Phỏng vấn đầu tiên cho POLYSYMPHONY (bản gốc)
Saturday, November 10, 2012 4:53:18 AM
by Dang Than on Monday, October 8, 2012 at 1:21am ·
http://www.facebook.com/dang.than.5#!/notes/dang-than/ph%E1%BB%8Fng-v%E1%BA%A5n-%C4%91%E1%BA%A7u-ti%C3%AAn-cho-polysymphony-b%E1%BA%A3n-g%E1%BB%91c/10151083994297006
Nhà văn Đặng Thân:
Đa thoại với 3.3.3.9 [những mảnh hồn trần]
Anh Vũ
Nhà văn Đặng Thân sắp tham gia vào một cuộc chơi văn chương mới, có thể nói là chưa từng có trên thế giới, bằng việc sử dụng các hình thức thoại (như độc thoại, đối thoại, bút thoại, ngẫu thoại…) để giúp độc giả giải mã các văn bản đặc sắc hay khó tiếp cận; và trong lần “trình diễn đa thoại” đầu tiên tại Viện Goethe Hà Nội vào hồi 18h30 ngày 18-10 tới đây, những người thực hiện sẽ giúp chúng ta hiểu hơn về quá trình anh viết cuốn tiểu thuyết 3.3.3.9 [những mảnh hồn trần].
Giải mã văn chương
Xin anh cho biết, ý tưởng cho cuộc trình diễn này được bắt nguồn như thế nào?
Trong một lần ngồi café trò chuyện về thư pháp, về văn chương với nhà thư pháp Trịnh Tuấn, chúng tôi đã ngẫu hứng nghĩ ra trò chơi này. Cũng bởi đó là một quán café có cái tên rất lạ và gợi mở.
Quá trình từ lúc nghĩ ra đến lúc nó được công diễn mất bao lâu, thưa anh?
Tôi nghĩ là không lâu lắm, chừng vài ba tháng. Khi tôi nói ý tưởng này với một số người bạn làm việc trong lĩnh vực truyền thông, họ thích quá. Chính họ làm việc trực tiếp với Viện Goethe để có cuộc trình diễn sắp tới của tôi. Được biết, để một dự án được phê duyệt ở Viện Goethe thường phải lên kế hoạch trước đó cỡ nửa năm hơn. Không hiểu sao, dự án này của tôi được chấp nhận nhanh đến vậy, chỉ vài hôm.
Phải chăng vì trong tiểu thuyết của anh có một nhân vật chính là người Đức?
Ý tưởng khởi phát của tôi trước khi bắt tay vào viết là muốn viết về “thân phận Việt” đương đại. Để tìm tới một mô hình hoàn thiện hơn cho sự phát triển tâm linh, tính cách, bản sắc, tôi tiếp tục tìm kiếm các “đối tác” cho nhân vật “thân phận Việt” và tôi đã tìm thấy sự bổ sung tương tác sát hợp nhất ở tâm linh, tính cách, bản sắc của người Đức. Cả hai thật là khác nhau nên thật cần cho nhau. Vì thế một tuyến các nhân vật Đức đã đi cùng suốt nửa cuốn tiểu thuyết.
Khi viết tiểu thuyết này, anh có căn cứ vào hình mẫu nào không?
Tất cả các nhân vật, các câu chuyện của tôi đều được xuất phát từ một ý niệm. Từ ý niệm đó, tôi sẽ lôi cổ tất cả con người và sự vật từ “hư không” vào. Không hề có nguyên mẫu nào trong bất kỳ câu chuyện nào của tôi. Truyện của tôi bao giờ cũng xuất phát từ một ý tưởng, thậm chí có truyện xuất phát từ chỉ một từ mà tôi đọc được trên báo.
Đọc tiểu thuyết có thể thấy anh rất am hiểu về người Đức và văn hóa Đức?
Nói không ai tin, nhưng sự thật là tôi chưa từng đến nước Đức. Ấy vậy mà, một số người bạn của tôi đã từng ở Đức, trong đó có người đã định cư ở Đức được hơn 20 năm, khi đọc tiểu thuyết của tôi đều nhận xét rằng tiếng Đức và con người Đức mà tôi viết ra cực chuẩn, không thể sửa được. Có nhà văn còn khẳng định nếu tôi nói ra rằng các nhân vật Đức trong truyện đều do tôi bịa ra cả thì không ai có thể chấp nhận nổi.
Chưa từng có trên thế giới
Đây là lần đầu tiên anh tham gia cuộc chơi với tư cách nghệ sỹ trình diễn?
Có lẽ, đây là điều chưa ai làm. Trên thế giới hình như cũng chưa có ai làm công việc khai báo là mình đã suy nghĩ gì khi viết truyện. Tôi chắc là người đầu tiên trên thế giới khi xây dựng hình tượng độc thoại nội tâm “Tôi-đã-nghĩ-gì-khi-viết”, gần như kiểu kỹ thuật “dòng ý thức”.
Anh có thể cho biết nội dung cuộc trình diễn này?
Cuộc trình diễn gồm ba người. Mở đầu, nhà phê bình Lã Nguyên sẽ thuyết trình với những nhận định, phân tích khoa học về nội dung, nghệ thuật, thi pháp và trường phái của cuốn tiểu thuyết 3.3.3.9 [những mảnh hồn trần]. Trong khi đó, nhà thư pháp Trịnh Tuấn sẽ viết thư pháp và thực hiện các cuộc bút thoại qua hai mặt của một tờ giấy lớn với nội dung tương tác với các ý tưởng của nhà phê bình, nhà văn và cuốn tiểu thuyết. Trong chương trình này, tôi sẽ độc thoại nội tâm, đàm thoại (qua điện thoại), và chúng tôi sẽ còn ngẫu thoại với nhau. Phần thứ hai của chương trình, diễn giả sẽ đặt câu hỏi cho các cử tọa và cuối cùng, ba bức thư pháp của Trịnh Tuấn sẽ được đem bán đấu giá, một phần số tiền sẽ được tặng từ thiện.
Cuộc chơi văn chương này của các anh nhằm mục đích gì?
Có hai việc. Một là phần nội dung với việc chính là giải mã các văn bản văn học, trong chương trình đầu tiên này là giúp mọi người hiểu biết thêm phần nào về cuốn tiểu thuyết. Hai là về hình thức phương pháp thì sử dụng các loại thoại khác nhau để giải mã các tác phẩm, chứ không phải thảo luận bàn tròn hay hội thảo, hội nghị.
Chương trình này dự định sẽ diễn ra ở Đức?
Đó là cái khách quan mà tôi không biết được. Chỉ biết rằng, Viện Goethe, với tư cách nhà tổ chức đã mời chúng tôi tham gia hai buổi: một tại Hà Nội và một nữa ở thành phố Hồ Chí Minh.
Sẽ kết hợp với cả… rối bóng, kịch mặt nạ
Sau buổi trình diễn này, anh có ý định giới thiệu thêm nhiều cuốn tiểu thuyết của mình với hình thức như thế này không?
Tôi nghĩ mục đích lớn của cuộc chơi này là giới thiệu một hình thức hoạt động văn học mới. Tương lai, có thể dùng hình thức này với mọi tác phẩm, chẳng hạn như các tác phẩm của Vũ Trọng Phụng, Trần Dần, Lê Đạt… hoặc là tác phẩm nước ngoài nào đó... thậm chí là tác phẩm của một nhà phê bình, tức là bao gồm cả sáng tác và phê bình văn học. Mô hình của cuộc chơi là sẽ có ba người hoặc nhiều hơn để trình diễn và nói về các tác phẩm thuộc dòng “văn chương khó” nào đó.
Hình thức này là tác giả tự nói ra quá trình viết của mình dưới dạng độc thoại. Vậy nhà văn Vũ Trọng Phụng đã mất lâu rồi thì làm thế nào?
Hình thức trình diễn này đòi hỏi ít nhất ba người: một nhà phê bình (không nhất thiết là ông Lã Nguyên), một người trong vai người sáng tác (không cứ phải là ông Đặng Thân), và một số người nữa trong vai trò bút thoại, viết thư pháp, vẽ tranh thủy mặc… hoặc những người thể hiện các dạng thoại khác. Tóm lại có hai nhân vật cố định là một người sáng tác và một nhà phê bình. Ví dụ, tôi có thể đóng vai nhà văn Vũ Trọng Phụng. Tất nhiên, tôi phải đọc, phải hiểu nhà văn này. Khi thực hiện, tôi sẽ đặt mình vào vai trò ông Phụng, tôi sẽ “nhập thiền” để vào vai ông Phụng và nói như ông Phụng… Hoặc nếu không là tôi, thì có thể là người khác rất am hiểu nhà văn này. Khi nhập mình vào vai người sáng tác, nếu không đạt 100% thì cũng phải 80-90% để cho mọi người hiểu.
Hẳn anh phải nghiên cứu về Vũ Trọng Phụng khá lâu?
Tôi nghĩ rằng, chỉ dân văn chương mới làm được điều này, người ngoài ngành thì khó. Tóm lại, ít nhiều cũng phải là chuyên gia về Vũ Trọng Phụng. Như là Peter Zinoman, giáo sư người Mỹ. Ông ấy có thể đóng tốt vai này vì từng nghiên cứu về Vũ Trọng Phụng đã rất lâu, đã từng làm luận án, dự án về Vũ Trọng Phụng. Giáo sư Zinoman có thể đóng vai Vũ Trọng Phụng hoặc nhà phê bình.
Sẽ còn là những tác giả nào khác cần tới cuộc chơi mới này?
Thiếu gì, thậm chí là thơ Tố Hữu; hoặc có thể là Lolita, sẽ có nhà văn đóng vai Nabokov, ông Dương Tường có thể đóng vai nhà phê bình hay người dịch...
Hiện nay, mới có Viện Goethe, cơ quan văn hóa của Đức tại VN ủng hộ xu hướng mới này. Không biết ý tưởng này của anh có nhận được sự ủng hộ của các cơ quan, tổ chức trong nước không, chẳng hạn như Hội nhà văn VN?
Tôi không có quan hệ gì với các cơ quan đó, nên tôi không rõ lắm. Chỉ biết là những người đã nghe chúng tôi nói về chương trình này xong ai cũng nhảy dựng lên đồng tình. Tôi nghĩ bạn cũng là một người trong số đó.
Theo anh, cuộc chơi này sẽ được tổ chức như thế nào?
Ai ủng hộ đón nhận khuynh hướng này thì họ sẽ có nhã ý mời mình tham gia. Nếu không, mình có thể tự tổ chức ở một quán café nào đó. Một nhóm khoảng hai-ba mươi người là có thể làm được.
Đây là lần đầu tiên tham gia trình diễn, anh có hồi hộp không?
Không có vấn đề gì. Nếu ai quan tâm đến văn học đều biết, nó có thể là truyện kể, truyện thơ, kịch... Tôi hy vọng, các loại hình đó mà phối hợp với nhau thì tạo nên cuộc trình diễn hay. Ví dụ độc thoại nội tâm là kịch. Hy vọng sau này có thể làm được nhiều hình thức khác như rối bóng (xem bóng trên tường), kịch mặt nạ kiểu carnaval giống như ở Brazil, Ý. Nếu để ý thấy họ ra đường trình diễn với các vai khác nhau: hoàng hậu, ác quỉ, bá tước... Họ diễn vai của mình trên đường phố mà chắc gì nghĩ rằng họ đang trình diễn một tác phẩm, nhưng rõ ràng là họ đang diễn. Khi một người ra đường trong trang phục hoàng hậu, đeo mặt nạ, thì chắc là họ đang diễn, mặc dù có thể cái diễn đó không phải cố ý, ai cũng có thể trình diễn.
Cái anh hướng đến là độc giả trong giới văn chương, anh có ý định mở rộng ra các giới khác không?
Mục đích của mình là văn chương, ai quan tâm thì người ta sẽ đến. Trước mắt, tôi nghĩ rằng, riêng với văn chương còn không có thời gian khai thác hết vì có rất nhiều tác phẩm, tác giả vẫn còn bí ẩn lắm. Mục đích của chúng tôi là lôi những cái gì bí ẩn ra càng nhiều người biết càng tốt.
Xin cảm ơn anh và chúc anh thành công.
Box 1:
“Những người thực hiện hy vọng trong tương lai sẽ đưa tất cả các dạng thoại (huyền thoại, pháp thoại, kịch câm, kịch hề, kịch mặt nạ - carnaval, rối bóng...), kể các các hình thức thoại rất khó như tâm thoại (thường được gọi là “đối diện đàm tâm”, nhìn nhau mà nói chuyện chứ không nói) hay thủ thoại (cầm tay nhau đối thoại mà không hề nói) vào cuộc trình diễn đa thoại và dùng loại hình trình diễn văn học mới mẻ này để giải mã các văn bản đặc sắc.” - Nhà văn Đặng Thân
Box 2:
Đặng Thân là tác giả độc đáo của nhiều thể loại: thơ, truyện ngắn, tiểu thuyết và tiểu luận. Về thơ, anh đã viết xong nhiều tập: [phô] phố, Từ điển thi x/x loại [chúng sinh], Tiền vệ phụ âm thư… Tháng 11 năm 2008, Đặng Thân ra mắt tác phẩm Ma Net gồm 12 truyện ngắn và đã nhận được rất nhiều quan tâm từ độc giả, các phương tiện truyền thông cùng những bình luận nhiều chiều. Tháng 11 năm 2011, tiểu thuyết 3.3.3.9 [những mảnh hồn trần] được xuất bản, được coi là “tạo ra bước ngoặt quan trọng bậc nhất về lối viết”. Sắp tới, Đặng Thân sẽ ra cuốn sách thứ ba với nhan đề Dị-nghị-luận & Đồng-chân-dung.
http://www.tienphong.vn/van-nghe/595404/Dang-Than-trinh-dien-da-thoai-tpp.html












Minhcineenebo # Saturday, November 10, 2012 5:55:00 AM
ĐẶNG THÂN TRÌNH DIỄN ĐA THOẠI TẠI VIỆN GOETHE HÀ NỘI - 18/10/12
Có một sự ngẫu nhiên, đó là cái ngày tôi bắt đầu viết cuốn sách nó rơi vào ngày 18 tháng 10 năm 2007. Tôi luôn thấy xúc động trước những sự ngẫu nhiên xảy ra, nó hàm chứa một cái gì đó linh thiêng. Và Viện Goethe cũng rất là ngẫu nhiên vô tình tổ chức ngày hôm nay một cuộc làm việc để chúng tôi được đa thoại về cuốn sách. Coi như ngày hôm nay cũng là kỷ niệm 5 năm ngày tác phẩm thụ thai.
Tôi muốn nói về chính bản thân nhà văn nghĩ gì. Tất nhiên không nói được hết, tất cả những lời nói sẽ chỉ là những mô hình nhỏ, chỉ mong nói được những cái góc mà chắc rằng chưa nhà văn nào làm điều đó, nói được cái ý trong lòng mình ra với nhiều người. Tôi xin nói một vài điều thôi, ngắn gọn thôi, nhưng chắc chắn chỉ mong ai nghe được những lời này thì sẽ thấy rằng thế giới nội tâm nhà văn nó cũng rất là lẩm cẩm, thậm chí rất là suy đồi.
Đặng Thân độc thoại nội tâm: “THOÁT GIUN LUẬN?”
Thực sự tôi không biết bắt đầu từ đâu. Đâu đó nói “khởi thủy là lời”. Hình như là Kinh Thánh. Tôi thường thấy khởi thủy là lỗ; mọi sự bắt đầu từ cái lỗ… Mặc dù Thánh hay Chúa cũng có thể sẵn sàng chơi giễu nhại với mình, nhưng chắc chắn có hàng tỷ người sẵn sàng chém chết mình vì cái tội giễu nhại Kinh Thánh… Ít ra ở xứ này tôi biết có một ông tên là Phạm Toàn muốn chém chết tôi bất kỳ lúc nào. Trước khi tôi xuất hiện ông này rất nghênh ngang đặt cái nick của mình là “Phạm Toàn vĩ đại”, từ ngày tôi xuất hiện phải lập tức đổi nick thành “Phạm Toàn khiêm tốn”.
Thôi thì khởi thủy là lời, bắt đầu với lời. Lời… Chúng ta là người Việt, tôi là người Việt, chúng ta nói gì về người Việt. Tiếng Việt 100 năm qua đã có những gì? Sau khi Nho học bị tàn phá, Tây học lên ngôi, rồi các loại lăng nhăng khác… Mình phải viết một cái gì đó về ngôn ngữ, về tiếng Việt. Trót sinh ra ở đâu chắc cũng là một định mệnh, như một định mệnh bất kỳ nào. Đã sinh ra ở đây chắc là phải yêu tiếng Việt, không thể bỏ được. Vậy tiếng Việt nó thế nào? Trước thời kỳ… Từ cái thời lộn xộn đến bây giờ thì nó rất là đa dạng. Rất là mong rằng làm sao để chuyển tải được… Chắc rằng những người đầu tiên nói đến ngôn ngữ thì từ vựng không quá năm nguyên âm. Chắc rằng cách đây hai triệu ba - hai triệu tư năm, những con người đầu tiên ra đời, ngôn ngữ của họ chắc chỉ là những nguyên âm ú ú, ớ ớ. Hồi đó chắc là họ yêu nhau họ chỉ cần nói một từ “ú” hoặc “ớ” là xong. Có lẽ ngôn ngữ chỉ phát triển đến thời kỳ cách mạng công nghiệp, khi mà thế giới, xã hội có nhiều hiện tượng, nhiều những sự kiện, ra đời rất nhiều ngành nghề, sự giao tiếp càng ngày càng phức tạp, ngôn ngữ phát triển theo. Có một ông người Đức là ông Karl Marx, để tỏ tình cảm với người yêu ông ấy đã phải viết… ông ấy ngồi ông ấy chép bốn tập thơ tình, viết thư liên tục, ngày nào cũng viết đến năm tập giấy toàn thư tình, suốt mấy năm giời. Mục đích của ông ấy chắc cũng chỉ để nói rằng “anh yêu em”… thì cũng chỉ tương tự như một từ ngày xưa người ta “hú” một cái. Vậy thì từ lúc chỉ hú một từ đến lúc chép đến bốn tập thơ để tặng, chỉ một lời. Thế còn bây giờ? Từ cách mạng công nghiệp đến thời kỳ cách mạng thông tin chắc chắn ngôn ngữ đã thay đổi, biến chuyển rất là mạnh. Nó có thể không thay đổi đến gốc nhưng chắc chắn là những hình thức diễn đạt thật là phong phú, và phải chuyển tải thế nào? Chắc chắn phải chuyển tải được điều đó trong một tác phẩm, một tiểu thuyết. Và phận tiếng Việt thì nó phải đi với một thân phận Việt.
Nhà thư pháp tương tác một chữ “Điên”
Đâu là một thân phận Việt điển hình? Ông xích-lô ngoài kia chăng? Ông đang nói phét trong cái giảng đường kia?... Nói đến thân phận lớn thì hình ảnh phụ nữ bao giờ cũng ám ảnh, và thân phận phụ nữ Việt là gì? Chắc chắn đó không phải là một cô tân thời, không phải là cô thật là thời trang, cũng không phải một bà răng đen. Chắc rằng là thân phận Việt nó có tất cả những cái đó… Một xã hội chắc chỉ có nông nghiệp, thú vui giải trí lớn nhất chắc chắn là hút thuốc lào. Chà chà, thuốc lào thì chắc cả thế giới này phải nhớ đến Tiên Lãng và Vĩnh Bảo… Chính Colombo đã mang thuốc lào về cho châu Âu. Châu Âu có lẽ là phải nhớ mãi nhà phát kiến Colombo mang về cho họ thuốc lào là một, khoai tây là hai, cà phê là ba, bệnh giang mai là bốn… Chắc rằng thuốc bên Tây có nguồn gốc từ thuốc lào. Đã chọn Tiên Lãng làm điểm khởi phát, và như vậy phải viết về Tiên Lãng. Tìm một người Tiên Lãng, đấy là lý do nhân vật của mình chăc chắn phải xuất phát từ đây. Vậy thì Tiên Lãng có gì?... Nghĩ đi nghĩ lại mình thấy nó có một bản sắc cực kỳ khác lạ. Không hiểu sao mình lại rất mê cái vùng đất đó. Người ta thường nói đến văn minh Việt Bắc Bộ là Bắc Ninh, là Sơn Tây, không hiểu sao Tiên Lãng lại hút tôi về. Ở đó có đủ khí biển, khí núi, nó có cả đồng bằng, có rất là nhiều đặc tính để chúng ta đều phải nghĩ về nó… Cả một vùng Bắc Bộ ấy, nhìn cả một cái cảnh thân phận Việt chắc chắn chỉ thấy thật buồn, yếu ớt, mà tại sao không có một sức mạnh ghê gớm nào có thể khuất phục được nó. Có cái gì bí ẩn ở cái thân phận Việt… Thực sự so với thế giới thì rất là yếu, rất là mềm. Đã có một nhà thiên văn phát hiện ra rằng hướng đất của xứ ta là hướng Đông Nam, nằm đúng hướng của một trong 28 sao là sao Chẩn…
Từ nội tâm đã hiện lên bản thảo
Ta vẫn thường quan sát thiên văn, khắp cả “nhị thập bát tú”. Khi xem độ số sao của nước Việt thì thấy nó nằm đúng phương của sao Chẩn Thủy Dẫn.
“Dẫn” là con giun.
Không biết mình là giun thì không khá lên được. Tuy nhiên Trời không yêu riêng loài nào. Giun có việc của giun, rồng có việc của rồng. Rồng mà thất thế thì cũng không bằng con giun. Giun mà biết phát huy nội lực, hành xử đúng thời thì cũng vinh hiển được vậy.
Thực ra bản chất của giống người cũng rất gần với giun, đa phần là phải đến hoàn cảnh “xéo lắm cũng quằn” thì mới chấn khí lên được. Phương Tây “nhờ” bị quằn quại trong đêm trường Trung cổ mà mới vươn dậy làm cách mạng dân chủ. Nhờ có dân chủ mà mới thành rồng, phượng, hổ, báo. Vì thế mà càng trở nên hung dữ. Không khéo xử là lại quay về làm giun quèn như bỡn. Như thế là có quyền nói dân tộc Việt có thể đại diện cho loài người, nhờ “giun tính” của mình vậy.
Nếu biết khai triển “giun tính” cho đúng việc đúng thời thì lo gì không đến bến vinh quang. Nếu cả nhân loại đều hoằng dương được “giun pháp” thì hòa bình thế giới là trong tầm tay vậy.
Loài giun có đức cực lớn là không cạnh tranh, “lỗ ai nấy rúc”, không cầu cao sang hoành tráng, sẵn sàng “ở chỗ thấp mà chứa được cả thiên hạ” như ý của Lão Tử. Đạo Hòa và Đạo Nhập của nó cực cao. Đức nó gần với đức của nước, mà nước là tượng của “trí”. “Mộc chủ nhân, thủy chủ trí” mà. Tiện đây ta cũng khuyến cáo các bậc giả thức: là trí thức đích thực thì phải học hỏi và thực hành “giun đức”, đặng làm gương cho thiên hạ.
Ai dám bảo giun với rồng là không cùng một họ?[1]
Đặng Thân nói chuyện: “ĐỨC LÀ HÌNH TƯỚNG CỦA ĐẠO, ĐẠO LÀ VƯỢT”
Mối liên hệ gì đã tạo ra cái ngày ở Viện Goethe này, dính đến cuốn sách này? Tại sao người Đức, văn hóa Đức lại có mặt ở trong cuốn sách? Để tiết kiệm thời gian tôi xin nói vắn tắt và không “độc thoại nội tâm” nữa. Gọi là nói chuyện vài câu.
Lúc nãy quý vị đã thấy nước chúng ta nằm ở phương Đông Nam, theo thiên văn nó nằm đúng phương của sao Chẩn Thủy Dẫn. Nó thật là đáng thương như chúng ta đã thương nó rất nhiều, và chúng ta cần phát triển thì chúng ta thiếu cái gì? Thế thì tôi suy nghĩ một cách giản dị, tôi xem trên bản đồ các hướng Đông-Tây-Nam-Bắc, chiếu thẳng hướng Đông Nam lên chúng ta sẽ gặp hướng Tây Bắc, xem ở đó có cái gì để cặp với nhau, hỗ trợ cho những phẩm tính của nhau. Ở hướng Tây Bắc chúng ta thấy một nước Phổ/Đức vĩ đại, chúng ta thấy một nước vĩ đại nữa là nước Anh. Như vậy, trong cái hành trình tôi đẻ ra một cái nhân vật thân phận Việt và tôi đi tìm một người cặp với nó, một partner… Hướng về phía Tây Bắc thấy ánh sáng của nước Anh và nước Đức, nhưng tại sao người Anh lại không thể vào cuốn sách này? Hình như phẩm tính của người Anh họ có cái gì đó tròn trĩnh, họ không cần đối tác. Những người đã không cần đối tác thì chúng ta chẳng có cách nào đối tác được với họ; nhưng, người Đức thì họ có cái gì đó duy lý bậc nhất và họ ngược lại hoàn toàn phẩm tính phía Đông Nam của chúng ta. Chúng ta rất mềm họ rất rắn, chúng ta rất à ơi họ rất kỷ luật, chúng ta tuy nghèo nhưng phóng khoáng họ thì ki bo lắm… Cái phẩm tính của chúng ta giúp chúng ta survive tức là vượt qua được để mà sống, nhưng để làm nên một cường quốc thì chắc chắn cũng phải tham khảo phẩm tính của một cường quốc phía Tây Bắc ấy. Và đấy là lý do cả một dòng họ [người Đức] từ đời ông, đời cha, đời con đã bước vào sách của tôi. Mục đích duy nhất tôi cũng chỉ muốn phản ánh được toàn diện, theo cách nhìn của tôi, về đối tác lớn nhất đối với tâm linh, đối với phẩm tính Việt Nam… Nguyên tắc ở trên đời những cái gì xa nhau, trái nhau thì hút nhau, chúng ta rất cần phẩm tính đó.
Những vị khách đến nghe bằng tiếng Đức (qua lời dịch của Lê Quang)
Chúng ta thường hèn và nghèo, và chúng ta thường dễ bị sụp đổ khi chúng ta yếu đuối nhất. Nhưng đừng có nghĩ người Đức không bao giờ sụp đổ: họ thường không được thành công lắm khi họ mạnh nhất. Điều đó thật là đáng tiếc, lúc mạnh nhất lại không vươn tới được sự thành công đích thực… Chúng ta cần cái phẩm tính đó, nhưng chắc chắn trong cuộc quan hệ này họ cũng cần những phẩm tính từ phía thật là uyển chuyển… Khi tôi viết những dòng cuối cùng thì nó cũng đã cách đây hơn bốn năm, và khởi đầu thì cách đây năm năm. Và đến gần đây thì chúng ta, nước Việt Nam vừa mới tiếp một vị lãnh đạo nước Đức khá đặc biệt. Ông ta sinh ra ở Việt Nam, nhưng thường xuyên nói rằng: tôi chẳng có gì Việt Nam, tôi chỉ có cái hình hài của người da vằng mũi tẹt, còn tôi là một người Đức 100%. Đó là tuyên ngôn của ông ta với báo giới, thậm chí kể cả các nhà báo Việt Nam gặp ông ấy. Tôi nghĩ đó là một ví dụ của sự thành đạt mang một phẩm tính từ châu Á, từ phía Đông Nam, từ phía của sao Chẩn Thủy Dẫn. Ông ấy thường xuyên bảo mình không liên quan tới Việt Nam, nhưng mà tuyên ngôn tranh cử của ông ấy là nói về cây tre. Ông ấy dậy đảng viên Đảng Dân chủ Tự do của ông ấy rằng: chúng ta phải như cây tre, nghiêng về mọi phía nhưng không bao giờ đổ. Chả biết ông ấy bảo mình không phải Việt Nam thì ông ấy học cái món ấy ở đâu ra. Rồi cái triết lý thứ hai của ông ấy là về con ếch và cái nồi. Ông ấy bảo nếu ném con ếch vào cái nồi nước sôi thì nó sẽ nhẩy ra ngay và nó không làm sao cả, nhưng mà nếu ném con ếch vào cái nồi nước nguội rồi đun dần dần thì nó sẽ chết dần dần trông ấy mà nó sẽ không bao giờ nhẩy ra. Cái kiểu lạt mềm trói chặt, cái kiểu cây tre ấy, thì cũng có thể ông ấy nghĩ mình là người Đức đấy nhưng mà một cái mạch ngầm khủng khiếp đã cho ông ấy cái cách làm như vậy. Và đấy là lý do để ông ấy thắng cử. Cách đây vài ba tháng ông ấy gặp trục trặc khủng khiếp, có áp lực cho ông ấy phải xuống ngôi Chủ tịch, nhưng chỉ sau đó thì cái đảng của ông đã lập lại trật tự, và các lãnh đạo khác của đảng lại tiếp tục tôn vinh ông. Tóm lại, cái phẩm chất của cây tre, cái phẩm chất của cái việc lạt mềm buộc chặt ấy nó đang thắng thế và ngày càng vươn lên ở bên xứ Đức.
Đấy là cái mạch tâm sự rằng là tại sao lại có cái mối quan hệ để có thể ngồi đây nói chuyện thì nó có liên quan đến chuyện đó. Đấy là tóm tắt câu chuyện của chúng tôi về những cái đã trình bầy.
[1] Trích tác phẩm 3.3.3.9 [những mảnh hồn trần].