Chợt tôi thấy thiên thu là một đường không bến bờ
Thursday, 27. March 2008, 15:39:20
Những con đường trăng tròn là những con đường trăng khuyết . Vẫn là những con đường cũ em đi qua và tôi đi qua . Thế rồi , có lúc tôi đi qua những con đườn mù mịt không trăng . Nhưng tro tàn quá khứ bỗng dậy lên một cơn lốc cuốn tôi về với những con đường ma quái ảo ảo chập chờn .
Cái chập chờn của một thân thế phiền nào không biết mai này mốt nọ ra sao , cứ thắc thỏm muốn gửi gắm vào một cuộc đời một linh hồn phiêu lạc . Tôi phiêu lạc bao nhiêu năm rồi trên một dòng đời không bờ bến . Có khi tưởng bờ là bến . Có khi tường bến là bờ . Cái tạm và cái thường hằng lắm khi là một . Thế mà lại cứ khác nhau . Cái bở mỏng manh khoảnh khắc ra đi . Có bến nhiều khi bền bền ở lại . Bờ mở ra những bến . Có dâu bể cho bờ . Nên định mệnh bờ thường trói buộc thân phận bến.
Tôi là bờ em ra đi . Em là bến tôi ghé lại
Con đò ghé qua bờ này bờ nọ nhưng sẽ đậu lại ở một bến kia .
Mùa xuân là bờ hay là bến ? Than ôi , mùa xuân chỉ là bờ . Ai ai trong đời này cũng có lần ghé qua cái bến tạm mùa xuân . Cái bờ bến mùa xuân nhâp nhằng những dặm trường lận đận . Thoắt nhiên bến xuân chỉ còn lại là bờ . Cái bến đi qua , rồi cái bờ ở lại . Cái bến hưu hắt của một thuở tưởng rằng thời hoàng kim bến sẽ mãi mâi không bao giờ là bờ . Thế rồi tuổi đời người người - đến đến - đi đi cứ mộng vỡ , hoang tưởng hão huyền một thứ bờ bờ - bến bến , không biết nơi nao để neo lại một thân thế phiêu bồng .
Có thể bến cho em và bờ cho tôi . Tôi cứ mãi mãi đi và em ở lại . Cái thân phận thuyền quyên ấy đừng làm đau xot đời . Cuối cùng , trong cõi mông lung mờ mờ ảo ảo , em vẫn chính là cái bến hư ảo một cách vẹn toàn mà tôi có lúc mệt sẽ tìm về nương tựa.
'' Ru đời đi nhé cho ta nương nhờ lúc thở than ''...
Cái bờ ru lời hiu quạnh lau lách . Cái bến ru chập chờn một đốm lửa chiều...
***
Trong một giấc mơ bồng bềnh không giờ giấc của mùa xuân , tôi thảng thốt bỗng thấy bờ bến tan ra thành những cánh bèo mông lung vô định . Em không bến và tôi không bờ . Em và tôi cùng là bờ . Em và tôi cùng trôi đi . Em và tôi cùng là bến . Em và tôi cùng là bờ . Chúng ta tan biến vào nhau thành một khối bến - bờ không chia lìa nữa . Trong em không còn trí nhớ về bến . Trong tôi cũng mất hết những ký ức về bờ . Bến ở đâu và bờ ở đâu ?
1-2-1994
Trịnh Công Sơn
Báo Tuổi Trẻ , số ra ngày 6-2-1994
Cái chập chờn của một thân thế phiền nào không biết mai này mốt nọ ra sao , cứ thắc thỏm muốn gửi gắm vào một cuộc đời một linh hồn phiêu lạc . Tôi phiêu lạc bao nhiêu năm rồi trên một dòng đời không bờ bến . Có khi tưởng bờ là bến . Có khi tường bến là bờ . Cái tạm và cái thường hằng lắm khi là một . Thế mà lại cứ khác nhau . Cái bở mỏng manh khoảnh khắc ra đi . Có bến nhiều khi bền bền ở lại . Bờ mở ra những bến . Có dâu bể cho bờ . Nên định mệnh bờ thường trói buộc thân phận bến.
Tôi là bờ em ra đi . Em là bến tôi ghé lại
Con đò ghé qua bờ này bờ nọ nhưng sẽ đậu lại ở một bến kia .
Mùa xuân là bờ hay là bến ? Than ôi , mùa xuân chỉ là bờ . Ai ai trong đời này cũng có lần ghé qua cái bến tạm mùa xuân . Cái bờ bến mùa xuân nhâp nhằng những dặm trường lận đận . Thoắt nhiên bến xuân chỉ còn lại là bờ . Cái bến đi qua , rồi cái bờ ở lại . Cái bến hưu hắt của một thuở tưởng rằng thời hoàng kim bến sẽ mãi mâi không bao giờ là bờ . Thế rồi tuổi đời người người - đến đến - đi đi cứ mộng vỡ , hoang tưởng hão huyền một thứ bờ bờ - bến bến , không biết nơi nao để neo lại một thân thế phiêu bồng .
Có thể bến cho em và bờ cho tôi . Tôi cứ mãi mãi đi và em ở lại . Cái thân phận thuyền quyên ấy đừng làm đau xot đời . Cuối cùng , trong cõi mông lung mờ mờ ảo ảo , em vẫn chính là cái bến hư ảo một cách vẹn toàn mà tôi có lúc mệt sẽ tìm về nương tựa.
'' Ru đời đi nhé cho ta nương nhờ lúc thở than ''...
Cái bờ ru lời hiu quạnh lau lách . Cái bến ru chập chờn một đốm lửa chiều...
***
Trong một giấc mơ bồng bềnh không giờ giấc của mùa xuân , tôi thảng thốt bỗng thấy bờ bến tan ra thành những cánh bèo mông lung vô định . Em không bến và tôi không bờ . Em và tôi cùng là bờ . Em và tôi cùng trôi đi . Em và tôi cùng là bến . Em và tôi cùng là bờ . Chúng ta tan biến vào nhau thành một khối bến - bờ không chia lìa nữa . Trong em không còn trí nhớ về bến . Trong tôi cũng mất hết những ký ức về bờ . Bến ở đâu và bờ ở đâu ?
1-2-1994
Trịnh Công Sơn
Báo Tuổi Trẻ , số ra ngày 6-2-1994