Skip navigation.

Hong bit ghi gi het tron ;)

Em không còn khóc nữa đâu anh

Em không còn khóc nữa đâu anh
Giọt nước mắt vô duyên trong dòng đời hối hả
Con đường xưa đã chia về hai ngã
Tiếc nuối làm chi cho chặt trái tim em

Đã biết rằng mình chẳng phải cho nhau
Em không muốn hoài niệm thêm nhiều nữa
Anh đã quên em dễ dàng thanh thản thế
Em khóc làm chi vô nghĩa phải không anh?

Không hẳn rằng giờ em đã quên anh
Em vẫn nhớ nhung để nguyện cầu anh hạnh phúc
Chẳng phải bao dung mà cũng không mong có lúc
Anh giật mình hối hận nhớ về em

Em bây giờ đã khác những ngày xưa
Người ta cho em những gì em mong muốn
Người ta dìu em khi em khụy xuống
Và chẳng bao giờ bỏ em lại như anh!

P/S: Thơ sưu tầm thôi nha.. đúng rồi khóc để làm gì khi người ta có thể thanh thản bỏ quên mình chứ..nhưng mà con tim nó cũng có lý lẽ riêng của nó..khi màn đêm buông xuống thì nỗi cô đơn sẽ vây kín và lúc đó trái tim lại khóc thầm và gọi tên anh..

For all

Sưu tầm:


Đừng quên hy vọng, sự hy vọng cho ta sức mạnh để tồn tại ngay khi ta đang bị bỏ rơi.
Đừng đánh mất niềm tin vào bản thân mình. Chỉ cần tin là mình có thể làm được và bạn lại có lý do để cố gắng thực hiện điều đó.

Đừng lấy của cải vật chất để đo lường thành công hay thất bại. Chính tâm hồn của mỗi con người mới xác định được mức độ "giàu có" trong cuộc sống của mình.

Đừng để những khó khăn đánh gục bạn, hãy kiên nhẫn rồi bạn sẽ vượt qua.

Đừng do dự khi đón nhận sự giúp đỡ, tất cả chúng ta đều cần được giúp đỡ, ở bất kỳ khoảng thời gian nào trong cuộc đời.

Đừng chạy trốn mà hãy tìm đến tình yêu, đó là niềm hạnh phúc nhất của bạn.

Đừng chờ đợi những gì bạn muốn mà hãy đi tìm kiếm chúng.

Đừng bao giờ cho là bạn đã thất bại khi những kế hoạch và giấc mơ của bạn đã sụp đổ, vì biết được thêm một điều mới mẻ thì đó là lúc bạn tiến bộ rồi.

Đừng quên mỉm cười trong cuộc sống.

Đừng quên tìm cho mình một người bạn thật sự, bởi bạn bè chính là điều cần thiết trong suốt cuộc đời.

Và cuối cùng đừng quên ơn những người đã cho bạn cuộc sống hôm nay với tất cả những gì bạn cần. Bởi vì con cháu đời sau của bạn sẽ xem bạn như tấm gương của chúng.

Bất chợt

Bất chợt đọc qua blog của 1 người bạn..lanh khôn để làm gì đôi lúc thấy lòng lạnh tanh..đâu phải cái gì cũng biết đều có lợi đâu..đôi lúc hiền hiền 1 chút..khờ khờ 1 chút đôi lúc cũng có cái hay của nó..
Biết được 1 tên boy đang xạo xạo trước mắt mình đấy, biết tỏng hắn nghĩ gì và sẽ làm gì bởi vậy đôi lúc lanh quá cũng có nhiều cái bất lợi nhỉ..mình vẫn chưa tìm thấy đối tượng hay người ta thấy mình chạy mất dép hết gùi ::smile:.
Lanh để ném ra đời không bị người ta bước lên thôi..để còn tồn tại nữa chứ hihi..nhưng mình lanh cũng đâu phải muốn bước lên ai đâu nhỉ..

Nếu như - gửi đến Hắn của Tôi

Nếu như cuộc sống chỉ có niềm vui mà không có nỗi buồn thì sẽ nhàm chán lắm. Khi đó, em sẽ không biết đau, mà nếu em không đau, thì làm sao em hiểu được nỗi đau của người khác thế nào?
Nếu như cuộc sống chỉ có nụ cười mà không có những giọt nước mắt thì sẽ vô vị lắm nhỉ. Nếu em chỉ nhìn thấy mỗi nụ cười, em sẽ nghĩ rằng mọi người đều rất vui vẻ và thân thiện với nhau. Như thế, em sẽ không biết rằng, đôi khi người ta đau quá mà không khóc được, người ta sẽ cười. Và cũng có khi, người ta khóc vì quá vui mừng. Hmm... có cả những khi người ta giả lảng với nhau nữa chứ...
Nếu như cuộc sống chỉ có những cuộc vui mà không có những khoảng lặng, thì mãi mãi em sẽ không bao giờ trưởng thành. Bởi vì em sẽ bị cuốn theo những cuộc vui ấy, em sẽ không có những khoảnh khắc để suy nghĩ. Cho dù em đã sai, thì cuộc sống vẫn cho em những khoảng lặng, để em tìm ra con đường tốt nhất để sống tốt cơ mà. Cuộc sống, cần lắm những khoảng lặng.

Nếu như chỉ vui vẻ với những người bạn, em sẽ chẳng bao giờ biết rằng cảm giác đơn độc nó đáng sợ đến thế nào? Và sẽ có lúc, vô tình em sẽ tạo ra cảm giác đơn độc cho bạn bè của em. Em rất mừng vì em nhiều lúc chạm đến cảm giác đơn độc.

Nếu cuộc sống chỉ có những thành công, em sẽ không biết được rằng thất bại đôi lúc còn đáng trân trọng hơn cả thành công. Nếu em chỉ thành công, em sẽ không có những kinh nghiệm để làm cho cái kết quả đó tốt hơn nữa. Và hơn hết, em hiểu rằng thất bại mang lại cho em nghị lực và quyết tâm hơn những thành công phù du...

Cuộc sống cho em nhiều, đôi lúc em thấy thế là không đủ... Nhưng giờ em đã biết yêu những gì em đang có, và em hài lòng với những gì mà cuộc sống đã, đang và sẽ cho em.

Em vẫn sẽ cảm ơn lắm những người đã mang lại cho em nỗi buồn, những người đã để em biết cảm giác đơn độc như thế nào, những người đã bỏ rơi và quay lưng lại với em khi em sai lầm, khi em khó khăn... Họ đã giúp em trưởng thành hơn, biết nghĩ hơn. Họ giúp em biết tin tưởng vào mình hơn, giúp em biết tự sống bằng chính sự nỗ lực của mình chứ không thể dựa vào người khác, dù chỉ một chút thôi.

Và hơn tất cả là cảm ơn những người luôn luôn tốt với em, những người luôn luôn động viên em, những người luôn tin tưởng vào khả năng của em... Họ giúp em thêm nghị lực, thêm sức mạnh và niềm tin để vững vàng trong cuộc sống. Em sẽ đền đáp tất cả những người đó.

Ta có cuộc sống của ta,
cũng như mọi người có cuộc sống của mọi người.
Ta đang đi trên con đường đã chọn,
cũng như mọi người đang đi trên con đường của mọi nguời.
Ta có những đam mê của ta,
cũng như mọi người có khát khao của mọi người.
Ai hiểu ta?
Ai ở cạnh ta?
Ai nhớ ta đã từng xuất hiện trong cuộc đời họ?
Thoảng hoặc lướt qua,
hoặc vô tình có những ấn tượng...
Ta đang đi...
Giữa phù du cuộc đời (!)
Trên con đường xác định
... trong cuộc sống của ta... (!)

Ca khúc Nếu Như
- Artist : Phương Thanh
- Composer : Đức Trí
Ngồi nơi đây em mơ, mơ về một ngày
Ngày xa xăm bên anh gần anh mãi
Rồi đông qua thu sang lá khô rơi vàng
Đếm lá buồn rơi theo thời gian
...
* Ta sợ mất một ai đó nhưng bản thân ta lại không níu giữ, ta muốn người đó quay lại nhưng lòng kiêu hãnh đã đẩy người đó đi xa hơn.Trong tình yêu, nếu bạn yêu một ai đó, hay cố gắng bên người đó. Và khi người đó thuộc về bạn, hãy trân trọng và gìn giữ. Bởi tình yêu không phải là một món đồ mà khi mất ta dễ dàng tìm lại được. Và nếu bạn may mắn có lại được thì trong tim người đó cũng đã hiện hữu một vết thương khó lành . Hãy sống sao để có thể mỉm cười khi 1 ngày qua đi ...

Mong chờ

Có bao giờ, bạn mong đợi 1 nick của ai đó sáng lên…Bạn chờ hoài, chờ hoài, và mỗi khi được trò chuyện với người ấy thì thật sung sướng và vui hết sức là vui? Có những giây phút kẹo ngọt như thế . 1 niềm vui nho nhỏ , đó là hàng ngày online và chat với 1 ai đó mình yêu mến. Đừng quên, ngay cả khi bạn cảm thấy cô đơn, có ai đó vẫn sẵn sàng chia sẻ cùng bạn! Nếu bạn đang yêu mến 1 ai đó, hãy gửi tin này đến ng` ấy, với 1 ước mơ, hy vọng ng` ấy sẽ hỉu và yêu mến tình cảm thiêng liêng đó của bạn

TAM @ QUỐC- CHƯƠNG 1- BẢY "CUA" SÁNG NGHIỆP

Cua 1:Vận mệnh là quả trứng chim ưng trong ổ gà
Nói về cuộc đời, thành hay bại đều tại tâm. Nói một cách dễ hiểu, bất kể là con nhà quyền quý hay con nhà nông, xuất thân từ công nhân hay tư sản, mỗi người đều phải đưa ra quyết định của chính mình. Quyết định của bản thân quyết định thành bại, quyết định vận mệnh. Trong tâm lý học có một câu kinh điển giải thích quan hệ qua lại giữa tư tưởng và vận mệnh:"Gieo hạt tư tưởng, thu hoạch hành vi; gieo hạt hành vi, thu hoạch tập quán; gieo hạt tập quán, thu hoạch tính cách; gieo hạt tính cách, thu hoạch vận mệnh." Cuộc đời xuất thân từ bần nông của Lưu Bị là một minh chứng rõ ràng cho câu nói trên. Lưu Bị là học sinh ở thành phố Trác Châu tỉnh Hà Bắc, vì cha mất sớm, mẹ nuôi rau cháo qua ngày nên cậu sống rất khổ sở. Lên cấp ba, một tối đi học về muộn, thấy mẹ vẫn khâu giày trong ánh đèn mờ mờ, cậu bảo:
- Mẹ, hôm nay trời lạnh lắm, mẹ ngủ sớm chút đi!
Mẹ đáp:
- Sáng mai con đi thi, mẹ cố thêm một đôi là có thêm một đồng cho con vào đại học.
Lưu Bị quỳ trước mẹ, sống mũi cay cay, nước mắt trào ra. Cậu nức nở:
- Mẹ, lên đại học tốn tiền lắm. Nhà ta nghèo, tiền đó được bao nhiêu? Mẹ đừng trông đợi gì!
Vai rung lên, mẹ hỏi Lưu Bị:
- Lẽ nào con chịu cả đời nghèo đói?
Lưu Bị khổ sở:
- Còn cách nào đâu? Có khi số trời định thế.
Mẹ bỏ giày xuống, nhìn con rồi nói:
Hồi nhỏ đọc "Tam tự kinh" mẹ vẫn nhớ một số chuyện. Con nói số trời đã định, vậy nghèo đói là nguyên nhân hay là kết quả đây? Mẹ kể chuyện để giúp con giải đáp. Một quả trứng chim ưng rơi khỏi tổ xuống đống cỏ khô, có người thấy, cho là trứng gà nên mang về nhà, bỏ vào ổ gà. Thế rồi quả trứng chim ưng cùng nở với các quả trứng gà khác. Từ đó, con chim ưng nhỏ bị coi là gà, nó sinh sống như gà, nhưng vì tướng mạo quái dị nên thường bị khinh rẻ. Nó cảm thấy cô độc và khổ sở. Một hôm, nó đang ăn cùng bầy gà, bỗng nhiên có một bóng đen trên trời chao qua lượn lại, bầy gà tán loạn tìm chỗ trốn. Khi nguy hiểm qua, cả bọn mới thở phào nhẹ nhõm. "Vừa rồi là con chim gì vậy? Nó hỏi. Cả bầy nói: "Là chim ưng, không còn con gì bay cao hơn chim ưng. " "Ồ chim ưng ghê gớm thật, bay cao sung sướng làm sao!" Nó thán phục. "Một ngày nào đó ta mà thành chim ưng thì hay biết bao!" "Đồ đần!" Đám gà chung quanh mắng nó: "Mày sinh ra là gà, thậm chí là con gà xấu xí làm cả bầy phải xấu hổ, mày làm sao bay như chim ưng được? "
Kể xong, mẹ nói với Lưu Bị:
- Con trai, vận mệnh là quả trứng chim ưng trong ổ gà. Giờ đây, con quyết định sống như gà hay bay cao như chim ưng?
Lưu Bị ngây ra, rồi hỏi mẹ:
- Mẹ nói con là chim ưng nhỏ lạc loài trong ổ gà?
Mẹ quả quyết:
- Đúng, con thuộc nòi chim ưng, con phải bay lên tận cùng trời xanh, không nên vì hai ba hột thóc trước mắt mà than thở.
Bà nói tiếp với con: Cha của cha của cha của cha của cha của cha của cha con là Lưu Thắng, con của Hán Cảnh đế, ngược lên nữa chính là hậu duệ của Hán Cao tổ Lưu Bang, con có dòng máu hoàng tộc.
Lập tức tỉnh ngộ, Lưu Bị nói với mẹ quả quyết:
- Mẹ, con hiểu ý mẹ, nhất định con không làm mẹ phải thất vọng! Sau hai năm khổ học, cuối cùng Lưu Bị đỗ vào trường Đại học Quản lý quốc tế Trường Giang. Ngày nhận giấy gọi, hai mẹ con vừa vui vừa buồn, nước mắt trào ra.

Cua 2: Tự cứu rồi trời cứu
Cái tên "Đại học Quản lý quốc tế Trường Giang" có gốc tích từ lời đề từ trong Tam quốc diễn nghĩa: "Trường Giang cuồn cuộn chảy về đông".
Đây là một trường nổi tiếng quốc tế, từng đào tạo không biết bao anh hùng hào kiệt.
Ông chú Lưu Nguyên Khởi hay tin cháu mình đỗ đại học, bèn bảo với chị dâu:
- Thằng này sẽ làm cha nó mát lòng nơi chín suối. Chỉ có chị sẽ thật vất vả. Từ giờ học phí của nó để em lo!
Ông chú có một cửa hàng nhỏ, cô chú cùng lũ em Lưu Bị đều làm cho cửa hàng nên họ có chút tích lũy.
Cả Lưu Bị và mẹ đều mừng rỡ và thấy có điểm kỳ quái. Mừng vì khoản học phí tốn kém tự nhiên có người lo; kỳ quái vì xưa nay ông chú hết sức lạnh nhạt với bà chị dâu nghèo, giờ sao lại đột ngột hào phóng mở túi ra?
Ông chú cười ha hả giải thích:
- Có câu "tự cứu mình rồi trời cứu". Trời còn giúp cháu ta, huống hồ ta là chú nó!
Tự cứu rồi trời cứu? Lưu Bị cảm thấy xúc động. Từ khi vào đại học, cho tới sau khi tốt nghiệp, mỗi lần gặp khó khăn, cậu lại một lần trăn trở và hỏi trời xanh: Tự cứu và được trời cứu liên quan gì đến nhau? Và cậu tự đưa ra đáp án:
1.Người thật sự tự cứu mình sẽ làm người khác kính trọng.
Khi bất chấp khó khăn, khó khăn phía trước anh ta sẽ tự động lùi bước - việc đó như có thần linh giúp đỡ
2. Người thật sự tự cứu mình như con đom đóm trong đêm, không chỉ làm sáng bản thân mà còn khiến người khác đánh giá cao. Khi đã đánh giá cao, họ sẽ giúp đỡ bằng nhiều cách – nó giống như vận tốt tới.
3. Mọi người đều tin rằng, một người thực sự tự cứu mình cuối cùng sẽ thành đạt, giúp đỡ một người sau này thành đạt làm họ sung sướng.
4. Nếu người tự cứu mình là người ân nghĩa, anh ta sẽ càng nhận được nhiều giúp đỡ, vì thế khó khăn trước mắt sẽ giảm đi nhiều.
Đáp án của Lưu Bị giải thích câu nói mang màu sắc mê tín, nó quả nhiên ứng với bao việc sau này. Thấy Lưu Bị nhà nghèo mà vẫn nỗ lực học tập, nhà trường đã giúp cậu bằng rất nhiều cách, đầu tiên là giảm học phí, sau cấp học bổng, rồi tìm cả việc làm thêm cho cậu. Qua bốn năm đại học, chợt ngoảnh lại, cậu đã một hơi trải qua bao gian khổ, hệt như đêm đã qua và ngày đang dần tới.

Cua 3: Tâm huyết thu về hạnh phúc
Người dạy cua thứ ba cho Lưu Bị là nhà kinh tế học nổi tiếng Lư Thực, khi đó cậu vừa bước chân vào trường.
Lư Thực bước lên bục giảng, cười với lớp sinh viên mới:
- Là một giảng viên, tôi hy vọng trở thành mentor (cố vấn thân thiết ) để chỉ dẫn, giúp đỡ các anh chị. Còn có thật sự thành tài hay không, quan trọng là các anh chị.
Thầy Lư Thực còn nói, bốn năm đại học không chỉ để đọc sách, càng không phải để kiếm một mảnh văn bằng, mà là thu nhận một vision (tầm nhìn ) cùng tư duy logic.
- Có ai ở đây từng chơi dế chọi chưa?
Một sinh viên nam tên là Công Tôn đáp:
- Em chơi rồi, hay lắm.
Một sinh viên nữ tên là Sái Văn Cơ nói:
- Em biết rồi, dế còn gọi là "xúc chức", ba bảo chọi dế mất nghiệp.
Giảng viên Lư Thực nói:
- Có người bảo chọi dế mất nghiệp, có người bảo dế là niềm vui trong sáng thời con trẻ. Ở đây, ta không bàn chơi dế tốt hay xấu, mà là mục đích của nó. Để tôi kể câu chuyện về một nhà côn trùng học với con dế cùng bạn anh ta, một nhà buôn với đồng xu. Hy vọng câu chuyện giúp mọi người mở ra vấn đề…
Câu chuyện của thầy Lư Thực thật hấp dẫn, theo các động tác của thầy, câu chuyện được mở ra:
Một nhà côn trùng học cùng bạn là nhà buôn vừa đi vừa trò chuyện trong công viên. Bỗng nhiên nhà côn trùng học dừng bước, dường như ông ta nghe thấy điều gì.
"Sao vậy?" Ông bạn nhà buôn hỏi.
Nhà côn trùng học lắng nghe, nét mặt rạng rỡ: "Anh có nghe thấy không? Một con dế đang gáy, đó là một con dế cụ đấy”
Ông bạn nghe ngóng mãi không ra, đành đáp: "Tôi chẳng nghe thấy gì cả!" "Anh đợi chút". Nhà côn trùng học vừa nói vừa chạy vào lùm cây gần đó. Một lát sau, nhà côn trùng học bắt được con dế, ông ta nói với bạn: "Anh thấy không? Một con dế răng trắng, cánh vàng, đó là con dế cực hiếm đấy! Xem xem, tôi nghe có lầm đâu?"
"Đúng vậy, anh nghe cực chuẩn." Nhà buôn khâm phục hỏi bạn: "Anh không chỉ nghe được tiếng dế gáy, mà còn biết được chất lượng dế. Làm sao anh nghe ra được?"
Nhà côn trùng học đáp: "Con dế này gáy chầm chậm, mấy phút mới gáy hai, ba tiếng. Dế nhỏ gáy gấp hơn, tiếng gáy cũng đều. Dế đen, dế đỏ, dế hồng, dế vàng… có tiếng gáy khác nhau. Tiếng kêu của dế vàng có thanh kim. Sự khácbiệt trong tiếng dế kêu cực tinh tế, vì thế phải để tâm mới nhận ra được. "
Họ vừa trò chuyện vừa ra khỏi công viên và đi ra đường cái. Bỗng nhiên, nhà buôn dừng bước và nhặt lên một đồng xu. Trong khi đó, nhà côn trùng học không nghe thấy tiếng đồng xu rơi, vẫn phăm phăm bước tiếp.
- Câu chuyện đó nói lên điều gì? Lư Thực hỏi.
Cả lớp nghĩ ngợi, chưa ai giải đáp. Đợi một lúc, thầy Lư Thực đưa ra đáp án:
- Nhà côn trùng học chỉ để tâm đến côn trùng nên nghe được tiếng dế. Nhà buôn chỉ để tâm đến tiền, vì thế ông ta nghe được tiếng đồng xu rơi. Câu chuyện nói rằng, bạn để tâm vào đâu, sự nghiệp của bạn ở đó.
Thầy Lư Thực nói tiếp:
- Qua bốn năm đại học, các anh chị sẽ theo đuổi sự giàu có. Xin hãy nghĩ kỹ, cái gì là sự giàu có của các anh chị. Để tâm đến sự giàu có ở đâu, các anh chị sẽ có sự giàu có ở đó. Để giúp mọi người hiểu rõ thêm, chúng ta hãy cùng làm một thực nghiệm.
Thầy đưa ra một hộp giấy lớn đầy cát, vừa đưa cho lớp xem vừa nói:
- Trong hộp cát này chôn mạt sắt, đố cả lớp dùng ánh mắt hay đầu ngón tay mà lấy được mạt sắt ra.
Cả lớp lắc đầu.
- Chúng ta không cách gì dùng ánh mắt hay đầu ngón tay lấy mạt sắt ra khỏi cát, nó cũng khó như tìm được khách hàng giữa muôn triệu người. Tuy nhiên, có một loại công cụ có thể giúp ta nhanh chóng lấy mạt sắt ra khỏi cát. Mọi người chắc biết điều đó là gì.
Thầy Lư Thực lấy trong túi ra một thanh nam châm, rà qua rà lại trên mặt cát, mạt sắt lập tức nhô khỏi cát bám vào thanh nam châm. Thầy Lư Thực giơ lên cho cả lớp xem, nói:
- Đó là sức hút của nam châm, dùng ánh mắt hay đầu ngón tay không thể làm thế được, với nam châm lại rất dễ dàng.
Cả lớp tròn mắt chăm chú nhìn một việc đã từng biết. Thầy Lư Thực nói:
- Nếu nói hộp cát này là cuộc sống, là những cuốn sách khô khan, thì khối nam châm chính là trái tim nhiệt huyết. Các anh chị để tâm ở đâu, sự giàu có của các anh chị ở đó - nếu như các anh chị có một trái tim đầy nhiệt huyết. Trái tim nhiệt huyết sẽ hấp thu tri thức và lợi ích từ sách vở và trong cuộc sống tựa như nam châm hút sắt. Song, một trái tim không nhiệt huyết chỉ như đầu ngón tay, dù có cào đi cào lại trên cát cũng không lấy được thứ gì. Có phải vậy không? Chỉ cần có trái tim đầy nhiệt huyết, các anh chị sẽ có khả năng phát hiện, mỗi ngày đều thu hoạch, mỗi ngày đều tích luỹ, mỗi ngày đều có niềm vui.
Thầy Lư Thực vừa giảng vừa để sinh viên đùa nghịch với hộp cát. Thầy khoát tay, giọng sang sảng:
- Để tâm ở đâu, sự giàu có của các bạn ở đó, bất kể khó khăn hay nghịch cảnh, dù hoang mang thế nào cũng cần tin vào điều đó. Bất kể ở đâu, khi nào, nếu có trái tim nhiệt huyết, các bạn sẽ như thanh nam châm. sẽ thu hút được nguồn vốn hữu ích, sẽ có được cuộc sống sung túc và hạnh phúc.

Cua 4: Làm một người được yêu mến
Mới học được một tuần, Lưu Bị bị mời lên phòng giám hiệu vì đánh nhau. Vừa hay thầy Lư Thực đi qua. Thầy nhìn Lưu Bị một cái rồi hỏi thầy giám hiệu:
- Nó làm sao vậy?
Thầy giám hiệu nói:
- Bạn cùng phòng báo cáo nó rất thích gây gổ. Nhập học có mấy hôm đã đánh nhau ba trận. Anh xem cái tướng mạo kia, tóc tai với lông mi cứ dựng ngược lên!
Thầy Lư Thực nói:
- Tôi biết cậu sinh viên này, để nó cho tôi!
Thế là Lưu Bị theo thầy Lư Thực tới văn phòng. Thầy Lư Thực bảo Lưu Bị ngồi, đưa cho ly trà. Lòng Lưu Bị lúc đó nóng như chiếc ly.
- Nói xem, đã xảy ra chuyện gì?
Thầy Lư Thực hỏi. Lưu Bị trả lời uất ức:
- Chúng nó không coi em ra gì, cứ cố ý trêu tức.
- Vì sao bạn lại trêu em? - Thầy Lư Thực hỏi tiếp.
Lưu Bị gãi đầu đáp:
- Chúng nói gọi em là đồ nhà quê. Mà phòng em bảy đứa thì cả bảy là nhà quê, cớ sao chúng nó còn trêu em?
Thầy Lư Thực đã hiểu chuyện gì xảy ra. Thầy nhìn Lưu Bị bằng ánh mắt chân thành, nói:
- Nếu em không ngại, tôi sẽ kể một câu chuyện.
Sau khi Lưu Bị đồng ý, thầy Lư Thực bắt đầu kể câu chuyện về một con chó. Đó là một con chó hoang vô tình lạc vào phòng tập của một trường đào tạo người mẫu. Những tấm gương quanh phòng tạo nên vô số bóng con chó. Thấy một lũ chó đột nhiên xuất hiện, con chó giật mình lùi lại, nhe răng ra sủa ông ổng. Đàn chó trong gương cũng lùi lại, cũng nhe răng ra sủa ông ổng. Khắp phòng vang lên tiếng chó sủa. Con chó kinh hoàng lao vào trận chiến, lăn lộn, cắn, đớp… Nó nhảy chồm chồm trong phòng, mỗi lúc một điên cuồng… tới khi người mệt lử và bất tỉnh.
Lưu Bị kinh ngạc hỏi:
- Thầy bảo em là con chó hoang?
- Vậy anh nói sao? - Thầy Lư Thực hỏi lại. Lưu Bị nói:
- Tính em đúng là hơi khó gần. Song, bạn cùng phòng can hệ gì tới bóng con chó trong gương?
Thầy Lư Thực đáp:
- Em chưa hiểu sao? Trong mắt em, bạn cùng phòng chính là bóng con chó trong gương. Hãy nhớ, nếu ta đối tốt với người, người sẽ đối tốt với ta. Nếu ta khinh khi người, người sẽ "nhe răng". Em nói bạn không coi em ra gì, vậy em coi họ thế nào?
Lư Bị im thin thít.
- Em muốn làm một người được yêu mến, đúng không? Đánh lộn có thành người được yêu mến không? Không thể. - Thầy Lư Thực cười cười, nói: - Tôi có một bí quyết, chỉ cần em tin theo, ba tháng sau em sẽ thành một người được yêu mến.
Về phòng, Lưu Bị lập tức chép ngay "Bí quyết được yêu mến" trên trang đầu sổ tay:
Thứ nhất: Hàng ngày tập cười trước gương.
Thứ hai: Gặp bạn là chào thân mật.
Thứ ba: Giúp người với động cơ tốt đẹp.
Thứ tư: không phải thánh, có ai không lầm lỗi? Vậy nên đối đãi với người bằng lòng khoan dung, thông cảm.
Thứ năm: Coi lấy thiện – tín đãi người là triết lý sống.
Lưu Bị nghe lời thầy Lư Thực và thành thực làm theo. Chẳng lâu sau, cậu thành người được bạn bè quý mến nhất, người có duyên nhất, người khiêm tốn và khoan hoà nhất.
Trong "Tam quốc chí", Trần Thọ đánh giá: "Tiên chúa (Lưu Bị) là người khoan dung, đôn hậu, thực có cốt cách của Cao tổ (Lưu Bang) cùng tinh thần của bậc anh hùng".
Ý tứ Trần Thọ cho Lưu Bị là bậc anh hùng trong giới công thương nhờ lòng khoan hoà, đãi người chân thành.
Trong những ngày khởi nghiệp gian nan về sau, dù gặp bao khó khăn, dù chịu bao lênh đênh vất vưởng, Lưu Bị vẫn có người tài nguyện theo bên mình. Nổi tiếng nhất trong những người nguyện đồng cam cộng khổ với Lưu Bị là Quan Vũ là Trương Phi, họ kết nghĩa: "Tuy không sinh cùng năm cùng tháng nhưng nguyện chết cùng ngày".

Cua 5: Bí mật trong vỏ trứng
Năm thứ tư, đã gần ngày tốt nghiệp, Lưu Bị chợt gặp thầy Lư Thực ở siêu thị.
Hồi đó thầy Lư đã thôi dạy và làm quản lý cho một công ty của nhà trường. Lưu Bị tới gần thầy và xách đồ giúp thầy. Họ cùng nhau rời siêu thị, nhà thầy Lư ở tầng dưới toà lầu.
Thầy Lư Thực nói:
- Vào nhà tôi đi, cùng ăn cơm cho vui!
Lưu Bị do dự mấy giây, mặt đỏ nhừ, khẽ gật:
- Dạ vâng!
Thế là Lưu Bị vừa nhặt rau, dọn dẹp vừa trò chuyện cùng thầy Lư Thực. Lưu Bị nói về gia đình, về mẹ, về chuyện trứng chim ưng và về tương lai sau khi ra trường.
Thầy Lư Thực nói:
- Bất kể là gà con hay ưng non, anh có biết trứng nở ra sao không?
Lưu Bị lắc đầu.
- Một quả trứng biến thành một sinh mệnh, đó là một kỳ tích! - Thầy Lư Thực cầm quả trứng lên, nói:
- Anh có thể tưởng tượng đây là quả trứng ưng – ta đập nó ra, đâu thấy lông, đâu thấy mắt, đâu thấy cánh? Thần kỳ là, trong đám hỗn độn đó vẫn ẩn chứa bí mật của sự sống. Đặt nó vào môi trường ấm, qua một thời gian, nó mới biến thành chim ưng non.
Thầy Lư Thực quay đầu nhìn anh sinh viên, nói đầy thâm thuý:
- Con người cũng vậy. Tiềm năng của con người phải trải qua bồi dưỡng mới trở thành tài hoa và ưu điểm để người khác đánh giá cao. Bốn năm đại học, anh như chim ưng trong trứng, nay chuẩn bị phá vỏ mà ra. Phía trước là một thế giới hoàn toàn mới đang chờ đón anh!
Lưu Bị nói:
- Đúng vậy, em là con ưng non quê mùa ở Trác Châu, Hà Bắc, ấp ủ bốn năm trong đại học Trường Giang, giờ là lúc đối mặt với một thế giới mới đây!

Cua 6: Dùng tất cả lực lượng
Đến năm thứ tư, dường như sinh viên ai cũng lo lắng về việc làm, người nào cũng bận rộn và hoang mang. Lưu Bị cũng vậy, kỳ nghỉ đông đến mà chuyện việc làm vẫn không có manh mối gì.
Một buổi chiều thứ sáu, vừa trở về từ chợ tìm kiếm tài năng, Lưu Bị ngồi ngây trong sân trường. Cậu đã tham gia chợ bao lần, đã bao lần đăng ký, đã bao lần nộp đơn, song không hề có hồi âm.
Bất giác, cậu để ý, cách cậu chừng trăm mét có một chú nhóc đang rải cát làm đường, cạnh chú nhóc là chiếc xe hơi đồ chơi.
Chú nhóc cầm chiếc xẻng nhựa đào hăng say. Mặt trời lên cao, sau lưng chú bé là con đường cát nhỏ rất đẹp, có cả cầu bắc qua. Song, một hòn đá lớn chợt xuất hiện chắn ngang con đường cát.
Chú nhóc bắt đầu đào cát quanh hòn đá, sau đó ôm lấy hòn đá định nhấc đi. Chú nhóc quá nhỏ mà hòn đá quá lớn, dù chú đã dùng hết sức nhưng hòn đá vẫn không nhúc nhích. Chú nhóc nghiến răng, hét to một tiếng, nhấc hòn đá một lần, rồi lần nữa. Thế nhưng, cứ mỗi lần hòn đá được nhấc lên một chút là nó lại rơi xuống hố cát.
Chú nhóc hét to, xông tới, dốc hết sức lực trẻ thơ nâng hòn đá lần nữa, hòn đá lại rớt xuống, lần này thì trúng chân chú nhóc. Chú nhóc ngồi bệt xuống bãi cát, oà khóc.
Lưu Bị thấy mọi chuyện từ đầu tới cuối, cậu đứng dậy, đi tới chỗ chú nhóc, ngồi xuống và hỏi:
- Em bé, em muốn bê hòn đá đi?
- Dạ. Em bê không nổi. Chú nhóc gạt nước mắt:
- Em đã cố hết sức mà nó vẫn không chịu nhúc nhích!
Lưu Bị thân tình:
- Em bé, em nói không đúng rồi. Em vẫn chưa dùng hết sức, em đã nhờ anh giúp đâu.
Lưu Bị ôm lấy hòn đá và nhấc đi, tựa hồ cậu vừa nhấc hòn đá từ tim mình đi.
Bỗng hiểu ra một điều, cậu vội về ký túc xá, ngồi ngay ngắn trước bàn. Trên một tờ giấy trắng, bên trái cậu viết ra những khó khăn, bên phải cậu viết ra những nguồn lực của mình. Cậu nhận thấy, so sánh như thế là một cách hiệu quả để giải quyết khó khăn.
Cậu viết trong nhật ký: "Từ nay về sau, bất kể gặp khó khăn gì, bất kể thất vọng thế nào, mình đều phải nhớ tới hòn đá kia, sau đó tự hỏi: mi đã cố gắng hết sức chưa? "

Cua 7: Không hoài nghi
Mùa xuân đã qua, kỳ thi cuối cùng sắp đến.
Chuyện tìm việc của Lưu Bị vẫn không chút khả quan.
Cậu hỏi đi hỏi lại Quan Vũ và Trương Phi:
- Các anh nói xem, vì sao tôi không thể kiếm được nơi nhận mình?
Trương Phi không khách khí:
- Anh xem lại mình đi, suốt ngày ủ ê, ai còn muốn nhận?
Quan Vũ cũng nói:
- Lưu Bị, không phải chúng tôi chê anh, nhưng anh phải tích cực lên. Có tích cực, tinh thần mới phấn chấn. Tuyển việc, người ta chỉ chọn người nhanh nhẹn. Anh tiêu cực như vậy chẳng được kết quả gì.
Lưu Bị thở dài, nói:
- Tôi cũng muốn tích cực lắm. Song, không biết vì sao, tôi làm không được.
Trương Phi đặt lên bàn hai chiếc cốc thủy tinh, đổ nước vào, sau đó rắc tro vào một chiếc cốc.
Trương Phi hỏi Lưu Bị:
- Anh thấy không, tôi là chiếc cốc nước trong, vì thế không lo lắng hay âu sầu. Còn anh, anh là cốc nước đục, mặt mũi ủ ê cả ngày. Anh nói đi, có cách gì để làm trong cốc nước kia?
Lưu Bị nói:
- Có hai cách: một là để lắng xuống, hai là gạn lọc tro.
Đang đọc "Tả thị Xuân Thu", Quan Vũ bỏ sách xuống, nói:
- Trương Phi ám chỉ: cốc nước trong là tích cực, cốc nước đục là tiêu cực. Cách để lắng là dằn ưu uất xuống tim, một lúc nào quên đi, ưu uất lại nổi lên. Người xưa có câu "vừa chìm khỏi mặt, đã nổi lên tim" là thế. Cách để lắng không ổn.
Lưu Bị hỏi:
- Vậy cách gạn lọc được không?
Quan Vũ nói:
- Gạn lọc giải quyết vấn đề tốt hơn, song nó vẫn có khuyết điểm. Tro bụi vẫn có thể lọt qua những lỗ hổng của màng lọc, thêm nữa, quá nhiều tro bụi có thể làm rách màng lọc. Vì thế gạn lọc chỉ là biện pháp tạm thời.
Lưu Bị hỏi:
- Chẳng lẽ còn cách nào tốt hơn?
Trương Phi nói:
- Tất nhiên.
Cậu đưa hai ông bạn vào phòng vệ sinh, để cốc nước đục dưới vòi và xối nước. Dòng nước trong xối vào, nước đục trong cốc tràn ra ngoài, nhạt dần. không đầy một phút sau, cốc nước đục đã biến thành cốc nước trong hoàn toàn.
Trương Phi nói với Lưu Bị:
- Anh thấy không? Nước vòi là niềm vui, là sức sống và tích cực. Nó có thể làm vơi phiền muộn, xua đi ưu uất, tẩy trừ tiêu cực. Muốn là cốc nước trong, anh phải suy nghĩ tích cực, luôn để ý nghĩ phấn chấn tẩy rửa tâm hồn. Lưu Bị nói:
- Các anh biết đấy, tôi xuất thân bần hàn nên không bao giờ quên tự khích lệ mình. Vậy mà không hiểu sao, nỗ lực của tôi rất dễ hỏng làm tôi không sao tích cực được.
Trương Phi nói:
- Đúng đấy. Trong khi nỗ lực, anh cảm thấy hoang mang, thấy vọng, bị bỏ rơi… là chuyện bình thường. Song, anh không nên để chuyện đó ảnh hưởng tới quyết tâm của mình. Anh nên hướng sự cố gắng của mình tới "kết quả cuối cùng", hãy để sự tích cực phục vụ "kết quả cuối cùng" của mình.
Lưu Bị nói:
- Tôi biết tới đâu để tìm nguồn tích cực chảy mãi bây giờ?
Trương Phi nói:
- Rất đơn giản, chỉ cần anh không hoài nghi, thì một chút vui, một chút tự hài lòng với bản thân, nghĩ một chút về điều tốt đẹp, thậm chí chỉ là một danh ngôn…cũng đem lại nguồn sống không dứt cho tâm hồn. Song nếu anh hoài nghi, nỗi buồn phiền sẽ tới lập tức. Chỉ suy nghĩ tích cực mới chấm dứt đủ loại ưu uất trôi nổi vật vờ như tro bụi kia, mới biến cốc nước đục thành cốc nước trong.
- Anh nói đúng quá, đúng là tôi hay nghi ngờ, giờ tôi hiểu vì sao tôi không phấn chấn lên được. Trương Phi ơi, anh vốn chém to kho mặn, ai ngờ lại thông minh ngầm như vậy.
Quan Vũ nói:
- Hắn trông thô lỗ, kỳ thực còn tinh tế hơn cả một bức tranh tố nữ!
Lưu Bị ngẫm nghĩ một lát rồi nói:
- Trương Phi ơi, ý tứ của anh đều quy về một câu, hãy viết ra để ghi lòng tạc dạ, ý anh thế nào?
- Hay lắm! Trương Phi đồng ý, về phòng lấy giấy và nghiên mực ra, sau đó viết: "Không hoài nghi!, lòng phấn khích!"

Kết nhỏ
Luận văn tốt nghiệp của Lưu Bị là "Bảy bài học sáng nghiệp".

Hồi cấp ba, bài học thứ nhất của mẹ khiến cậu vào được cửa trường đại học, trở thành sinh viên trường Đại học Quản lý quốc tế Trường Giang.
Bài học thứ hai của ông chú cho cậu chí tiến thủ, tạo thuận lợi cho cậu trong suốt bốn năm học.
Bài học thứ ba, thứ tư, thứ năm của thầy Lư Thực làm cho Lưu Bị thành người hoà đồng, hiểu được ý nghĩa của lòng tâm huyết và thế giới trước mắt.
Bài học thứ sáu do một chú nhóc "dạy", nhờ đó cậu biết phải tìm toàn bộ sức lực. Quan Vũ, Trương Phi dùng hai cốc nước làm giáo cụ để dạy cậu bài học thứ bảy, khiến cậu hiểu ra mối quan hệ giữa tích cực và thành công. Cậu chẳng khác nào con chim ưng đang xông ra khỏi trứng, bởi sau bảy bài học, từ một người non nớt, giờ đây cậu đang xoè đôi cánh cứng cáp chuẩn bị bay lên bầu trời cao.
Tiếp đó, Lưu Bị cùng Quan Vũ, Trương Phi kết nghĩa anh em trong vườn đào cạnh trường. Xếp theo ngày sinh tháng đẻ, Lưu Bị làm anh Hai, Quan Vũ là anh Ba, Trương Phi là Út.
Lưu Bị nói:
- Người xưa có câu "quân tử chơi với nhau trong như nước", chí hướng của chúng ta không ở văn chương, chúng ta cần thành công khắp thiên hạ. Tục ngữ nói "Ba cây chụm lại nên hòn núi cao", ba chúng ta hợp lại là để thành đạt, ý chí hướng về thành đạt!
Từ đó, câu chuyện kết nghĩa vườn đào được lưu truyền, thế Tam @ Quốc bắt đầu từ đó.

LỜI BÀN CỦA TÁC GIẢ
Cựu huấn luyện viên đội tuyển bóng đá Trung Quốc Milutinovic có câu nối tiếng: "Thái độ quyết định tất cả".
Rất hiếm người hiểu ý nghĩa sâu xa của câu nói trên. Từ nghìn năm nay, đã muôn triệu người học hỏi bí quyết thành công. Nhưng hầu hết họ đều oán trách hoàn cảnh để rồi buông xuôi.
Phải thừa nhận, hoàn cảnh khốn khó làm người ta thất vọng. Vậy làm sao lý giải mối quan hệ giữa bản thân và hoàn cảnh?
Ở đây, thái độ là điều cốt yếu. Tất cả tiềm năng và sức lực giúp bạn thành công trong thế giới này. Bạn có thái độ càng tích cực, quyết tâm của bạn càng cao, sức lực và tiềm năng trong bạn được huy động càng lớn, xác suất thành công của bạn càng cao.
Thái độ quyết định xác suất thành công, quyết định toàn bộ thành công



Happy New Year 2008

Nhung loi chuc that de thuong :

Smile [♥♥♥] [♥]Năm hết tết đến [♥] [♥]Rước lộc vào nhà [♥] [♥]Quà cáp bao la [♥] [♥]Mọi nhà no đủ [♥] [♥]Vàng bạc đầy tủ [♥] [♥]Gia chủ phát tài [♥] [♥] Già trẻ gái trai [♥] [♥]Xum vầy hạnh phúc [♥] [♥] Cầu tài chúc phúc [♥] [♥]An khang thịnh vượng [♥] [♥] Chúc bạn có 1 bầu trời sức khỏe [♥]

Chúc mọi người năm mới: Tiền xu nặng túi, tiền giấy đầy bao, Đi ăn được khao, Về nhà người rước, Tiền vô như nước, Tình vào đầy tim, Chăn ấm nệm êm, Sung sướng ban đêm, Hạnh phúc ban ngày, Luôn luôn gặp may suốt năm con chuột

Năm mới chúc mọi người vừa đủ, vừa đủ thôi: Vừa đủ HẠNH PHÚC để giữ tâm hồn được ngọt ngào. Vừa đủ THỬ THÁCH để giữ mình luôn kiên cường. Vừa đủ MUỘN PHIỀN để thấy mình thật sự là một con người. Vừa đủ HI VỌNG để thấy mình Hạnh Phúc. Vừa đủ THẤT BẠI để giữ mình mãi khiêm nhường. Vừa đủ THÀNH CÔNG để giữ mình mãi nhiệt tâm. Vừa đủ BẠN BÈ để bớt cảm giác cô đơn. Vừa đủ VẬT CHẤT để đáp ứng các nhu cầu cuộc sống. Vừa đủ NHIỆT TÌNH để có thể chờ đợi trong hân hoan. Vừa đủ NIỀM TIN để xua tan thất bại

Chúc tất cả một năm mới bình an bên gia đình, hạnh phúc và phát đạt trong suốt cả năm. Ai có người yêu thì sẽ hạnh phúc bên người yêu và có happy ending. Ai chưa có thì sẽ tìm được 1 nữa của mình trong năm nay! HAPPY NEW YEAR 2008!!!

Tìm bạn trai..

Tìm bạn trai


TT - Em tìm một người có nụ cười nheo mắt, làm tim em rộn ràng mỗi khi nhìn, làm môi em mỉm cười mỗi khi nhớ đến.
Nghe đọc nội dung toàn bài:


Em tìm người có đôi mắt... không cần sáng long lanh, không cần to mơ màng, không cần sâu thăm thẳm... Chỉ là đôi mắt nhìn thấu tim em, làm em ấm lòng khi cô đơn nhất, cho em cảm giác em thật đặc biệt trong mắt anh...
Em cần một người có bàn tay to... hơn tay em. Hehe, tay con trai mà bé hơn tay em thì em ứ chịu. Tay không cần mịn màng quá, mắc công em ganh tị. Tay không cần đẹp quá, mắc công em ghét. Mà đừng để móng dài à nhe, mất vệ sinh lắm! Tay cũng không cần lúc nào cũng ấm. Rồi sẽ có lúc tay người đó lạnh và em sẽ tặng anh một đôi găng, hoặc tay em sẽ là găng ủ ấm tay anh...
Em cần một người có đôi vai rộng; để khi chở em, em sẽ tựa cằm vào vai mà líu lo; để khi khóc, em có chỗ mà úp mặt vào. Em cần một đôi vai đừng thô cứng quá, để khi mệt em có thể tựa đầu vào mà ngủ. Nhưng vai cũng đừng mềm quá, hihi, vai mềm xèo thì chắc nhiều mỡ lắm đây!!!
Em cần một người có cánh tay vững chãi để ôm em khi em lạnh, để ghì em lại khi em mải mê chợt muốn bay đi, để em ôm khi cả hai đi song song trên đường.
Em cần một người có cái bụng thật ấm, vì người ấy sẽ làm nhiệm vụ thay ba em mà. Cái bụng ấm để buồn buồn em nằm ké chơi, em kể chuyện cho nghe. Cái bụng ấm và lỗ rốn đẹp luôn nhé!
Em cần một người có thể cho em gối đầu khi em bệnh, biết lặng yên cho em chợp mắt và vuốt tóc em đầy yêu thương.
Em cần một người xoa dịu em khi em buồn, biết nói những câu ngộ nghĩnh khi em nóng giận, biết trêu đùa khi em muốn khóc. Nhưng có những lúc phải biết để em lại một mình, không phải lúc nào em vấp ngã cũng chạy đến ôm em vỗ về, không phải khi nào em khóc cũng đưa vai cho em tựa.
Em cần một người biết nghiêm mặt mắng em khi em sai, nhưng phải xí xóa cho em ngay khi em xịu xuống.
Em cần một người cho em làm nũng, nuông chiều em, hưởng ứng những lời "tám" nhăng nhít của em, thêm thắt vào những câu chuyện vớ vẩn em kể, là đồng minh trong vô số trò quỉ quái của em. Nhưng cũng phải cho em lời khuyên đúng lúc, và là một người anh giúp em trưởng thành.
Em cần một người mà khi đi bên em người đó là chính mình. Khi đó, em cũng sẽ là chính em.
Em cần một người yêu thương em với tất cả những gì em có, dù em đáng yêu hay em hay cáu bẳn, dù em có vài cái mụn và em nói nhiều.
Em cũng cần người đó biết mình hạnh phúc khi có em bên cạnh, sẽ yêu em nhiều hơn những gì có thể nói ra. Và không cần lời hứa, chỉ cần cho em hiểu bất cứ khi nào em không đứng vững người đó sẽ có mặt ngay bên em. Vì em cũng sẽ làm như vậy với người đó.
Em cần một người bạn nhí nhố, một người anh chín chắn và cũng là người yêu tuyệt vời.
Em cần một người chịu được cái tính khí bất thường mưa nắng của em. Vì sao? Vì em là con gái, anh yêu thì anh chịu thôi!

Đâu cần phải nói ra


(Dân trí) - Khi anh hỏi em có cho anh cơ hội trở thành một phần cuộc sống của em không, em chẳng trả lời, nhưng để tay em nguyên trong tay anh. Đâu cần phải nói ra, anh đã có câu trả lời rồi đó.

Khi anh đưa cho em tấm hình của anh để em vẫn thấy có anh ở bên lúc xa nhau, em lắc đầu chẳng nhận, nhưng sau đó em lại để anh cất hình vào túi em. Đâu cần phải nói ra, em đã hứa sẽ chỉ nghĩ đến anh kể cả lúc không ở bên anh rồi đó.

Khi anh ép em phải nói rõ tình cảm dành cho anh, em bảo em không quen nói những lời như thế, nhưng sau đó em lại nói em nghĩ thế rồi. Đâu cần phải nói ra, bấy lâu nay anh đã là mối quan tâm lớn nhất của em rồi đó.

Khi anh muốn đến nhà em vào một dịp đặc biệt, em nhất định không đồng ý, nhưng khi anh đến em đã mừng rỡ ra tận cổng đón anh. Đâu cần phải nói ra, anh đã đánh dấu lên cánh cổng nhà em đây là nơi đã có người vào rồi đó.

Khi anh muốn làm một việc gì đó cho em, em bảo chẳng cần đâu, em tự làm được, nhưng có lần em lại bảo sao anh không tự động quan tâm xem em sống thế nào, sao mà cứ làm gì cũng phải hỏi trước. Đâu cần phải nói ra, em đã là của anh rồi đó.

Khi bỗng nhiên em giận, anh hỏi anh đã làm gì sai thế nhỉ, em chẳng nói. Đâu cần phải nói ra, anh là của em thì em thích giận lúc nào thì giận thôi, nhìn cái mặt anh là thấy giận rồi đó.

Khi anh vô tình bắt gặp những tin nhắn lạ, anh hỏi em thì em lắc đầu chẳng nói, gặng hỏi thì em bảo những cái đó chẳng có ý nghĩa gì. Đâu cần phải nói ra, xuất hiện những điều em không thể chia sẻ với anh rồi đó.

Khi anh vô tình biết em đi chơi, hẹn hò với người khác, anh hỏi em thì em trả lời lấp lửng. Đâu cần phải nói ra, đã có những chuyện của em nhưng không phải là của anh rồi đó.

Sau tất cả những gì kể ở trên, khi anh nói nếu anh ra khỏi cửa và không bao giờ quay lại nữa, em có giữ anh lại không, em không nói và cũng không giữ anh nữa. Đâu cần phải nói ra, sự im lặng của em đã là câu trả lời cho anh rồi đó.

Ranh ngôn hay !!!

Sưu tầm ranh ngôn :

Sao cứ phải khóc khi nước mắt không làm tan đi muộn phiền? Sao cứ phải ghét khi tình yêu thương còn chưa đủ? Sao cứ phải buồn khi quanh ta luôn có niềm vui? Sao cứ phải cố quên khi nỗi nhớ đã đong đầy? Sao cứ phải nhìn lại khi phía trước luôn có mặt trời? Sao cứ phải tránh nhau khi bước chân luôn tìm về nhau? Sao cứ phải xa nhau khi hai trái tim là của nhau? Sao cứ phải tay trong tay để thấy bên mình không còn cô đơn? Sao phải đợi 1 nụ cười mới trở nên thật xinh tươi? Sao phải đợi đến lúc cô đơn mới nhận ra giá trị của một người .

Ấm áp không phải khi ngồi bên đống lửa, mà là bên cạnh người bạn thương yêu. Ấm áp không phải khi bạn mặc một lúc hai, ba áo, mà là khi bạn đứng trước gió lạnh, từ phía sau đến có ai đó khoác lên bạn một tấm áo. Ấm áp không phải khi bạn đội chiếc mũ len, mà là khi đầu bạn dựa vào một bờ vai tin cậy. Ấm áp không phải khi bạn dùng hay tay xuýt xoa, mà là khi tay ai kia khẽ nắm lấy bàn tay bạn. Ấm áp không phải khi bạn nói “ấm quá”, mà là khi có người thì thầm với bạn: “Có lạnh không?”. Ấm áp chưa hẳn là khi bạn ôm ai đó thật chặt, mà là khi ai đó khoác vai bạn thật khẽ (là người bố thân yêu của bạn chăng?!). …

Phím “U” và phím “I” nằm sát cạnh nhau. Nói gì nhỉ ? Àaaaa…”U”& “I” – “Bạn”& “Tôi” sẽ không bao giờ xa cách. *Phím “W” và phím “E” cũng ở bên nhau. Thế nghĩa là: dù lên hay xuống, dù thăng trầm hay có chuyện gì đi nữa, “WE”-“chúng ta” vẫn sẵn sàng chung vai sát cánh! *Phím “N” và phím “M” dung dăng dung dẻ. Là gì? Hiiiiiii…có nghĩa là “Anh”& “Em” á! *Phím “T” và phím “Y” nằm bên nhau, rất cân đối các phím chữ hàng trên cùng. Thấy chưa, ngay cả trên… bàn phím, TÌNH YÊU cũng được đặt rất trang trọng và rất đẹp đấy.!

Một hạt cát có thể cuốn trôi vì sóng biển...Một hạt mưa có thể vỡ tan vì lòng đất...Một chiếc lá có thể rời cành vì cơn gió...Một ngôi sao có thể vụt tắt vì mây đêm...Một vạt nắng có thể dịu dàng vì hoàng hôn...Một trái tim có thể ngừng nhịp vì yêu thương...Mọi thứ có thể bắt đầu và mọi thứ có thể sẽ kết thúc...Bạn ơi,hãy luôn yêu thương và trân trọng những gì đang tồn tại xung quanh bạn, đừng để đến khi nó mất đi, bạn sẽ hối tiếc nhiều lăm đấy...Hãy gửi dòng tin nhắn này đến những người bạn của bạn, để họ thấy rằng bạn vẫn luôn yêu thương và trân trọng họ mỗi ngày!

Cuoc đời như những trái banh. Sức khỏe là trái banh bằng sắt. Gia đình là trái banh bằng thuỷ tinh. Sự nghiệp là trái banh bằng cao su. Khi trái banh bằng sắt rớt xuống, nó nằm im và không bao giờ lên lại. Trái banh bằng thuỷ tinh khi rớt xuống thì vỡ tan tành. Còn trái banh bằng cao su, nó rớt xuống rồi sẽ nảy lên lại, thậm chí còn cao hơn trước nữa... ĐỪNG NẢN KHI BỊ VẤP NGÃ! Còn chuyện Yêu? Người yêu như trái banh bằng đá quý, khi đánh rơi, ai đó nhặt được thì đừng hy vọng lấy lại!

KHi thương yêu ai đó, ai mà chẳng hy vọng được yêu thương, quan tâm, lo lắng, ai chả muốn làm cho người ấy vui vẻ , hạnh phúc.......nhưng bất chợt bạn cảm nhận được rằng bạn đã làm người ấy mệt mỏi........thì đã đến lúc bạn buông tay.......buông tay để cho người ấy nở nụ cười trở lại, một nụ cười không còn cảm giác mệt mỏi, suy nghĩ nữa..........buông tay không có nghĩa bạn quên người ấy, buông tay không có nghĩa người đó không quan trọng gì với bạn cả trái lại buông tay bạn mới biết người đó chiếm một vị trí to lớn thế nào trong lòng

Quá nhiều ghen tuông làm cho Tình yêu chết trong nghi ngờ Quá nhiều giận dỗi làm cho Tình yêu chết trong mệt mỏi Quá nhiều nước mắt làm cho Tình yêu chết trong đau khổ Quá nhiều lãng mạn làm cho tình yêu chết trong ảo ảnh Quá nhiều thực tế làm cho Tình yêu chết trong toan tính Quá nhiều đam mê làm cho Tình yêu chết trong mộng mị Chỉ một chút, chỉ một chút thôi …Một chút giận dỗi để thấy mình được vỗ về yêu thương Một chút ích kỷ để biết mình thuộc về ai đó Một chút hờn ghen để biết mình đang yêu thật nhiều

Chồng tốt - phải đẹp giai - không dê gái - thích ở nhà - lo giặt giũ - thích "đồ" cũ hơn "đồ" mới - thích mua sắm cho vợ con - phải lo toan cho cuộc sống - thấy vợ nóng phải vuốt ve - chớ xách xe đi tìm gái - thấy gà gáy dậy nấu cơm - phải sớm hôm chăm lo vợ - thấy giấy nợ(bill) phải làm thinh - phải một mình lo nội trợ - khi gặp "mợ" phải dạ thưa - đến trưa trưa lo chợ búa - ăn mặc phải như hai lúa - cần tiết kiệm cho vợ xài - phải miệt mài lo làm việc - lỡ có tiệc cũng không đi - mà có đi phải trình báo - không bố láo, với phu nhân - phải tự thân không toi mạng.

Dễ là khi thể hiện chiến thắng, nhưng khó là khi nhìn nhận một thất bại. Dễ là khi vấp phải một hòn đá và ngã, nhưng khó là khi đứng dậy và đi tiếp. Dễ là khi hứa một điều với ai đó, nhưng khó là khi hoàn thành lời hứa đó. Dễ là khi chúng ta nói rằng chúng ta yêu thương, nhưng khó là khi làm cho người khác cảm thấy như thế hàng ngày. Dễ là khi phê bình người khác, nhưng khó là khi cải thiện chính bản thân mình. Dễ là khi để xảy ra sai lầm, nhưng khó là khi học từ những sai lầm đó. Dễ là khi buồn bực vì một điều gì đó mất đi, nhưng khó là khi quan tâm đủ đến điều đó để đừng làm mất.