My Opera is closing 1st of March

Tập hợp những bài đăng báo

Chẳng ai muốn sống trong đói nghèo

Con người ai chẳng mong muốn có cuộc sống đàng hoàng, tốt đẹp. Ít nhất cũng là có đủ cơm ăn, áo ấm. Chẳng ai muốn sống trong đói nghèo cả. Thế nhưng, do hoàn cảnh, nhiều người vẫn phải chịu cảnh sống cơ cực.



Vẫn còn đó bao mảnh đời bất hạnh: trẻ em lang thang cơ nhỡ, người già không nơi nương tựa. Vẫn còn biết bao trẻ em phải bỏ học vì nhà nghèo, không có tiền mua quần áo, sách vở hoặc phải đi làm để kiếm tiền giúp đỡ gia đình…

Xã hội không phải là không quan tâm đến những cảnh đời như vậy. Nhưng không phải một sớm một chiều là mọi việc có thể trở nên tốt đẹp ngay được.

Cho nên khi đọc xong bài Trông rét, nghĩ về sự chịu đựng của dân ta (SGTT.VN ngày 19-11-2011) tôi muốn bàn bạc thêm đôi điều.Cụ thể tôi không đồng ý với cách nhìn nhận vấn đề của tác giả bài viết đó.

Trước hết, về việc những em bé vùng cao đi chân đất trong trời rét buốt, cái rét đến mức trâu bò phải chết. Phải khẳng định rằng báo chí đưa tin không sai. Nhưng nhìn nhận sự việc ấy thế nào? Phải thấy rằng miền núi, vùng cao vẫn còn nhiều khó khăn. Vẫn còn những người nghèo đến mức không có tiền mua áo ấm, giày tất cho con. Còn nếu cho rằng việc đi chân đất trong giá rét của những em bé vùng cao không phải là do nghèo khó mà là do thói quen như bài báo viết thì là một cách nhìn phiến diện.

Và nếu ai đó choáng vì ý nghĩ vì sao cha mẹ, thầy cô giáo của các em lại có thể để cảnh đó diễn ra thì rõ ràng người đó chưa hiểu hết về cuộc sống của giáo viên vùng cao và người dân vùng cao. Ở đó, có những nơi heo hút, vài mươi nóc nhà rải rác trên sườn núi. Đường xá lắm đèo nhiều dốc, đi lại là chủ yếu bằng đi bộ. Từ bản đến trung tâm xã, trung tâm huyện cả đi lẫn về mất cả ngày đường. Thầy cô giáo có thương cũng không thể lo hết cho học sinh của mình được. Bố mẹ các em lo làm để có đủ gạo, bắp ăn hàng ngày cũng là quá sức rồi. Nên đến mùa lạnh muốn sắm áo bông, giày tất cho con nhưng không có cũng đành chịu.

Tác giả bài viết cho rằng khó chấp nhận việc các em bé vùng cao đi chân đất vì lý do nhà quá nghèo, nhưng thật tiếc, đó lại là thực tế. Cũng như ở thành phố vẫn còn cảnh những đứa trẻ phải bỏ học đi bán báo dạo, đánh giày, bán vé số để kiếm ăn. Chẳng ai muốn có những cảnh đời như vậy nhưng không phải hễ cứ muốn là được.

Cho nên, với sự việc này thì ta cần có một cái nhìn cảm thông, chia sẻ hơn là đưa ra những ý kiến rằng thầy cô giáo, gia đình, xã hội phải có trách nhiệm thế nào, rằng việc đi chân đất giữa mùa đông là thói quen chẳng dễ chịu!

Bài viết còn cho rằng dân ta từ xưa tới nay hầu như không biết chủ động chống rét, chỉ biết thụ động chịu đựng. Nhà cửa cứ thông thống. Nếu xây cất kín đáo rồi vẫn không có hệ thống sưởi ấm toàn bộ như nước ngoài. Tác giả còn viện dẫn ra việc người Pháp xây nhà ở ta với kiểu kiến trúc phù hợp, hệ thống lò sưởi, sưởi ấm và nêu vấn đề tại sao ta không học tập mà chỉ biết ngồi co ro, xuýt xoa kêu rét?

Đó là sự so sánh quá khập khiễng. Tại sao không nghĩ đến việc xã hội cần làm gì để nâng cao đời sống cho người dân nói chung, để họ có đủ ăn đủ mặc, để không còn cảnh những đứa trẻ đi chân đất trong mùa đông rét buốt, không còn cảnh "Các em học sinh ngất xỉu vì lạnh, đói".

CÀ PHÊ, MỘT THỜI ĐỂ NHỚHà Nội đâu của riêng ai...

Write a comment

New comments have been disabled for this post.