CHIENTA2K3-ONLY LOVE

WELCOME TO CHIENTA2K3

Subscribe to RSS feed

Sticky post

my story

Melody of life

Listening to a harmonious melody performed by a pianist in the rainy night, I feel pleasant in my mind. It has been a long time that I now have a chance to enjoy a melody such as. A busy life with overloaded work sometimes makes me and as well as other forget beautiful melodies. Spend a little in your time and a small space in your soul to feel the breath of life when you can have enough time and you are able to feel.

Let things run their course

Too many things to deal with. Over head and ears in learning and work. Money? My family! Is that a family?
What can I do?
Will I be getting through?
Now that I must try
To hold out in my life.

If tomorrow never comes
Will you know how much I despair?
Did I try in every way to live well every day
Life might be the dark
If my time on earth were through
Anyone who thinks about me?
Is the love I gave life in the past
Gonna be enough to last
If tomorrow never comes

Show me the way.
Give me the light to change my life and wash my confusion away.
Please show me the way!

Lạnh

Lạnh!

Trời không thương tấm thân bé bỏng!

Lạnh!

Trời không thương áo rách gầm cầu!

Thân run rẩy và môi tím tái

Vẫn thầm mơ ánh lửa chốn quê người

Lạnh!

Trời không thương cụ già yếu ớt!

Dẫu chăn bông chăn dạ mấy lần

Vẫn răng môi cầm cập từng đêm

Lạnh!

Trời không thương em nhỏ má đào!

Da nứt nẻ và má thêm ửng đỏ

Mong sao cho giá rét qua nhanh

Lạnh!

Trời không thương tình yêu bé nhỏ!

Lạnh!

Trời không thương đôi ngả chia ly!

Mùa đông lạnh tôi tìm về hơi ấm

Trong một vài kí ức thuở xa xưa.

Trong giấc mơ tôi một vài cánh nhạn

Gọi xuân về sưởi ấm những trái tim!

Ôi cái sự đời!

Nói ra thì bảo hay ca thán mà không nói thì lại thấy ức chế. Quả thật, trong cuộc sống , không ít lần chúng ta gặp phải những chuyện như vậy.
Dạo này cái "sự nghiệp" tutor của mình nó lẹt đẹt quá, mà có khi chẳng có cái đứa tutor nào nó lại lẹt đẹt như mình. Cái lần đầu tiên là cái lần mà mình nhớ đời. Khe khe, "khách hàng" của mình là một teengirl cực đô, đầu to mà óc bằng quả nho, cả buổi không nói lấy được một câu. Hình như nó sợ mình, hehe hay vì không có gì để nói. Mà chắc là cả hai. 30k là cái giá mà mình được trả sau mỗi lần phải đối mặt với cái bị thịt sừng sững trước mặt. Mà ai đời lớp 8 rồi mà lại nói câu trần thuật kết thúc bằng dấu chấm cảm. Đến bó tay! Cũng may là được 3 buổi thì " bye bye em, bye bye hoàng hôn".
Lần thứ 2 có hơn chút, 60k một buổi nhưng phải đi xa.Tưởng là bye bye cái hoàng hôn kia để đón bình minh đang đến thế mà lại nhục, lại gặp phải một anh không biết gì, học lại từ đầu. Lúc đầu mình cũng khâm phục lòng kiên trì của ông ấy, vì là sinh viên trường Đh Mỹ thuật công nghiệp mà lại đi học thêm tiếng anh. Thế rồi, càng học càng chán, dạy tiếng anh mà lại phải dạy luôn cả tiếng việt nữa, ai đời lại không phân biệt được câu khẳng định với câu phủ định(lại cứ cãi : "Tôi không học bài" là câu khẳng định, khẳng định cái việc không học bài), rồi còn không biết thế nào là danh từ, động từ, tính từ..... và đặc biết là còn hay nhầm giữa n và l nữa chứ! Xót xa cho cái thân phận tutor. Cũng phải công nhận là cũng khó để tiếp thu khi mà ở cái tuổi 22 rồi mới học lại tiếng anh, hic, nhưng ít ra thì cũng phải thạo tiếng Việt chứ, hết đỡ.Nhưng rồi cũng cầm cự được nửa năm.
Đợt thứ 3 - cũng là đợt mình đang dạy- có vẻ khả quan hơn, lúc đầu lộm nhộm khoảng 5 đứa lớp 7, nhưng rồi bây giờ cũng ổn định còn 3 đứa(1 đứa vừa dốt vừa lười,nói mãi mà vẫn cứ trơ ra, hic). Nói chung là học cũng tạm, mội tội lười, hay nói linh tinh(mà công nhận bây giờ chúng nó bậy thật, mà cũng khôn hơn học sinh ngày trước về một số khoản, khe khe, khoản gì thì biết rồi đấy). Cùng đợt với mấy đứa lớp 7 là 2 đứa lớp 10. Lại nhục, gặp phải cái bọn mất gốc, lại về mo, level beginner. Mà dạo này ăn rồi có nghỉ. Hôm trước đến đợt nộp tiền học phí, 1 đứa lớp 10 bảo để buổi sau em nộp, mình vui vẻ chẳng ý kiến gì. Mà đời lại lắm nghịch cảnh, buổi sau đúng vào sinh nhật bạn, thế là thôi, mình đi sinh nhật, bảo chúng nó nghỉ tạm một buổi vì có chút việc. Thế rồi hôm nay, một đứa đến(cái đứa đóng tiền rồi ) nói là thằng kia bị ốm không đi học được, trong khi hôm qua mình vừa thấy nó khỏe mạnh như trâu . Không biết nó có hiểu nhầm không nữa, nó lại tưởng mình cho chúng nó nghỉ tạm một buổi vì nó chưa có tiền đóng thì phiền. Đấy, nhiều lúc cũng mệt, mà lương thì đâu có nhiều, 30k một đứa (lớp 10), còn lớp 7 chỉ có 20k. Cũng chỉ vì miếng cơm manh áo và cũng vì để cải thiện chút từ vựng tiếng anh nên phải cố gắng thôi(khe khe). Lúc nào cũng phải lo làm tròn bổn phẩn, cố gắng truyền đạt hết những gì mà mình biết. Mà họ thì đâu có biết mình khổ, lại cứ tưởng ngồi có 2 tiếng đồng hồ mà kiếm gần ấy tiền. Công nhận là việc đầu tư cho giáo dục của những phụ huynh trong làng mình không những thiếu mà còn yếu, hehe.
Đấy, có đứa cũng như mình mà nó gặp toàn "hàng ngon", giá thì cao mà lại thông minh sẵn. Mà về trình độ thì mình đâu có thua chúng nó( tự sướng tí), chỉ trách cái số mình không may, gặp toàn những "hàng khủng".
Nhưng nói gì thì nói, cái nghề tutor này cũng vui phết, nhiều khi nhớ lại mới thấy có nhiều cái buồn cười, có cái để mà nhớ, có cái để mà viết ra , khe khe. Tất cả những điều mà ta làm, có thể lúc này không thật sự ý nghĩa, không thật sự quan trọng hoặc nhiều khi là ngớ ngẩn nhưng đến một khoảng khắc nào đó trong cuộc đời, ta bỗng nhận thấy niềm vui, niềm hạnh phúc đến từ những gì mà ta đã đặt vào trong đó công sức, sự đam mê hay đơn giản chỉ là một sự ngẫu hứng. Hay nói một cách khái quát hơn thì hạnh phúc và đau khổ là hai mặt song song không thể tách rời của cuộc sống.

Hà nội-Ồn ào mà lặng lẽ



" Hà nội sáng rực, vui vẻ và huyên náo". Những kí ức trong tâm hồn của cô bé Liên ngày nào dường như cũng đã in sâu vào tâm trí của nhiều người dân Hà nội và cả những người chưa từng một lần đặt chân đến mảnh đất này. Nhưng với tôi, những gì mà tôi đã và đang cảm nhận là hình ảnh của một Hà nội vừa xa hoa, náo nhiệt vừa lặng lẽ , yên bình.

Một ngày mới ở Hà nội bắt đầu khi những ngọn đèn đường bắt đầu tắt dần để nhường chỗ cho ánh sáng của tự nhiên. Những chiếc xe máy, xe ô tô chở rau, chở thực phẩm từ ngoại thành vào trung tâm thành phố bắt đầu hoạt động. Tiếng người nói lao xao xen lẫn tiếng động cơ và còi xe làm cho Hà nội trở nên ồn ào hơn bao giờ hết. Rồi những dòng người đổ xô vào thành phố để học tập, làm việc, để kiếm sống. Một nhịp sống vội vã với nhiều lo lắng, bon chen vì cuộc sống mưu sinh, để bám trụ ở cái chốn phồn hoa đô thị với nhà cao tầng, với biệt thự sang trọng, với những đêm pháo hoa rực trời, với chợ đêm huyền ảo và với nhiều thứ mà người ta không thể định nghĩa được. Và nhiều người tự hỏi phải chăng cái dòng chảy hối hả ấy đã khiến cho người Hà nội lạnh lùng hơn, cứng rắn hơn và cũng sành sỏi hơn?

Thế nhưng ẩn bên trong cái vẻ ngoài xa hoa và náo nhiệt ấy là một Hà nội lặng lẽ, nồng nàn và đằm thắm. Có bao giờ bạn ngồi trên xe bus và ngắm Hà nội về đêm với đèn điện sáng trưng, với những cơn gió thu dịu nhẹ. Có bao giờ bạn dừng lại ở một quán cóc ven đường và nhâm nhi một ly trà nóng giữa một ngày đông lạnh giá hay len lỏi vào những con phố cổ để thưởng thức những thứ quà quê của Hà nội: với cốm Vòng, với phở , với bánh đúc hay với những bắp ngô nướng thơm nức? Hay chỉ đơn giản là ngồi ngắm Bờ Hồ một buổi chiều về với sự thảnh thơi, ung dung của những cụ già, với nụ cười tinh khôi, rạng rỡ của trẻ thơ để thấy được nét yên bình trong lòng Hà nội. Và có lẽ, sẽ không ai quên được cái vị nồng nàn, ngây ngất của hoa sữa, một nét đặc trưng không thể lẫn vào đâu của xứ Hà thành. Hà nội đẹp mộng mơ và say đắm từ những thứ bình dị nhất,từ những gánh hàng rong bên hè phố, từ cái rét cắt da cắt thịt, từ những nét văn hóa đã in sâu vào tâm hồn người Tràng An.

Rõ ràng rằng, cho dù kinh tế, công nghệ......... có phát triển mạnh mẽ đi nữa thì cũng không thể làm mất đi vẻ đẹp bình dị của Hà nội, của mảnh đất mà nhiều người vẫn cho là xa hoa, náo nhiệt và đầy bon chen.

Cuộc sống

6h30 ngày 2/8. Tôi mở mắt thức dậy và âm thanh đầu tiên tôi nghe lại là tiếng rũ áo mưa đều đều mà ngày nào tôi cũng nghe. Cái âm thanh quen thuộc ấy phải chăng là hơi thở của cuộc sống, là giọt thời gian trôi chảy. Nó đều đều đến phát chán.

Giờ đây, cuộc sống không còn nặng nề như trước khia. Không còn những bữa nhịn đói, cũng không còn những bữa ăn với một quả cà chua hấp nữa. Không còn những đêm mưa dột khiến chúng tôi di cư mãi mới tìm được một chỗ không ướt trong nhà để co ro ngủ tiếp. Dường như cũng không còn sự kì thị của xã hội về một cái quá khứ mà không ai muốn khơi lại trong nỗi buồn đến vô hạn nữa. Giờ đây, cuộc sống thật yên bình, nó bình yên đến tẻ nhạt.

Lòng tham của con người thật vô cùng. Những khi có biến động xảy ra thì họ kêu khổ.Đến khi cuộc sống yên bình rồi thì họ lại mong muốn một điều gì đó hơn thế. Phải chăng dù ở hoàn cảnh nào, dù ở góc độ nào, ở vị trí nào mà họ đứng trong cuộc sống, họ vẫn luôn cầu mong một cuộc sống hạnh phúc. Thế nhưng quy luật của cuộc đời là quy luật cho nhận. Hạnh phúc chỉ có thể đổi bằng những giọt mồ hôi, bằng sự vất vả, cay đắng. Có lẽ ông trời không cho ai tất cả và cũng không một ai không có chi cho riêng mình. Phải chăng cuộc sống là một vòng luân chuyển giữa những mối quan hệ phức tạp giữa tự nhiên với con người và giữa con người với con người. Và cái gọi là số mệnh kia phải chăng cũng chỉ là kết quả của sự tổng hợp những tác động của nhiều mối quan hệ xung quanh ta mà con người đã tạo ra. Và cũng chính vì thế mà mới có đen với đỏ. Vận may của người này suy cho cùng cũng chỉ là do vận xui của người khác mà vì lý do nào đó ta không khám phá ra.

Và giờ đây, tôi cũng đang rơi vào cái vòng luẩn quẩn của lòng tham vô đáy của con người, mong muốn cái gì đó hơn thế trong cuộc đời tôi, hơn cả một cuộc sống yên bình. OH SHIT!

Sống ảo

Một cô ca sĩ xinh như búp bê với giọng hát mượt mà pha chut "gợi cảm", một nhóm nhạc mặt búng ra sữa với những điệu nhảy mê hoặc khán giả, một diễn viên điển trai với những vai diễn hot nhất trên truyền hình, và vô số những con người tài năng khác - tất cả họ đều có thể trở thành idols trong mắt những fans cuồng nhiệt. Và tất nhiên điều này là chẳng có gì đáng bàn. Chỉ có điều tôi tự hỏi ý nghĩa của một thần tượng đối với một người là gì: phải chăng là cố gắng bắt trước hay làm theo tất cả những gì mà thần tượng đang làm để cố gắng trở thành một bản sao khác, hay là cố gắng quan tâm đến những gì vụn vặt nhất trong đời sống của idols để lấy đó như một niềm vinh hạnh cho dù idols chẳng cần quan tâm trên cái thế giới này có những ai đang thần tượng mình, hay cũng có người coi họ hơn cả những người thân xung quanh và vân vân những cách thần tượng khác....


Trong thời đại làn sóng giải trí đang lan rộng khắp thế giới này, có biết bao nhiêu người đã và đang rơi vào cái vòng xoáy của một cách sống mà tôi tạm gọi là sống ảo. Họ coi thần tượng như một phần cuộc sống của chính họ. Họ ăn ngủ cùng thần tượng, chia sẻ ngọt bùi qua những tin tức trên báo, trên mạng....... của thần tượng. Họ quan tâm và lăng xê tên tuổi của thần tượng giống như họ đang đánh bóng một viên kim cương mà họ chỉ để ngắm. Nhất cử nhất động của idols trên các phương tiện thông tin đại chúng đều trở thành những hot topic để discuss. Thậm chí là cả sinh nhật của idol hay những dịp tương tự , họ cũng chúc mừng và cầu nguyện cho thần tượng của họ trên blog của riêng mình. Có lẽ cái cuộc sống ảo với những tấm hình, những ca khúc hay video làm họ hạnh phúc chăng? Liệu những idols có biết rằng họ đang được các fans biến thành một vật thể vô cùng quý giá, được quan tâm, chăm sóc kĩ lưỡng đến từng chi tiết vụn vặt nhất. Và liệu những idols có cảm thấy vui với những gì mà fans dành cho họ. Hoặc thậm chí những idols có cần quan tâm đến những fans mà họ không bao giờ gặp và tiếp xúc? Ấy vậy mà những fans vấn lao đầu vào để "thần" và " tượng". Tôi tự hỏi thay vì nhớ sinh nhật của một thần tượng thì tại sao họ không nhớ đến sinh nhật của một người bạn hay một người thân trong gia đình, những người mà họ đang tồn tại trong thế giới thật của họ. Thay vì online cả ngày để rình những albums hay nhứng hot news của idols thì tại sao họ không dành thời gian để chia sẻ những buồn vui bên người thân hay bạn bè. Liệu rằng họ có thể sống mãi với cái hình ảnh của idols trong suốt cuộc đời họ? Mà idols là ai chứ, just normal people, right? Trong lĩnh vực của họ, trên màn hình họ là những con người đầy tài năng, nhưng biết đâu, trong đời thường họ cũng có thể là những kẻ xấu tính, vụng về, thậm chí là vô tình, và hơn thế nữa mà có thể ta không có cơ hội để nhìn thấu họ. Phải chăng cái hào nhoáng bên ngoài có thể che lấp những gì bên trong con người họ. Tôi không hề phủ nhận tài năng và những gì họ đóng góp cho nghệ thuật. Chỉ có điều liệu cái cách mà nhứng fans sống ảo dành tình cảm cho họ có quá điên cuồng và mù quáng không? Trong cái thế giới này còn có rất nhiều những con người tài năng khác và thậm chí là những đóng góp của họ cho xã hội còn nhiều hơn rất nhiều so với những ca sĩ, nghệ sĩ. Một bác sĩ tận tâm với nghề, môt người nông dân làm giàu bằng chính đôi tay lấm bùn của mình, một anh kĩ sư cơ khí chế tạo ra những máy móc hiện đại hay một nhà giáo mẫu mực ,....... Chẳng lẽ họ không đáng được trân trọng và dành một chút tình cảm hay sao! Chẳng lẽ chỉ có những gì đẹp đẽ và hào nhoáng bên ngoài mới được thần tượng thôi sao! Thật ngu ngốc khi nghĩ như vậy! Thần tượng một ai đó là học từ họ những cái tốt đẹp, là cố gắng vươn lên để cống hiến tài năng theo cách của riêng mình chứ không phải chạy theo để ca ngợi họ hay coi họ như một pho tượng trong lòng mình. Đó chỉ là những quan niệm mang tính cá nhân của riêng tôi và tôi cũng chẳng mong ai phải chấp nhận nó.

4 and One

4 ngày nghỉ, 4 ngày ở nhà, 4 ngày online, 4 ngày nghe nhạc, 4 ngày chán. Lắm lúc tự hỏi sinh ra ngày nghỉ để làm gì ko biết. Lúc không nghỉ thì bận, sáng học, chiều ở trường, tối học thêm, 1 ngày ngủ 4 tiếng, trưa vất vưởng dật dờ như ma đói. Cái ghế đá ở trường đã nhẵn đít quần mình rồi. Những lúc như thế chỉ mong nhanh đến ngày nghỉ. Thế nhưng, khi có cả một đống thời gian để nghỉ thì lại thấy chân tay ngứa ngáy vì ko có gì làm. 4 ngày vừa rồi, chẳng có cơ hội nào đi chơi, tụ tập. Ko nhắn tin, ko gọi điện, ko làm gì cả. Mà cái nghiệp đời vẫn thế, cứ lúc nào có thời gian rảnh thì lại ko tài nào có chút cảm hứng gì để study. Thế mới trêu ngươi mình chứ. Hình như mình sinh ra là để bận rộn thì phải. Cho nên những lúc có quá nhiều thời gian như thế này thì mình lại chẳng làm được cái trò trống gì ra hồn. Time abundance lợi dụng điều này để gieo vào lòng mình những khoảng trống, sự cô đơn đến rợn ngợp. Giờ thì mình đã hiểu tại sao người ta ai cũng cần cho mình một nửa, một bờ vai hay đơn giản chỉ là một ánh mắt. Những lúc thế này, lòng mình lại rộn lên một khao khát mãnh liệt, khao khát được có ai đó để chia sẻ, khao khát về một cái gì đó tương tự như hạnh phúc trong tương lai(contact with me for detail). Có phải tâm hồn mình quá nhạy cảm với sự trôi chảy của thời gian, với sự gặm nhấm của nỗi cô đơn(một trong những lí do mình chỉ thích nghe nhạc ko lời và nhạc buồn).Có phải ai cũng sẽ phải trải qua giai đoạn này giống như mình đang trải qua hay ko. Mẹ vẫn bảo mình là người khô như que củi(cũng hơi đúng) thì con gái nào nó thích. Nhưng đúng là mình rất dị ứng với mấy kiểu lãng mạn phi hiện thực như thế. Nó quá xa rời thực tế, và một chút gì đó giả dối. Mình vẫn thích là một "que củi" khô khan, khô như đúng bản chất của nó, chân thật và thẳng thắn, chứa đựng một nguồn năng lượng dễ bùng cháy, chứa cái "lửa" của một tâm hồn nhiệt huyết của tuổi 20. Mình hãy cứ tin rằng ngọn lửa ấy sẽ thắp sáng tương lai và sưởi ấm cho đời. Bởi lẽ "when you believe, somehow you will" ,,,,,

Phải chăng là Số Phận

Một buổi tối thứ 7, sau một tuần bận rộn với một đống những công việc mà một sinh viên năm 2 như tôi cần làm, tôi mới lại có một khoảng để online theo đúng nghĩa. Và tình cờ tôi gặp lại một người bạn cũ, một người mà đây là lần thứ 2 trong số 2 lần hiếm hoi tôi gặp khi online. Vẫn như ngày nào, cái kiểu ăn nói rất ngọt ngào mà đôi khi là " điệu chảy mỡ " ấy. Một vài lời hỏi thăm, một vài câu trêu đùa. Tất cả dường như gợi cho tôi một chút gì đó xót xa, một chút buồn cho người con gái ấy. Trước kia, trong lớp, cô ấy vẫn được xem là có cái mồm dẻo như kẹo kéo, và nhiều lúc khiến mọi người thấy ghét. Nhưng có lẽ ẩn sau cái vẻ ngoài hòa nhoáng ấy, cũng có những nỗi niềm, nỗi niềm của một cô gái từ quê lên Hà nội với hi vọng bám trụ được cái chốn được gọi là "phồn hoa đô thị" này. Đó chỉ là một giả định mà tôi đặt ra theo cái cảm tính nhạy cảm của tôi, nhưng tôi hi vọng những gì mà tôi cảm nhận được không quá xa vời với con người cô ấy. Một công việc làm thêm ở một công ty cổ phần đầu tư và thương mại,phải chăng là để giảm đi cái cuộc sống khó khăn của đời sinh viên, hay là những bước tiến trên con đường tìm kiếm những kinh nghiệm sống và làm việc. Nhưng dù thế nào đi nữa thì có lẽ điều đó cũng đã ko còn quá quan trọng để phán xét bởi lẽ giờ đây,cô ấy ko còn là một sinh viên , ko còn được trải nghiệm thời sinh viên đầy nhiệt huyết và mơ ước như trước nữa. Giờ đây, cô là con người của cuộc đời, của công việc. Công việc và những chuyện gia đình đã lấy đi cái tuổi sinh viên của cô, hay chính cô đã lấy đi điều đó. Dời trường học khi còn đang là sinh viên năm 2, cuộc đời đang chờ đón cô với bao nhiêu thử thách, một tương lai sẽ tươi sáng chăng ? Tôi chợt thấy rùng mình khi biết rằng cô sắp lập gia đình. Tuổi sinh viên kết thúc dễ dàng thế sao, cái tuổi đẹp nhất của đời người trôi qua nhanh chóng thế sao. Những lời trò chuyện ngắn ngủi với cô ấy gợi lên trong tôi một ý nghĩ " phải chăng người ta phải từ bỏ những thứ tốt đẹp cũng chỉ vì cuộc sống, phải chăng những cám dỗ của cuộc sống còn lớn mạnh hơn ý trí của con người, và phải chăng tất cả những điều đó cũng chỉ được gói gọn trong một từ SỐ PHẬN!". Và nếu đúng là như vậy thì cuộc đời này vẫn cứ là cuộc đời cho dù có thể bất công với một số người ko may mắn. Hãy chúc cho con đường mà họ đi bớt đi những gập ghềnh, bớt đi những giọt mồ hôi mặn chát vị đời.
February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29