Hong bit ghi gi het tron ;)

Subscribe to RSS feed

Tâm mad- Bạn tôi

Hôm qua, Tâm mad- bạn nó đã lấy vợ..
Thằng quỹ sứ tửng tửng xấu xấu dzậy mà có vợ roài, chúc mừng bạn..
Đám cưới, nhìn thằng quỹ sứ lúc đó chững chạc gúm, hết tửng, hết mad như chúng bạn vẫn thường gọi.

Nhưng nó vẫn thích gọi thằng quỹ sứ là Tâm mad..

Chúng bạn phổ thông gặp lại thiệt là vui, hình như có vợ có chồng nhưng tâm tính của tụi bạn khi gặp mặt lại bạn phổ thông thì nó không thấy gì thay đổi.
Chỉ có vài đứa thành đạt đi xe 4 bánh thì nói chiện hơi kiểu cách một chút, nhưng cũng còn thấy chơi được không đến nỗi. Nó thật sự chúc mừng cho các bạn.

Đừng nên có Trăng mà quên đèn

ĐỊCH VÀ TA

Vợ là địch, bồ bịch là "ta"
Đám cưới đám ma, thì đi với địch
Party, du lịch - thì đi với "ta"
Chiến sự xảy ra, thì về với địch
Ở trong lòng địch, vẫn hướng về ta
Hết tiền xa hoa, tìm về với địch
Chờ túi chắc nịch, sẽ lại thăm "ta"
Cuộc sống xa hoa, dại gì cho địch
Những điều tốt đẹp, dành hết cho "ta"
Lời lẽ chua ngoa, dành luôn cho địch
Những câu êm đẹp, để nói cùng "ta"
Lỡ gặp phiền hà: về ngay với địch
Nhớ cười khúc khích, lại mau tìm "ta"
Khi bệnh trầm kha, bên ta là địch.
Qua cơn nguy kịch, quay lại tìm "ta"
Giây phút trăng hoa, mà ta cho địch
Cảm thấy chán mệt, hơn khi cho "ta"
Thất thế xuống đà, mau về tìm địch
Cho khi thăng tiến, quay lại tìm "ta"
Khi "ta" bỏ ta, lại về với địch.
Đêm nằm bên địch, mơ tưởng về "ta"
Mở mắt tỉnh ra, cạnh ta là địch
Cuộc đời quá mệt - vì địch, vì "ta".
Âu yếm mặn mà, ta không cho địch
Bây giờ cơ cực, "ta" lại bỏ ta
Lòng thấy xót xa, quay về tìm địch
Nhưng đã không kịp, địch cũng bỏ ta
Giờ ngẫm nghĩ ra, hận "ta" thương địch
Cuộc đời đã hết, vì địch bỏ ta
Bài học rút ra: Vì "ta" mất địch
Nếu không muốn mệt, đừng nên có "ta"
Đời vẫn thăng hoa, khi ta còn địch.

Ghét và Yêu

1 Dịu dàng và nhỏ nhắn.

Hôm nay cô hẹn anh ở quán cà phê gần nhà. Cô không gọi anh đến đón như mọi hôm. Cô ngọt ngào rằng anh nhớ chờ em nhé, em sẽ đúng giờ. Cô biết anh bất ngờ, và thế nào cũng rủa yêu, rằng cô lại giở trò trẻ con gì đây. Nhưng anh ngoan ngoãn đợi, như bài rùa con mà cô hay gào lên mỗi lần anh giận, là rùa con rất ngoan, là rùa con rất hiền...

Cô đến. Váy xanh rêu, sơmi trắng và tóc dài. Anh muốn bật ngửa, nhưng các cơ mắt đang sững sờ trước vẻ đáng yêu của cô kéo anh ngồi im như tượng.

- Anh đợi em lâu không?

- (chứ không phải may cho anh là em đến trễ à?) - Cười.

- Anh uống cà phê sữa với em nhé!

- (Không hét to sao chưa gọi dâu, cà rốt cho em à?) - Gật đầu.

- Anh bị sao vậy? Mệt ở đâu hả?

- (Trời ơi, hôm nay anh á khẩu à?) - Nói: không có gì đâu, và cười.

Anh im lặng ngắm cô cười hiền hiền, nói chuyện hiền hiền, nhẹ nhàng nhâm nhi cà phê cũng hiền hiền nốt. Anh thắc mắc sói con của mình hôm nay kỳ cục. Nhưng mải nhìn cô vân vê lọn tóc mai, anh quên béng không hỏi.

"Hôm nay em có quên điều gì không?Hay lại có ai kêu em không phải là con gái?"

"Anh không thích em như hôm nay à?"

"Không. Chỉ là anh thấy... thôi. Sói con ngủ ngon nhé!"

2. Ưa vòi vĩnh và nhõng nhẽo

Cô rủ anh đi nhà sách (không đọc trên mạng, không bắt anh down trên ebook về cho cô nữa).

- Vì em thèm mùi giấy mới tinh, chữ mới tinh, anh mua cho em nhé!

- (Em không coi cọp trên mạng đêm khuya nữa à?) - Nói: ừ!

- Túi siêu nhân gấu dễ thương quá đi, em lấy nha?

- (Ủa, anh tưởng em hay kêu đó là ba cái thứ vớ vẩn?) - ...

- Anh ơi, em lấy sổ búp bê hồng này nữa nhé?

- (Trời ơi, ba cái thứ sến súa) - Nói: Em thích thật không đó?

"Hôm nay anh vui không? Em thích mấy thứ vừa mua quá vì là anh tặng em".

"Em bắt anh tặng đấy chứ. Nhõng nhẽo vừa thôi".

"Anh không thích à?".

"Không phải không thích. Là anh không quen em thế. Thôi, sói con ngủ ngoan nhé!".

3. Ngây thơ và đáng yêu như búp bê

Váy liền áo màu hồng cam. Tóc tết nhẹ, lệch vai. Môi hồng chúm chím. Anh thấy cô từ xa và cô cũng thấy gương mặt anh bối rối.

- Hôm nay em dễ thương chết mất!

- Anh khen thật hay giỡn vậy?

- Anh nói xạo thì anh là rùa, không phải người!

- Nếu anh thích em sẽ thế này mãi.

- Thế này mãi á?

- Ừ, mỗi ngày!

- Em giỡn hả sói, ai bắt mất em sao.

- Không. Thật.

"Hôm nay anh vui không?".

"Vui. Giá mà anh đem máy theo chụp hình em. Sói con dễ thương ghê”.

"Ừ, nếu anh thích, em sẽ thế này mãi".

"Em vui không, sói?".

"Vì anh vui, em cũng vui. Rùa con ngủ nhé”

4. Là cô

Tóc búi, áo ba lỗ đen, quần soọc trắng. Ánh mắt long lanh, nghịch ngợm. Anh nhìn cô, cười nhiều hơn mọi ngày.

- Sao thế cụ rùa?

- Hôm nay em không làm anh say sóng nữa à?

- Không thích đóng kịch nữa.

- Ý em là sao?

- Là em sẽ là em, sẽ thế này thôi, chắc anh không ưa nổi.

- Tự dưng cáu với anh.

- Em không tự dưng, em không thích cứ phải là những con người kỳ cục, ngớ ngẩn.

- Có ai bắt em đâu, anh có bắt em đâu.

- Nhưng anh thích thế mà, anh khen xinh, anh hạnh phúc, anh hài lòng. Và chúng ta không cãi nhau như cơm bữa nữa. Nhưng thà em chết còn hơn dịu dàng, hiền thục.

- Anh có nói gì em đâu. Sao em cứ phải gào to như thế. Em làm anh bực đó.

- Ừ, anh bực đi, em chán rồi. Em không thích. Em là em. Em không như người ta. Em không phải người anh cần đâu.

5. Lại giận, lại khóc

Anh không nhắn tin. Cô không gọi điện. Chẳng ai vui nổi.

Anh hiểu ra lý do cô giận. Là vì cô hỏi anh mẫu người anh thích là thế nào. Anh bảo muốn anh nói thật không. Thật. Là một người dịu dàng, nhỏ nhắn, ưa vòi vĩnh nhõng nhẽo, ngây thơ và đáng yêu như búp bê. Anh còn nói nếu người yêu anh là người như thế, hẳn anh sẽ yêu thương và chiều chuộng nàng suốt đời.

Thế tại sao là cô? Bụi bặm, ăn to nói lớn, ưa chạy bình bịch, ghét đi bộ, ghét sến súa, ghét vớ vẩn.

Ừ, anh nói đi, sao là em? Cô nói thầm mà mắt ngấn nước. Thế hóa ra vì em hay hay và lạ lạ nên anh thích sao? Chỉ là thế thôi. Cô nấc lên, tắt ngay điện thoại khi nghe thấy bài rùa con quen thuộc.

Anh gọi đã 15 lần. 15 lần cô tắt máy.

Nhưng cô không tắt nguồn. Cô sợ anh sẽ không gọi nữa. Vì sao cô sợ thì cô không biết. Dù cô rất ghét, rất ghét...

Lần thứ 20. Im lặng.

Và im lặng.

Cô hoang mang. Anh không gọi nữa. Vì cô không dịu dàng, đáng yêu nên anh không đủ kiên nhẫn gọi tới lần 21 sao. Em biết mà...

Căn phòng tưởng như rung lên vì tiếng khóc của cô. Lại giận nhau.

6. Chủ nhật

Cô dậy lúc 10 giờ với hai hốc mắt sưng to. Trông cô xấu xí và đáng sợ. Có lẽ cái gương nói với cô thế. Chủ nhật đáng chán và tồi tệ.

Cắm pin điện thoại, cô giật mình vì tiếng chuông tin nhắn reo liên tục.

"Em ghét anh đến thế sao?".

"Sao em không nghe máy hả?".

"Anh thích em. Em biết mà. Không phải vì em là ai đó. Anh thích vì em là em. Em đọc nhiều sách tình yêu mà sao lại cũng vớ vẩn thế?".

"Lại tắt máy nữa. Tính giận anh đến khi nào đây? Anh biết em đang gào lên nữa chứ gì. Anh đã bảo là chỉ được khóc cho anh nghe thôi mà. Anh xin lỗi. Nhưng mà chỉ có anh chịu đựng được khi nghe em khóc thôi đó”.

Cô khẽ cười. Cô quẳng gương sang một bên. Cô bắt đầu soạn tin nhắn.

7. Bình thường thôi, vì ta yêu nhau

Váy trắng, áo xanh, tóc búi cao. Cô chờ anh và khúc khích reo bài rùa con vớ vẩn. Kệ chứ. Vì cô thích. Tự nhiên cô thích thì sến hay vớ vẩn cũng chẳng sao.

"Anh nói với em như thế là vì... em không nghe người ta nói ghét của nào trời trao của ấy à? Nếu anh không ghét những điều như là không dịu dàng, không nhõng nhẽo, không nhỏ nhắn đáng yêu thì làm sao trời cho anh gặp em được. Sói là con vật thông minh. Em là sói con mà sao ngốc thế hả? Đồ con nít. Em vớ vẩn quá đi".

Cô đã đọc tin nhắn cuối. Mắt cô ươn ướt. Và cô đã hứa với lòng là sẽ nói cho anh nghe thế này khi gặp anh, và cô sẽ ôm anh thật chặt nữa.

- Em định nói gì với anh hả?

- (Ôm không được, nói không được) - Cười cười

- ...

- ...

- Em bị tin nhắn của anh làm say sóng nên mới hẹn anh chứ gì.

- Ừ, vì em ghét anh mà. Chứ thích anh là em không đến đâu.

I've learned to dream without you

Tình cờ nghe bài hát này sao mà tâm trạng thế không biết nữa. Bài hát này tựa là I've Learned To Walk Alone nhưng nó vẫn thích câu I've learned to dream without you. Người con gái trong bài hát thật can đảm và biết chấp nhận sự thật để bước qua nỗi đau của mình.

Lyric:
Now that your friends are leavin'
And I as to look into my eyes
You try in vain to stop from shaking

I know that you're just staying
To leave a broken heart behind
There is no need for you to linger

I've heard them all right from the start
Don't say these words to me
I know them all by heart

I don't need explanations
I read the answers in your eyes
Don't be afraid to see me crying

I've lost my expectations
So you don't need to tell me lies
To save my self-esteem from dying

I've gone through this within my mind
I've seen this all before
At least a million times

I've learned to live without you
I've learned to dream without you
To take the pain within my heart
I've learned to smile without you
To take a chance without you
I'm getting used to miss your love
I've learned to walk alone

Leave without hesitation
There's nothing left for me to loose
I won't cry to talk it over

No need to fake compassion
Don't try to walk within my shoes
I've used them on the way to nowhere

I've heard them all right from the start
Don't say these words to me,
I know them all by heart

I've learned to live without you
I've learned to dream without you
To take the pain within my heart
I've learned to smile without you
To take a chance without you
I'm getting used to miss your love
I've learned to walk alone

I've learned to live without you
I've learned to dream without you
To take the pain within my heart
I've learned to smile without you
To take a chance without you
I'm getting used to miss your love
I've learned to walk alone

Lời dịch:
Giờ thì bạn bè anh đang tản đi
Và khi nhìn vào mắt em
Anh cố không run lên trong vô ích

Em biết là anh chỉ nán lại
Để bỏ mặc một trái tim tan vỡ
Anh chẳng cần chần chừ mà chi

Em đã nghe hết những điều đó ngay từ đầu rồi
Đừng nói những lời đó với em
Em thuộc nằm lòng những lời đó rồi

Em không cần những lời giải thích
Em đọc được câu trả lời trong mắt anh
Xin anh đừng sợ nhìn em khóc

Em đã mất đi sự kì vọng
Vì thế anh không cần phải dối em
Để cứu lòng tự trọng em khỏi phải tổn thương

Trong tâm trí, em đã trải qua chuyện này
Em đã nhìn thấy điều này trước rồi
Ít nhất cũng cả triệu lần rồi

Em đã học cách sống không có anh
Em đã học cách mơ không có anh
Để chấp nhận nỗi đau trong tim mình
Em đã học cách cười không có anh
Để cố gắng không có anh
Em đang dần quen với việc nhớ nhung tình yêu của anh
Em đã học cách bước đi một mình

Đừng ngần ngại rời bỏ em
Chẳng còn gì để em mất nữa rồi
Em sẽ không khóc khi ta nói cho xong mọi chuyện

Chẳng cần phải giả vờ có lòng trắc ẩn với em
Đừng cố cảm nhận tâm trạng của em
Em đã mang theo những điều đó trên con đường vô định

Em đã nghe hết những điều đó ngay từ đầu rồi
Đừng nói những lời đó với em
Em thuộc nằm lòng những lời đó rồi

Link: http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/I-ve-Learned-To-Walk-Alone-Joanna-Zimmer.IWZDOIO0.html

Thư gửi lớp D07VTH2 -

Hi Cả Nhà,

Tiệc vui nào rồi cũng sẽ tàn..cuộc chia tay nào rồi cũng tới hồi kết thúc..tạm biệt cả nhà mà trong lòng em bồi hồi khó tả..cho em sến tí nha..hìhi..Chúc các anh/ chị/ em và em nữa sẽ gặp mặt nhau trong lễ tốt nghiệp cùng trao nhau nụ cười khoái trá..giờ thì manh động rồi hết sến rồi..hehe..

Để đánh dấu cuộc ăn chơi chia tay hoành tráng tối nay em xin gửi lời của gió đến các anh chị :

To Anh Dũng lớp trưởng thân iu và dễ mến, mai mốt em ít có cơ hội gọi anh để nghe tiếng máy bận và sau đó được anh gọi lại rồi anh nhỉ..(dễ mến nhất là ở chổ nì hihi) chúc anh khỏe mạnh và lun đẹp lão anh nhé, mặc dù vừa rồi thủy đậu làm anh si giảm chút ít hehe..

To Anh Bảo có râu nhưng không già hìhi, mặc dù em ít gặp anh trên lớp..cái nì em nói thiệt tình chứ ko phải kể tội anh bỏ học trốn về quê đâu nha, nhưng rất chịu chơi và quý em.. Em cũng quý anh nhìu..chúc anh sức khỏe + râu đẹp hihi.

To Anh Trận dễ mến + ít nói nhưng được KTX đặt níck name là anh Trận Teen hay Tinh (ý là thành Tinh như anh Thành diễn giải cho em hiểu là như thế hehe). Anh cứ nói mong có bạn gái dễ tsương như em..nhưng em hông có dễ tsuong như anh tưởng tượng đâu đấy.. em cũng thành quỷ hay quỹ rùi đấy.. ngẫm nghĩ anh với em xứng hỉ anh thành "tinh" em thành "quỷ"...Chúc anh về quê mau chóng lên xe bông nhe..

To anh Thành mắt đỏ khè: em rất quý anh cái chỗ anh hay bị em bắt dắt xe ra cho em..hehe..Chị Quế cứ bảo anh Thành đòi dắt em về núi.. mà đợi hoài hông thấy anh ngõ lời gì hết trơn..giờ học xong rùi còn đâu.. cho anh tiếc lun.. em cũng tiếc nữa hehehe..chúc anh lun vui và mau có người dắt về phố núi nha..

To Anh Hoan: mới gặp anh Hoan lần đầu đã ấn tượng cái giọng oanh oanh hơi dzữ dzằn khi lên trình bày môn Anh Văn, nên em rất sợ.. mặc dù biết bằng tuổi em nhưng em không dám xưng tên rủi anh nẹt em 1 cái chắc em mất hồn 30 phút..hehehe..Chúc anh trẻ khỏe và sớm có babi..

To Anh Dũng Bình Phước: chúc anh sức khỏe, anh nì cũng ít gặp nên cũng hông bít nói gì..chúc anh sớm cưới dzợ.

To Anh Dự trẻ mãi không già..lần đầu tiên kiu bạn Dự bằng anh, bao nhiêu người dzụ anh ở lại xì phố mà anh nhất định về quê nhà.. chắc có em gái nhỏ đang mong đợi..thôi không dzụ nữa//chúc anh khỏe mạnh và thành đạt hơn nữa..

To bạn Thế: hum bữa bạn Thế đòi quýnh bạn Đào vì kiu bạn Thế bằng em.. nói vậy thui chứ Đ cũng đâu thích xưng chị đâu..kiu chị già mần sao..bạn Thế trằng trẻo da mịn màng, bạn Đào ngưỡng mộ nhất điểm này..chúc bạn Thế khỏe cũng sớm có babi nha..

Nảy giờ toàn anh giờ chuyển tông sang chị đây hihi:

To chị Ý : em mến chị siêng năng và cần cù giải bài tập cho lớp, chúc chị khỏe mạnh và đạt loại giỏi tốt nghiệp nha.
To Chị Quế: em biết chị cố gắng lắm để theo chương trình học như em hihih..giờ cũng sắp xong rồi chị nhỉ..cố gắng lên chị nhé..
To chị Hà: chị hay cười và cũng là người lấy điểm hơi bị cao ở các môn học..chúc chị khỏe mạnh cũng đạt loại giỏi hén..

Giờ đến nhóm G6 đây tèn ten ten hihi:
To Vĩnh : chị rất vui mỗi khi thấy em ngủ gục trong lớp hehehe..HK này em học tệ lắm nhá..tui chị kô có cơ hội để đu phao theo em..nhưng giờ cũng sắp xong rồi..thôi khỏi chúc còn cơ hội gặp nhìu..
To Nghĩa : Bộ Quốc Phòng gọi chị lần đầu làm chị mất hồn..giờ thì đã lờn thuốc rùi hết sợ Bộ Quốc Phòng rùi nha..ì ạch cũng xong em nhỉ..
To Trí : kỹ tính.. sạch sẽ..da mịn đó là những gì gợi nhớ về ông..nhắc đến ông thì lại nhớ đến môn Chuyên Đề Chuyển Mạch của tui được 8 điểm.. hôm nào rủ ông đi ăn yaourt 1 bữa nhen..cho da càng thêm xinh nhé..hehe
To Tâm: cũng ít lên lớp nên hông biết nói gì..chúc vui khỏe và hạnh phúc..
To Thảo : bạn nối khố..tèn tèn rùi cũng xong Sáu nhỉ..Sáu với Đào cùng cố gắng xong cái bằng này thôi..ớn học lắm rùi Sáu nhỉ. Mà Sáu là học sướng lắm đấy nhé toàn được quới nhân phù trợ..tiểu luận đề cương gì có anh Sáu lo hết còn gì..ahhhh ganh tỵ quá đi mất...hihihi..

Giờ cũng sắp tới giờ cả nhà tắt đèn, coi chừng củi lữa lên giường ngủ rùi.. chúc cả nhà ngon giấc.. chúc các anh chị còn ở lại KTX mai về bình an và vui vẻ..nhớ mọi người nhìu...

TPHCM ngày 23 tháng 4 năm 2009
Ký tên
Em Đào.. kiêm thủ quỹ..kiêm nữ độc thân vui tính sáng giá nhất nhà..hehehe..

Ốm thật rồi, dạo này yếu thật !!!

Tự dưng lại ốm. Như giả vờ ấy, rõ ràng hồi chiều vẫn còn tung tăng với mấy đứa bạn chí cốt. Thế mà ốm thật. Sốt đùng đùng 39,5 độ, người đau như bị đánh, nóng lạnh từng cơn.

Ngày thường nhớ người ta một thì ngày ốm nhớ gấp trăm. Lại đúng vào ngày nghỉ cuối tuần, thời gian rảnh rỗi như một con rùa lười biếng chậm chạp bò, mãi không hết ngày...

Cầm điện thoại, soạn tin nhắn, xóa, lại soạn, rồi lại xóa... Biết là có gửi tin thì có khi còn bị đau hơn. Thôi, tắt điện thoại đi để không loay hoay nữa. Ngày trôi qua thật dài...

Ngày thường lúc nào cũng tìm việc gì đó để làm, không muốn phút giây nào rảnh rỗi để lòng bị trùng xuống. Lúc nào cũng cười, nói rộn ràng. Ngày ốm chẳng làm nổi việc gì, nằm trong phòng, trùm chăn và miên man theo những cơn sốt.

Ngày thường, đến cơ quan đeo một lớp mặt nạ làm nhân viên chăm chỉ ngoan ngoãn. Về nhà đeo một mặt nạ khác, đảm đang và nhẫn nại. Ra đường, lại tự tìm cho mình một bộ mặt giả dối không kém. Ngày ốm, cứ tự là mình, trễ nải mà không lo ngại việc gì. Đôi khi thấy ốm cũng có cái hay...
Bất chợt mưa. Mùa bão, mưa cũng là bình thường. Thế mà sao thấy não nề lạ. Nhìn đồng hồ, 3 giờ sáng. Không ngủ tiếp được. Mò dậy bật máy tính, quẳng lên status: "Ốm thật rồi", vì biết chắc giờ này không có ai online để nhảy vào hỏi thăm mấy câu sáo rỗng. Nhưng mà như thế cũng đủ để cảm thấy được chia sẻ phần nào.

Ngày ốm, mọi suy nghĩ đều tiêu cực hơn thường ngày. Tại trời cứ mưa mãi. Tại ngày nghỉ dài quá. Tại ti vi cứ đưa tin bão liên tục. Tại...

Ngày khỏe, vờ như không có chuyện gì xảy ra. Thế mà không giấu được. Người ta hỏi thăm đúng tim đen, òa khóc như một đứa trẻ. Dở hơi thế chứ. Có làm sao đâu, chỉ là bị cảm xoàng thôi và bây giờ đã khỏe lại rồi mà.

Ngày ốm, nhớ ngày khỏe cười cười nói nói...

Thôi thì !!!

Người ta bảo không nên trách hờn nhau nhiều vì cuộc đời sống có được bao lâu.
Nên lấy niềm vui mà giao tiếp, người có làm ta đau cũng nên bao dung cho lòng thanh thản.
Nhưng mấy ai làm được điều đó cơ chứ, nhưng để thực hiện cần phải học thay đổi thái độ sống của mình. Biết là sẽ khó thực hiện khi dòng đời luôn có khó khăn và mặt trái của nó.

Tóm lại là không ai biết được chữ ngờ..

Buồn buồn nản nản lên blog xàm xàm trước khi khò.. p

Không yêu sao !!!???

Không yêu sao nhớ?
Không yêu sao mong chờ?
Không yêu sao không thấy là nhắc nhở?
Không yêu sao tìm kiếm?
Không yêu sao lại quan tâm?
Không yêu sao nói nhiều thế?
Không yêu sao cứ làm người ta khóc?
Không yêu sao khiến người ta nhớ mong?
Không yêu sao làm người ta đau lòng?
Không yêu sao vô tình, vô tâm, nhưng lại quan tâm vô ý thế hả?
Không yêu thì mặc kệ người ta đi, đừng đến gần cũng đừng đóng thay phần của người yêu người ta thế!

Không yêu thì đừng trêu đùa, đừng ở bên cạnh, đừng làm cho người ta cảm thấy yếu đuối rồi lại dựa dẫm nghe không!
Không yêu thì đừng kể chuyện của mình vô tình lại làm người ta khóc. Có thể cười một lúc... nhưng chỉ là dấu kín thế thôi!
Không yêu thì đừng đến rồi đột nhiên biến mất... làm người ta lục lọi kiếm tìm. Làm ban đêm người ta không ngủ được... làm cho tâm hồn bay bổng đi đâu.
Không yêu thì đừng đáng yêu đến vậy... như thế khiến người ta yêu lắm đấy.

Không yêu thì thờ ơ đi, đừng quan sát nhìn theo người ta làm gì. Đừng khiến người ta vui rồi sau đó lại buồn lắm vì biết rằng đấy không phải là quan tâm.
Không yêu thì thôi. Dứt khoát đi. Lạnh lùng một tí. Bơ người ta đi. Nói hẳn là "không thể yêu được". Đừng khiến người ta hiểu lầm, được chứ?

Đàn ông các anh luôn tạo ra ảo tưởng. Mặc dù biết bản chất của phái nữ là "chúa mộng mơ". Cách hành xử rất mập mờ... để mối quan hệ cứ kéo dài mãi trong cái sự "mập mờ" đấy!

Tóc mới !!!

Rảnh rảnh tém cái tóc nhìn cũng ngộ ngộ hihi:

Làm sao có thể quên một người mình từng yêu?

Có lẽ không riêng tôi, riêng bạn mà tất cả những người con gái đang yêu đều muốn người đàn ông mình yêu là của riêng mình, để cùng được khóc, được cười trên vai. Và khi yêu, ai cũng muốn nắm tay người mình yêu đến cuối cuộc đời. Nhưng vì lý do nào đó, dù còn yêu hay không, người ta vẫn phải chia tay nhau.

Trong tình yêu, tôi cũng từng là kẻ thất bại, cũng từng yêu sâu sắc đến quặn lòng và đau đớn đến xót xa. Tôi cũng đã sống những tháng ngày hờn trách, tự hỏi tại sao tình yêu của mình tan vỡ. Vì người ta không cần mình nữa hay vì vòng tay mình quá nhỏ bé và niềm tin mình quá mong manh? Nhưng rồi đến một ngưỡng cửa nào đó của cuộc đời, tôi hiểu rằng những hờn trách chẳng làm mình thanh thản hơn. Vậy sao không mỉm cười bao dung đi qua nó?

Tôi biết làm được điều đó rất khó bởi còn tùy vào hoàn cảnh, vào cách mà người ta chia tay nhau. Tôi có một cô bạn, cô ấy và bạn trai yêu nhau thời đại học và khi gần ra trường, cô đã chia tay khi phát hiện người yêu cũng đang yêu một người con gái khác. Cô ấy nói dù còn rất yêu cậu bạn nhưng không thể tha thứ những lỗi lầm đó được. Bây giờ cả hai đều là giảng viên một trường đại học, họ là đồng nghiệp và là bạn bè của nhau. Tôi khâm phục việc làm của cô bạn mình vì đấy là một nghĩa cử cao đẹp. Tôi đề cao sự bao dung, nhưng tôi hiểu không phải ai cũng làm được điều đó. Vậy nên tôi cũng cảm thông (khác với đồng tình) với những người không thể tha thứ cho người yêu cũ của mình vì cô ấy/anh ấy đã quá nhẫn tâm với tình yêu của họ.

Tôi không có khái niệm chung cho sự tàn nhẫn, bởi mỗi người đều có những quan điểm và cảm nhận khác nhau. Nhưng tôi biết họ đã đau khổ và hẳn nỗi đau đó dài và sâu đến tận xương tủy nên mới không bao giờ có thể tha thứ cho người kia của mình được. Nhưng...
Nếu không thể tha thứ thì cũng đừng thù hận được không?

Mới đây, tôi nhận được email của một cô bé 19 tuổi. Em hỏi có nên trả thù bạn trai không vì đã lợi dụng (cả vật chất lẫn tinh thần) và làm tổn thương em suốt thời gian yêu nhau. Khi thỏa mãn những ước muốn của mình, cậu ấy từ bỏ em một cách không thương tiếc và cô bé đang tìm cách... trả thù. "Em có nên trả thù không chị và nếu có thì như thế nào?".

Tôi trả lời em rằng: "Em hãy sống hạnh phúc hơn người ta, đó là sự trả thù cao thượng và vinh quang nhất nếu em nghĩ chỉ có sự trả thù mới làm lòng em thanh thản hơn!". Tôi không biết cô bé nghĩ gì khi đọc lời đó, bởi tôi không thấy em nhắn lại cho tôi nữa và tôi mong em đã phần nào bình yên được với suy nghĩ của mình.

Câu hỏi "Làm sao có thể quên một người mình từng yêu?", có lẽ tôi cũng không thể trả lời nó như làm một bài toán. Có quá nhiều câu trả lời cho một câu hỏi tưởng chừng đơn giản mà lại không hề đơn giản. Nếu là tôi, tôi sẽ trả lời như thế nào, hẳn bạn muốn biết điều đó.

Tôi sẽ nói với bạn có những điều cần phải học để quên, bởi trái tim luôn có quá nhiều lý lẽ. Nó không tuân theo một chuẩn mực hay trật tự nào cả. Khi yêu, chúng ta không học cách nhớ về nhau, nhưng khi không còn yêu, ta lại phải học cách để quên. Khó lắm, tôi biết chứ. Nếu đơn giản, tôi đã không cần dành thời gian ngồi viết những dòng này. Nhưng suy cho cùng, tôi nghĩ rằng: "Dù có học nhiều thế nào, bạn cũng không quên được người mình từng yêu đâu. Con người ta lạ lắm, đã yêu rồi thì rất khó quên. Hình ảnh ấy chỉ có thể mờ nhạt nếu ta không chạm vào miền quá khứ mà thôi. Có lẽ không cần phải học cách quên một người mà hãy học cách từ bỏ những thói quen của nhau, học để quên những thói quen ấy và khi làm được điều đó, tôi tin bạn đã quên được rất nhiều điều bạn không muốn nhớ rồi đấy!".

Còn những điều đáng nhớ, hãy lưu giữ chúng trong tim mình. Khi chia tay, mọi người thường chỉ nhớ đến những giọt nước mắt, mấy ai nghĩ về nụ cười hay những khoảng khắc hạnh phúc bên nhau. Họ thường trách nhau tình yêu người này không đủ lớn để dành cho người kia, vì miệng nói yêu nhưng tay vẫn buông và chân vẫn dậm tại chỗ. Họ khóc trong tủi hờn vì người yêu đã làm họ đau. Nhưng sao không nghĩ ngược lại rằng, đó cũng là người đã cho mình biết thế nào là hạnh phúc, cho mình hiểu thế nào là yêu và được yêu. Nghĩ về những điều tốt đẹp, lòng sẽ thanh thản hơn. Bởi sống trên đời, thực lòng không ai muốn làm đau lòng ai cả. Bạn đừng nghĩ tôi tự động viên mình và bạn bằng những suy nghĩ như thế, đó là cảm xúc thật lòng nhất của tôi lúc này. Người ta dù có thế nào cũng chẳng bao giờ chối bỏ được khao khát yêu thương và được yêu thương. Vì đó mới là ý nghĩa của cuộc sống mà mọi người đều vươn tới.

Lúc này, có thể bạn sẽ nói tôi là người giỏi triết lý trên những câu chữ, nhưng bạn ạ, hãy tin tôi đi. Đến một lúc rồi tất cả sẽ đi qua. Bạn sẽ vượt qua được những khổ đau theo một cách mà chính bạn cũng không hiểu nổi với một nghị lực phi thường. Tôi lấy gì để đảm bảo với bạn điều này ư? Vì tôi tin ở bạn. Tôi tin rằng bạn sẽ làm được. Vì không ai muốn đắm chìm trong biển khổ cả, và vì những người phụ nữ lớn tuổi hơn, từng trải hơn tôi đã dạy tôi điều đó từ bài học của chính họ. Chơi với những người lớn tuổi hơn mình, bạn sẽ học được khối điều tốt đẹp từ họ đấy.
February 2012
S M T W T F S
January 2012March 2012
1 2 3 4
5 6 7 8 9 10 11
12 13 14 15 16 17 18
19 20 21 22 23 24 25
26 27 28 29