Skip navigation.

STICKY POST

Welcome to Chich Bong's Blog

ChickBong Xin chào tất cả các bạn Tên thật của Bông là Nguyễn Thanh Huyền. Tên này do ba Thành của Bông đặt cho đấy. Bông cất tiếng khóc chào đời vào lúc 15h30 ngày 2/3/2008. Hiện nay Bông đang sống cùng ba mẹ tại Hà Nội. Bông rất thích khám phá những điều mới mẻ, các ngóc ngách trong nhà là nơi mà Bông luôn tìm thấy những điều thú vị nhất. Hiện tại Bông chưa có nhiều bạn nên qua Opera, Bông rất mong sẽ được làm quen với tất cả các bạn. Các bạn hãy đến và chia sẻ những dấu ấn tuổi thơ cùng Bông nhé.

STICKY POST

For Visitor

Cảm ơn bạn đã ghé thăm. Bạn là vị khách thứ:
unique statistics

Sự đổi thay

ngày 26 tháng 10 lúc 5:45 chiều qua Thầy Phán
Vũ vừa bốc được quân bài Át rô và thày phán rằng À, quân này thường báo tin tốt con ạ. Nó tượng trung cho sự thay đổi, một thông điệp tốt, thường là về tiền bạc. Thày tính thì có thể con sắp được tăng lương đấy. Cứ cố gắng học hành làm việc chăm chỉ nhé, rồi con sẽ nhận được tin vui sớm thôi..

ngày 07 tháng 11 lúc 11:08 sáng qua Thầy Phán
Vũ vừa bốc được quân bài Mười rô và thày phán rằng À, quân bài tốt đây. Chất rô vốn tượng trưng cho tiền tài danh vọng, điểm mười thường báo tin tốt đẹp. Gặp quân này thì thày nghĩ là con sắp có thay đổi chuyện tiền bạc, thường là tốt con ạ. Theo thày tính thì túi tiền rủng rỉnh đến nơi rồi. Nhớ chăm chỉ làm ăn và tính toán chi tiêu một chút nhé, cơ hội đang đến đấy..

Dạo này rất chăm chỉ vào Facebook đào đào, xới xới, ăn trộm để cải thiện tình hình tài chính, rảnh rang thì ghé qua gặp anh thầy bói đẹp giai nhờ anh gieo cho mấy quẻ, có điều kỳ lạ là 10 lần bói thì phải đến 6 lần anh í phán mấy câu tương tự như trên.

Đợi hoài, đợi mãi chẳng thấy sếp có động tĩnh gì, công việc thì cứ đều đều, tiền thì chưa đến ngày lĩnh lương mà ví đã cạn kiệt… Quay lại gặp anh thầy bói, mắng anh í té tát. Không những không xin lỗi, anh í còn giải bộ nai tơ “Con hỏi thế thì bằng thách đố thầy a?” :yikes:

Thế rồi, 1 cú điện thoại, 2 lần ung dung đi lượn phố, kết quả tớ nhận được một cái offer letter. Sự thay đổi mà anh í phán cho tớ là đấy ư? Tự rưng lại thấy yêu anh í thía, khi nào thu hoạch cái vườn hoa, tớ sẽ hái tặng anh í cả mớ luôn. :D

Môi trường mới là một Công ty lớn, tớ biết điều đó có nghĩa là tớ sẽ không có nhiều thời gian để mà lang thang tám chuyện cùng chị em xóm ope, tớ sẽ mất cơ hội để trở thành một hàng xóm tốt bụng trên facebook, … nhớ lắm í. :frown: :frown: :cry:

Ngày em tròn 20 tháng tuổi


Hôm nay là ngày em tròn 20 tháng tuổi, em nặng 12kg và cao 83cm. Từ ngày về quê, em hầu như không ốm vặt trận nào cả, ăn uống và ngủ nghỉ tốt nên cứ phát triển đều đều, 2 cái má bụ lên trông thấy, cái bụng thì lúc nào cũng tròn xoay, không có một tí eo thon nào cả. Mỗi lần mẹ về với em, bế em nhiều là sau đó cái lưng của mẹ đau ê ẩm và phải mất vài ngày sau mới đỡ.

Em nói được khá nhiều từ rồi nhưng hầu hết vẫn là từ đơn và có thiên hướng quy về người sở hữu. Bất cứ thứ gì của ai trong nhà em cũng đều nhận biết được hết và không gọi tên đồ vật mà lấy tay chỉ vào và nói “ông”, “bà”, “mẹ”, “Nhinh” (tức bác Linh), “chị”, “Chún” (tức chị Cún).

Em là một tai sai rất đắc lực trong nhà. Mỗi khi nhìn thấy chị Cún tè dầm, em chạy đi lấy quần để bà thay cho chị rồi nhanh nhẹn cầm cái quần bẩn đem ra chậu ngâm. Hoặc mỗi khi bà phơi quần áo, công việc của em lúc nào cũng là giũ quần áo, đưa cho bà để bà chỉ việc mắc vào và treo lên dây. Em làm những việc ấy một cách nhiệt tình, vô điều kiện, thậm chí ko cần sai bảo.

Em tỏ ra là một cô bé kiêu căng nhưng không kém phần tình cảm. Mỗi khi mẹ bảo em hun, em à ê chán chê, tỏ vẻ lạnh lùng không thèm để ý đến nguyện vọng của mẹ. Nhưng sau một hồi mẹ năn nỉ ỉ ôi em cũng thương tình ban cho mẹ một cái quệt dài trên má rồi tìm đúng đến môi mẹ mà hun vào. Rồi em không quên cái nhiệm vụ làm cho mẹ sung sướng mỗi khi mẹ hỏi “Bông yêu ai nhất nhà?” em trả lời dõng dạc “Mẹeeeeee”.

Tuy nhiên, có một việc mà mẹ không hài lòng đó là mấy bữa nay em sinh ra cái tật xấu là khi tập trung vào việc gì đó (ăn uống, xem tivi) thì thay vì kêu “ị” như mọi khi để thông báo thì em cứ thiên nhiên tè dầm ướt hết quần. Rồi việc em vẫn giữ trong mình cái tính ích kỷ, chiếm đoạt và không chịu nhường phần ai cả, cái gì cũng nhận của “Bông” khiến cho không ít lần em bị mẹ quát cho, vát yêu vào mông vài cái và rồi em lại lăn ra khóc. Và khi khóc thì em như thế này đây :love: :love: :love:

Một chút cảm xúc về thu Hà Nội


Hà Nội đã vào những ngày cuối thu nhưng cái se lạnh của làn gió heo may dường như mới chỉ gõ cửa từ mấy hôm trước. Đã mấy năm rồi sống ở HN, đã mấy năm rồi đón mùa thu rồi lại để nó lặng lẽ đi qua…. Cảm xúc thì nhiều lắm nhưng cứ viết ra lại thấy giống giống một ai đó, lại theo một mô túyp nào đó nên đành để cảm xúc lặng yên.

Thế rồi một buổi tối đẹp trời, khoác lên mình chiếc áo khoác mỏng, tay vòng qua eo một người, 2 đứa cùng lượn lờ dạo phố trên chiếc xe máy mà đồng hồ xăng đã báo đến vạch End. Lượn lên Hồ Gươm rồi vòng vào 1 con phố nào đó mà mình không nhớ nổi tên, bắt gặp một mùi hương gì đó vừa nồng nàn vừa thoang thoảng, chợt nhận ra mùi hoa sữa, trong lòng lâng lâng một cảm giác khó tả như vừa tìm thấy một cái gì đó rất đỗi thân quen. Vậy là cuối cùng chính mình lại đi theo cái lối mòn của mô túyp ấy – Hà nội mùa thu, mùa hoa sữa…

Thú thật, trước kia mình chỉ biết đến hoa sữa, đến mùa thu Hà Nội qua những bài hát, những câu thơ,…. Chẳng biết đến hoa sữa như thế nào nhưng tự trong lòng đã thấy yêu và mong ước được một lần cầm trên tay, ngắm và ngửi cành hoa sữa. Rồi cái ngày bước chân vào giảng đường ĐH cũng là lần đầu tiên cái mong ước giản đơn ấy trở thành hiện thực. Cầm trên tay cành hoa sữa, lắc đầu và thất vọng bởi cái mùi hương quá ngào ngạt của nó, vậy mà vẫn cầm về treo lên đầu giường.

Giờ thì không chỉ Hà Nội mới có hoa sữa, nhưng phải chăng hoa sữa Hà Nội có một nét đặc trưng riêng mà ai đã ngửi 1 lần thì không thể quên được…


:happy: :happy: :happy: :love:

Ngày của chị em mình

Khi chưa lấy chàng, em luôn mong ngóng và hồi hộp vì không biết ngày này mình sẽ được nhận món quà gì. Cho dù ưng í hay không thì em vẫn thấy vui vì đó sự quan tâm của chàng dành cho em và em hãnh diện trước bạn bè về điều đó.

Lấy chàng rồi, thay vì ngồi mơ mộng, mong ngóng viển vông để rồi có lúc hụt hẫng và thất vọng, em tập cho mình thói quen tự sướng bằng cách mua quà cho mình rồi về bắt chàng chi tiền cho món quà ép buộc đó. Năm nay cũng không ngoại lệ, thấy chị H mua được cái áo hay hay, vậy là em cũng thuyết phục chàng cho em đi mua bằng được mặc dù còn mấy ngày nữa mới đến ngày 20/10, thế là em có món quà sớm.

Khi chưa lấy chàng, vào những ngày này phòng em lúc nào cũng ngập tràn sắc hoa, nghẹt thở trong hương hoa. Thường thì xô chậu được bọn em huy động hết ra để cắm. Và em luôn đinh ninh rằng chàng cũng sẽ đến với một bó hoa và món quà dành cho em.

Lấy chàng rồi, cái ý niệm tặng hoa cho vợ nhân ngày gì đó cũng thưa dần rồi tự lúc nào nó đi vào quên lãng. Ấy vậy mà tối qua, chàng đi uống rượu rồi vác về 1 bó hoa trên tay, thủ thỉ nói với vợ “tặng em”. Em vừa ngạc nhiên, vừa phì ra cười bởi cái trò xin lỗi rất ngây ngô của chàng, giận dỗi xua tan hết, lòng thầm nhủ “đúng là đàn bà”.


Vậy là ngày 20/10 năm nay em có cả hoa, cả quà của chồng, được cả 1 bữa no nê ở Công ty, thế là đủ, hạnh phúc đôi khi chỉ cần đơn giản thế. :yes: :happy: :happy: :happy:
November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30