anh mãi yêu em - mập xinh của anh !
Sunday, January 9, 2011 9:27:42 PM
Rừng bạch dương bạt ngàn, thân trơ trọi oằn mình chống lại cái giá rét của băng tuyết, giữa Maxcova với cái lạnh -20 oC . Anh ngắm nhìn những bông tuyết rơi, phủ kín cả một khoảng trời mà nỗi lòng gửi theo gió bụi về Nam xa xôi, nơi ấy là quê hương, là thủ đô yêu dấu, là tình yêu của anh.
Một mình, dạo quanh maxcova vui đùa cùng gió tuyết, ngắm khung cảnh đầy thơ mộng và cũng thật lạnh lẽo, anh mới cảm nhận hết được thế nào là buốt giá , thế nào là sự dữ dội của gió tuyết mà cũng rất đỗi hiền lành của nó. Anh thấy lòng mình như trẻ lại, bao nhiêu nỗi buồn, bao nhiêu nỗi vất vả lo toan trong cuộc sống, đều được xoa dịu đi tất cả chỉ còn đọng lại nỗi ấm áp và thoải mái trong tâm hồn. Những lúc như thế này giá như có ông già tuyết xuất hiện cho anh một điều ước thì hay biết mấy, và anh sẽ thấy hạnh phúc và mãn nguyện hơn.
Em biết anh cầu được điều ước ấy anh sẽ ước gì không? Anh sẽ ước gì em ở cùng anh trong lúc này nhỉ?. Chúng mình sẽ ngồi cạnh bên nhau cùng ngắm những bông tuyết rơi, điều đó thật tuyệt vời và thật hạnh phúc phải không em?. Điều ước cũng chỉ là điều ước phải không em? Hoàn toàn không phải sự thật. Em đã ở quá xa anh, anh không thể nào níu giữ được bước chân bé nhỏ của em. Anh chẳng thể mường tượng hình ảnh của em ở trong anh nó như thế nào. Chỉ biết rằng giờ đây một nỗi nhớ dâng trào, nhớ tha thiết về một người con gái, một người con gái chỉ cùng anh online mà chưa lần đối diện cùng nhau, chưa từng hò hẹn, chưa từng một lần nắm tay nhau đi dạo khắp những khu vườn phủ đầy bông tuyết, thật lãng mạn như anh vẫn hằng hình dung và mơ tưởng.
Nhưng hình ảnh người con gái ấy lại chiếm giữ hồn anh từng ngày. Anh không biết làm gì bây giờ nữa! Anh phải làm gì khi chính anh lại ôm ấp một tình yêu online nồng nàn êm dịu và mãnh liệt đến như thế!. Nó làm anh liên tưởng đến em, tới cơn mưa mùa hạ, tới những cánh phượng đỏ rực nơi sân trường vắng lặng. Em, cũng cái tên một loài hoa thân thương và trìu mến ấy nhưng sao anh cứ cảm thấy trống vắng và cô đơn đến thế. Online! Vâng tình online!. Nhiều lúc anh nghĩ có nên tin vào tình yêu online không!. Anh có sai lầm khi yêu em mà chưa lần gặp mặt không …
Anh luôn nghĩ về những ngày đã qua, nghĩ về tình yêu của chúng mình, anh nhớ em nhiều lắm!. Thật nhiều và thật nhiều! anh lại buồn, buồn vì em đã ra đi, đi khỏi anh mất rồi . Nhớ em anh lại online, lại nhìn bức thư em gửi từ thủ đô yêu dấu đến nước Nga xa xôi, rồi đọc lại tin nhắn của em, đọc từng chữ, từng chữ và từng chữ, rồi nhìn lại tất cả những tấm hình em gửi cho anh cả những tấm chụp từ webcam nữa vậy mà anh vẫn chưa đỡ nhớ! Giờ làm sao đây! Thôi thì bình lặng ngắm những bông tuyết rơi, cố gắng để quên em thôi...
Không biết là nơi xa xôi ấy em đang làm gì, có còn nhớ đến anh, đến tình online của chúng mình không?. Chắc là không rồi … vì chúng mình đã chia tay … Anh nhớ có lần em vẫn thường nói với anh là yêu anh và nhớ anh nhiều lắm, điều ấy làm anh thêm vững bước, thêm tự tin khi anh nhớ về em đấy. Anh cảm ơn em nhiều lắm cảm ơn vì đã dành cho anh những tình cảm chân thành và tuyệt vời như thế. Có lẽ tình yêu của chúng mình có quá lãng mạn xa rời với thực tế ! Điều này thật là bất công cho tình yêu của chúng mình quá, tình yêu không chỉ đơn thuần là những buổi trò chuyện online vui vẻ, những lá thư cùng những lời lẽ chân thành yêu thương trìu mến tha thiết mà tình yêu cần nhiều thứ khác nữa em ah`.
Em thương yêu!. Không biết từ khi nào anh lại có thói quen uống cafe và ngồi suy tư muộn, những lúc như thế này anh như lạc vào một thế giới khác, thế giới của sự yên tĩnh và trầm lắng. Anh nghĩ về gia đình, về bạn bè, về cuộc sống và cuối cùng là My lâm, là mập xinh, là em chuột của riêng anh. Người đã lấy đi cả tâm hồn anh, cả sự độc thân và cô đơn ngày nào của riêng anh. Giờ này em ở đâu! Em thật tàn nhẫn với anh biết bao! Sao không một lần đến cùng anh để xua đi trong lòng anh cái tĩnh lặng và nhớ nhung ấy!
Em biết không? Tuyết đang rơi kìa, nó thật là tuyệt, những bông tuyết khẽ xoay vòng rồi hạ nhẹ nhàng xuống nền đất lấp đầy những khoảng trống, không gian giờ đây là một vùng trắng xóa … Anh rất thích ngắm tuyết rơi. Anh yêu màu trắng của tuyết, một màu tinh khiết trong sang của tình yêu chân thành anh dành cho em. Cũng như anh luôn mong muốn rằng tình online giữa chúng mình mãi mãi trường tồn, không mong một ngày chia tay đâu em, không bao giờ mong cả nhưng nó đã đến rồi, đến khi chúng ta chưa một lần gặp gỡ. Anh biết rằng em đã từng yêu anh và anh cũng vậy, đến bây giờ cũng vậy!. I Love You !.
Anh vẫn còn nhớ như in ngày chúng ta trao nhau những lời yêu thương ấy, cảm giác của anh lúc ấy rất là chân thật và nghiêm túc. Bây giờ cũng vậy anh rất muốn một lần nữa anh lại nói với em lời yêu thương chân thành ấy và lần này anh sẽ nói điều này trước cánh rừng bạch dương tràn ngập bông tuyết… dù rằng đã quá muộn màng .. mập xinh của anh ơi! Anh yêu Em!. Anh chuột luôn yêu em chuột và nhớ em chuột nhiều lắm … hãy luôn sống yêu đời em nhé, mong em luôn hạnh phúc ……………..













PepperQ # Wednesday, January 19, 2011 9:18:45 AM
Tuan Anhchuotanhtuan # Sunday, January 23, 2011 8:03:15 PM
PepperQ # Tuesday, January 25, 2011 8:39:31 AM
Tuan Anhchuotanhtuan # Tuesday, January 25, 2011 7:49:43 PM
PepperQ # Sunday, February 13, 2011 3:41:04 PM