Đua xe?
Tuesday, 19. May 2009, 16:43:37
(Ảnh: một nạn nhân của vấn nạn "đua xe")
Ngày 7-5, Đàm Trác, một cư dân thành phố Hàng Châu, tỉnh Triết Giang, Trung Quốc, 25 tuổi, bị một chiếc xe hơi Mitsubishi đang chạy rất nhanh đụng chết. Có nhân chứng tại hiện trường cho biết, người bị nạn bị xe đụng văng bay cao tới 5 mét và xa tới 20 mét. Được biết, lúc gây ra tai nạn, người lái xe Mitsubishi đang "đua xe" với hai chiếc xe khác.
Tôi bỏ dấu ngoặc kép cho từ "đua xe" vì liệu chạy một chiếc xe hơi xịn một chút trên đường phố chỉ dành cho người dân đi lại có được coi là "đua xe" không? Nếu được thì tôi đã theo đuổi môn thể thao này khi tôi mới mười tuổi. Lúc đó tôi suốt ngày đua xe đạp với mấy thằng hàng xóm trong sân của khu dân cư. Tôi đã nghe một tay đua xe chuyên nghiệp nào đó cho rằng, những người đua xe chuyên nghiệp rất coi thường những kẻ "đua xe" trên đường phố, vì họ không giỏi đến mức có thể chạy xe trong sân đua và lại coi thường mạng sống của người khác.
Cũng may là "đua xe" là một trò không phải ai cũng chơi nổi được. Mặc dù ở Trung Quốc ngày cằng nhiều người đã có thể mua được xe hơi. Nhưng người có thể mua được xe hơi xịn và chịu rủi ro xe bị đụng thì vẫn chưa nhiều. Và ở đa số thành phố lớn của Trung Quốc đều cấm hoặc hạn chế rất chặt chẽ việc sử dụng xe máy. Vì vậy vấn nạn "đua xe" trái phép chưa bừng phát ở Trung Quốc. (Nhưng tình trạng như hiện nay cũng làm nhiều người bức xúc rồi)
"Đua xe" có thể được coi là bản năng của đàn ông. Khi trong tay có một chiếc xe có khả năng chạy đến 180km/h, tôi tin rằng ít có đàn ông nào có thể kiềm chế được khao khát tăng tốc độ. Một số người rất may mắn được theo nghề đua xe, họ được thoả mãn bản năng của mình. Có những người không may mắn thì tìm cách "đua xe" trái phép, và gây ra tai nạn làm mình chết hoặc làm người khác chết.
Con người khác với con vật là vì con người biết kiềm chế bản năng của mình. Trong xã hội pháp chế, người ta đã thú nhận bản thân mình cần sự kiểm soát từ bên ngoài, vậy là họ làm ra luật pháp rất hoàn thiện. Còn ở một số nơi khác, người ta dựa vào "tự giác", "ý thức", "tinh thần"... mà sống.
Ở nơi mà tôi đang sống, người dân có thể lấy được một chiếc xe máy rất dễ dàng. Thỉng thoảng cũng đọc báo về những người "đua xe" ở đây. Nhưng tôi cho rằng, cái khao khát nhất thời do bản năng kiểm soát mới nguy hiểm hơn. Nhất là những kẻ say rượu cằng khó kiểm soát hành đồng của mình được. Và những kẻ hay tưởng tượng mình là tay "đua xe" oai phong mà hoành hành trên đường. Hay là những người chỉ là có thói "liều" thôi. Hình như không khí nóng bức gần đây làm não bộ con người đóng lại mà không nghĩ đến những chuyến 5 phút sau được.
Tôi biết là ở đất nước này cấm xe máy là một việc cực kỳ khó. Có người nói là thói quen của người dân khó thay đổi được. Đúng vậy không? Cái luật bắt buộc phải đội nón báo hiểm rất khó khăn mới thực hiện được, dù ai cũng biết nó chỉ có lợi cho người dân và nhất là những người có doanh nghiệp sản xuất nón bảo hiểm. Chỉ vì cái thói quen khó thay đổi thôi. Y như là một người đã quen cởi quần rồi cởi áo không chịu cởi áo trước rồi mới cởi quần.
So với đội nón bảo hiểm, cấm hoặc hạn chế xe máy còn khó hơn. Đối với một người đi ra đầu hẻm mua báo cũng phải chạy xe máy thì việc cấm xe máy chẳng khác gì chém đi đôi chân của hắn. Và còn phải nghĩ đến đời sống của những người bán xe máy và sửa chữa xe máy nữa.. phải không ta?
















