiêu thời gian cố gắng, thay đổi, chỉnh sửa. Sợ, nên không dám nói ra, nhưng mình thật không biết nên nói gì. Sợ, nên cố gắng thay đổi tốt hơn. Sợ, nên M buồn. Để rồi một ngày nào đó vỡ òa như bọt biển. Tất cả sẽ vỡ òa, làm con tim M đau buốt.

Ngày xưa, trái tim mỏng manh và dễ vỡ. Vậy mà M cứ tưởng mình như cây Tùng, vững vàng, rắn rỏi. Để đến bây giờ M thật sự chỉ như....

Giờ thì sao? một phần chai sạn đang tồn tại trong trái tim.

Ngày hôm nay... 24/05/10


Ngày hôm nay, tôi sẽ an ủi và động viên những ai đang nản lòng. Một cái siết tay, một nụ cười, một lời nói của tôi có thể tiếp thêm sức mạnh để họ vững tin bước tiếp.

Ngày hôm nay... 21/05/10


Ngày hôm nay, trong cách ứng xử, tôi sẽ đặt mình vào vị trí của người đối diện để lắng nghe những cảm xúc của họ, để hiểu rằng những điều làm tôi tổn thương cũng có thể làm tổn thương đến họ.

Ngày hôm nay... 20/05/10


Ngày hôm nay, tôi sẽ tìm cách sẻ chia với những người bạn quanh tôi khi cần thiết, bởi tôi biết điều quý nhất đối với con người là sự quan tâm lẫn nhau.

Ngày hôm nay... 19/05/10


Ngày hôm nay, tôi sẽ cẩn trọng hơn với từng lời nói của mình. Tôi sẽ lựa chọn ngôn từ và diễn đạt chúng một cách có suy nghĩ và chân thành nhất.

Ngày hôm nay.... 18/05/10


Ngày hôm nay, tôi sẽ học cách tha thứ những gì người khác đã gây ra cho tôi, bởi tôi luôn nhìn vào hướng tốt và tin vào sự công bằng của cuộc sống.


Ngày hôm nay...17/05/10



Ngày hôm nay, tôi sẽ tự lắng lòng mình và cố gắng trầm tĩnh hơn. Tôi sẽ học cách kiểm soát những cảm xúc và suy nghĩ của mình.

Trouble is a friend

Trouble he will find you no matter where you go, oh oh No matter if you're fast, no matter if you\'re slow, oh oh The eye of the storm or the cry in the mourn, oh oh You\'re fine for a while but you start to lose control He's there in the dark, he's there in my heart He waits in the wings, he\'s gotta play a part Trouble is a friend, yeah trouble is a friend of mine, oh oh! Trouble is a friend but trouble is a foe, oh oh And no matter what I feed him he always seems to grow, oh oh He sees what I see and he knows what I know, oh oh So don\'t forget as you ease on down the road He's there in the dark, he's there in my heart He waits in the wings, he\'s gotta play a part Trouble is a friend, yeah trouble is a friend of mine, oh oh So don't be alarmed if he takes you by the arm I won't let him win, but I\'m a sucker for his charm Trouble is a friend, yeah trouble is a friend of mine, oh oh! Oh how I hate the way he makes me feel And how I try to make him leave, I try Oh oh, I try! He's there in the dark, he's there in my heart He waits in the wings, he's gotta play a part Trouble is a friend, yeah trouble is a friend of mine, oh oh So don't be alarmed if he takes you by the arm I won't let him win, but I'm a sucker for his charm Trouble is a friend, yeah trouble is a friend of mine, oh oh! Ooo, oh ooo, ooo ahh

Khi ta lớn....

Nhớ lúc bé, rồi khi còn đi học, lúc nào cũng mong được chóng lớn, lớn để làm những việc mình thích, để thực hiện những ước mơ của mình, để mọi người tôn trọng ý kiến của mình, được tự chứng tỏ mình,… và còn hàng tỉ lí do khác cho ước mơ được mau lớn…

....

Người ta “lớn”, tự chịu trách nhiệm cuộc sống của mình, rồi những thành công hay thất bại đều tự mình đón nhận. Có những sự thất bại nặng nề làm con người hụt hẫng, suy sụp nhưng khi ta đã “lớn”, ta phải tự mình nhận về những nỗi buồn của riêng mình.




“Lớn” là biết cảm nhận cuộc sống, biết buồn, biết đau khổ, biết tính toán cho mỗi ngày mới. Biết buồn khi gặp thất bại, biết chia sẻ với những nỗi đau, phải giấu đi những suy nghĩ thật của mình để mong người khác vui lòng.

Khi ta “lớn”, trong mỗi nụ cười dường như vẫn ẩn trong đó những lo toan, những nỗi buồn, những tính toán cho những ngày tới. Hiếm khi “lớn” mà ta được cười thoải mái, vô tư như ngày còn bé. Có những chuyện buồn, trắc trở trong cuộc sống, khi “lớn” ta phải giấu kín trong lòng, không thể chia sẻ với ai, không như ngày bé có thể vô tư chia sẻ với bố mẹ.

“Lớn” là ta mất đi sự thoải mái trong tâm hồn, để từng ngày trôi qua, người ta có thêm nhiều điều để suy nghĩ, từ đó trưởng thành hơn mỗi ngày.

Người ta đã “lớn” khi nhìn cuộc sống bằng con mắt thực tế hơn, không còn mơ mộng những ước mơ cao đẹp như ngày trước. Khi “lớn” ta chỉ biết sống cho ngày hôm nay, cho những công việc của buổi sáng, buổi chiều, buổi tối, cho những việc của hôm nay, ngày mai, tuần này, tuần sau. Đâu còn những giờ phút ngẩn ngơ bên sân trường mơ một tương lai thật đẹp, một tương lai mà chỉ có những ước mơ về một cuộc sống dễ dàng.

“Lớn” để biết lo lắng nhiều hơn cho người thân, bạn bè.

“Lớn” là phải biết cho nhiều hơn là nhận, cho đi những tình cảm yêu thương của mình đến người xung quanh, không còn vô tư nhận về những sự quan tâm của bố mẹ, bạn bè mà không nghĩ đến sự đáp trả.

“Lớn” là khi người ta biết xấu hổ về những thất bại, biết tự hào với những thành công, biết cuộc sống còn những điều chưa tốt, biết tìm cho mình một cuộc sống thật tốt.

“Lớn” để ta hiểu rằng không có một điều gì có thể dễ dàng như mình mong muốn, cuộc sống là những khó khăn, thử thách, muốn đạt được những điều mong muốn phải cố gắng rất nhiều, cuộc sống không là một món quà tặng mà nó là sự cố gắng hết mình để nhận lấy.

Và khi đã “lớn”, ta mới hiểu rằng khi ta lớn lên hằng ngày là thời gian những người thân ở lại bên ta càng ngắn lại, nhận biết rằng cuộc đời là những sự li tan, không có gì là mãi mãi.

Khi ta “lớn” ta mới hiểu những niềm hạnh phúc của tuổi thơ quí giá biết nhường nào và biết tiếc nuối những gì đã qua.

“Lớn” để ta cảm nhận rõ ràng nhất tình cảm mọi người dành cho mình, đó không chỉ có sự yêu thương mà còn có cả những sự ganh ghét, sự khinh thường, sự dối trá. Tất cả như thử thách mà mỗi người phải vượt qua trên con đường của mình và đôi lúc ta tưởng chừng không vượt qua được để qua mỗi thử thách lại thấy mình lớn hơn và trưởng thành hơn.

“Lớn” là xa rời tuổi thơ, tự đứng lên bằng chính đôi chân của mình, từ đó thấy cuộc sống này không hề đơn giản mà trái lại còn nhiều những nỗi buồn, những sự thất bại và còn đó cả những nỗi đau.

Lớn để thấy mình mất đi nhiều điều tốt đẹp, mất đi sự hồn nhiên; lớn để thấy nhiều điều không đẹp của cuộc sống, thấy mình mệt mỏi trong từng ngày trôi qua, lớn để cảm thấy mình quá bé nhỏ trong biển lớn cuộc đời mênh mông…

vietnamnet
February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29