Không thể và có thể.
Saturday, 13. June 2009, 22:25:54
Dòng sông đã ra đi làm sao về chốn cũ
Nếu nước khơi xa không thể thiếu những cánh buồm
Áng mây trên đầu đâu thể ngừng trôi
Còn đâu miền dương gian khi úa tan mặt trời
Bình minh có lên ngôi khi không còn đêm tối
Đã có sông sâu không thể thiếu những suối nguồn
Vắng anh trên đời đâu còn tình yêu
Người đã ra đi có thể trở lại
Vết thương ngày nào có thể liền da
Nước mắt sẽ thôi rơi, đôi môi lại chín đỏ
Bồi hồi ngày gặp nhau xua tan đi bao nỗi mong nhớ
Vòng tay yêu thương có thể rộng mở
Bóng mây muộn sầu có thể dần tan
Và điều này thật rộn ràng êm ái
Có thể một ngày mai chúng ta sẽ thành đôi
.
Ám ảnh một cách mê đắm, giống như "Trên đỉnh Phù Vân" và "Hồ trên núi".
một đời khát khao rút lòng nhả kén sầu
Ta muốn hỏi một câu: Bao giờ thôi tơ vương ?
Bao giờ hết tơ vương?
Có lẽ là chẳng liên quan gì.
.
Bình an lắm, không chán đâu.
Bình an tới nỗi chẳng còn nổi cả cảm xúc hay suy nghĩ gì để mà viết nữa.
Thôi muốn nổ bùng như hột bắp thành bắp rang bơ vì đâu có thành được một cái gì đó. Biết điều hơn.
Thôi muốn như con vụ xoay xoay xoay không còn thời gian để nghĩ nói chi than thở. Can đảm hơn.
Cũng chẳng dại dột gì mà rúc vào góc tối cầu nguyện vớ vẩn với gã hay quỵt cafe=)). Khôn ngoan hơn.
Thôi chăm bẵm kí ức. Cũng thôi cuống lên vì tương lai. Nói chi là hiện tại.
Có vài lúc cuộc sống cần lãng nhách một chút thế này, đầu óc trống rỗng không gì hết.Chả thèm chả thích chả ghét chả ghê cái gì hết.
Chẳng "nếu như..." hay "giá mà..."
Chẳng "Đúng ra nên..." hay "Tại sao không..."
Thôi cả "A ha" hay "Ôi thôi"
Cơ bản là nên như thế, phải như thế mới đúng chứ. Nhưng mà không phải lúc nào cũng được thế, mấy khi đâu nào, nên hưởng thụ thời khắc này cái đã. Trước khi nó ra đi.
Bình an, bình an. Như mùa hạ.
My summer.














MacChopin # 14. June 2009, 05:52
bua nao hat cho nghe haha
ngô minh tuệ # 14. June 2009, 14:36
MacChopin # 16. June 2009, 01:23