Skip navigation.

Vì sao tôi học tiếng Việt?

Trông đợi một thế giới không có bức tường

Cái thời điểm cuối đến nhanh hơn sự dự kiến của bất cứ ai. Vào ngày hôm nay của 20 năm trước, ông Günter Schabowski, thành viên của Bộ Chính trị Trung ương Đông Đức đọc một dự thảo ngắn gọn rằng tất cả mọi công dân Đông Đức đều có quyền sở hữu hộ chiếu. Dân chúng Đông Đức bèn ào đến bức tường Berlin. "Bức tường phòng vệ chống Phát xít" đã dứng vững 28 năm và 91 ngày này sụp đổ trong chớp mắt. Từ đó thế giới bước vào một thời đại mới.

Đức, bị chia thành hai phần trong "chiến tranh lạnh", lại được thống nhất. Vộ số gia đình được đoàn tụ. Người dân Đước bắt đầu đối mắt với một xã hội cằng đa nguyên hơn, và cùng phát với những đồng bào được lớn lên trong những hoàn cảnh khác nhau. Một dân tộc bị xé rách bởi Thế chiến thứ hai đã có được một cơ hội vượt dậy trên con đường chữa lành vết thương lịch sử và giành lại sự tôn trọng của cả thế giới.

Sự sụp đổ của bức tường Berlin đã thay đổi diện mạo của thế giới. Sự đột biến Đông Âu xảy ra cùng lúc và sự tan thể tiếp theo của Liên Xô đã tuyên bố sự kết thúc của thời đại "chiến tranh lạnh". Thời đại coi hệ tư tưởng là tối cao đã qua, thời đại hai phe đối lập với nhau đã qua, cuộc tranh hùng quân hao tốn đã xong, nỗi cam hận giữa những người không quen nhau đã kết thúc. Sự phát triển kinh tế đã thay thế sự tranh đấu chính trị, nhận xét chung về toàn cầu hóa đã được chấp nhận một cách rộng rãi.

Không còn nghi vấn gì, người Trung Quốc là người tham gia và người được lợi của sự thay đổi này. Kể từ những năm 90 của thế kỷ 20, sự giao lưu đa nguyên trên thế giới ngày cằng nhiều hơn, tư bản được lưu động tự don trên phạm vi toàn cầu, những chuyện này đã cung cấp nền tảng cho Trung Quốc để tăng cường thị trường hóa kính tế. Người Trung Quốc thế hệ mới được lớn lên trong một hoàn cảnh quốc tế tương đối nhẹ nhàng hơn và khoan dung hơn. Sự đe dọa của vũ khí hạt nhân càng ngày càng bớt đi, sự trao đổi thông qua internet càng này càng nhiều. Họ có thể phát triển tự do hơn so với thế hệ trước, và họ đang trở thành công dân thế giới.

Tường là vật sáng tạo đáng được tự kiểm điểm nhất của nhân loài. Trước thời cận đại, người ta thường cho rằng, tường được xây lên để bảo vệ thành quả của văn hóa nhân loài, có thể nói là nếu không có tường thì cũng không có nền văn minh của loài người. Thời đại hàng hải bắt đầu từ thế kỷ 15 đã khởi nghiệp hành động phá tường sớm nhất. Vào giữa thế kỷ 19, nhân loài từ từ nhận ra rằng, chính bức tường đã ngăn cặn sự phát triển của nề văn minh, sự cởi mở và giao lưu đã trở thành nhận xét chung của nhân loài. Một xã hội càng văn mình, thì càng ít có tường được xây lên.

Dĩ nhiên tại những xo xỉnh của thế giới, trên nhiều lĩnh vực của nền văn minh, và trong lòng của mọi người, vẫn còn vô số bức tường trước bị phá, và thậm chí vẫn đang được xây cao hơn nữa. Bức tường Berlin được xây bằng ximăng và gạch đã sụp đổ, những người Đức vẫn phải vật lộn với những bóng tối trong nội tâm. Miễn là họ vẫn chưa thanh làm rõ ràng lích sử, vẫn phân biệt người Đông Đức và người Tây Đức, miễn là người Tây Đức vẫn nói người Đông Đức lười biếng, và người Đông Đức vẫn nói người Tây Đức tham lam, thì bức tường này vẫn đứng vững trong trái tim của họ.

Mặc dù "cuộc đấu tranh giai cấp" đã kết thúc, những bóng tối của "triết học đấu người" vẫn chưa tan hết, và sự chia rẽ xã hội và kỳ thị tầng lớp mà do đó tạo ra cũng là một bức tường khá dày và cần người Trung Quốc phá vỡ nó. Mặc dù hiện nay bức tường này đã rách nát, nhưng còn có vô số bức tường khác đang ngăn chặn con đường tiến lên cả chúng ta. Khi chúng ta phân biệt kẻ thù và bạn bè, thành phố và nông thôn, phương Tây và phương Đông, cánh tả và cánh hữu, thế hẹ 8X và thế hệ 9X, đàn ông và đàn bà, trên mạng và dưới mạng, người thông minh và người thiểu năng..., chúng ta đều phải thật cận thận, vì mỗi lần phân biệt như vậy đều có nguy cơ là đang xây đắp bức tường.

Không bỏ lỡ bất cứ sự nỗ lực nhỏ nhặt nào, phá vỡ tất cả những bức tường không nên tồn tại - bất cứ là bức tường ảo hay bức tường thật, bất cứ là bức tường chính trị hay là bức tường tinh thần - đó là cách kỷ niệm tốt nhất của chúng ta đối với sự sụp đổ của bức tường Berlin, vì chúng đều là bức tường Berlin.

Để phá vớ bức tường Berlin không những cần cảm xúc nhất thời mà những hành động lâu dài còn cần thiết hơn; không những cần nổi phẫn nộ mà cũng cấn lý trí; không những cần cái búa mà cũng cần có tư tưởng; không những cần người Đức mà còn cần công dân của cả thế giới, bao gồm người Trung Quốc.

Một thế giới không có tường có lễ là ảo tưởng quá đẹp đẽ, những chúng tôi vẫn trông đợi.

(dịch theo bào "Nam Phương Đô Thị Báo" của Trung Quốc)

Cựu đệ nhất phu nhân Philippines Imelda Marcos: "Tôi mỗi ngày thay 7 chiếc váy"



Cựu đệ nhất phu nhân Philippines đi theo lối sống xa hoa khiến mọi người kinh ngạc: bà có hơn 3.000 đôi giày hàng hiệu, 5.000 chiếc váy, hàng trăm ký đồ châu báo. Sau khi cựu tông thống Philippines Ferdinand Marcos bị lật đổ trong một cuộc đảo chính do quân nhân phát động, bà 80 tuổi này cứ từ chối các truyền thông đến phỏng vấn bà. Nhưng năm ngoái bà Imelda đã cho phóng viên của tuần san "Luận cứ và sự thật" của Nga đến phỏng vấn mình. Những câu hỏi của phóng viên rất gay gắt, và câu trả lời của bà Imelda cũng rất thẳng thắn.

Phóng viên: Bà nổi tiếng vì những chuyện lãng phí, lối sống xa hoa và cách xài tiền không tiếc nuối. Đây có phải là cách xử sự nên có của một đệ nhất phu nhân?

Imelda: Đây là một phần trong công việc của tôi. Đóng vai đệ nhất phu nhân thật là khó: phải làm mẫu cho tất cả phụ nữ, vừa thông minh vừa đẹp, và còn phải giàu có và thích bố thi. Dĩ nhiên, tôi cũng có thể sống rất khốn khổ, nhưng ai mà cần một đệ nhất phu nhân như vậy? Có người chỉ trách tôi rằng, nhìn kìa, trong tủ áo của bả có 5.000 chiếc váy. Đây là chuyện rất bình thường! Tôi mỗi ngày phải thay 7 chiếc váy, có khi đến 10 chiếc. Buổi sáng cùng ăn sáng với thủ tướng, buổi trưa tiếp đại sứ của các nước rồi ăn trưa với vua, buổi tối thăm dự tiệc rượu cốctay với những người học giả. Hình của tôi được đăng trên tất cả các tờ báo lớn. Nếu tôi không thay áo, Vua sẽ trách tôi: tai sao tôi mặc cái váy mà tôi đã mặc lúc gặp thủ tướng? Sau cuộc cách mạng (cách mạng tháng 2-1982, tổng thống Marcos bị lật đổ), những chiếc váy của tôi đều bị tịch thu, chỉ còn lại 100 chiếc thôi.

PV: Kết quả là không còn áo gì để mặc. Nghe nói, bà từng sử dụng máy bay chở cát trắng từ Úc để xây bãi cát riêng của mình, có chuyện này không?

Imelda: Không có chuyện này. Nhưng tôi thú nhận, nếu tôi thích cát của Úc, tôi sẽ làm như vậy. Có lần, một chiếc dây truyền của một cửa hàng ở London đã rơi vào mắt tôi, nhưng cửa hàng không chịu bán cho tôi và cho rằng một khách hàng khác đã đạt mua chiếc dây truyền này. Rồi tôi đành phải mua lại cả cửa hàng này. Theo ông thì đây có phải là lãng phí không?

PV: Tôi nghĩ là phải.

Imelda: Tôi không đồng ý. Đây là chuyện của riêng mình, tôi đang xài tiên của mình.

PV: Cho tôi hỏi, bà từ đâu mà làm ra nhiều tiền vậy. Nghe nói trước khi bước vào chính trường, chồng bà rất nghèo, nhưng sau khi làm tổng thống thì đã giàu lên với tốc độ chóng mặt.

Imelda: Đây chỉ là tin đồn. Trước kia Ferdinand đã là một đàn ông giàu có. Khi chúng tôi cưới, Ferdinand tặng cho tôi một chiếc nhẫn với viên đá kim cương nặng 11 cara, và chúng tôi đi tuần trăng mật suốt một năm để chu du khắp thế giới.

PV: Dù vậy, sao mà đệ nhất phu nhân của một nước nghèo còn khoe khoang sự giàu có của mình như vậy? Thí dụ như lúc bà đi mua sắm ở New York, chỉ vào một buổi tối mà bà đã xài hết 5 triệu đô la Mỹ?

Imelda: Ho, ừ, đúng vậy... tôi mua được mấy bức tranh nổi tiếng, tôi rất thích mấy bức tranh đó... Chuyện này có gì mà phải làm lớn lên? Chuyện nhỏ thôi. Đó là tiền của chồng tôi. Nếu có người vì vậy mà ghen tỵ tôi thì cũng có thể làm như tôi chứ.

PV: Để làm như bà chắc bao nhiều tiền cũng không đủ đâu. Bà có bao giờ suy nghĩ tại sao bà lại cần 3.500 đôi giày không?

Imelda: Vì tôi là đệ nhất phu nhân. Những đôi giày đó đều là do doanh nghiệp trong nước tặng cho tôi mặc trong những chuyến viếng thăm nước ngoài để có thể tuyên truyền cho họ. Tôi đã làm như vậy, và không lấy một xu tiền nào hết! Tân nữ tổng thống rất ghen ghét tôi, và đã tịch thu hết giày của tôi. Nếu đôi giày cuối cùng của một phụ nữ cũng bị cướp đi, thì dân chủ như vậy có lợi ích gì?

PV: Không chỉ là giày mà còn có một số đồ châu báo như dây truyền, nhẫn, vòng tay cũng bị tịch thủ. Nghe nói những đồ châu báo đó nặng tới 100 ký.

Imelda: không để lại gì cho tôi hết. Nhưng tôi không để ý. Tôi đã đạt làm bản sao chép cho tất cả nữ trang mà tôi thích. Cái kim kẹp vào váy tôi này được làm bẳng nhựa, chỉ bằng mới xu tiền thôi. Nhưng tôi không để ý giá trị của nó. Đối với tôi, đây là một thứ đẹp đẽ, tôi thích sự đẹp. Lỗi mà tôi đã mắc phải là tôi đã làm đệ nhất phu nhân mà còn muốn làm mình đẹp. Châm ngôn của tôi là: "Ngày mai bạn nên đẹp hơn hôm nay."

PV: Bà nghĩ rằng, vợ của tổng thống thì nên chìm đắm trong cuộc sống xa hoa?

Imelda: Điều này tuỳ vào việc bạn hiểu từ "xa hoa" như thế nào. Tôi thích xunh quanh tôi toàn là hoa, lúc rảnh tôi thích làm bó hoa bằng võ ốc biển. Chúng ta phải biết rằng, sự đẹp là do thượng đế tạo ra. Tôi rất thích những chiếc xe hơi mắc tiền, đây là nhược điểm của tôi. Tôi thú nhận rằng, một người càng có nhiều đặc quyền, thì càng muốn chiếm đoạt nhiều hơn. Nhưng còn có một mặt khác. Có ai còn nhớ tôi từng dùng tiền của mình để xây bệnh viện và nhà ở cho người nghèo? Có tiền thật là một chuyện phiền phức. Còn những người dân... tôi chỉ xài một đô la họ cũng sẽ lẩm bẩm cả ngày...
Nhân dịp tôi muốn nói rằng, thu nhật của nhà chính trị rất dễ được theo dõi và điều tra.

PV: Phải vậy không? Nếu một nhà chính trị cho rằng, mẹ vợ, vợ đều rất giàu, nhưng bản thân mình thì không có một xu nào hết. Như vậy có cần điều tra ông ta ngay lập tức?

Imelda: Vậy chắc các phương tiện truyền thông đại chúng nên bắt đầu điều tra. Ông có biết tôi đã trả qua bao nhiều cuộc điều tra không? Họ đã khởi kiện 900 vụ án hình sự với tôi. Họ điều tra tài khoản ở Thuỵ Điển của tôi. Nhưng kết quả cuối cùng thế nào? Tất cả đều đã rõ ràng: tôi đã nói là tôi không có ăn trộm tiện bạc của nhân dân -- họ không tìm ra được bất cứ chứng cứ gì.

PV: Nói chung là, kiềm chế khát vọng lấy tiền từ ngân khố quốc gia có khó lắm không?

Imelda: Nếu ông rất giàu thì điều đó không khó lắm.

PV: Còn nếu nghèo thì sao?

Imelda: Ông nên đi hỏi người khác về chuyện này.

Dịch theo THX

Những phụ nữ Nhật Bản ở Việt Nam vào 100 năm trước















Nguồn: www.tom.com

Hỏi thăm mẹ của tài xế xe buýt....

Sáng nay, tại khúc gần siêu thị Co. op Mart trên đường Nguyễn Kiệm, một chiếc xe buýt tuyết số 3 không đợi một thằng học sinh xuống xe là bắt đầu chạy, làm thằng học sinh đó bị té xuống đất. Dĩ nhiên, xe buýt chẳng để ý gì hết. Và những người chứng kiến cũng chẳng có ai tỏ ra nỗi phẫn nộ gì hết. Vì chuyện này quá bình thường mà. Nhân viên xe buýt chửi, đánh hành khách cũng đang diễn ra mỗi ngày.

Và dù phẫn nộ thì sao? Có làm được gì?

Tôi càng không làm được gì. Tôi chỉ có thể chửi một câu bằng cách hỏi thăm mẹ của tài xế: ..........

Ở đây, hình như nhiều người ta ko dám nói ra từ đó... Từ gì? Tức là cái từ mở đầu bằng chữ "Đ" đó... Nói bằng tiếng Hoa là "Cào".

Trong nửa đời sau bạn sẽ quen...

Một đàn ông cố gắng hoài mà không kiếm được bạn gái. Ông đi hỏi ý kiến của thầy bói, thầy bói nói: Nửa đời trước của ông chắc chắn là không có đàn bà rồi. Trong lòng đàn ông bèn nở ra một tía hy vọng: Còn nửa đời sau? Thầy bói: Trong nửa đời sau ông sẽ quen cuộc sống không có đàn bà.

Cái "quen" là một sức mạnh thật đáng sợ trong cuộc sống: quen việc tham nhũng của giới quan chức, quen điều kiện giao thông ngày càng tồi tệ, quen kẻ trôm cướp hoành hành khắp phố, quen chết vì tai nạn giao thông, quen hít thở thông khí đầy khói xe gây ung thư, quen kẻ mạnh bắt nạt kẻ yếu, quen ông chủ sĩ nhục thuộc hạ...

Nhưng chúng ta không cảm thấy bị mất cái gì, vì sự bất công xảy ra vào cả tập thể khiến chúng ta giữ được cân bằng tây lý: Tôi chỉ là một người trong cả nhóm bị hành hạ, tôi sống tệ vậy, thì người khác cũng phải sống vậy thôi.

Một cây xúc xích bị nhốt trong tủ lạnh và cảm thấy rất lạnh. Thấy một cây khác ở kế bên bèn cảm thấy được chút xíu an uỷ: Xem nè, bạn đã bị đóng bằng khắp người rồi, thật tội nghiệp! Cây kia trả lời: Xin lỗi, tôi là một cây kem.

Chúng ta không muốn người khác sống tốt hơn mình, thế nhưng cái chuyện người khác sống tốt hơn mình chẳng qua là một sự thật mình chưa bao giờ quen.
November 2009
S M T W T F S
October 2009December 2009
1 2 3 4 5 6 7
8 9 10 11 12 13 14
15 16 17 18 19 20 21
22 23 24 25 26 27 28
29 30