Skip navigation.

WELLCOME TO MY BLOG !

Đừng mơ tưởng những gì ngoài tầm với, mây của trời hãy để gió mang đi..

27

Vậy là mình 27 tuổi rồi, hôm qua đọc blog của 1 kẻ nào đó, hắn nói : "bạn có được 1 tình bạn đúng nghĩa không? Hãy xem lại danh bạ trong đt của bạn, sẽ có bao nhiêu người đến với bạn ngay lập tức mà không cần suy nghĩ khi bạn gọi là bạn đang gặp khó khăn? Nếu có 1 người thôi, tôi cho rằng bạn đã may mắn lắm, vì thường người ta hay lẫn lộn giữa bạn và bè"...Đem điện thoại ra coi, ngoài cha mẹ mình ra, mình còn 2 số đt mà mình tin chắc rằng dù mình ở bất cứ đâu, 2 người đó cũng sẽ đến nếu minh gặp khó khăn, vậy minh đã hơn may mắn rồi, thấy trong lòng an ủi làm sao...
Sinh nhật không nhiều quà nhưng lại có những người mình không ngờ còn nhớ chúc mừng,...thấy dzui dzui...sáng 8hAM, nhận 1 cái bánh kem và 1 chùm bong bóng, 1 tấm thiệp từ 1 người ở rất xa, không bất ngờ, vì năm ngoái cũng nhận được quà y chang, nhưng thấy rất dzui vì người ta có lòng với mình quá, xa như vậy, đúng ra chỉ 1 lời chúc, mình đã thấy vui rồi...
Gửi 1 cái bánh kem về nhà, cho cả gia đình ăn sinh nhật chung cho vui,...sợ năm sau đi rồi không còn dịp mà làm nữa, tội nghiệp pe' Tr ghẻ, chạy xe từ PH đem bánh, thiệp của mình cho Mẹ, thấy thương nó làm sao,...mà nghĩ lại thấy ngộ ghê, sinh nhật mình mà mình mua bkem tặng, hihi, chủ yếu là cả nhà dzui dzẻ, lớn rồi - sinh nhật đối với mình là 1 ngày nhớ ơn...
Tối qua trời trở lạnh, ngủ được 1 giấc thật ngon, sáng ra đường, trời nắng thật nhẹ, hơi lạnh vẫn còn dù khói xe đã bốc lên mù mịt...thấy dễ chịu - lâu rồi không có cảm giác như vậy ở Sg, tự nói với mình, còn được bao nhiêu buổi sáng thế này ở Sg - nơi đã trở thành nhà, thành quê hương thứ 2 trong đời mình....

In My Birthday...


Rồi cũng đến, birthday, 1 từ thôi nhưng sao mỗi năm lại thấy khác, khi thì háo hức chờ đợi, khi thì thấy những niềm vui tràn ngập khắp mọi nơi trong trí óc, trong tận tâm hồn,...Khi lại thất vọng, cô đơn,..
Sinh nhật 16 tuổi, như chỉ mới hôm qua thôi, mẹ tổ chức thật lớn, mời hết bà con, ông bà ngoại dẫn 1 hội người già tới chúc mừng...nụ cười lúc đó - sao mà ngây thơ..
17 tuổi, biết thế nào là sự ngọt ngào của 1 món quà từ "người ấy", vụng về, người ta chỉ dám quăng vô rổ xe rồi..bỏ chạy - vậy mà vui suốt 1 đêm...

18 tuổi, nhận được con gấu bông đầu tiên, của 1 người làm cho con tim mình luôn nhớ tới như 1 kỷ niệm buồn với nhiều "hỉ , nộ, ái, ố" ...thíx tới nỗi suốt 1 tháng cứ ngồi chải lông rồi xịt nước hoa cho nó...

19 tuổi, trở thành "người cô đơn nhất trên thế giới", thấy không ai lẻ loi như mình, xa trường lớp, bạn bè bỏ quên, còn lại 1 người bạn - thấy an ủi rất nhiều - tự nghĩ, mình còn may mắn lắm...
20 tuổi,sinh nhật đầu tiên xa nhà, nhưng có những người bạn mới, như 1 gia đình, bánh kem đề " happy birday Heo Con 20.12.2003"..đáng nhớ, vui - chỉ thiếu 1 người...
21 tuổi,..1 birthday với niềm vui nho nhỏ, ấm áp, không ồn ào, không nhiều bạn bè nữa, nhưng thấy như mình đã có rất nhiều...
22 tuổi, birthday gần ngày thi tốt nghiệp, thức trắng đêm học bài, bạn bè đứa nào cũng lo nhớ bài, chỉ có kon bạn già chí cốt là nhớ,vậy là vui..
23, ra trường, về với gia đình, 1 năm sau lại về SG như 1 lời hứa hẹn, sn 24 tuổi ở nhà ngta, không ai biết, không muốn nói, vì đó không phải gia đình mình, lần đầu tiên trong cuộc đời, thấy bên cạnh mình không có ai cả...1 khoảng trống mênh mông...
Rồi cũng 25, tự lập, birthday là 1 ngày tự do...có 2 đứa em, 1 người bạn và mamy...thấy niềm vui đến từ những điều vô cùng giản dị..
26, nhận 1 món quà của 1 người chưa bao giờ gặp, mà như đã hiểu hết mọi điều, bất ngờ...thấy cuộc đời còn nhiều điều đáng cho mình hy vọng và chờ đợi...

27...bây giờ là 1h:05' am, đã nhận được "happy birthay"... từ 0h15'...ngày mai..ai mà biết được...27 năm tồn tại trên cuộc đời này - dù vui hay buồn, những người bạn đã đi ngang đời tôi, xin gửi 1 lời cám ơn bạn, vì bạn đã đến với tôi trong 1 lúc nào đó, vào ngày kỷ niệm mà tôi được sinh ra trên cõi đời này, hôm nay hay 1 ngày nào đó bạn có thể quên ngày sinh nhật của tôi, nhưng ..xin đừng quên rằng bạn đã từng có 1 người bạn tên là : Xuân Giang !




Cut hair

Những ngày cuối năm, mọi người dường như bận rộn hơn, ai cũng hối hả, thấy mấy chú bên cty chiếu sáng gắn đèn cho thành phố, trang trí cho mùa noel, suốt mấy ngày đội tuyển Vn đá ăn hay gì đó mà ngta kéo nhau ra đường cổ vũ tùm lum => kẹt xe => khói => hít đầy phổi, thương xá Tax đông nghẹt người chụp ảnh vì họ đã trang trí noel xong từ tuần trước, đi đâu cũng thấy đông người, hôm qua đang chạy xe bon bon, thấy chị kia mặc cái áo đầm đẹp thiệt đẹp , đầm ống hở vai, hở lưng => sexy, trai chở => mặt hớn hở - nhìn kỹ sau lưng => cạo gió nguyên 1 lưng lun :eyes: :D (hàng chỉ có tại VN :lol: )
Mà ngộ nghe, lúc này thấy nhiều người can đảm lắm, có 1 bữa nhìn thấy anh kia chạy vespa, vẽ hình trên xe như đoàn cải lương Bông Sen, nhìn kỹ "ảnh" : xỏ lỗ mũi y như con pò => "mùi thơm" như dân du mục :faint: , thời trang càng ngày càng quái đản, nhắc thời trang mới nhớ là mình mới cut hair, dạo này mệt mỏi quá, cut rùi thấy phẻ ra, nhẹ nhàng, nhưng hơi tiếc vì mái tóc để suốt mấy năm trời, thoy kệ, cái cũ hong đi sao cái mới tới, pé Th nói mình trẻ ra (hok ham lắm vì già roài mà tóc trẻ ) nhưng nhìn cũng kute, hehe..dịu dàng quá má bắt gả chồng thì khổ thân,...hihi

Invisible

Trời càng ngày càng nóng bức, mình đoán tới noel thời tiết sẽ lên 40độ, cá chết, người thành heo quay hết ráo, ở nhà sao mè bùn thế hok bít, mà ra đường thì hok bít đi đâu, hình như mình đang bị "lão hóa" rùi, hok thix tới chỗ đông người, mới ra đường => thấy đông đông, đòi về, pé Th wạo lun... Tính đi supper market, book store, mè bỏ cuộc hết, nằm lăn lăn, quay quay, chẳng bao lâu sẽ thành "món quay nam bộ"..hehe :cool:
Online, hok gặp ai, lâu lâu gặp anh K, bé xì trum, dannii,...rùi phát hiện cóa 1 người mà mình lun muốn gặp invisible zới mình => bùn lâu ơi là lâu awww , si nghĩ: ai cũng cần có không gian riêng cho mình, ẩn nick cũng là bình thường thui, si nghĩ thêm 1 lát nữa, hay tai ngta giận mình ? hum trước "hắn" gọi đang nói chuyện thì đt mình.. phụt => hết pin, mà khổ nỗi về CT hok mang theo cục sạc, nhớ lại gần đây đt minh hay hết pin đột ngột (chắc sắp hết hạn sử dụng ), xui là toàn ngay lúc ngta gọi điện mới khổ chứ => oan thị mầu => hok bít giải thích rùi mà ngta tin hong nữa, mà người ta phang 1 câu : anh dễ tin người lắm, nói sao anh tin zậy hà..:worried:
Thui kệ i, cây ngay hong sợ chết..vì sâu,hehe, đt lúc này hok thấy cái nào đẹp, nhìn phản cảm, dù đủ thứ chức năng..hok mê như hùi đó nữa, típ tục xài N75 tới lúc...ra đi lun..hihi :rolleyes:
Mai ra 7 hiền eng bánh ướt mí đc, tự dưng nhớ món đóa quá ta, chị Thắm nhà mình chỉ món nào cũng ngon hết, eng 1 lần tốn tiền 100..lần lun (tại phải eng hoài,hihi) :up:

Thành phố mưa bay..

Mưa..hong hiểu sao tháng ni mà trời cũng mưa nữa, về ct mát lạnh như cool air - giống tết, lên đây, trời nóng nực, hong nóng sao đc, lúc nào cũng xả khói đầy đường,...bực mình, nhưng sg đc cái giờ ni đã có không khí noel (nhân tạo) ngta trang trí, bán quà noel đầy đường, chợ Lớn có nguyên xóm bán đồ trang trí lun, nhìn xôm hết bít, nhìn mún mua, mà hong bít mua làm gì, lỡ ngta bít mình ở nhà trọ mà cũng bày đặt trang trí chắc ngta cười thúi đầu...mè mua ít cũng đâu có đẹp, ở trong tiệm cả ngàn thứ nhìn "sướng kon mắt" => mãn nguyện => khỏi tốn tiền :D => mí cái dzụ này ct hong có, bán đc mấy chỗ lèo tèo, nhìn ngán ngẩm, toàn đồ ế mấy năm trước cất trong kho => lau chùi => bán típ => hong ai mua => cất lại zô kho...:left:
Nhưng nói qua nói lại hong ở đâu đẹp bằng quê mình, kệ i, mỗi nơi 1 vẻ, cái gì thiên nhiên cũng tốt hơn..hehe. Nhớ hùi xưa noel, trời lạnh zã man ( pé G khoái mùa lạnh), tha hồ diện áo khoát, áo len, áo có nón...thix mê, vì xì tin của G là đồ kín đáo ( như trùm mền) mí đứa bạn chê : già pà kố => zậy mà cũng khoái như thường..hihi. Giờ si nghĩ tới noel hong bít mặc gì cho... mát, trời nóng kiểu này chắc mặc quần short đi chơi cho phẻ lun wá...=>chán như kon cá rán...oa, còn my birthday nữa chi ta, trước giáng sinh mè, hok bít làm gì, hok mún cho ai bít, hok chờ lun,..zậy cho xong 1 năm, thêm 1 tuổi già chứ mừng làm chi...awww

Bản chất của tình yêu..

Đã từng có bạn trai nào yêu chưa? Ở tuổi này tôi chắc rằng bạn không nhớ nổi đã có bao nhiêu người từng yêu bạn, nhưng..để đáp lại, hoặc yêu đơn phương 1 người bạn sẽ không có nhiều hơn 1 bàn tay. Riêng với tôi, tình yêu từ lâu đã trở thành 1 vật quá xa xỉ mà tôi không còn dám mơ ước, ở cái thời buổi "nam nữ bình đẳng", dường như các bạn trai cũng cần sự công bằng, nên họ trở nên đòi hỏi nhiều hơn, đã qua rồi cái thời 1 anh chàng si tình đứng dưới mưa chỉ để nhìn từ xa 1 hình bóng nào đó, con trai bây giờ thực tế hơn, họ gọi điện, hoặc nhắn tin, chat...nói chung họ có cả đống phương tiện để bày tỏ nhưng họ thiếu 1 điều : " sự chân thành".
Vì thế, hoặc là phải như thế, tôi cứ giữ trong lòng những hình ảnh cũ, những kỷ niệm ngọt ngào, người ta nói tôi thờ ơ, không biết chấp nhận thực tế, hay người ta chỉ là những người quá tầm thường, không đủ bản lĩnh và kiên nhẫn để chinh phục 1 trái tim, yêu 1 người là khi bạn mang hạnh phúc đến cho đối phương hay muốn ngta phải mang hp đến cho bạn? Tôi nghĩ rằng nếu bạn là tuýp người thứ 2 thì bạn không xứng đáng được yêu..Cuộc sống chúng ta ngày càng nâng cao, nhưng có 1 thực tế là con người ngày càng dễ dãi, dễ dãi trong cách sống, cách suy nghĩ, cách làm, phải chăng đó là hậu quả của sự tiện ích trong cuộc sống? Ngta nghe nhac hằng ngày, trên đủ thứ phương tiện, nhưng thậm chí họ chẳng hiểu mình đang nghe gì, và chẳng nhớ được gì, ngta yêu, thậm chí họ không cần biết người họ yêu là ai? cần gì? muốn gì? họ chỉ biết họ thích thế này, không thích thế kia...bản chất tình yêu ngày nay chỉ là 1 sự ích kỷ..

Party liên tục...

Đám cưới 2 thằng bạn "thời cổ tích", họp lớp ( ké với bạn Th),...chạy sô Sài Gòn-Ômôn, SG-Hậu Giang liên tục, liên tục.. => thành tích là ốm được 3kg (theo cân nhà pé Th), lần này zề nhà đc lâu lâu mà ít ở nhà zới mamy, toàn long nhong nhà bạn, chú chủ nhà khen : "2 đứa ngoan quá chú thấy đi học rùi về quê thăm cha mẹ ko hà, hông thấy đi chơi tùm lum.." hí hí...chú đâu cóa bít tụi con "về thăm cha mẹ" mà ở toàn nhà bạn đâu..hehe.
Bỏ nhà đi...đám cưới.:D
Hai người đẹp bờ kè Xà No
Dzê chú rể lần cuối,hehe..
Hong chịu ngồi xa nhau, bạn của Dzũng Toàn nối bàn dài...vô tận :cheers: Linh Đăng, Hiệp bù nhìn,Trí,...hết nhớ.
Hai nhân vật chính.
Tứ đại mỹ nhân : Ng.Thanh, Giang, Vân Thanh, Thảo cò
Con ai đi lạc dễ xương, nhảy zô địch
Dzới bạn Dũng mickey..
Toàn cảnh "băng đảng"
Nhìu chiện kinh khủng, mỏ nhọn..
Mickey phục zụ zăn nghệ
Dân-Giang

...

Oa, cuối cùng cũng hít bệnh ( tự chữa trị ) uống kháng sinh, kháng viêm, thuốc ho, giảm đau, giảm sốt...tính mua thêm chống dị ứng vì mũi chảy nước tùm lum thì sáng ni dậy phẻ re, hết nhức đầu, hết sốt, hong đau họng, hong chảy mũi nữa => mừng rơn, nói với pé Th : " Tao hết bệnh rồi nghen mày", nó nói : " mày hết dùm đi, tại m bệnh nên tao phải tạm nghỉ lướt qua, giờ tao bệnh típ" , chờiiii...bệnh mà "đăng ký" nữa...tội nghịp nó, lúc này bệnh suyễn đã trở lại với nó, thời tiết thất thường người mạnh khỏe như mình còn "lâm nạn" huống chi...Con người sống sao mà khó khăn quá, "sinh lão bệnh tử", no cũng mệt, đói càng mệt hơn, rồi yêu cũng buồn, ko yêu lại càng buồn hơn, luẩn quẩn cũng tới 1 ngày...ra đi, mà sao phiền phức quá...
Hôm ni, đi cắt lại tóc cho gọn gàng "mỹ quan đô thị", xù xì lâu ùi cứ như " mụ xiêm la" :D , nhìn vô mirror thấy mình xanh xao quá :yuck: => hậu quả của trận "bệnh dịch", hy vọng cắt tóc rồi xui xẻo cũng biến đi, chị gội đầu nói tóc mình rụng nhiều quá, chắc tại tóc dài thậm thượt => nặng => rụng, tỉa lại thấy gọn gàng hơn, mình đùa với Th : " tóc tao rụng thêm nữa tao đổi tên luôn", nó nói : " tên Lan đẹp, hợp với mày đó.." huhu...hong muốn thành "em gái dại trai" đóa đâu... p: Mí hôm ni trưa ngủ hay mở "lan & điệp" nghe, Thanh Kim Huệ hát hay "bá cháy" nhưng càng nghĩ càng thấy vai Lan đó ngu ngu... :eyes: trên đời này làm gì có chuyện thiếu một người thì ko thể sống đc chứ, yêu ko đc thì thôi, còn thiếu gì tình cảm khác, gia đình nè, bạn bè nè... "tội tình chi em đày đọa cuộc đời"..hehe...chắc tại hùi xưa hong có go shopping, hong có karaoke, internet,..nên Lan buồn lan chết ngẻo trong chùa...hihi :D
Thui đi coi phim mí đc, relax hong thui bùn giống em Lan, hehe..:up:

Bệnh roài...

Mệt mỏi wá... :cry: bệnh mấy ngày đuối luôn, sốt cao đột ngột 39, mê man suốt 2 ngày, đau da, lạnh run người, trời nóng mà nằm trùm mền rên hihi... :insane: Chỉ tội pé Th phải đắp khăn suốt vì đó là cách duy nhất hạ sốt, nó cũng đang bệnh, thấy mình nặng wá nó "tạm nghỉ bệnh" lun...uống paracetamol chẳng ăn thua gì.. sợ mình dính cúm A, định bụng hôm qua ko hết phải đi xét nghiệm, cũng may hôm qua nó dịu xuống vì thuốc kháng sinh bắt đầu có tác dụng...theo dõi nhiệt độ thấy còn 38, da cũng bớt đau, mở máy quạt nhè nhẹ đc...nhưng vẫn mê man, hôm qua vừa tỉnh lại, ráng lết xác đi học, máy lạnh trong lớp làm mình ho như ho lao, mỗi lần ho như văng phổi ra ngoài, đã vậy còn gặp "anh thầy" dạy dở..=> nản, mệt quá, tính về lun, nhưng nghĩ mốt final exam, ráng ngồi thêm chút nữa, đầu nặng như chì...Ra về sốt lại, cổ họng khô khốc, sợ wé phải về uống thuốc liền, ngủ....=> sáng ni dậy hong thấy phẻ chút nào...oaoa...ko mún bị bệnh lại đâu nha...nhức đầu wé..uống thuốc đây, chừng nào phẻ blog típ.. :faint:

Tình yêu Cho và Nhận !

Tình yêu luôn tồn tại xung quanh ta. Nó có biết bao điều bí ẩn. Mỗi lần tình yêu đến rồi đi, dù là trong khoảnh khắc cũng đã để lại cho chúng ta nhiều bài học nhớ đời.


- Đừng than trách bản thân nếu bạn yêu một người mà người ta lại không yêu bạn. Bạn không làm điều gì sai cả. Chẳng qua là trái tim “người ấy” không chọn tình yêu của bạn thôi.

- Nếu có ai đó yêu bạn nhưng bạn lại không yêu, hãy cho đó là một niềm vinh dự vì tình yêu đã đến và gõ cửa trái tim mình. Từ chối một cách nhẹ nhàng, tế nhị những món quà bạn không thể đền đáp lại. Không nên lợi dụng, cũng không nên làm tổn thương người ấy.

- “Gieo gió, gặt bão” – Bạn đối xử với tình yêu như thế nào sẽ nhận được như thế ấy. Trái tim của tất cả chúng ta đều biết cảm nhận đau thương, hạnh phúc dù cho cuộc sống và suy nghĩ của mỗi người có khác nhau.

- Nếu bạn yêu người ta và người ta cũng yêu bạn, đừng cố gắng trói buộc tình yêu mà hãy trao cho nó một đôi cánh tự do. Thời gian sẽ chứng minh tất cả.

- Nhớ rằng bạn không lựa chọn tình yêu. Chỉ có tình yêu mới lựa chọn bạn. Điều bạn có thể làm là giang tay ra đón nhận tất cả những điều bí mật của tình yêu khi nó bước vào cuộc đời mình.


- Hãy mang tình yêu đến cho những người cứ tưởng rằng tâm hồn mình thật “nghèo nàn” tình yêu lẫn những người mà trái tim của họ như sa mạc khô cằn, và thế giới bé nhỏ quanh bạn bằng tất cả khả năng của mình. Có những nơi người ta đã sai lầm trong tình yêu.

Có nơi người ta sống với nhau mà không có tình yêu vì họ hiểu rằng tình yêu chỉ là một nhu cầu. Hãy giúp họ có cái nhìn mới rằng tình yêu là một món quà và bắt đầu thương mến nhau hơn.

- Tình yêu có thời gian, không gian của riêng mình, có lí do để đến cũng như để đi. Bạn không thể nào mua chuộc hoặc ép buộc được nó. Nếu nó muốn rời bỏ trái tim bạn hoặc người yêu của bạn, bạn không thể làm được điều gì để níu kéo nó ở lại, mà cũng không nên làm vì đó sẽ là điều vô ích.

Xin bạn hãy nhớ ,nếu bạn bắn quá khứ bằng 1 phát súng lục, thì tương lai bạn nhận được 1 quả đại bác..
January 2010
M T W T F S S
December 2009February 2010
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30 31