Cầu vòng ngày không mưa..

Subscribe to RSS feed

Lắng đọng

Chẳng ai trong chúng ta sống mà không cần có bạn, không cần được chia sẻ. Vậy nên đời sống tinh thần trở nên quan trọng và cần thiết lắm đỗi. Tất cả những cảm xúc và những cung bậc khác nhau của tình cảm, cùng nhiều món ăn tinh thần cụ thể khác đều là mạch nguồn để duy trì đời sống tinh thần. Và lắng đọng cũng là một cách làm cho đời sống tinh thần của ta ý nghĩa hơn!

Lắng đọng!
Là khi nghe một tiếng khóc nào đó khiến ta suy tư, là khi nghe một nụ cười làm ta thổn thức. Là khi nghe tiếng mưa rơi ngoài hiên làm ta thấy mình mong manh, là khi nhìn thấy một bức ảnh ngày xưa của Mẹ làm ta dâng trào yêu thương.

Lắng đọng!
Là khi nhìn thấy nụ cười trong sáng của một đứa trẻ, ta trở nên tinh khôi hơn khi nhớ về một thời thơ bé đã qua. Là khi chiếc lá vàng lảo đảo rơi trong chiều thu khiến ta giật mình cho một đời người rồi cũng sẽ như thế. Là khi nghe một bản hoà tấu về đêm, âm thanh da diết trầm bổng, như muốn xoáy trong lòng người về một nỗi niềm nào đó. Là khi một bức ảnh mà ta cho là ý nghĩa khiến ta trở nên thênh thang hơn...

Lắng đọng!
Là khi sải những bước chân tư lự trên một con đường vắng vẻ, ta cần sự ấm áp của một bàn tay, là khi màn đêm buông xuống nỗi cô đơn như được dịp gặm nhấm tâm hồn ta. Là khi ánh nắng lung linh của buổi sáng chiếu qua khoé mắt khiến ta tràn trề hy vọng cho ngày mới, là khi những giây phút trôi qua của cuộc sống làm ta nuối tiếc nhưng không muốn đứng lại…

Thế đấy! Ai trong chúng ta mà chẳng có những giây phút lắng đọng đúng không? Lắng đọng mà tôi nói ở đây không phải cái cảm giác thăng hoa của một nghệ sĩ, hay mang đầy tính triết lý của một nhà tư tưởng học, hoặc cái ngông của một nhà văn. Lắng đọng là những cái rất con người và đời thường.

Ta lắng đọng cho cái qua khứ đã trôi qua, và cho hiện tại mà ta đang sống. Bởi khi lắng đọng, ta mới nhìn nhận sự việc bằng một đôi mắt khác, một đôi mắt không bị chi phối bởi vật chất, hay một cảm xúc quá lí trí nào đó. Lúc ấy, ta nhìn bằng một đôi mắt biết chia sẻ, một tâm hồn rộng mở và một trái tim biết yêu thương tha thứ. (st ngoisao)

Độc thoại

..một chú kiến đã mất đi cả tuổi trẻ, cả sức mạnh trai tráng để nhận ra rằng trái bí mình đang cố bảo vệ không phải là trái đất của riêng mình, trái đất thì chỉ có một mà thôi..
Hà Nội những ngày buồn đến trống vắng, tớ không còn thấy cái sự đau đầu hành hạ mình, không còn thấy cái sự mệt mỏi đâu cả, tất cả chẳng giống như mọi ngày vẫn thế, hơn lúc nào hết tớ thấy yêu cái sự ồn ã như lúc này, nếu phải ở một không gian nhỏ, có lẽ tớ sẽ không đủ sáng suốt, không đủ minh mẫn để lựa chọn cuộc sống này. Nhìn lại tất cả tớ thấy mình thật may mắn, thấy mình đã được cuộc sống ưu ái, cho sự ồn ã để thấy yêu sự thanh bình, cho sự tĩnh lặng để trân trọng cuộc sống, cho tình yêu để thấy mình thật hạnh phúc, để người ra đi để thấy bạn bè đáng quý biết bao, cho lòng tốt để thấy mình ấm áp, cho sự ghen ghét để thấy cần hơn những tình bạn trân thành, cho tin yêu để thấy mình mạnh mẽ, cho khó khăn để đặt trọn cuộc sống tớ bên người.

Có đôi khi tớ đã lạnh lùng quá, đôi khi tớ đã bất cần quá, đôi khi tớ đã khắt khe quá, đôi khi tớ chưa mở lòng. Nhưng hơn tất cả là để thấy mình đã lớn, lớn cho trái tim không phải trọn vẹn không chút sứt mẻ, lớn cho tin yêu lớn lên trong trái tim này. Có đôi khi tớ đã nhìn mọi thứ thật khó khăn, nhìn tất cả với con mắt ác nghiệt, nhìn tình yêu với sự hờ hững, nhưng để tớ biết rằng, hơn lúc nào hết tớ cần lắm1 bàn tay, tớ cần lắm một bờ vai, tớ cần lắm 1 trái tim, tớ cần lắm 1 tâm hồn. Để tớ biết tớ yêu người, để tớ biết trái tim mình đang rộng mở, để tớ biết có đôi khi cần lắm sự tĩnh lặng riêng cho riêng mình.

Đã bao lần tớ lang thang đâu đó, rời xa cuộc sống ồn ã thành phố để tìm cho mình khoảng lặng riêng, tìm cho mình những gì được gọi là bình yên để cố xua đi sự bon chen xô bồ đang hút tớ đi từng ngày. Và để tớ biết chính trong cái ồn ã này, tớ tìm thấy tớ, tìm thấy sự vươn lên không dừng bước, tìm thấy trái tim nóng hổi tin yêu nhưng bao bọc bởi sự nghi ngờ, tớ tìm thấy im lặng khi xung quanh là tiếng XONE FM ầm ĩ, là sự vui nhộn đâu đó tưởng như rất xa, rất xa.

Có vài lần tớ đã phán quyết cuộc sống này quá khó khăn, có vài lần tớ đã phán quyết ngừơi thật khó tính, có vài lần tớ đã tự khắt khe với chính những gì mình thương yêu một cách quá đáng, có vài lần tớ đã tự làm tổn thương chính mình, và để làm đau hơn trái tim ai đó. Nhưng sao cơ, chính lòng tớ đã trùng lại cho sự toan tính, trùng lại cho rộng mở, trùng lại cho tìm thấy sự yên bình, và tớ hiểu rằng mình đã thực sự may mắn khi được sống cuộc sống này.

Đôi khi tớ đã chán nản trong công việc, đôi khi tớ đã bất cần sẵn sàng từ bỏ tất cả. Đôi khi tớ đã sống không niềm tin, đôi khi tớ tưởng chừng có thể làm tất cả mà không cần suy nghĩ, đôi khi tớ đã phá đi chính cái rào cản chuẩn mực nơi tớ. Để làm gì, chỉ nhận lại những phút vui ngắn ngủi, chỉ nhận lại những tiếng cười trong phút chốc, và sau đó là bao sự đau lòng của những người tớ tin yêu, sau đó là nước mắt cho những trái tim ấm nóng. Đôi khi tớ đã sống khác đi với chính cuộc sống vốn có, để tự lừa dối chính mình cho những tin yêu phù phiếm, nhưng còn lại gì khi tất cả ra đi, còn lại gì khi đối mặt với tớ là cuộc sống nhỏ nhoi này cho chính sự bươm chải trong rộng lớn để đòi về không gian bé tí. Giống như một chú kiến đã mất đi cả tuổi trẻ, cả sức mạnh trai tráng để nhận ra rằng trái bí mình đang cố bảo vệ không phải là trái đất của riêng mình, trái đất thì chỉ có một mà thôi.

Đôi khi tớ đã cố gào lên rằng tớ dũng cảm, tớ mạnh mẽ lắm, tớ có thể làm tất cả, đôi khi tớ đã run rẩy trong cứng cỏi, mệt mỏi trong vẻ mặt đanh lại, gục ngã trong sự tiến lên. Lấy hết mạnh mẽ, và lý trí để nói rằng tớ không yêu người, gào lên trốn chạy để không quá yêu người, phủ nhận chính tình yêu đang ngày một lớn trong trái tim này với người. Đôi khi tớ đã nói dối một cách hoàn hảo với người, chỉ để người đừng tìm thấy tin yêu trong tớ. Đôi khi tớ đã quá đáng, tệ bạc với người chỉ để người không biết rằng tớ đang rất yêu người. Đôi khi tớ đã là diễn viên đoạt giải oska chỉ để người nghĩ rằng chúng ta là những người bạn chân chính, không hơn. Tớ biết sau đó là bao đau lòng, là bao dằn vặt, là bao mệt mỏi trong tớ cho cuộc sống, nhưng những lý do tớ tìm ra để lý giải để giả dối cho chính tớ thì vẫn ngày một tìm thêm, chỉ có lòng yêu của tớ với người thì dường như ngày một sâu nặng, ngày một chỉ còn biết đến người. Đôi khi tớ đối mặt với mình và chỉ để nhận ra rằng tớ yêu người, yêu người, không một ai khác, và sẽ mãi chẳng ai khác có chỗ trong trái tim tớ nữa. Nhận ra đã quá yêu người và ngày một mệt mỏi cho chính sự giả dối với người. Để tớ đã luôn ước rằng được một lần người biết thực lòng tớ.

Đôi khi tớ đã muốn rời xa nơi đây để tìm cho mình vùng đất mới, đôi khi tớ đã bỏ rơi tất cả trong chán trường, đôi khi tớ đã tìm cách chạy trốn, đôi khi tớ đã quá yếu mềm trước khó khăn, để nhận ra điều gì, là sự run sợ trong chính trái tim tưởng đang can đảm nơi tớ. Đôi khi tớ đã phó mặc cuộc sống cho sự xoay vần, đôi khi tớ đã sống trong lạnh lùng, bỏ ngoài sự tin yêu, bỏ ngoài tình thân, làm tổn thương chính người yêu thương tớ, để nhận được gì? Chẳng gì cả.

Đôi khi tớ đã lấy bao lý do nào là vì tình thân nào là vì gia đình, nào là vì bạn bè,... để làm những điều chính tớ thấy rằng không hợp lý, chỉ suy cho cùng là vì chính bản thân tớ. Một lời xin lỗi cho những điều đã qua, một lời xin lỗi cho lòng mình thanh thản, một lời xin lỗi như tìm lại chính mình. Cuối cùng thì tớ lại đau lòng cho chính những điều đã qua. Tự hỏi mình đã được gì sau cuộc sống dài trong bon chen giả dối này. Tìm cho mình một tấm chân tình, tìm cho mình sự tin yêu chân thật. Tìm được gì sau những gì đã qua, tìm được gì sau tất cả ra đi trong tiếng thở của thời gian, trong sự sang mùa, trong trời nắng mưa gió lạnh.

Đôi khi tớ tìm cho mình sự yên bình nhỏ nhoi qua những khung cửa sổ nhỏ, tìm cho mình sự lặng lẽ trên cánh đồng đầy gió, tìm cho mình trái tim nhỏ còn lại chỉ cho riêng mình. Vậy đấy, tớ đang sống cho chính tớ phải không? Ai sẽ trả lời câu hỏi tớ vẫn đeo đuổi, tìm đâu để thấy tim mình thật sự yên bình.

Tớ viết những dòng này cho chính những suy nghĩ đối lập trong tớ, cho chính niềm yêu tớ vẫn ấp ủ, cho trái tim mà tớ tin mình thuộc về, cho cuộc sống tớ mỗi ngày, cho ai đó là một phần của cuộc sống. Chào nhé ngày mến yêu! (st)

Gửi đến Mẹ !!

Mẹ ơi, con ngại mở lời nói với mẹ những lời yêu thương, âu yếm… Con ngại chia sẻ với mẹ những chuyện vui buồn hằng ngày, Con ngại… cũng bởi con đã lớn, con ngày càng xa vòng tay của mẹ…
Chưa bao giờ con nói với mẹ là con yêu mẹ, cũng bởi con không có thói quen biểu lộ tình cảm với mọi người bằng lời nói.
Cũng chưa bao giờ con nói với mẹ là con cảm ơn mẹ rất nhiều, vì mẹ đã sinh con ra trên cõi đời này và cho con được làm con của mẹ.

Con chưa bao giờ nói với mẹ rằng con nhớ mẹ nhiều lắm. Những lúc mẹ đi làm về muộn, con đi ra đi vào, không thấy yên tâm khi thấy mẹ chưa về, cứ lo lắng không biết bây giờ mẹ đang làm gì, mẹ ở đâu, mẹ có bình yên hay không? Chỉ khi nghe thấy tiếng bước chân của mẹ con mới thấy mọi âu lo tan biến.

Cũng chưa bao giờ con hỏi mẹ có mệt không? Mẹ có vui không? Mẹ có buồn không? Con luôn luôn nhận những lời đó từ mẹ, mà không hề thắc mắc rằng ngày hôm nay có những chuyện gì xảy ra với mẹ.

Con ngại mở lời nói với mẹ những lời yêu thương, âu yếm… Con ngại chia sẻ với mẹ những chuyện vui buồn hằng ngày, Con ngại… cũng bởi con đã lớn, con ngày càng xa vòng tay của mẹ…

Nhưng với mẹ, con lúc nào cũng là Vịt, là đứa con nhỏ dại ngốc nghếch của mẹ, đứa con chẳng bao giờ chịu nghe lời mẹ khuyên răn, chọn nghề nghiệp hay làm bất cứ công việc gì.

Không phải con không biết là nghe lời mẹ chẳng bao giờ sai, nhưng con muốn chứng tỏ bản lĩnh của con. Con muốn tự quyết định những việc của mình, con muốn mình độc lập…

Mẹ chắc là buồn vì con nhiều lắm! Con chưa bao giờ làm cho mẹ vui kể từ khi con tốt nghiệp cấp III đến giờ. Con cũng không hiểu sao con lại trở thành một đứa con cứng đầu, khó bảo, nổi loạn như thế. Con làm mọi điều con thích và cũng chẳng thèm quan tâm đến suy nghĩ của người khác. Con ích kỷ, lúc nào cũng chỉ nghĩ cho bản thân con, làm mọi việc chỉ vì bản thân con…

Mẹ muốn con gái có một công việc ổn định, một con đường đi bằng phẳng, nhưng con không muốn thế. Con muốn đi theo con đường con thích - nghề báo. Con lựa chọn nó, mẹ không hài lòng. Con biết mẹ buồn, mẹ lo lắng con gái mẹ sẽ vất vả. Mẹ mắng con. Con không biết làm thế nào để mẹ hiểu con bây giờ? Đành chờ mai này vậy, mọi việc sẽ đâu vào đấy cả thôi mẹ ạ.

Mẹ đừng lo lắng cho con, mẹ ạ. Con cũng chưa đủ lớn khôn nhưng giờ con đã biết tự chăm sóc cho bản thân con, và cho em Gà nữa. Mẹ hay lo lắng cho con, cũng bởi sinh con gái ra là đã phải lo rồi, lo từ khi còn đỏ hỏn đến khi về nhà chồng mà vẫn phải lo…

Con biết mẹ lo lắng cho con nhiều lắm (đến em con mà nó còn phải phát ghen lên), nhưng con cũng chẳng bao giờ nói với mẹ rằng con yêu mẹ nhiều lắm, con cứ thấy không tự nhiên khi biểu lộ tình cảm với mẹ.

Mẹ có bệnh mà khộng chịu đi kiểm tra. Con biết mẹ sợ nếu mẹ có bệnh, cả nhà sẽ lo lắng và tốn kém như thế nào. Con không nghĩ nhiều, chỉ sợ mẹ không được ở cùng chúng con, không được nhìn thấy mẹ… Con sợ, thật sự con rất sợ, con sợ lắm…mẹ ơi…

Lần con trượt đại học, con buồn lắm, chỉ muốn buông xuôi, muốn từ bỏ tất cả, muốn chết… Con ích kỷ, chỉ nghĩ cho bản thân con, không nghĩ cho mẹ, vì con mà vất vả bao năm nay, không nghĩ đến những tháng ngày con đi ôn thi học sinh giỏi, mẹ đi nuôi con trên thành phố, không nghĩ đến niềm vui, nụ cười và nước mắt của mẹ khi con gặt hái được thành công… Con nghĩ con chỉ là đứa vô tích sự, một đứa bỏ đi…

Những gì mẹ mang lại cho con chính là sự tin tưởng, bao dung. Mẹ tin Vịt của mẹ sẽ làm được chuyện, và con đã thành công, nhưng sự thành công đó cũng đổi lại bao vất vả của mẹ… chính lòng thương yêu, tin tưởng của mẹ đã cho con có được thành công như ngày hôm nay. Bây giờ con đã sắp trở thành nhà báo rồi, vậy mà con chưa bao giờ nói với mẹ rằng: mẹ ơi, con biết ơn mẹ nhiều lắm. Con yêu mẹ rất nhiều!

Chủ nhật tuần này, con sẽ về với mẹ, và nói với mẹ điều con vẫn ấp ủ bao lâu mà chưa có dịp bày tỏ: mẹ ơi, con yêu mẹ! (st)

Tản mạn về người !!

Bạn hãy cùng tôi tham khảo một thí nghiệm nhỏ dưới đây nhé. Là như vầy: ném con ếch vào nồi nước sôi, thì nó sẽ lập tức nhảy vọt ra, bị bỏng một chút nhưng sống sót. Nhưng nếu bỏ nó vào nồi nước lạnh rồi đun nóng dần, con ếch thấy mát, rồi ấm áp dễ chịu nên nằm yên rồi chết trong nồi..
Chợt nghĩ con người cũng có một thuộc tính như vậy, đó là: Thói quen. Nếu cuộc sống của chúng ta là một nồi nước mát, thì nó cũng không ngừng nóng lên một cách tự nhiên, từ từ, đến nỗi nếu không để ý thì ta cũng chẳng nhận ra. Bởi chẳng nhận ra nên ta cũng chẳng thèm phản ứng hay hành động gì cả, ta chẳng làm gì...

Mỗi ngày đều lặp lại những gì của ngày hôm qua, rồi một ngày trôi qua và ngày hôm sau ta lại thực hiện quy trình cũ... Dù là ở nhà hay ở chỗ làm, ta có thể ngồi quán nước, lướt net, chơi game, đọc báo, xem TV, buôn dưa lê hay vô số những việc không tên khác. Cuộc sống “bình lặng” trôi đi. Rồi từ từ, dần dần, ta có những thói quen, những thói quen đến một độ nào đó cũng giúp ta “nằm yên” trong khi thiên hạ vẫn không ngừng tiến lên thần tốc, trong khi cuộc sống vẫn không ngừng “nóng” lên từng giây.

Ta hầu như chẳng còn muốn động não nữa. Trong công việc cũng như cuộc sống thường ngày, ta chẳng nghĩ ra được cái gì mới mẻ cả! Và rất có thể ta cũng sẽ có một “kết cục dịu êm” như con ếch kia!

Thời gian trôi qua nhanh quá khiến ta không nhận ra, hay vì những thói quen kia khiến ta mất đi cảm giác rằng thời gian đang vút qua? Để đến một lúc nào đó, nhìn lại đoạn đời đã qua, bỗng giật mình: Cùng với thời gian đã mất là tuổi trẻ, bao cơ hội đã bị bỏ lỡ, nhiều thứ vụt khỏi tầm tay, trong đó có những thứ quý giá mãi mãi không bao giờ còn tìm lại được. Cuộc sống liên tục vận động, không ngừng thách thức, cuộc sống tươi đẹp sẽ trở nên đầy những nguy cơ đang đến từ từ đối với tất cả những “chú ếch”.

Con người ta đôi khi rất kỳ cục, cũng rất giống… con ếch. Khi nguy cơ không rõ rệt, khi mọi sự chung quanh đều “cảm giác” như không có gì xảy ra thì chẳng bao giờ chịu phản ứng cả. Thế nên, một người từng xuất sắc ở một vị trí nào đó, có thể một ngày sẽ hết xuất sắc và bị thay thế. Một doanh nghiệp “một thời vàng son” nhưng có thể “đột nhiên” (trên thực tế là từ từ nhưng không ai cảm thấy mà thôi) chìm nghỉm. Thế nên mới có chuyện ở đâu đó xảy ra hoả hoạn kinh hoàng rồi người ta mới chịu để ý đến công tác phòng cháy chữa cháy, tai nạn giao thông xảy ra liên tục cho người đi bộ rồi người ta mới nghĩ được đến chuyện xây cầu vượt qua đường...

Và ở đâu đây còn vô số những “nguy cơ” khác đang từ từ lớn lên mà ta không hay biết hay không thèm biết. Có những điều xảy ra vào một ngày không đẹp trời nào đó mà ta vẫn gọi là "bất thình lình", thực ra lại đang được nuôi dưỡng qua từng ngày.

Sớm mai tỉnh giấc chợt tự hỏi mình: Lẽ nào ta cũng chỉ như một con ếch? (st)

Chuyện của nhóc và hắn

Ào ào, ngòai kia trời chợt đổ mưa, mưa rào mùa hạ! Hạt mưa to đùng dội xuống xối xả bắn tung tóe. Bầu trời đã tối sầm từ lúc nào mà hắn đâu có hay..

"Nè, cậu phải gọi tớ là chị rồi, cậu sinh sau tớ 1 tháng 10 ngày".
"Cậu muốn tớ gọi là chị thật à?" - Một chút buồn thoáng qua trên gương mặt hắn.

- Ừ - Gương mặt nhóc có vẻ nghiêm nghị.

- Nếu cậu muốn tớ gọi, tớ sẽ gọi, nhưng tớ sẽ không bao giờ đổi lại đâu.

Ở đâu đó ngoài kia, một đám mây đen đang kéo về lơ lửng trên bầu trời, che đi ánh dương đẹp của buổi ban mai. Hắn ngước nhìn ra bầu trời và có vẻ nghĩ ngợi xa xăm. Đúng là mùa hè, đang nắng mà trời chợt chuyển cơn mưa nhanh quá!

- Ừ, được rồi, gọi chị đi em - nhóc nói có vẻ lạnh lùng.

- Không ân hận nhé, cậu làm chị và tớ làm em? - mặt hắn chợt nghệt ra.

- Ân hận làm gì?

Ngòai kia, một tiếng sấm nổ ran làm hắn giật mình. Hắn ngơ ngác nhận ra có ai đó đang mang chuyện tình cảm của hắn ra làm trò đùa. Những ngày đã qua, phải chăng nhóc đã cho hắn ăn toàn là dưa bở? Quả thực nhóc đã làm cho trái tim hắn phải phập phồng và thấp thỏm, thậm chí ngay lúc này đây nỗi nhớ đang cồn cào xé nát cõi lòng hắn, và ở đâu đó bên kia hắn cũng biết có một trái tim đang đập một cách đồng điệu. Vậy mà bắt gọi là chị? Phải chăng đây chính là câu trả lời cuối cùng?

- Đã gọi chị là gọi chị mãi mãi, không gọi là em, là nhóc nữa? Hắn chợt thấy mình giống mấy con chim lạc lối đang hoảng hốt tìm một chỗ chú mưa. Chắc chắn trời sẽ mưa to, hắn nghĩ và chợt thấy thương cho mấy con chim.

- Ừ - nhóc nói một cách nhẹ nhàng như nói vào cõi hư vô.

Ào ào, ngòai kia trời chợt đổ mưa, mưa rào mùa hạ! Hạt mưa to đùng dội xuống xối xả bắn tung tóe. Bầu trời đã tối sầm từ lúc nào mà hắn đâu có hay. Thỉnh thoảng một vài tia chớp loằng ngoằng trong tâm trí hắn, rồi những tiếng nổ ầm ầm kéo theo sau làm hắn thấy ngột ngạt.

Hắn nhận ra hắn đã yêu nhóc nhiều lắm!

Sau cơn mưa, đi dọc bên hàng bằng lăng, hắn chợt thấy màu hoa đã nhạt đi mấy phần! (st)
February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29