My Opera is closing 1st of March

chuotchit

cung nhau chia se...

Hồn Ma

Tôi và Lam chia tay rồi! Lam là một cô gái tốt, rất đẹp cũng rất dịu dàng. Tuy rất nhiều bạn bè nói tôi bỏ cô ấy là ngốc, nhưng tôi vẫn chia tay, cho dù tôi cũng không nỡ.

Ngày thứ nhất: Cô ấy không chịu dậy, lấy chăn trùm kín người, trong ký túc xá không ai dám an ủi cô ấy. Cô ấy hôm nay không ăn cơm, đánh răng rửa mặt cũng không làm. Buổi tối, lúc đi ngủ, tôi nghe thấy cô ấy khóc ở trong chăn.

Ngày thứ hai: Hôm nay cô ấy đã ăn cơm, là bạn trong ký túc xá làm cho cô ấy ăn, quầng mắt cô ấy đỏ ngầu. Tôi luôn nói cô ấy là con ma thích khóc nhè, mỗi lần mở miệng cô ấy đều phủ nhận.

Ngày thứ ba: Hôm nay cô ấy mặc một bộ quần áo rất diêm dúa, đi vào một quán bar và uống rất nhiều rượu, hơn nữa còn dùng ánh mắt hút hồn đảo quanh một lượt khiến rất nhiều người phải thốt lên "cô gái, cô rất đẹp". Cô ấy uống rất nhiều, đến lúc có một người đàn ông đáng tuổi cha nói với cô ấy "Cô gái, anh đưa em về nhà nhé" cô ấy cầm chén rượu trong tay hất tất cả vào mặt ông ta.

Cái thằng cha đáng chết giơ tay lên định đánh, đám phục vụ liền chạy đến cứu Lam. Tôi biết tất cả, tôi đang ở một góc khuất của quán bar theo dõi.

Ngày thứ tư: hôm nay cô ấy dậy rất sớm, tất bật cả một buổi sáng, sau đó vào nhà tắm rất lâu, lúc các bạn cùng phòng đẩy cửa vào đều kinh ngạc kêu lên: Sạch sẽ thế.

Ngày thứ năm: Cô ấy đã đi học lại, thật ra cô ấy học rất giỏi, nhưng từ khi bị tôi ảnh hưởng thành tích cô ấy có kém đi chút ít. Thế cũng tốt, thay đổi sự chú ý đi một chút thì hồi phục cũng nhanh hơn.

Ba tháng sau... Cô ấy làm chủ tịch hội sinh viên, cô ấy càng ngày càng giỏi, cũng sáng sủa ra không ít, cũng sắp thi rồi.

Một năm sau... Bên cạnh cô ấy có rất nhiều đàn ông, nhiều người đẹp trai hơn tôi, nhưng căn bản cô ấy không để ý tới. Cô ấy và Lượng quan hệ rất tốt, chuyện bọn họ trong vườn trường rất đáng ngờ. Cô ấy chỉ coi Lượng là anh, thế nhưng lời nói ra thì không giữ được lâu.

Ba năm sau... Cô ấy sắp kết hôn rồi, chú rể là Lượng. Cô ấy đang ngồi viết thiếp mời, một cái, hai cái, ba cái... viết đến cái thứ mười hai thì cô ấy khóc, gục xuống bàn, nước mắt rơi mà không thể dừng lại. Tôi từ trên nhìn thử, tên chú rể trên tất cả thiếp mời đều là tên của tôi.

Tôi cũng rất muốn khóc, nhưng hồn ma thì không thể khóc, tôi không có nước mắt.

Ba năm trước: Tôi đang đi trên đường thì gặp tai nạn, trên tay cầm chiếc bánh ga tô mua tặng sinh nhật cho Lam.

Đời người ngắn ngủi được mấy mươi năm, muốn khóc thì khóc, muốn cười thì cười, nên yêu thì cứ yêu. Dù đau khổ, dù bi luỵ nhưng hãy để những kí ức trong quá khứ thành 1 kỉ niệm đẹp trong lòng ta... Một lúc nào đó ta chợt nhận ra rằng ta đã từng hạnh phúc, cực kì hạnh phúc hơn bao người khác, vì... ta đã tìm được một tình yêu, dù tình iu đó có bỏ ta đi...

Thiên đàng và Địa ngục - Điều thật sự khác biệt

Một người trò chuyện với Đức Chúa Trời về Thiên đàng và Địa ngục. Đức Chúa Trời nói với người ấy:

- Theo ta, ta sẽ cho ngươi thấy Địa ngục!

Họ bước vào một căn phòng nơi có một nhóm người ngồi quây quần quanh một nồi hầm to. Ai cũng đói khát, tuyệt vọng và sắp chết đói. Ai cũng cầm một cái muỗng với tới nồi nhưng muỗng nào cũng có cán muỗng dài hơn cánh tay của họ nhiều, đến nỗi không thể dùng để đưa món hầm vào miệng được. Cái khổ thật khủng khiếp.

- Nào đến đây, ta sẽ chỉ cho ngươi thấy Thiên đàng! - Đức Chúa Trời lại nói.

future.jpgHọ lại vào một phòng khác, giống hệt căn phòng trước - cũng nồi hầm cũng một nhóm người, cũng những cái muỗng dài. Nhưng ở đó mọi người đều sung sướng và no đủ.

- Con không hiểu! - Người này nói - Tại sao ở đây họ lại hạnh phúc trong khi lại đau khổ ở căn phòng kia và mọi thứ đều chẳng có gì thay đổi?

Đức Chúa Trời mỉm cười:

- À, đơn giản lắm! Ở đây họ biết giúp đỡ nhau bằng cách đút cho nhau ăn! Và ngươi thấy đó, khi con người biết giúp đỡ nhau, họ sẽ biến cuộc sống trước mắt thành Thiên Đường, còn nếu không, nó sẽ là địa ngục.

Màu ĐỏNgắn nhưng cần thiết

Comments

Unregistered user Friday, August 7, 2009 6:00:53 AM

Anonymous writes: "Đời người ngắn ngủi được mấy mươi năm, muốn khóc thì khóc, muốn cười thì cười, nên yêu thì cứ yêu. Dù đau khổ, dù bi luỵ nhưng hãy để những kí ức trong quá khứ thành 1 kỉ niệm đẹp trong lòng ta... Một lúc nào đó ta chợt nhận ra rằng ta đã từng hạnh phúc, cực kì hạnh phúc hơn bao người khác, vì... ta đã tìm được một tình yêu, dù tình iu đó có bỏ ta đi..." mình cũng muốn được như thế

Unregistered user Friday, August 7, 2009 3:37:23 PM

Mylove0011 writes: ai ma viet comment jum minh vay ta(^_*)

hoang mychuotchitqn Saturday, August 8, 2009 1:00:52 AM

uh đúng đó, hạnh phúc là làm được những gì muốn làm.

Write a comment

New comments have been disabled for this post.

February 2014
M T W T F S S
January 2014March 2014
1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28