Entry for May 09, 2008
Friday, May 9, 2008 3:01:00 PM
Anh ah ! Hôm nay như bao ngày vắng anh khác , Em lại nhớ anh...
Ngoài trời mưa thật to
, những hạt mưa có vị giống như nước mắt E khóc vì nhớ A . Anh đã không đi công tác nữa chỉ vì em ốm . Anh lo cho E ? E không ốm nặng lắm nhưng giả vờ vậy vì anh không được xa e ? Nhưng E đâu biết rằng chuyến đi công tác này quan trọng như thế nào với A , E có quá đáng không ? Rồi những khi giận A , e ghét phải nghe thấy chuông điện thoại , ghét những tin nhắn , giận bố mẹ vì không nói dối hộ là đã đi ngủ ( dù lúc đó mới là 7h tối? )...Nhưng lúc này e lại muốn nhắn thật nhiều , nói thật nhiều ba chữ E Y A !

Có những lúc hai đứa đã mơ về một đám cưới ( như là cưới ngay đến nơi rồi ấy , hihi ) ! Rồi lớn hơn xa hơn là một gia đình với một đàn con ( trời ơi , ý tưởng một đàn con là của mình hay sao ấy nhỉ ? ) Bao chuyện chúng ta đã cùng nhau nghĩ đến , hy vọng đây sẽ là “Giấc Mơ có thật “ của chúng ta chứ không phải của Lệ Quyên , A nhỉ ?

E biết a chiều e như thế nào nhưng cũng có những lúc A đã phát điên lên vì E : khi E giận A tắt điện thoại , hay khi E ốm mà không chịu đi bệnh viện khám , hay khi E hỏi A những chuyện mà đến E cũng chẳng biết tại sao E nghĩ ra để dọa A…Cũng tại E nhưng E không nhận ra mình sai => cuối cùng người năn nỉ giảng hòa vẫn là A ! E vô tội ? E bắt A ăn 3 bát mỗi bữa ( dù hai đứa vừa mới ăn đủ thứ trên đường về ? ) chỉ bởi vì e thích chồng e mũm mĩm giống đống gấu bông của e , bắt A cắt tóc theo ý e , vui mừng khi thấy A mặc những bộ đồ màu đen E thích …
Đến giờ khi mà thời gian chỉ là vấn đề cuối cùng và điều kiện là chất xúc tác nữa thì A và E bên nhau thật sự thì e mới dám nói : “ E không tn là chúng ta có thể yêu nhau và …chờ đợi đến lúc có một cái WEDDING ! “


Ngoài trời mưa thật to
Có những lúc hai đứa đã mơ về một đám cưới ( như là cưới ngay đến nơi rồi ấy , hihi ) ! Rồi lớn hơn xa hơn là một gia đình với một đàn con ( trời ơi , ý tưởng một đàn con là của mình hay sao ấy nhỉ ? ) Bao chuyện chúng ta đã cùng nhau nghĩ đến , hy vọng đây sẽ là “Giấc Mơ có thật “ của chúng ta chứ không phải của Lệ Quyên , A nhỉ ?
E biết a chiều e như thế nào nhưng cũng có những lúc A đã phát điên lên vì E : khi E giận A tắt điện thoại , hay khi E ốm mà không chịu đi bệnh viện khám , hay khi E hỏi A những chuyện mà đến E cũng chẳng biết tại sao E nghĩ ra để dọa A…Cũng tại E nhưng E không nhận ra mình sai => cuối cùng người năn nỉ giảng hòa vẫn là A ! E vô tội ? E bắt A ăn 3 bát mỗi bữa ( dù hai đứa vừa mới ăn đủ thứ trên đường về ? ) chỉ bởi vì e thích chồng e mũm mĩm giống đống gấu bông của e , bắt A cắt tóc theo ý e , vui mừng khi thấy A mặc những bộ đồ màu đen E thích …
Đến giờ khi mà thời gian chỉ là vấn đề cuối cùng và điều kiện là chất xúc tác nữa thì A và E bên nhau thật sự thì e mới dám nói : “ E không tn là chúng ta có thể yêu nhau và …chờ đợi đến lúc có một cái WEDDING ! “












