Cây đàn Guitar cháy
Sunday, February 27, 2011 6:02:57 AM
Tôi không biết mình đã yêu anh từ lúc nào, có lẽ từ rất lâu rồi, tôi cũng không biết nữa nhưng thực sự tôi đã yêu anh từ lần đầu tiên tôi xem anh diễn trên sân khấu, tiếng guitar lặng lẽ và buồn đến nao lòng, tôi cảm nhận từng nốt nhạc thật ấm áp và rõ ràng, nhưng có vẻ như anh không hề tồn tại, anh chơi với tất cả trái tim của mình. Tình yêu âm nhạc đến với tôi trước, đúng là như vậy. Anh chẳng nói với tôi lời nào, tôi cũng vậy. Càng ngày tôi càng mê tít tiếng đàn ấy, lặng lẽ mỗi cuối tuần đến quán café đó, ngồi vào chỗ quen thuộc, uống li café đắng và cảm nhận tiếng đàn của anh. Mỗi ngày lặng lẽ như thế, và tôi đã đi được nửa năm.
Lần này tôi đến, cũng lặng lẽ như những lần trước, nhưng hôm nay chẳng thấy anh đâu, tôi ngồi mà lòng buồn sao xuyến, một cảm giác cô đơn tràn ngập trong tôi, lòng tôi miên man suy nghĩ về anh, tôi nghĩ ra đủ lí do hôm nay sao anh vắng mặt, tôi thấy tim hơi mệt khi nghĩ về những khả năng xấu có thể xảy ra với anh.
Cả tuần hôm đó, tôi đứng ngồi không yên mỗi khi bất giác nghĩ về anh, tôi mong sao cho thời gian trôi thật nhanh để đến thứ bảy, để tôi được gặp anh. Cuối cùng thì thứ bảy cũng đến, nhưng anh lại không đến nữa,…tôi cảm thấy lo lắng thật sự, và tôi vứt bỏ con thỏ đế lâu nay, tôi mạnh dạn hỏi anh phục vụ bàn, cũng là bạn thân của anh và biết được một câu chuyện thật buồn…

Anh đã có người yêu, không tôi không buồn về chuyện đó, anh bị suy thận mãn tính và phải chạy thận thường xuyên, nhà anh nghèo, không anh chị em, hiện giờ chỉ còn ba mẹ già, bao nhiêu đất đai, trâu bò gì cũng từ từ ra đi theo cái cách mà căn bệnh ngày một nặng hơn. Anh không phải doanh nhân, anh chỉ là một nghệ sĩ nghèo, giàu tâm hồn nhưng nghèo tiền bạc…
Hoàn cảnh của anh ngày một khó khăn hơn khi cái xui xẻo cứ đeo bám gia đình anh, mẹ anh thì bị tâm thần đã hơn 10 năm nay, ba anh là lao động chính của gia đình khi đi thăm câu lúc nửa đêm bị trượt chân ngã, bây giờ cũng đã bán thân bất toại. Một mình anh phải gánh trên đôi vai nhỏ bé của mình cả gia đình, nhưng than ôi, căn bệnh quái ác cứ hành hạ anh về thể xác, anh lại đau khổ về tinh thần,… Tôi đứng lặng cả người khi nghe câu chuyện của anh, “ ở đời sống bạc lắm em à…” anh phục vụ thở dài, người yêu anh cũng đã từ bỏ đi theo tiếng gọi “chân dài, đại gia”, nhưng tôi được biết anh không buồn vì người tình đã phụ bạc, anh yêu cô ấy bằng tất cả trái tim nóng, thôi thà người ta ra đi để được hạnh phúc còn hơn để họ bên cạnh, “con người luôn biết tìm đến bến đỗ hạnh phúc mà” anh phục vụ cười nhạt,… Tôi hỏi vội anh ấy bây giờ như thế nào,tôi bàng hoàng khi như tin về anh, chân tôi không còn đứng vững được nữa, hai chân tôi run lên từng hồi, lồng ngực tôi đau đớn, tim tôi như vỡ ra, tôi ngồi quỵ xuống, tôi không thở nổi nữa,.. Tiếng đàn guitar mãi mãi không còn cất được nữa, nó đã cháy rụi cùng anh, bố mẹ, mái nhà tranh rách, cái tài sản cuối cùng của gia đình anh. Gia đình anh đã châm lửa ngôi nhà và chết cùng nhau, anh đến cuộc đời này, làm việc trong sáng và cực lật để được sống,để được hạnh phúc,để được yêu, được ước mơ và theo đuổi niềm đam mê của mình. Nhưng cuộc đời bạc bẽo và cả ông trời nữa, cũng rất vô tình, tất cả đã đè bẹp cuộc sống, tình yêu, bóp nát ước mơ và đốt cháy niềm đam mê của anh. Có lẽ chính vì cuộc sống ấy mà đôi mắt và tiếng đàn của anh mới buồn đến vậy. Tôi thương anh và những người như anh rất nhiều...
Tôi không còn đến quán café đó một thời gian dài, hình như được nửa năm, một ngày cuối tuần tôi lại đến quán café ấy, cũng ngồi vào đúng vị trí ấy, uống li café đắng, đắng như cuộc đời vậy, mọi thứ trong quán đều không thay đổi, chỉ là không còn anh ở đó thôi. Nhưng tôi sẽ nhớ mãi, nhớ mái tóc bồng bềnh nghệ sĩ, nhớ khuôn mặt rất đẹp ấy, nhớ ánh mắt buồn đến lạ. Tôi nhớ tất cả, nhưng tại sao anh không nhớ anh đã nói “I love you” với tôi sau khi anh biểu diễn xong, anh không nhớ anh đã hứa “Hẹn gặp lại vào tuần sau” sao. Có lẽ tiếng guitar buồn và hình ảnh anh sẽ tồn tại mãi trong tâm trí tôi. Khi ta mất đi người mà ta yêu quí, ta mới hiểu họ quan trọng với ta như thế nào. Tôi yêu anh nhiều lắm, người mà anh không hề quen biết, hẹn gặp anh ở kiếp sau.
(Ngô Bá Lý, ngày 27 tháng 2 năm 2011)




























