My Opera is closing 1st of March

Tập hợp những bài đăng báo

Nhớ một mùa thi

Bài đăng báo Vietnamnet.vn ngày 17-7-2008

http://vietnamnet.vn/bandocviet/2008/07/794017

- Hàng năm, mỗi khi mùa thi tới, từ các miền quê, các sĩ tử lại cùng người nhà “khăn gói quả mướp” nườm nượp “lai kinh ứng thí”. Các ga tàu, bến xe chật cứng người. Người ra Bắc, kẻ vào Nam. Mỗi người một tâm trạng: trầm tư, hồi hộp, lo âu, căng thẳng… Tôi lại bâng khuâng nhớ về những ngày đã qua, ngày tôi đi thi đại học.



Đó là năm 1980. Tôi là một anh học trò ở một làng quê miền Bắc. Cuộc sống khi ấy còn nghèo lắm. Thi tốt nghiệp cấp 3 xong, ngày đi làm đồng: cày bừa, gánh phân, nhổ mạ… kiếm công điểm hợp tác xã phụ giúp gia đình, tối về tôi mới chong đèn ngồi ôn bài. Ngọn đèn dầu leo lét toả ánh sáng đỏ quạch xuống trang sách. Sáng ra, muội đèn dính nhọ cả mặt. Rồi đến ngày đi thi.



Hồi đó, thi đại học cũng thi “ba chung” như bây giờ nhưng địa điểm được đặt ở các tỉnh, học sinh tỉnh nào thi ở tỉnh ấy. Tôi một mình đạp chiếc xe cọc cạch vượt hơn 40km đến tỉnh lỵ để thi. Chiếc ruột tượng đựng dăm bơ gạo, một đùm muối vừng, vài đồng bạc lẻ giắt túi phòng khi đi đường xe hỏng. Đến nơi, tôi ở nhờ nhà một người quen, gửi gạo nhờ gia đình nấu cơm hộ.


Chuyện thi cử ngày ấy cũng thật bình thường, đơn giản, hay nói như bây giờ là rất nghiêm túc. Chẳng hề có chuyện chạy thầy, mua điểm, thi hộ. Cũng không có chuyện thí sinh dùng phao thi. Càng không có chuyện cướp đề, ném bài.



Học trò vào phòng thi chỉ có cây bút máy bơm đầy mực, thước kẻ, bút chì và vài tờ giấy trắng để làm nháp. Giám thị hầu hết là sinh viên năm thứ 4 của một trường đại học.



Trường thi là một ngôi trường tiểu học ở ven thị xã. Những phòng học vách đất, phên nứa đơn sơ. Một hàng rào tre gai sơ sài vây quanh trường, chủ yếu là để ngăn không cho trâu bò vào phá trường trong những ngày hè. Cả khu vực thi hình như chỉ có một người công an làm nhiệm vụ bảo vệ, (tôi nói hình như vì có công an bảo vệ hay không, nhiều hay ít tôi cũng chẳng nhớ vì hồi đó đi thi có ai để ý đến công an, bảo vệ để làm gì đâu).



Đề thi được chép trên bảng đen. Mọi người cặm cụi làm bài, chẳng ai để ý đến ai. Bên ngoài hàng rào là cánh đồng, các bác nông dân đang mải miết cấy cày. Có người vừa dong trâu “vắt, diệt”, vừa nhìn vào những ô cửa sổ thấp thoáng bóng thí sinh. Họ nói bâng quơ với nhau: “Hôm nay học sinh ở đâu đến đây làm gì mà đông thế nhỉ!”. Rồi lại lẳng lặng làm việc. Những buổi thi cứ thế diễn ra êm ả như thế.



Cuộc sống ngày trước đầy những vất vả nhọc nhằn và thi cử hồi ấy sao mà hồn nhiên đến thế. Từ những mùa thi như thế, biết bao người đã đỗ đạt, trưởng thành.



Cuộc sống hôm nay tuy chưa phải đã hết khó khăn nhưng đã khá hơn xưa rất nhiều. Thi cử cũng có nhiều đổi mới và cũng nhiều áp lực hơn. Nhưng bất luận thế nào, phải có niềm khát khao cháy bỏng mới giúp ta “vượt vũ môn”, đi tới chân trời mơ ước.








------(_^_^_)------

Cám ơn hoa phượngNhững mùa trung thu xưa

Write a comment

New comments have been disabled for this post.