Chuồn chuồn

We'd live the life we choose...

Subscribe to RSS feed

NHÀ GIẢ KIM - PAULO COELHO


“Đừng nghĩ tới những gì đã bỏ lại phía sau”, nhà luyện kim đan nói khi họ cưỡi ngựa đi trên sa mạc. “Mọi sự đã được ghi khắc vào tâm linh vũ trụ và sẽ tồn tại vĩnh viễn”. “Con người mơ được trở về hơn là ra đi”, cậu nói và đã thấy quen lại với sự yên ắng của sa mạc. “Nếu những gì ta tìm thấy là thật, là vàng ròng thì chúng sẽ không bao giờ hư hao và bất cứ lúc nào ta quay về thì chúng vẫn còn nguyên vẹn đó; còn nếu chúng chỉ là thoáng qua như ánh sao băng thì khi trở về ta sẽ chẳng tìm thấy gì nữa cả. Nhưng dẫu sao cậu cũng đã sống được cái phút thoáng qua ấy và bấy nhiêu đã là quí rồi”.

“Ai ai trên trái đất cũng đều có một kho báu chờ đợi mình”, trái tim nói. “Chúng tôi, trái tim loài người, ít khi nói về những kho báu này vì người ta không còn muốn đi tìm chúng nữa. Chúng tôi chỉ nói về chúng với trẻ con thôi. Rồi chúng tôi để cuộc đời đi theo số mệnh. Song tiếc thay rất ít người đi theo con đường tiền định, con đường dẫn đến vận mệnh của họ, dẫn đến hạnh phúc. Phần lớn người ta nhìn thế giới như một nơi đầy đe dọa, chính vì thế mà thế giới trở thành nơi đe dọa thật. “Bởi thế mà chúng tôi, trái tim người, càng ngày càng nói khẽ hơn. Chúng tôi không im hẳn nhưng mong rằng người ta không nghe thấy, vì chúng tôi không muốn người ta phải đau khổ do không nghe lời trái tim mình”.

Nhà giả kim - Paulo Coelho

Chắc bị trơ rồi +_+ hix

Hay là chữa được bệnh trầm cảm theo mùa?!
Mỗi lần mưa, nhất là kiểu mưa rả rích như ri, trước đây đều thấy trầm cảm khủng khiếp. Răng lần gió mùa ni lại ko có cảm giác gì hết?!? Thờ ơ. Mưa cũng được, nắng cũng xong, ko mưa ko nắng cũng ok.
Ây dà, chắc là bị đơ cục bộ, đơ tạm thời.
Phải refresh thôi!!!

?

"Này em hỡi, con đường em đi đó, con đường em theo đó, đúng hay sao em?!"

[Ảnh chỉ mang tính chất minh họa]

Park Yong Ha



Đang coi On Air...

Nhảm nhí như con chí

"Con sông ngoằn ngoèo con sông không thẳng
Sông chảy vòng vòng nên nó rất cong."
kaka. Tuyệt tác ở nhà Mr. Hòa

Coffee shop or not coffee shop, this is a question!!


Liệu có phải là một quán café?!

ANNE TÓC ĐỎ DƯỚI CHÁI NHÀ XANH


“Bác Marilla, có phải thật tuyệt khi nghĩ rằng mai là một ngày mới không có một lỗi lầm nào?”
“Ta bảo đảm là con sẽ lại phạm phải cả đống lỗi thôi,” bà Marilla nói. “Ta chưa từng thấy ai phạm lỗi giỏi hơn con, Anne.”
“Đúng vậy thật, con biết rõ chuyện đó,” Anne buồn bã thừa nhận. ”Nhưng bác có khi nào nhận thấy con cũng có điểm đáng động viên không, bác Marilla? ” Con không bao giờ phạm một lỗi hai lần.”
“Ta không biết liệu có ích lợi gì lắm khi con luôn phạm lỗi mới.”
”Ôi, bác không thấy sao, bác Marilla? Phải có giới hạn về số lỗi một người có thể phạm phải chứ, và khi đã đi hết lượt rồi thì con sẽ không mắc lỗi nữa. Đó là một suy nghĩ rất dễ chịu.”

-Anne tóc đỏ dưới chái nhà xanh--Lucy Maud Montgomery-

Trở về tuổi thơ theo những bước chân của Anne, một tuổi thơ được bắt đầu lúc 11 tuổi, khi bước chân về Chái Nhà Xanh. Trong vắt, hồn nhiên. Tự do tự tại trong thế giới của mình, tận hưởng tất cả những gì an lành nhất mà một đứa trẻ có thể có.
Đọc, cười, và suy nghĩ, sẽ thấy nhiều hơn...

ĐẦU ĐÔNG...


Mùa đông, chính xác hơn thì là mùa mưa. Mưa từ sáng đến tối, từ tối đến sáng. Trời ủ một màu xám tro, thấp tịt. Xung quanh ẩm ướt, mọi thứ ẩm ướt. Lép nha lép nhép. Haizz...

Cảm thức 4 mùa - ĐÔNG - Viết cho những mảnh ký ức cuối năm...


Đó là một buổi chiều cuối năm, sau khi dọn dẹp xong nhà cửa, tôi ngồi trước máy tính nghe Lillian Bùi, một cô gái người Việt sống ở Mỹ có khuôn mặt bầu bĩnh, ôm cây đàn ghi ta và hát trên Youtube bài hát do cô tự viết lời và phổ nhạc.

You can't go back to childhood
The road doesn't go that way
It's overgrown with brush and woods
The gates are locked, decayed…
(Tạm dịch:
Anh chẳng thể nào về lại ấu thơ đâu
Con đường không dẫn về phía ấy
Giữa um tùm bụi rậm và rừng cây
Cánh cổng xưa khóa kín rồi, đổ nát)

Giọng hát và giai điệu mộc mạc ấy ngay lập tức đưa tôi về những ngày xưa. Phải, cô gái ạ, tuổi thơ của chúng ta chỉ đến một lần trong đời. Và từ đó trở đi, ta sẽ nhớ về nó mãi, nhớ về nó rất nhiều lần trong suốt quãng đời còn lại. Tôi biết mình chẳng thể quay lại nữa, nhưng xin đừng ngăn cản tôi nhớ nhung.

Cuộc đời của chúng ta cơ hồ được ghép bởi những mảnh ký ức. Chính thế, những mảnh ký ức vỡ làm nên đời ta. Những kỷ niệm êm đềm và thơm ngát như ngọn gió mùa xuân thổi qua thềm nhà buổi chiều xa xưa nào. Một mối tình dang dở. Một nụ hôn chưa kịp trao. Cái nắm tay vội vàng. Một sai lầm không thể cứu vãn. Một tổn thương ta gây ra cho ai đó, hoặc ai đó gây ra cho ta. Những mảnh vỡ của ký ức, đôi khi nhọn hoắt, đôi khi nát vụn… vẫn trở về với tôi hoài vào những chiều cuối năm.
Khoảng khắc đó, tôi có thói quen ngồi xuống một nơi yên tĩnh, và nhâm nhi “chiếc bánh Madeleine”(*) của đời mình, và cố lắp lại những mảnh vỡ đó…Chiếc bánh Madeleine của bạn là gì? Điều gì có thể đưa bạn trở lại ngày xưa? Với tôi đó là món ăn mẹ nấu như hồi bé thơ. Cuốn album cũ. Con đường cũ. Người bạn cũ. Một món đồ chơi cũ…

Tôi quen một người bạn. Anh thường ra phố Lê Công Kiều mua đồ cổ. Thật ra anh chẳng mua thứ gì đắt đỏ vì anh không có nhiều tiền. Anh chỉ mua những chiếc tô gấm chiết yêu vẽ xanh trắng. Anh chất từng chồng trong phòng mình. Tôi những tưởng anh mê lắm. Nhưng không, anh mua vì nhớ mẹ. Anh mua vì lúc anh còn nhỏ, gia đình còn nghèo, mẹ anh được ai đó tặng cho hai cái tô gấm và mấy cái chén sứ xanh trắng. Mẹ anh quý lắm. Anh nhớ, chỉ những ngày Tết, mẹ mới cho hai anh em anh ăn cháo gà trong chiếc tô gấm trong bữa cơm ngày Ba mươi.

Rồi chiến tranh. Những món đồ sứ ít ỏi đó mẹ anh không giữ được. Và bà tiếc mãi, tiếc mãi… cho đến ngày ra đi. Anh nhớ mẹ, anh nhớ những buổi tối giao thừa sau khi dọn dẹp xong, anh ngồi nép bên mình mẹ nhìn mẹ anh lau sạch những chiếc chén xanh trắng tinh xảo và trầm trồ mãi. Và từ đó, dành dụm số tiền lương còm, anh mê mải tìm mua lại chút tuổi thơ xưa.

Tôi vẫn sống ở nơi mình từng sinh ra. Nhưng những hình ảnh cũ xưa đã không còn nữa. Cái giếng nước cũ. Hàng rào bông bụp đỏ. Tôi nhớ chúng. Những trái táo gai chua và xanh hái trên cây trong cái sân nhỏ trước nhà ở Phú Nhuận. Những trái mận từ nhà hàng xóm. Đôi khi, tôi nhớ tuổi thơ nên đi bộ ra đầu hẻm. Ngôi nhà đóng kín cửa. Tôi bấm chuông xin vào, chỉ để nhón chân lên hái một chùm mận. Bà cụ mỉm cười. Tôi cũng mỉm cười. Đôi khi, tôi đứng lại bên một bức tường, và nhặt lên một trái mận rơi. Những trái mận trong vườn, trái hồng nhạt và nhỏ, thật nhiều hạt. Tôi nhớ những cái hạt của trái mận biết bao nhiêu. Cuộc đời lạ lùng đến thế, chỉ là những hạt mận, vậy mà cơ hồ không còn thấy được bao nhiêu nữa. Nói gì bãi bể nương dâu...

Đôi lúc, tôi tin rằng dăm khoảnh khắc tìm lại tuổi thơ trong những ngày năm cùng tháng tận ấy đã trao lại cho tôi nguồn năng lượng mạnh mẽ, đến nỗi có thể giúp tôi vượt qua rất nhiều ngày khó khăn của thời gian còn lại trong một năm.

Cũng như những khoảnh khắc ta cuống quýt trở về nhà để đón Giao thừa vậy… Đó là thời khắc ta biết mình sắp mất một cái gì đó mơ hồ. Cái cảm giác ấy thật hoang mang. Đầy tiếc nuối, đầy hy vọng và cũng đầy nghi ngại. Tôi vẫn nghĩ về thời khắc giao thừa giống như một cánh cửa thời gian. Lật qua, lật lại. Đứng ở đó, ngay trước bàn thờ ông Thiên. Cỗ máy thời gian sẽ đưa ta đến một nơi khác. Biết đâu là ngày xưa…

Về nhà đi em. Sắp giao thừa rồi đó… Nhiều người bảo rằng chỉ thực sự thấy được không khí ngày Tết khi về ngôi nhà của mình dù nó có nhỏ bé thế nào…Về nhà đi. Ngồi xuống chiếc ghế ấm cúng thân quen này và nhâm nhi một “chiếc bánh Madeleine”. Rồi giao thừa sẽ đưa ta trở về tuổi thơ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng vừa đủ để xoa dịu những tổn thương của chính ta. Để tha thứ cho những lỗi lầm của ta. Để làm thanh sạch trái tim ta lần nữa. Để tìm lại bình yên.
Nếu bạn không cảm thấy bình yên khi nhớ về thời thơ ấu, thì chẳng có tháng ngày nào nữa trong cuộc đời bạn có thể cảm thấy bình yên.

Phạm Lữ Ân

(*)Madeleine là loại bánh bông lan mềm hình con sò xuất xứ từ Pháp, nhẹ, xốp, có vị béo thơm. Trong tác phẩm “Đi Tìm Thời Gian Đánh Mất”, Marcel Proust kể lại một buổi chiều đông rét mướt, khi bị nhuốm lạnh, tác giả nhấp một ngụm nước trà hòa với những mảnh vụn của một chiếc bánh “madeleine” để sưởi ấm người. Và hương vị của chiếc bánh thuở ấu thời đã đột ngột đánh thức những ký ức và cảm xúc thầm kín, đưa ông trở về quá khứ đi “tìm thời gian đánh mất” …

Tháng 9...



Viết gì đó, không thì Tháng 9 trôi vèo đi mất.
Haiz. Những người sống đơn giản thì dễ hạnh phúc hơn những người phức tạp?!
Đôi khi ước mình đừng suy nghĩ quá phức tạp, thậm chí đừng quá nhạy cảm với thay đổi cảm xúc của người khác, thì có lẽ, dễ sống hơn chăng?
Đôi khi giả vờ chẳng nhận thấy gì hết, ngu ngơ, ngu ngơ. Và đánh lừa được nhiều người. smile
Đôi khi hướng suy nghĩ của người khác về mình theo những hướng trật bậy trật bạ, chỉ vì không muốn người khác biết quá nhiều về mình. bigsmile
Và đôi khi, thấy mình ngu ngốc vì đã có những phản ứng đó.
Nhưng mà, có ai bỏ được phản ứng tự vệ của bản thân đâu.
Chỉ đơn giản là hiểu hay không hiểu mà thôi.
Hiểu người khác, là việc mà không phải cứ cố gắng là có thể làm được...worried


May 2013
M T W T F S S
April 2013June 2013
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31