Monday, July 13, 2009 8:29:05 AM

Có nỗi buồn không gọi thành tên
Có những người tuy xa mà vẫn nhớ
Dẫu đã cố nhưng như là mắc nợ
Một tiếng cười, một ánh mắt... niềm thương!
Em đi qua những va vấp đời thường
Mới biết mình yếu mềm như thế
Có cơn gió ngoài kia như thể
Khóc cùng em...
Rất muốn mình có thể đứng lên
Nhìn cuộc sống như những ngày xưa cũ
Hát câu hát bình yên muôn thuở
Đấy nắng, đầy mưa!
Sao cứ ám ảnh bởi những chuyện ngày xưa
Những chuyện giờ chỉ còn trong kí ức
Em ôm mãi một nỗi đau thành thực
Cứa vào tim...
Xin đừng hỏi sao em cứ lặng im
Trước những điều có lẽ...
Em sẽ thấy rằng mình rất tệ
Khi ngoảnh mặt làm ngơ
Cuộc sống ngày mai chắc sẽ nhiều ước mơ
Nhiều cơ hội cho mỗi người vươn tới
Ai chẳng có khoảng trời xanh vời vợi
Phải không anh?!
Monday, July 13, 2009 8:07:14 AM
Đêm rồi ư? Không hiểu sao đêm nay lại dài thế!
Miên man mãi theo bài thơ, bài thơ một thời làm cho nó oằng mình khoắc khoải,
Mọi thứ rồi sẽ wa như mọi người vẫn nói chứ ?? nó vẫn đang chờ đợi….
Rồi đêm cũng trôi qua thôi, ngày mới lại tới...dạo này nó chẳng làm được cái gì ra hồn cả, dù rất cố gắng nhưng sao thấy mọi việc chẳng suôn sẻ tí nào, cả trong tình cảm lẫn công việc. Nhiều lúc nó không biết bản thân đang làm gì, nghĩ gì để rồi đôi lúc bất chợt thấy bất mãn về nhiều thứ, muốn buông xuôi tất cả, muốn giấc ngủ đến thật nhanh và nhẹ nhàng nhưng rồi lại sợ, lại không đủ can đảm, lại cố gồng mình để vượt qua mọi thứ, lại cố gắng, cố gắng như lời ai đó nói nhưng rồi chẳng được gì, thấy sao nó nhỏ bé quá, thấy nó bất lực trước mọi việc...
Có những nỗi buồn bâng khuâng không hiểu nổi
Có những nỗi nhớ chẳng thể gọi tên
Có những thứ mà mình không thể quên
Nhưng cũng không ai muốn sẽ còn nhớ lại
Có những thứ qua đi, có những điều sẽ trở thành mãi mãi
Có những điều trong lòng, có những thứ nói ra
Có những điều chẳng bao giờ phôi pha
Có những thứ nhạt nhòa trong kí ức
Có những thứ tưởng chừng như rất thực
Có những điều lại chỉ thoáng như mơ
Monday, July 13, 2009 7:28:17 AM
Đâu phải vì em nhớ
Chỉ là gió thôi mà
Một hôm lại thổi buốt
Đường ta đã cùng qua
Đâu phải vì em nhớ
Chỉ là nắng thôi mà
Sau cơn mưa chiều sót
Nhắc vàng một mùa hoa
Đâu phải vì em nhớ
Chỉ là bụi thôi mà
Đậu vào lòng mắt xót
Làm cho lệ ứa ra
Nào đâu vì em nhớ
Chỉ là phố đông người
Biết bao nhiêu đôi lứa
Tay trong tay mỉm cười
Môi trao môi hơi ấm
Nên tủi thân chút thôi
Thật em đâu có nhớ
Lòng em trống lắm rồi
Như loài phù du ấy
Lặng trong nước mà trôi
Em nào đâu có nhớ
Chỉ là ...
... uhm
... thế thôi
Monday, July 13, 2009 7:21:01 AM
Còn nhớ nhau xin hãy thầm trộm nhớ
Còn thương nhau xin quên lãng êm đềm !
Có phải lòng còn yêu nên đôi lần tự hỏi
Sao tình buồn đôi ta phải chia xa
Rồi nứớc mắt cứ như mưa nhỏ
Rơi má gầy xóa nhạt đời son
Câu yêu thương xưa ấy héo mòn
Ai còn nhớ hay vô tình bôi xóa ?
Có phải còn yêu nên giữ hoài trong nhật ký
Ấp e , e ấp những buồn vui
Dù vẫn biết đời em không còn nửa
Bóng hình anh đã xa khuất thật rồi !
Có phải còn yêu nên đôi khi lầm lỡ !
Lòng nhắc lòng xin chớ tìm anh
Bao yêu thương gối trọn với Trăng mành
Để đêm về không trăn trở với sầu bi
Nhưng vẫn thế có bao giờ em làm đựơc
Thổn thức trong đời vết thương yêu
Theo năm tháng thời gian trôi dạt
Trái tim sầu đẫm lệ vì anh
Em chẳng biết vì đâu anh ra đi
Nhưng em muốn biết…
Anh có còn yêu em như ngày nào ?
Nếu như có ...!
Xin anh hãy một lần quay lại !
Gửi trả em chút kỉ niệm tàn phai ...[/FONT][/COLOR][/ALIGN]
Monday, July 13, 2009 6:00:38 AM
Có mảnh vỡ nào ghép lại được đâu anh?
Như hai chúng ta - hai vầng trăng nửa
Suốt cuộc đời trái tim vôi vửa
Bên nhau nắng về, rời rã mưa sang...
Có mảnh vỡ nào như gió mênh mang
Cứa vào tim em những hình dấu hỏi
Để vô tình em đi lạc lối
Theo giấc mơ buồn vào chốn hư không.
Có mảnh vỡ nào chất chứa những nhớ mong
Lấp vào tim em muôn nghìn khoảng trống
Lúc đêm về nghe lời xa vọng
Nhắc nhở một thời thuở chúng mình yêu...
Có mảnh vỡ nào như nắng đìu hiu
Sưởi ấm lòng em bao chiều lạnh giá
Dẫu gặp nhau xin xem xa lạ
Để khỏi ngại ngùng nhớ chuyện đã qua.
Còn mảnh vỡ này là của đôi ta
Em bẻ đôi chia làm hai nửa
Anh cứ thản nhiên, vô tư, chọn lựa
Một nửa mặn nồng, hay nửa chia ly?
Saturday, July 11, 2009 3:29:31 AM
Có bao giờ anh đi dưới chiều mưa
Và cảm thấy lòng mình như se lại
Từng hạt mưa có cuốn anh đi mãi
Về vùng trời… với kỉ niệm về em…
Có bao giờ anh tìm đến biển đêm?
Để tìm lại cho mình một khoảng lặng
Sóng vẫn hát bản tình ca say đắm
Tâm tình em… biển còn kể anh nghe?
Có bao giờ anh đếm những vòng xe?
Đếm tháng ngày bên em cùng chung bước
Những tháng ngày bên nhau cùng nguyện ước
Giờ đã xa… lưu lạc tận phương nào?
Có bao giờ anh chọn giữa vì sao???
Một ngôi sao mờ nhạt và tan biến
Tình yêu mình sao như câu chuyện phiếm
Có 2 người cùng nói… nói để quên!
Có bao giờ nỗi nhớ anh chênh vênh
Trong tiềm thức đưa anh vào quán cũ
Ly café có gợi anh kí ức
Cô bé ngày nào - giờ đã xa quá xa…
Có bao giờ ta đến được với nhau?
Dù chỉ một lần - một lần thôi êm ả
Dẫu cho đã bao nhiêu lần vội vã
Em và anh… xa cách đến nghìn trùng.
Friday, July 10, 2009 10:34:42 AM
Ngày xưa em từng ước ao có ai đó ôm mình dịu dàng như vậy, chỉ cần một cái ôm dịu dàng thôi. Giờ đây em bỗng thấy cái ôm đó không đủ, kể cả những ngày và những đêm bên anh không đủ. Con người kỳ lạ như vậy đấy. Em thấy vô vọng vì tình cảm của anh và em không có đích nhắm. Anh và em đến với nhau giống như những chiếc lá bị gió cuốn vào nhau, tình cờ và bị động, không tìm ra cách để xa nhau mà cũng không thể đến với nhau. Tình cảm của anh và em không đủ mạnh, không đủ gắn bó, không có tương lai và chẳng ai dám hứa hẹn gì.
Nếu như anh có thể hứa hẹn điều gì đó với em. Nhưng anh chẳng thể hứa hẹn gì. Em đã ôm anh thật chặt mà vẫn thấy rõ rằng anh vẫn ở đâu đó rất xa.
em hỏi: Rồi anh sẽ làm gì?
Giọng anh đầy mơ hồ: Anh không biết.
Từ loa đang phát đi bài hát mà anh hay hát: I don’t know why. You say goodbye...
Thật ra anh biết vì sao em nói tạm biệt...
Friday, July 10, 2009 10:29:34 AM
Có một người đi ngang phố chiều nay
Lòng tĩnh lặng như hoa vàng dưới nắng
Có một ngày nỗi buồn nằm im ắng
Gió mùa về giăng trong mắt bâng quơ.
Ta đã thôi mong nhớ, hết đợi chờ
Người giờ xa lạ quá, trong mơ
Chỉ hồn nhiên tiếc thời xưa ấy
Ta trót trao đi… chẳng nhận về…
Hà cớ gì cứ nhắc mãi một bản tình ca
Ta không hát, anh không còn nhớ nữa
Đoá hoa vàng đứng bên đường khép lửa
Lửa lòng ta đã tắt tự lâu rồi!
Những câu thơ mang hơi rét mùa đông
Ta đã viết, anh vẫn còn đọc chứ?
Ừ thì giữa chúng mình chưa có gì!
Ta chỉ toàn tưởng tượng
Anh cũng từng tưởng tượng như ta…
Ngọn gió mùa đông, hơi ấm mùa đông
Níu giữ thế nào cho tình yêu không bay mất?
Có một hôm trong ta là nỗi buồn rất thật
Dưới gốc bàng nâu, đợi mãi, Người không về…
Ngang phố chiều nay
Có một người vừa tiễn một người đi
Lòng lặng lẽ như hoa vàng khép nắng
Friday, July 10, 2009 10:27:15 AM
Em sợ một ngày anh phẩy tay trước câu thơ
Lắc đầu trước những diều làm hồn em trăn trở
Trong mỗi tế bào ko có phần cho nỗi nhớ
Tình yêu thành quán nhỏ chợ trời
Em sợ một ngày anh sẽ nguôi vơi
Trước mắt em nồng nàn và môi em khao khát
Trước trái tim em ko ngừng bão táp
Anh thản nhiên với em,hồi hả với người
Em sợ một ngày anh ko dám cho em
Một giây phút lành nguyên,chút hi sinh khan hiếm
Anh thản nhiên đi và thản nhiên tìm đến
Thản nhiên khuyên em yêu người khác thay mình
Em sợ một ngày vì quá yêu anh
Bao dung mãi em thành người nhu nhược
Sợ một ngày ko được như mong ước
Em cô đơn trong hạnh phúc mây mù.
1 2 3 4 Next »