Skip navigation.

STICKY POST

Welcome to Chich Bong's Blog

ChickBong Xin chào tất cả các bạn Tên thật của Bông là Nguyễn Thanh Huyền. Tên này do ba Thành của Bông đặt cho đấy. Bông cất tiếng khóc chào đời vào lúc 15h30 ngày 2/3/2008. Hiện nay Bông đang sống cùng ba mẹ tại Hà Nội. Bông rất thích khám phá những điều mới mẻ, các ngóc ngách trong nhà là nơi mà Bông luôn tìm thấy những điều thú vị nhất. Hiện tại Bông chưa có nhiều bạn nên qua Opera, Bông rất mong sẽ được làm quen với tất cả các bạn. Các bạn hãy đến và chia sẻ những dấu ấn tuổi thơ cùng Bông nhé.

STICKY POST

For Visitor

Cảm ơn bạn đã ghé thăm. Bạn là vị khách thứ:
unique statistics

Chuyện khi em 21 tháng tuổi

Chuyện ăn mặc:
Đã qua rồi cái thời ba mẹ cho mặc gì em mặc đấy, bây giờ em thể hiện cá tính của mình ngay trong cách lựa chọn trang phục. Có khi vừa mặc cái quần này vào, không thích, em lại thay ra và chọn lấy cái quần khác ngay, một ngày em có thể thay đổi đến gần chục bộ. Thậm chí còn có lúc em mặc lồng mấy cái quần vào nhau, cái em mặc trái, cái em mặc phải, cái em chui cả 2 chân vào một ống. Có lúc em lấy cái quần chip của chị PA mặc lồng ra ngoài cái quần dài, thế là thành một mẫu thời trang ấn tượng. Em làm cho mọi người cười lăn lộn vì cái cách lựa đồ không cái nào ăn nhập với cái nào cả. Nếu là ở nhà thì không sao nhưng những lúc cho em ra ngoài đi chơi cùng thì phải thuyết phục bằng đủ mọi biện pháp em mới chịu từ bỏ cái gu thẩm mỹ của mình như vậy.

Chuyện ăn uống:
Trước khi ăn em lần lượt mời từng người: “ông”, “bà”, “Nhinh”, “Anh”, “Chún”. Khi ăn thì em đòi “bê” (tự bưng bát cơm) trừ khi có mẹ về chơi thì em nhường quyền cho mẹ bón. Nhưng em thích ăn món gì thì luôn mồm “rau”, “cá”,.. và phải nhìn thấy trong thìa cơm có món đó em mới chịu há miệng cho bón. Trộm vía là em vẫn ăn tốt nên không phải dồn ép cũng như em không từ chối gì cả, món gì em cũng ăn được.

Chuyện nhõng nhẽo:
Cứ mỗi lần mẹ về là em có dịp thể hiện sự nhõng nhẽo, tí tí lại “mẹ”, “bế” hay chỉ cần hơi va chạm hoặc ngã nhẹ một tí thì một là em úp mặt xuống khóc nức nở, hai là em vừa mếu máo miệng kêu “đau, đau” vừa đưa tay, đưa chân lần lượt ra cho mẹ thổi phù phù. Khi mẹ giận em và giả vờ quay mặt đi không chơi với em, em liên mồm kêu “mẹ, mẹ,….” Cho tới khi mẹ quay mặt lại mới thôi, xong rồi lại toét miệng cười khì với mẹ một cái.

Chuyện bắt chước
Phần lớn hành động của em là thích bắt chước người khác đặc biệt là bắt chước theo chị Phương Anh và chị Cún. Chị PA thay quần áo, em cũng thay, chị PA đi tất em cũng mới chịu đi mặc dù trời rất lạnh, chị Cún bò em cũng lững thững bò theo. Nhưng cái trò bắt chước này của em nhiều khi cũng có lợi, chẳng hạn muốn em đánh răng thì chỉ cần bảo “chị PA đi đánh răng với em nào” thế là em nhanh nhẹn chạy đi lấy bàn chải rồi ngồi đánh răng như thật, xong lại lon ton theo chị đi vệ sinh.

Em í đây ạ


Đánh răng cùng mẹ này


"Bà còng" cùng ba này


Còn đây là em đang ............. :D

Ngày 20/11 và những ký ức

9 năm về trước, nó hân hoan đón nhận tờ giấy báo đỗ ĐH trong niềm vui, niềm tự hào của cả gia đình. Còn nó, nó đã bật lên khóc vì sung sướng, vì biết rằng ước mơ một ngày nào đó trở thành cô nữ sinh sư phạm của mình đã thành hiện thực. Thế rồi những năm tháng sống dưới mái trường sư phạm, nó có được những kỷ niệm thật đẹp của thời sinh viên mà cho dù đã 5 năm trôi qua, mỗi dịp 20/11 đến nó lại thấy xao xuyến trong lòng một cảm giác vừa hồi hộp vừa nuối tiếc.

Làm sao nó có thể quên được những giờ tập giảng trên lớp, nó phải học đi học lại từ cách đi đứng, cách viết chữ sao cho thẳng hàng đến cách phát âm từng câu chữ,…có những bài giảng dù đã được tập rất nhiều lần vậy mà khi đứng trước lớp vẫn bị quên, bị mắc lỗi hoặc để cháy giáo án. Rồi cuộc sống sinh viên của nó không thể không kể đến những bó hoa, những tấm thiệp, những tin nhắn, lời chúc mừng mỗi dịp 20/11 đến. Trong con mắt bạn bè, người thân, nó hiển nhiên được coi là một cô giáo.

Làm sao nó có thể quên được những tháng ngày được đứng trên bục giảng với vai trò là một giáo sinh thực tập. Nó phụ trách chủ nhiệm 1 lớp và giảng dạy 3 lớp. Mỗi lớp học một nét riêng, mỗi học sinh một cá tính với đủ các đối tượng từ ngoan đến cá biệt, giỏi đến yếu kém, giàu đến nghèo…Điều làm nó cảm thấy rất ngạc nhiên đó là khi đứng trước lớp, ngay cả khi có thầy cô hướng dẫn ngồi dưới, nó chưa bao giờ thấy run rẩy, lúng túng trước mỗi bài giảng, chính vì vậy mà nó đã làm hài lòng thầy cô hướng dẫn bằng một kết quả xuất sắc sau đợt thực tập. Nhưng cái lớn nhất mà nó nhận được sau chuyến thực tập ấy có lẽ là tình cảm của học trò dành cho nó. Những buổi cùng cán bộ lớp đến thăm nhà học sinh nghèo khó, những buổi cùng đội văn nghệ luyện tập chuẩn bị cho đợt hội diễn, những giọt nước mắt khi cô trò nói lời chia tay…tất cả đã để lại trong nó những dấu ấn không thể nhạt phai.

Thời gian trôi đi, tốt nghiệp ra trường rồi nó không chọn cho mình con đường tiếp tục đi theo ngành sư phạm mà rẽ sang một hướng khác, nhưng cứ đến ngày 20/11 hàng năm nó vẫn nhận được những lời chúc mừng từ bạn bè và học sinh cũ của nó, và nó hạnh phúc khi biết rằng một ngày đứng trên bục giảng nó đã trở thành cô giáo trong con mắt của rất nhiều học trò.

Sự đổi thay

ngày 26 tháng 10 lúc 5:45 chiều qua Thầy Phán
Vũ vừa bốc được quân bài Át rô và thày phán rằng À, quân này thường báo tin tốt con ạ. Nó tượng trung cho sự thay đổi, một thông điệp tốt, thường là về tiền bạc. Thày tính thì có thể con sắp được tăng lương đấy. Cứ cố gắng học hành làm việc chăm chỉ nhé, rồi con sẽ nhận được tin vui sớm thôi..

ngày 07 tháng 11 lúc 11:08 sáng qua Thầy Phán
Vũ vừa bốc được quân bài Mười rô và thày phán rằng À, quân bài tốt đây. Chất rô vốn tượng trưng cho tiền tài danh vọng, điểm mười thường báo tin tốt đẹp. Gặp quân này thì thày nghĩ là con sắp có thay đổi chuyện tiền bạc, thường là tốt con ạ. Theo thày tính thì túi tiền rủng rỉnh đến nơi rồi. Nhớ chăm chỉ làm ăn và tính toán chi tiêu một chút nhé, cơ hội đang đến đấy..

Dạo này rất chăm chỉ vào Facebook đào đào, xới xới, ăn trộm để cải thiện tình hình tài chính, rảnh rang thì ghé qua gặp anh thầy bói đẹp giai nhờ anh gieo cho mấy quẻ, có điều kỳ lạ là 10 lần bói thì phải đến 6 lần anh í phán mấy câu tương tự như trên.

Đợi hoài, đợi mãi chẳng thấy sếp có động tĩnh gì, công việc thì cứ đều đều, tiền thì chưa đến ngày lĩnh lương mà ví đã cạn kiệt… Quay lại gặp anh thầy bói, mắng anh í té tát. Không những không xin lỗi, anh í còn giải bộ nai tơ “Con hỏi thế thì bằng thách đố thầy a?” :yikes:

Thế rồi, 1 cú điện thoại, 2 lần ung dung đi lượn phố, kết quả tớ nhận được một cái offer letter. Sự thay đổi mà anh í phán cho tớ là đấy ư? Tự rưng lại thấy yêu anh í thía, khi nào thu hoạch cái vườn hoa, tớ sẽ hái tặng anh í cả mớ luôn. :D

Môi trường mới là một Công ty lớn, tớ biết điều đó có nghĩa là tớ sẽ không có nhiều thời gian để mà lang thang tám chuyện cùng chị em xóm ope, tớ sẽ mất cơ hội để trở thành một hàng xóm tốt bụng trên facebook, … nhớ lắm í. :frown: :frown: :cry:

Ngày em tròn 20 tháng tuổi


Hôm nay là ngày em tròn 20 tháng tuổi, em nặng 12kg và cao 83cm. Từ ngày về quê, em hầu như không ốm vặt trận nào cả, ăn uống và ngủ nghỉ tốt nên cứ phát triển đều đều, 2 cái má bụ lên trông thấy, cái bụng thì lúc nào cũng tròn xoay, không có một tí eo thon nào cả. Mỗi lần mẹ về với em, bế em nhiều là sau đó cái lưng của mẹ đau ê ẩm và phải mất vài ngày sau mới đỡ.

Em nói được khá nhiều từ rồi nhưng hầu hết vẫn là từ đơn và có thiên hướng quy về người sở hữu. Bất cứ thứ gì của ai trong nhà em cũng đều nhận biết được hết và không gọi tên đồ vật mà lấy tay chỉ vào và nói “ông”, “bà”, “mẹ”, “Nhinh” (tức bác Linh), “chị”, “Chún” (tức chị Cún).

Em là một tai sai rất đắc lực trong nhà. Mỗi khi nhìn thấy chị Cún tè dầm, em chạy đi lấy quần để bà thay cho chị rồi nhanh nhẹn cầm cái quần bẩn đem ra chậu ngâm. Hoặc mỗi khi bà phơi quần áo, công việc của em lúc nào cũng là giũ quần áo, đưa cho bà để bà chỉ việc mắc vào và treo lên dây. Em làm những việc ấy một cách nhiệt tình, vô điều kiện, thậm chí ko cần sai bảo.

Em tỏ ra là một cô bé kiêu căng nhưng không kém phần tình cảm. Mỗi khi mẹ bảo em hun, em à ê chán chê, tỏ vẻ lạnh lùng không thèm để ý đến nguyện vọng của mẹ. Nhưng sau một hồi mẹ năn nỉ ỉ ôi em cũng thương tình ban cho mẹ một cái quệt dài trên má rồi tìm đúng đến môi mẹ mà hun vào. Rồi em không quên cái nhiệm vụ làm cho mẹ sung sướng mỗi khi mẹ hỏi “Bông yêu ai nhất nhà?” em trả lời dõng dạc “Mẹeeeeee”.

Tuy nhiên, có một việc mà mẹ không hài lòng đó là mấy bữa nay em sinh ra cái tật xấu là khi tập trung vào việc gì đó (ăn uống, xem tivi) thì thay vì kêu “ị” như mọi khi để thông báo thì em cứ thiên nhiên tè dầm ướt hết quần. Rồi việc em vẫn giữ trong mình cái tính ích kỷ, chiếm đoạt và không chịu nhường phần ai cả, cái gì cũng nhận của “Bông” khiến cho không ít lần em bị mẹ quát cho, vát yêu vào mông vài cái và rồi em lại lăn ra khóc. Và khi khóc thì em như thế này đây :love: :love: :love:

December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31