Mia :x

sống tích cực

Subscribe to RSS feed

di choi chan kinh ==

lãng mạn smile) sến smile)

Ví dụ... anh thích em nhé, chỉ ví
dụ thôi ấy, thì thế nào em cũng cười rất
nhiều cho mà xem. Trên đời làm gì có ai
buồn khi người mình thích cũng thích mình
cơ chứ. Cuộc sống sẽ tràn ngập niềm vui.
Chẳng phải những niềm vui còn được mang
tên là "hạnh phúc" đó sao?
Ví dụ... anh thích em nhé, chỉ ví dụ thôi ấy,
thì thế nào em cũng dịu dàng đi cho mà
xem. Em sẽ chẳng bao giờ chí choé, cãi nhau
ầm ĩ với mấy thằng bạn nữa, sẽ nói năng
thật nhỏ nhẹ. Anh không tin em làm được
đúng không? Thế thì phải thử mới biết được
chứ.
Ví dụ... anh thích em nhé, chỉ ví dụ thôi ấy,
lúc anh buồn có thể em sẽ chẳng làm cho
anh vui lên được. Nhưng em có thể buồn
cùng anh đấy. Mà một người buồn thì thật...
chán. Hai người buồn chắc hẳn sẽ... vui hơn.
Anh có tin vào điều ấy không? Nếu không thì
cũng phải thử mới biết được.
Ví dụ... anh thích em nhé, chỉ là ví dụ thôi,
có thể anh thấy lắm lúc em nói nhiều kinh
khủng. Nhưng vào lúc anh muốn có một
người lắng nghe, thì em vẫn có thể ngồi
cạnh anh im lặng. Có thể, em sẽ chẳng làm
được gì cho anh cả. Nhưng: Em xin hứa là sẽ
bên anh và lắng nghe anh nói . Anh lại
không tin à? Thế thì anh hãy một lần... thử
đi. Anh sẽ biết kết quả ngay mà.
Ví dụ... anh thích em nhé, chỉ là ví dụ thôi
ấy, có thể như anh thấy đấy - em là một con
nhóc rất bình thường đôi khi còn ngốc
nghếch nữa. Nhiều cái chẳng biết gì. Tại anh
rất là thông minh. Nhưng nếu một lúc nào
đó anh cảm thấy mệt mỏi... thì em sẽ dắt
anh đến một nơi mà em đảm bảo chẳng có
ai biết đâu. Một nơi không có nỗi buồn,
không có điều gì khiến con người phải mệt
mỏi. Thể nào anh cũng nghĩ em nói phét cho
mà xem. Anh cứ thử... thích em đi, rồi anh
sẽ biết em nói dối hay nói thật.
Và cuối cùng... nếu anh thích em, không ví
dụ đâu nhé! Đang nói thật đấy. Thì em rất
muốn nói với anh một điều, một điều mà khi
nào ví dụ thành sự thật em sẽ nói cho riêng
mình anh nghe...^^

What do i think about him =))

when i check my email today, i have two mes that make me have no idea about it :-j

1st: my friends ask me: "What do you think about me? " =)) it make me shock and dont know how to answer :">

2nd: aj hoge are maybe coming to Viet Nam the second times :X

i realy want to meet him and ask st about English smile

Wait for magic and st amazing will come :x

what is the love? and how is it?

maybe i'm falling in love with him...
i don't know what falling in love is, i just miss him, want to hear his voice and want to be cared by him?
is this love ?

just do it

i dont know how many paragraph i have to write to become good writer, but i'll try, just once more time.

Acceptting that my passion now is English.
I'll think by English, write my own feeling by English
Listening English songs, watching English movies and doing everything by English
I don't think i cant
I don't expect more or less than before

I just go and do it

lại một ngày nữa sad

Một ngày nữa bắt đầu. Sáng, trưa, chiều, tối,

Houseworks, homework, surf the internet, again and again
What is the purpose of my life sad ?




I don't want to try hard in everyway but have nothing
i want something bring me passion.
I want to be happy
I want to become a good English learner, who can write long paragraph without thinking about grammar and new words.
But the truth is i have nothing.

lack of passion, don't know what happy is and still scare about grammar.

maybe i'm not patient enough to learn that language.
maybe i'm not crazy enough to see what happy is

everybody always said " part of fun is the climb"

maybe, the right way to enjoy life is accept all the bad things and good things. Give and take more ...

i'll think about it. No more stressful smile i fell better now. Just a little bit empty moment bigsmile



the day before today

When i wake up. i think i will have a wonderful day without chating with him, surfing the internet. But i can't. I have been waiting for a message, even from my best friend but i havent received a message yet.
Last night, i turned off my phone to test myself, and now, i sit here, write these sentences and i feel have lost something. Which way my life going to be without technique and all the sweet things from him ?
Without all of these things, i fell terrible, like addict sad It's different to push sb or st out of your life, especially they are become important part of your daily habit.

I think i must stronger to over come all of these stupid things. Without all of these things, i cant die or exhausted or go down with it. I still alive. My life still wonderful in it's way smile

KHÓ CHỊU :-<

sao lại thế nài :|


Stress, stress quá


Gia đình cổ hủ. Có ai tưởng được,ăn một bữa cơm mà mới ngồi vào đã xếp chỗ, đã chia phần như cỗ hồi xưa...

Khó chịu...

Ts, muốn chửi lắm nhưng đâu có biết chửi j...


Muốn quên đi mà khó thật

Trường lớp chán, nhà chán, và đời đang thấy nhạt

sướng nhất lúc ngồi làm bài và nghe nhạc :| nhưng lại sợ bị gào thét mà ko thưa, nên thôi đành


và cũng buồn thêm


bạn bè thân thiết ở đâu hết rồi sad(

What about me

Well there's a little boy waiting at the counter of a corner shop
He's been waiting down there, waiting half the day
They never ever see him from the top
He gets pushed around, knocked to the ground

He gets to his feet and he says

[CHORUS:]
What about me, it isn't fair
I've had enough now i want my share
Can't you see i wanna live
But you just take more than you give

Well there's a pretty girl serving at the counter of the corner shop
She's been waiting back there, waiting for her dreams

Her dreams walk in and out they never stop
Well she's not too proud to cry out loud
She runs to the street and she screams

[CHORUS]

So take a step back and see the little people
They may be young but they're the ones
That make the big people big
So listen, as they whisper

What about me

And now i'm standing on the corner all the world's gone home
Nobody's changed, nobody's been saved
And i'm feeling cold and alone
I guess i'm lucky, i smile a lot
But sometimes i wish for more than i've got

[CHORUS]

Đây là đoạn dịch mình tìm được.

Có một cậu bé đang đứng bên quầy trong góc cửa hàng
Em chờ lâu rồi, chờ đã đến nửa ngày
Nhưng chẳng ai nhìn thấy em
Em cứ bị xô đẩy và ngã hoài trên sàn
Em đứng dậy và khóc thút thít rằng...


"Còn em thì sao, không công bằng chút nào
Em đã có đủ hết, em chỉ muốn sẻ chia một chút thôi mà
Có ai nhìn thấy em muốn sống như mọi người không ?
Nhưng ai cũng chỉ muốn nhận nhiều vào hơn là ban tặng"

Có một cô gái nhỏ làm việc ở quầy trong góc cửa hàng
Em vẫn đợi chờ những giấc mơ
Nhưng giấc mơ cứ hoài chập chờn trong cô bé
Và em không đủ can đảm đề khóc thật to

Em vùng chạy ra đường và nấc lên nghẹn ngào

Hãy bước lại một bước và nhìn những bóng người nhỏ bé
Đó là những người còn trẻ ...
Nhưng có họ, chúng ta - những người lớn mới có thể là người lớn
Xin hãy lắng nghe những lời họ thì thầm
Riêng trong tôi vẫn còn luẩn quẩn ...

Trong góc tối này chỉ có mình tôi đang đứng, xung quanh tôi tất cả đã về rồi
Không người nào đổi thay và không ai như tôi được chở che

Tôi thấy lạnh và cô đơn quá
Tôi cứ nghĩ rằng mình may mắn và cười thật nhiều
Nhưng đôi khi tôi ước mình có được nhiều hơn đang có



Tặng cho 3 người, trước kia là một nhóm nhưng h là ...3 người smile

Tôi đã thấy sự giả dối...

... trong tình bạn của chúng ta

"Cô ơi, làm thế nào để có một người bạn chân thành, khi mà cô bảo xã hội toàn những kẻ bằng mặt mà không bằng lòng ?" ....
Câu hỏi ngu ngơ cộp mác tôi hơi khó trả lời. Cô giáo lặng im rồi "chữa cháy" bằng cách cốc đầu tôi và bảo tập trung vào con tích phân khó theo một phong cách rất "nhăn nhó" ...

Nói thêm ngoài lề về bản thân tôi : ngoại hình lùn tịt, xấu, nhút nhát, tính tình hay lo nghĩ lung tung và luôn cần những người bạn thật thân để sẻ chia. Khá ít bạn. Nhưng chơi được với ai thì rất thân... [Tại một số điều trên mà tôi khổ. Và cũng tại những điều trên mà tôi mới PHÁT HIỆN ra sự giả dối trên kia]


Tôi đã thấy sự giả dối trong tình bạn của chúng ta !!!!


Hồi bắt đầu chơi vs nhau là tôi nhắn tin vs cậu. Rồi kết thúc, tức là hôm nay, là những câu chuyện nhạt nhẽo qua điện thoại. Có lẽ tôi và cậu không còn thân, và hình như, chưa bao h thân.

Tôi thân vs cậu kiểu "trong tưởng tượng và trên điện thoại" - dù là bạn cùng lớp.
Cậu cũng viết trên blog kiểu, tôi đã từng thân cậu, rồi tôi và cậu giận nhau và cậu phải note trên FB rằng cậu không muốn thế !...

Cứ cho là tôi và cậu cùng nhút nhát. Như tại sao cậu không như tôi, yêu quý ai thì chỉ yêu quý một, thân vs ai thì cũng chọn lựa mà thân! Cậu thân vs cả lớp! mà tôi thì ích kỉ. Tôi chỉ muốn một thằng tôi thân, duy nhất.

Tôi chả hiểu sao tôi và cậu luôn có khoảng cách. Kể cả khi không giận nhau lẫn khi giận nhau[ mà giận nhau thì nhiều như cơm bữa]. Tôi luôn nhút nhát không dám nhận cậu là bạn thân, cũng bởi, những điều tôi biết về cậu, những người khác cũng biết. Cậu sẽ hỏi :"thì sao? " thì cậu sẽ chẳng là bạn thân "của tôi" mà là "của cả lớp"...


Và mỗi khi có tin nhắn nào của cậu, rằng cậu đang buồn hay như nào, tôi mừng 5s [ vì có người tin tưởng mình mà chia sẻ] rồi lại chán ngay sau đấy [bởi tin đấy đâu phải chỉ sẻ chia cho tôi, nó còn sẻ chia cho ít nhất một cơ số người nữa]. Cậu đang khoe khoang là cậu buồn hay đang muốn sẻ chia rằng mình buồn đấy ?!

Tôi xét nét thật đấy. Tôi xấu tính vô cùng. Và có lẽ, h khôn gặp nhau tôi mới nói. Nhưng, ích gì nữa đâu. Lại làm bạn bè ghét nhau thêm. Mà có lẽ, cậu mải vui vs những cuộc xả hơi trước kì thi đại học, với những người bạn cậu có thể đi chơi vs, những con người có điều kiện để bước ra khỏi nhà mà không lời kêu ca... và. đã bao h cậu tự hỏi: "bạn thân của mình đâu rồi, đó là ai chưa? " ...