Skip navigation.

exploreopera

| Help

Sign up | Help

Chuyến đi về

Mòn mỏi nhân gian, ta về cõi mộng ...

STICKY POST

Hôm nay thức dậy

"Hôm nay thức dậy không còn thấy mọi người, không còn thấy mặt người . Vây phủ quanh đời nói tiếng yêu thương" (TCS). Hôm nay thức dậy . Một mình . Bao nhiêu mệt mõi của một cuối tuần như ngựa . Rống như trâu . Bây giờ mới thấm . Tôi như người mộng du . Ở San José, mở mắt dậy, tưởng ở nhà . Về đây rồi . Còn tưởng sáng San José . 6,7 giờ sáng khi mọi người thức dậy, các con đi học thì tôi …ngủ . 3 giờ chiều mới mở mắt . Ngày hay đêm . Ở đâu đây . Chẳng biết . Chẳng cần biết . Mấy chục năm như thế rồi . Giờ đã gần cuối đời . Có cần thiết phải thay đổi một …thói quen . Một thói quen mọi người cho là …xấu . Khó chịu . Nhưng đáng yêu với tôi . Thói quen nào cũng đáng yêu . Yêu người, thương áo quen hơi ngọt ngào . Yêu đêm tối có nỗi cô lẻ mênh mông . Hơi áo người yêu . Tôi không chia cho ai . Ðêm tối bao la kia . Không ai chia cho tôi . "Một người điên trong thành phố" (TCS)

Read more...

STICKY POST

Cõi riêng mang dấu ấn Trịnh Công Sơn

Gần 40 năm, những ca khúc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã đưa âm nhạc đi vào cuộc sống thăng trầm của dân Việt. Ca từ của ông đã nối nghệ thuật với đời thường, trải tình yêu con người vào những phạm trù thiêng liêng như tìnhyeeu đât mẹ, yêu đồng loại. Bài viết này muốn giới thiệu với bạn đọc về cõi riêng của người nhạc sĩ tài hoa, một góc nhà mà mấy muơi năm qua đã là nơi khai sinh của những Tình ca nối tiếp những Diễm xưa, Hạ trắng, tình ca, Cát bụi...Những ca khúc đã đi vào lòng nhiều thế hệ. Một không gian kiến trúc đã nuôi dưỡng một tâm hồn rất Việt Nam, một trí tuệ lớn và trái tim dạt dào yêu thương, mẫn cảm của người nghệ sĩ. Một cõi riêng mang đậm dấu ấn Trịnh Công Sơn...

Read more...

STICKY POST

Kinh Việt Nam

Kinh Việt Nam là những tiếng kêu thương thống thiết, khởi từ một thực trạng máu xương.

Kinh Việt Nam cũng là lòng mơ ước về một rạng đông cho đêm tối dài lâu nầy.

Những bài ca được viết từ những hân hoan lắng nghe được trong lòng người.

Ðó là nỗi hân hoan của đám đông chờ mong ngày hồi sinh.

Ðã có điều gì không thật suốt hai mươi năm nay. Một lầm lỡ đã lên đường và phải đi cho trót con đường máu xương. Như một mũi tên vô tri bỗng lỗi thời trong một nhiệm kỳ vô định.

Read more...

STICKY POST

Viết bên bờ Loriet

Tôi đã nhớ Paris dù chưa bao giờ gặp. Tôi nghĩ về Paris đã từ lâu lắm. Những dòng suy nghĩ đã trôi đi, không có ngày hẹn, trôi đi.

Đời sống đã trôi đi đã trôi qua như bây giờ trước mắt tôi là dòng sưối Loriet, nhìn từ căn nhà của Đặng Tiến, cũng trôi đi lặng lẽ. Những con thiên nga cũng trôi đi trên dòng suối này. Lười biến trôi đi mà vẫn giữ cho riêng mình một vẻ đẹp không thể nào trách móc được. Lac des Cygnes. Ballet về cái chết của con thiên nga. Tháng 5 trời đất đề huề một bầu không khí ấm áp rất thuận lợi cho một cơ thể ốm yếu như tôi. Paris ồn quá. Ồn ào một cách hơi hỗn đối với những tâm hồn tĩnh lặng Đông Phương. Tôi thích phố xá nhưng không phải là một loại phố xá làm đau đớn đời sống riêng tư của mình. Về Orléans nghe chim chóc cá hát quanh đời. Những cây platane già những cây platane trẻ phủ xuống một nỗi nhớ nhung riêng.

Read more...

STICKY POST

"Trong nỗi đau tình cờ"

Tiếng nói thầm kín của một người nhiều khi suốt cuộc đời không thể nào bày tỏ - Có khi bày tỏ được thì cũng chỉ là những tiếng nói dở dang. Có người dấu bặt. Tôi chưa hề quên cái hiệu lệnh muôn đời: “Cái ta đáng ghét”. Tuy nhiên trong cuộc sống thường nhật nơi đây, ngoài những ngày hét la to đầy nộ khí, vẫn có những giây phút lui về muốn thở than. Phải chăng thở than cũng là niềm bí ẩn của con người.

Read more...