My Opera is closing 1st of March

Nguyễn Bảo Sinh, nhà thơ dân gian

Khi mê bùn chỉ là bùn
Ngộ ra mới biết trong bùn có sen
Khi mê tiền chỉ là tiền
Ngộ ra mới biết trong tiền có tâm
Khi mê dâm chỉ là dâm
Ngộ ra mới biết trong dâm có tình
Khi mê tình chỉ là tình
Ngộ ra mới biết trong tình có dâm!

Nguyễn Bảo Sinh, nhà thơ dân gian


http://nguyenhuythiep.free.fr/giangluoi/NGUYENBAO.html
Nguyễn Bảo Sinh, sinh năm 1940, sống trong một gia đình đã định cư nhiều đời ở Hà Nội. Thời trẻ, ông từng đi lính, từng là võ sư Judo. Từ trẻ đến già, Nguyễn Bảo Sinh chỉ ở số 30, ngõ 167 Trương Định (ngõ Bảo Sinh). Gần như suốt đời không hề chuyển dịch đi đâu, luôn ở cùng gia đình, xung quanh có vợ con, anh em, họ hàng, bè bạn nhưng ông luôn tự nhận mình là một tay sống trong giang hồ(!), một người tu tại gia(!). Nguyễn Bảo Sinh từng có hỗn danh là Sinh chó. Việc này duyên do từ chuyện có thật:
Hồi bé, vốn tính ngỗ ngược, thân phụ ông là cụ Nguyễn Hữu Mão (năm nay 95 tuổi, cũng là người rất hay thơ) có lần tức giận bảo rằng:
- Lớn lên thì chó nuôi mày!
Một lời là một vận vào! Lời nguyền của người cha tự nhiên vận vào số phận đứa con. Từ nhiều năm nay Nguyễn Bảo Sinh vẫn sống bằng nghề nuôi chó mèo cảnh, nuôi gà chọi, cũng có khi làm hậu cần cho các xới chọi gà khắp một vùng nội ngoại thành Hà Nội.


Làm thơ, nuôi chó, chọi gà
Ba trò chơi ấy làm ta bơ phờ
Suốt ngày nửa tỉnh, nửa mơ
Trông ai cũng thấy nửa thơ nửa gà!


Nguyễn Bảo Sinh khá điển hình cho một dạng nhà thơ dân gian vốn tồn tại từ xưa đến nay ở nhiều nơi trên thế giới. Trí tuệ dân gian thông qua hình thức nói vần được truyền khẩu nhiều khi biến thành ca dao, tục ngữ, thành lời các bài hát dân ca. Có thể nhận ra đặc tính chính của lối thơ này là ở chỗ luôn ngẫm sự đời để từ đó rút ra những kinh nghiệm sinh tồn, những kinh nghiệm sống. Việc ngẫm sự đời ấy dựa trên những quan sát trực tiếp ở những ngành nghề, ở những hoàn cảnh nhiều khi rất lạ lùng, hiếm có. Nhà thơ dân gian là người trực tiếp ở trong cuộc, trực tiếp lội xuống bùn để bắt những con cá chân lý trong cuộc sống. Yếu tố kinh nghiệm cá nhân không thể chia sẻ cho ai được đã làm nên nhiều sự bất ngờ và độc đáo của lối thơ này.


Khi yêu cái xích dưới chân
Thì xiềng xích ấy là thần Tự do!


Tự trói thì gọi là tu
Bị trói thì gọi là tù mọt gông!


Mê là mê theo cách mê của người
Ngộ là mê theo cách mê của mình.


Tự do sướng nhất trên đời
Tự lừa lại sướng hơn mười tự do!


Khi mê bùn chỉ là bùn
Ngộ ra mới biết trong bùn có sen
Khi mê tiền chỉ là tiền
Ngộ ra mới biết trong tiền có tâm
Khi mê dâm chỉ là dâm
Ngộ ra mới biết trong dâm có tình
Khi mê tình chỉ là tình
Ngộ ra mới biết trong tình có dâm!


Lối nghĩ dân gian nôm na (nôm na là cha mách qué) dựa trên những nghịch lý oái oăm trong cuộc sống. Phát hiện ra những nghịch lý ấy, hiểu được nó khiến người ta nhiều khi lâm vào tình trạng dở khóc dở cười:


Con ta không phải của ta
Tai họa của nó mới là của ta
Của chìm của nổi trong nhà
Của ta rồi sẽ lại là của con
Con ta không phải của ta vì nó không phải của nó.
Vợ là thánh chỉ vua ban
Có sao dùng vậy không bàn đúng sai!
Làm thơ anh chỉ nghiệp dư
Hội thơ chuyên nghiệp họ chưa cho vào
Yêu em anh cũng nghiệp dư
Hội yêu chuyên nghiệp họ chưa cho vào!


Trong thơ của Nguyễn Bảo Sinh có yếu tố Phật giáo (mới chỉ là yếu tố Phật giáo chứ chưa phải là tư tưởng Phật giáo). Yếu tố thiền đôi lúc đã xóa đi những ranh giới thị phi trong cuộc đời gây nên những hiệu quả bất ngờ khá độc đáo:


Cùng chung một chuyến đò ngang
Kẻ thì sang bến người đang trở về
Lái đò lái mãi thành mê
Sang về chẳng biết mình về hay sang?


Không phải tự nhiên mà Nguyễn Bảo Sinh đặt tên cho những bài thơ truyền khẩu của mình là huyền thi. Điều ấy có phần nào đúng. Vì sao vậy? Vì tôi nghĩ thơ của Nguyễn Bảo Sinh chưa phải thơ thiền. Nếu là thiền thực thì trong nội dung thơ đương nhiên sẽ hết ý nghĩa sâu sắc hoặc không sâu sắc (sâu sắc cũng vô nghĩa lý mà không sâu sắc cũng vô nghĩa lý). Thơ của Nguyễn Bảo Sinh mới chỉ mang yếu tố thiền, đang tiến tới thiền. Đấy là thiền giả chứ chưa thiền thật. Sự thú vị của Nguyễn Bảo Sinh là ở đấy. Đấy cũng là nét đặc biệt của văn học dân gian, nghệ thuật dân gian. Tính không chuyên nghiệp nửa đời nửa đoạn của văn học dân gian, nghệ thuật dân gian gắn liền với đời sống và số phận nửa giăng nửa đèn của chính những người sáng tạo ra nó. Sự ỡm ờ, nhập nhằng giữa chân lý và phi lý, thực và ảo, thị và phi, hay và dở cứ lẫn vào nhau, huyễn vào nhau. Trên thực tế, đã có nhiều người coi thường, coi khinh thơ của Nguyễn Bảo Sinh là không ra gì, vớ vẩn, nửa đời nửa đạo, nửa nạc nửa mỡ. ở những bạn đọc tuân theo nguyên tắc bất nhị thì sự phản ứng của họ cũng rất dễ hiểu. Họ không biết rằng văn học dân gian, nghệ thuật dân gian hình thành ở chính sự nhập nhằng vớ vẩn đó. Tỉ như ở trò kéo co: mấy người nắm lấy sợi dây chia ra hai phe, buông dây cười xòa sẽ là trò đùa nhưng trong trường hợp hoàn cảnh nào đấy sẽ là được thua, sẽ là sinh tử, là tranh chấp đầu rơi máu chảy. Trò chơi dân gian, nghệ thuật dân gian ai cũng chơi được, xú xí, xí xóa cũng được nhưng cũng có thể nghiêm trọng hóa nó cũng được. Truyện Trạng Quỳnh, Trạng Lợn là văn học dân gian, nghệ thuật dân gian. Khi có một bàn tay chuyên nghiệp dúng vào, thôi xao cho nó thì nó sẽ có một ý nghĩa khác đi nhiều.
Khi đọc Nguyễn Bảo Sinh, bạn đọc dễ có liên tưởng đến thơ Bút Tre. Tôi nghĩ, xét cho cùng, Bút Tre cũng là một kiểu thơ dân gian, nghệ thuật dân gian. ở thơ Bút Tre, kiểu nửa đùa nửa thật trộn lẫn giữa hình thức và nội dung gây nên hiệu quả rất độc đáo:


Hoan hô đại tướng Võ Nguyên
Giáp ta đánh trận Điện Biên lẫy lừng.


Anh đi công tác Plây
Cu dài dằng dặc biết ngày nào ra


Con thuyền dịch đít sang ngang
Trông ra thấy một cái làng xa xa.


Ở Nguyễn Bảo Sinh, không có kiểu nửa đùa nửa thật ấy mà ở đây tính chất nửa đời nửa đạo, nửa đúng nửa sai (của đời sống và chân lý đời sống) có phần nào rõ ràng hơn. Thơ Nguyễn Bảo Sinh không đùa tếu như thơ Bút Tre. Thơ Nguyễn Bảo Sinh có vẻ nghiêm túc tìm chân lý hơn. Chính vì vậy nếu xét về phong độ (thơ) tôi nghĩ ở Bút Tre lớn hơn, phá đám hơn, ngầu hơn. Đọc thơ Bút Tre người ta cười to hơn. Đọc Nguyễn Bảo Sinh người ta cười nhỏ đi, đôi khi không cười mà chỉ à một tiếng: à ra thế, à là thế... Không phải tự dưng đã có trường phái thơ Bút Tre: sự châm biếm, tiếng cười là thứ rất dễ lây. Chính sự huyền thi (bãi miễn thơ) đã làm hại Nguyễn Bảo Sinh nhưng có lẽ chính sự hại ấy cũng không quan trọng gì đối với ông. Tôi nghĩ ông không phải là người cố ý làm thơ, càng không phải là người cố ý làm thơ để phổ biến hay truyền bá. Ông làm thơ như một cách ghi nhật ký, ghi lại những ý nghĩ bất chợt mỗi khi ông ngẫm ra một điều gì đấy trên cơ sở quan sát hiện thực và mỗi khi ông rút ra được kinh nghiệm gì đấy từ cuộc đời ông.


Tôi khá bất ngờ và lý thú thấy Nguyễn Bảo Sinh ở tuổi U.67 vẫn có những bài thơ bay bướm kiểu:


Yêu là nhớ ít tưởng nhiều
Yêu là chẳng biết mình yêu cái gì
Yêu nhau đâu bởi hàng mi
Đắm say đâu phải chỉ vì đôi môi
Yêu là yêu, có thế thôi...


Tình yêu ấy, tôi nghĩ chính là tình yêu cuộc sống. Ông làm thơ cũng chính vì ông yêu cuộc sống.
Tôi chắc ở nhiều nơi trên đất nước ta cũng có nhiều thi sĩ dân gian kiểu như Nguyễn Bảo Sinh. Họ yêu cuộc sống và họ làm thơ theo kiểu của họ. Rất tiếc tôi chưa có được nhân duyên gặp gỡ và đọc thơ họ. Nhưng cũng chẳng sao vì thực ra điều ấy với họ, với tôi cũng chẳng có gì quan trọng. Nhiều khi gặp gỡ lại là hệ lụy, thậm chí chắc chắn sẽ là hệ lụy, đúng như Nguyễn Bảo Sinh từng viết:


Yêu sao giây phút hình như
Cho nhau những cái còn chưa của mình
Buồn sao hình chạm với hình
Đôi bong bóng đụng hồn mình chợt tan.


Tôi viết bài này vì tình cảm quý mến của tôi với Nguyễn Bảo Sinh, vì nhân duyên gặp gỡ của tôi với ông thoắt cái thế mà đã 15 năm trời hết một đời Kiều lưu lạc, khi ấy tóc tôi còn xanh, chưa có một sợi bạc nào. (*)



29/4/2003




(*) Bài đã in báo An ninh thế giới

Giữ mà phá, thêm mà bớtNhớ rừng (Thế Lữ, Việt Nam)

Comments

Minhcineenebo Wednesday, January 9, 2013 8:02:38 AM

Thơ vui Bảo Sinh
Chả biết có topic nào chưa, nếu có rồi min xóa hộ em cái.

Xinh
Mình ngu nhiều kẻ ngu hơn
Cho nên được gọi là khôn hơn người
Em xinh đâu bởi nụ cười
Em xinh là bởi nhiều người xấu hơn

***************
Yêu như ngọn gió thổi chơi
Bỗng dưng thổi dạt hai người vào nhau
Yêu đừng hẹn trước thề sau
Khi yêu mới biết mình đâu của mình

Nhớ nhiều rồi sẽ quên nhiều
Yêu là chẳng hiểu mình yêu cái gì
Hẹn lòng lại muốn đừng đi
Gần lâu bỗng lạ, xa thì bỗng mong

Nợ tiền trả hết là xong
Nợ tình càng trả càng phong lưu tình

Từ ngày đã lấy vợ rồi
Thấy mọi cô gái trên đời đẹp hơn.

***************

Nhẫn Cưới

Trao nhau nhẫn cưới ước mong
Đeo vào hồn bỗng hoá thành vòng kim cô
Lại mong lại ước lại chờ
Tháo ra rồi lại ước mơ đeo vào

Cành cộc con kiến nó bò
Cưới vợ hay cưới tự do bây giờ

***************

Vợ

Vợ là thánh chỉ vua ban
Có sao dùng vậy không bàn đúng sai
Quỷ thần chứng cả hai vai
Vợ là thiên tạo trần ai miễn bàn

Sợ vợ tới chỗ tận cùng
Ta sẽ cảm thấy như không sợ gì

***************

Đạo Vợ Chồng

Đàn ông như thể cánh diều
Đàn bà cầm sợi tơ điều trong tay
Đừng già néo kẻo đứt dây
Thả chùng xuống để diều bay đúng tầm.

**************

Đạo Bồ Bịch

Vợ là cửa cái
Bạn gái là cửa sổ
Càng nhiều cửa sổ càng sang
Cửa cái anh vẫn đàng hoàng vào ra
Vợ là cửa cái nhà ta
Lại là cửa sổ thằng cha láng giềng

Vợ là cơm nguội nhà ta
Lại là phở tái thằng cha láng giềng

Thà bị mọc chín cái sừng
Còn hơn bồ báo tin mừng tắt kinh

Muốn so thơ dở thơ hay
So bồ của họ biết ngay thôi mà.

Nghe bồ đọc thuộc thơ ta
Sướng hơn được giải gọi là Nobel.

**************
Về thăm chiến địa Điện Biên
Ngậm ngùi tiếc thuở tráng niên qua rồi
Ngày xưa kéo pháo băng đồi
Nay không kéo nổi qua đùi chị em.

Tuổi già như lá mùa thu
Cái răng thì rụng cái cu thì mềm.

Ngày xưa đất rẻ như bèo
Vườn chung ong bướm bay vèo là sang
Dậu mồng tơi cạnh nhà nàng
Nay xây tường kín, xin chàng bấm chuông

Đừng yêu nhau như là ta yêu đất
Lấy nhau rồi là sổ đỏ cầm tay

Nhà tranh hai trái tim vàng
Sổ đỏ không có liệu chàng tính sao?

Vợ vừa cưới xong thành đồ cổ
Thơ hay không thấy cũ bao giờ.

Mẹ già như chuối chín cây
Sổ đỏ mẹ quyết cầm tay chẳng rời
Ông sở địa chính phì cười
Mai kia quy hoạch đất thời của ông.

***************
Tình Đầu

Tình nào cũng mối tình đầu
Không ai đến được nơi đâu hai lần
Không gì cũ như mùa xuân
Mỗi lần xuân đến vẫn lần đầu tiên

Suốt đời chỉ yêu một người
Bệnh ấy còn nặng gấp mười ung thư

Chồng bắt muốn chẳng bị xô
Thì đem chôn xuống dưới mồ đáy sông
Người chông đep nhất trong lòng
Đã chết ngay phút động phòng tân hôn.

***************
“ Đàn bà lưu luyến tình xưa
Đàn ông say đắm tình vừa mới quen”

Chim khôn đậu nóc nhà quan
Trai khôn nể vợ, gái ngoan chiều chồng.

***************

Vô Thường

Đừng thấy em bé mà tròng
Lớn lên anh sẽ phải lòng em ngay
Đừng thề mãi mãi đắm say
Mai kia em sẽ thành ngay bà già

Không ngồi lâu quá một nơi
Sinh lòng luyến ái khi rời nhớ thương
Khi đã hiểu lẽ vô thường
Nhìn đâu cũng chỉ thấy đường mà thôi

Nhân loại dù tiến bao xa
Hôn nhau vẫn cũ như là ngày xưa
Dù người làm được nắng mưa
Thì em vẫn mới ta chưa hiểu gì

Cao thủ thua tranh thủ
Tranh thủ thua vô thủ.

***************

Tình

Khi mê tình chỉ là tình
Ngộ rồi mới biết trong tình có dâm
Khi mê dâm chỉ là dâm
Ngộ rồi mới biết trong dâm có tình

“ Chàng bảo yêu bởi tâm hồn
Em thay giới tính chàng còn yêu không”

“ Bỏ cả giang sơn vì người đẹp
Biết đâu người đẹp thích giang sơn”

Tiểu lãng tử mình đầy son phấn
Đại sát nhân không máu trên người.

***************

Gái Quê

Lên tỉnh ai cũng bảo quê
Về làng cả xóm lại chê thị thành
Xót xa thân phận thôi đành
Nửa quê, nửa tỉnh chòng chành thân em

Hoa cau thơm ngát hương cau
Chúng mình mơ đổi thành nhau làm gì

***************

Chiếc Lược

Cây muốn lặng, gió chẳng đừng
Trách ai đen chiếc lược sừng tặng sư
Khiến lòng sư những ngẩn ngơ
Nửa mong mọc tóc, nửa mơ trọc đầu.

Hôm xưa lên tỉnh về làng
Áo cài khuy bấm em làm khổ tôi
Bây giờ quần trề rốn lồi
Khổ tôi khổ cả bố tôi đang thiền.

***************

Kết hôn là sai lầm
Ly hôn là giác ngộ
Ly hôn lại kết hôn
Là chết còn ngoan cố.

***************

Đạo Trời

Yêu em thêm hiểu đạo trời
Rằng ra cũng chỉ như người khác thôi
Vĩ nhân quân tử trên đời
Bên em cũng chỉ là người đàn ông.

***************

Vu Vơ

Vô cớ mua dây buộc mình
Thì đành nhờ cái vô tình gỡ ra
Tự nhiên buồn đến với ta
Tự nhiên buồn sẽ đi ra khỏi mình

Quả tim không học đập đều
Làm tình không học vẫn chiêu tuyệt vời
Nhiều cái không học trên đời
Lại là những cái loài người cần hơn

Không cần học ở trong trường
Ngoại ngữ học ở trên giường nhanh hơn.

***************
Ghen

Im lặng vợ bảo giận gì
Tươi cười vợ bảo chắc đi với bồ
Thôi thì đành phải tấu cô
Cô bắn súng lục, cô bơi thuyền rồng

Đào tơ mơn mởn thiên thai
Chẳng ghen kẻ ngắm Bồng lai trước mình
Đê mê vị ngọt môi xinh
Chẳng pha cay đắng vì mình sau ai.

Chú khoẻ anh mừng
Chú hãy coi chừng, ai cho chú khoẻ!

Nếu yêu những kẻ yêu nhau
Thì mình đâu có nỗi đau nhân tình
Nếu thân không nệ cái hình
Ra ngoài sự vật thì mình thành tiên.

***************

Khoả Thân

Ái tình nếu uống đủ liều
Loài người sẽ thoát được điều tà dâm
Ai ai cũng sống khoả thân
Mặc quần sẽ lại khiêu dâm mọi người

Minhcineenebo Wednesday, January 9, 2013 8:04:36 AM

Ngày xưa
Ngày xưa sung sức thì nghèo
Bây giờ sung sức thì teo mất rồi
Ngày xưa sức khỏe tuyệt vời
Bây giờ nó có đàn hồi nữa đâu
Ngày xưa thì mạnh như trâu
Bây giờ công cụ nát nhầu như dưa
Ngày xưa bất kể sớm trưa
Bây giờ loáng thoáng lưa thưa gọi là
Đấy là nói chuyện ở nhà
Còn sang hàng xóm vẫn là như xưa
Ngày xưa như sắt như đồng
Như đinh đóng cột, như rồng phun mưa
Bây giờ như cải muối dưa
Mười thang Minh Mạng vẫn chưa ngửng đầu
Trải qua một cuộc bể dâu
Ôi thời oanh liệt còn đâu nữa mà
Mai sau về với Ông Bà
Núp sau nải chuối ngắm gà khỏa thân.
.....
Tóm lại:
Ngày xưa ngược gió xa mười trượng
Hôm nay thuận gió lại ướt giày .

*********

“Chúng ta làm việc hết mình
Không bằng con chó xuất tinh một lần”.

**********

Thà bị mọc chín cái sừng
Còn hơn bồ báo tin mừng có thai

Ghế thì ít, đít thì nhiều
Cho nên đấu đá là điều tất nhiên

Ba lạng thịt chốn động tiên
Thừa chỗ đủ để cưỡi trên vạn người

Dù ngồi ở bất cứ đâu
Chỉ đít đổi chỗ chứ đầu thì không

Sởi lởi thì được trời cho
Anh còn mặc cả tiền bo làm gì
Đôi ta mở lượng từ bi
Ngàn vàng chẳng tiếc, tiếc gì tiền bo

Suốt đời chỉ yêu một người
Bệnh ấy còn nặng gấp mười ung thư

Vợ là cơm nguội nhà ta
Lại là phở tái thằng cha láng giềng

Khách sạn chỉ có 5 sao
Còn bồ thì có biết bao cho vừa

Thiên tài cùng với thằng điên
Cách nhau chỉ một đường biên mơ hồ

Chỗ cứng nhất của đàn ông
Là chỗ mềm nhất ta đừng hở ra
Chỗ mềm nhất của đàn bà
Là chỗ rắn nhất đụng vào là toi

Sợ nhất công an chào ta
Sợ nhì trông thấy bà già khoả thân
*********

Mặc quần chẳng để mặc quần
Mặc quần chỉ để khi cần cởi ra

Gia nhập vê kép tê ô (WTO)
Xuất tinh thì ít, xuất thô thì nhiều

Giao lưu văn hoá đã nhiều
Giao mà không hợp bao nhiêu cũng thừa

***********
Ra đường sợ nhất công nông.
Về nhà sợ nhất vợ không mặc gì.

Minhcineenebo Wednesday, January 9, 2013 8:05:12 AM

Văn hóa - Nghệ thuật
Lục bát Nguyễn Bảo Sinh
Cập nhật lúc 17:10, Thứ Tư, 14/03/2012 (GMT+7)



Mượt mà giai điệu quê hương. Ảnh minh họa của TĐ
Trước Nguyễn Bảo Sinh, lục bát đã rất nhiều “tuổi” - ít nhất cũng bằng tuổi ca dao. Nhà thơ Việt Nam nói chung có lẽ không ai không thử bút ở thể loại truyền thống này. Nhưng có được một câu lục bát để đời không phải chuyện dễ, mặc dù đã từng xảy ra trường hợp bài lục bát có tên tác giả đàng hoàng mà người ta cứ tưởng ca dao. Đó là bài thơ của Trần Tuấn Khải:

“Anh đi anh nhớ quê nhà
Nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương
Nhớ ai dãi nắng dầm sương
Nhớ ai tát nước bên đường hôm nao.”

Thế kỷ XIX, bằng “truyện Kiều” Nguyễn Du đã đưa thể lục bát dân tộc lên một tầm vóc mới - bác học hơn và sang trọng hơn. Chỉ có bút lực của thiên tài mới làm được như vậy.

Là thể thơ thuần Việt, một bài thơ lục bát tối thiểu phải có hai câu: một câu sáu chữ (tiếng) và một câu tám chữ đi cùng nhau. Cách gieo vần của lục bát luôn theo công thức chữ thứ sáu của câu bát phải cùng vần với chữ cuối của câu lục ở trên. Chữ cuối của câu bát đó lại phải cùng vần với chữ cuối của câu lục tiếp theo và cứ như thế cho đến hết bài. Làm thơ lục bát khó nhất là gieo vần. Ngay cả nhà thơ nổi tiếng cũng có lúc không tránh khỏi sự gượng ép trong khi sử dụng từ ngữ để hiệp vần:

“Tiên rằng: "Bớ chú cõng con!
Việc chi nên nỗi bon bon chạy hoài?”
(“Lục Vân Tiên” - Nguyễn Đình Chiểu )

Lục bát Việt Nam hiện đại có thể kể tên nhiều tác giả mà tác phẩm của họ đã để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng người đọc như Nguyễn Bính, Tố Hữu, Nguyễn Duy, Đồng Đức Bốn.... Người ta cũng hay nhắc đến Bút Tre, người đã sáng tạo ra kiểu tách từ, ngắt câu, hiệp vần không giống ai nhưng lại được dân gian bắt chước đến độ không còn phân biệt được đâu là Bút Tre thật và đâu là Bút Tre giả:

“Hoan hô Đại tướng Võ Nguyên
Giáp ta thắng trận Điện Biên lẫy lừng”

Nguyễn Bảo Sinh với kiểu tư duy thơ rất lạ, đã thêm tên mình vào danh sách những người làm thơ lục bát đáng được nhắc đến, dẫu cho ông tự nhận là nghiệp dư, hay chỉ là một “tay chơi”:

“Làm thơ anh chỉ nghiệp dư
Hội thơ chuyên nghiệp họ chưa cho vào
Yêu em anh cũng nghiệp dư
Hội yêu chuyên nghiệp họ chưa cho vào!”

“Làm thơ nuôi chó chọi gà
Ba trò chơi ấy làm ta bơ phờ
Suốt ngày nửa tỉnh nửa mơ
Trông ai cũng thấy nửa thơ nửa gà!”

Chơi đến “bơ phờ”, chơi hết mình quả thật hiếm có và đáng nể. Thời buổi này, người ta làm thơ như gà đẻ trứng, thơ “… như rác đổ thùng” (Chế Lan Viên). Có không ít nhà thơ được gọi là chuyên nghiệp nhưng tác phẩm của họ chẳng được nhớ đến dù chỉ một câu. Vậy mà nhiều bài lục bát của “tay chơi” nghiệp dư Nguyễn Bảo Sinh lại khơi gợi được hứng thú của người đọc, thậm chí được nhà văn Nguyễn Huy Thiệp đưa vào tác phẩm của mình. Với người làm thơ, đó là một niềm hạnh phúc lớn.

Lục bát của Nguyễn Bảo Sinh rất giống ca dao ở việc dùng hình ảnh so sánh, liên tưởng; đến nỗi nhiều bài đọc lên ta cứ thấy ngờ ngợ. Chẳng hạn:

“Đôi ta như thể đôi bờ
Gặp nhau sóng chẳng bao giờ thành sông
Thôi đành muôn kiếp song song
Đôi ta trả lại dòng sông cho đời” (“Đôi bờ”)

Nhưng nếu lục bát ca dao (không kể ca dao trào phúng) thường mang đậm chất trữ tình – tự sự (yếu tố kể) thì lục bát Nguyễn Bảo Sinh lại mang đậm chất triết lý - một thứ triết lý dân dã, đời thường thời hiện đại. Vì vậy, xét ở một khía cạnh nào đó, lục bát Nguyễn Bảo Sinh rất gần với tục ngữ. Nói cách khác, những bài lục bát này là sự đúc rút những kinh nghiệm thực tiễn, những quan sát, chiêm nghiệm về cuộc đời của một con người ở tuổi “ngũ thập tri thiên mệnh”. Nhiều mối quan hệ vốn có của đời sống đã được soi rọi từ một góc nhìn mới, lạ và được nói ra bằng một giọng tưng tửng, nhiều lúc như bỡn cợt mà hình như lại rất nghiêm chỉnh, hàm chứa những chân lý của đời sống, những sự thật trần trụi. Và thấp thoáng phía sau là nụ cười hóm hỉnh của tác giả. Đôi khi sự luận giải của ông về một hiện tượng nghe phi lý, buồn cười, nhưng nghĩ cho kỹ lại thấy... có lý:

“Ngày xưa trái đất hình vuông
Cho nên đi đứng trên đường thẳng hơn
Bây giờ trái đất hình tròn
Cho nên bao kẻ lom khom định bò”. (“Vuông tròn”)

Đề tài sáng tác của Nguyễn Bảo Sinh là những điều bình thường, quen thuộc trong cuộc sống. Chỉ cần điểm tên các bài thơ cũng thấy rõ: “ Con”, “Đạo bồ bịch”, “Danh”, “Tự do”, “Mê ngộ”, “Yêu”, „Nợ”, “Đời người”... Khi viết về những đề tài này, dường như ông muốn “định nghĩa” lại các hiện tượng, muốn đem vào các khái niệm thông thường cách nghĩ mới của mình, cho nên nhiều bài lục bát của ông được viết theo kiểu “A là B”:

“Con ta không phải của ta
Tai họa của nó mới là của ta
Của chìm của nổi trong nhà
Của ta rồi sẽ lại là của con”(“Con”)

“Vợ là cửa cái, bạn gái là cửa sổ.
Càng nhiều cửa sổ càng sang,
Cửa cái anh vẫn đàng hoàng vào ra.
Vợ là cửa cái nhà ta,
Lại là cửa sổ thằng cha láng giềng”.
(“Đạo bồ bịch”)

“Tự trói thì gọi là tu
Bị trói thì gọi là tù mọt gông!”(“Tu”)

Việc đem vào các khái niệm thông thường một nội hàm mới, một cách hiểu mới dựa trên sự đúc kết kinh nghiệm cá nhân nhà thơ qua nhiều bài lục bát đã tạo ra những nhận thức bất ngờ, lý thú cho người đọc. Lẽ dĩ nhiên, khi nói về đạo làm người, một số bài lục bát của Nguyễn Bảo Sinh không tránh khỏi tính chất giáo huấn như ca dao, tục ngữ:

“Đừng trách đời làm khổ ta
Ta làm khổ họ gấp ba bốn lần
Nên khi nhắm mắt lìa trần
Chỉ xin được nói một lần: Cảm ơn!” (“Cảm ơn”)

“Muốn đừng để đời chửi ta
Thì đừng cố bắt người ta khen mình” (“Vô đề”)

Không chỉ mang tính chất triết lý dân gian hiện đại, lục bát của Nguyễn Bảo Sinh còn có “yếu tố của Phật giáo”(chữ dùng của Nguyễn Huy Thiệp). Đọc thơ ông, người ta bắt gặp một hệ thống từ ngữ của Phật giáo như “tu”, “nhân duyên”, “mê”, ngộ”, “bể khổ”, “cực lạc”, “Tây Trúc”, “thiền”, “cà sa”... Không dừng lại ở các từ ngữ, nhiều bài thơ của ông thấm nhuần quan niệm của đạo Phật về kiếp người như bài lục bát dưới đây:

“Nhà mình bảo bãi tha ma
Quán trọ lại nhận đây là nhà ta
Vào nhà lại bảo rằng ra
Đến trọ lại bảo rằng ta về nhà” (“Nhà đâu”)

Có những bài thơ của Nguyễn Bảo Sinh đã đạt đến sự nhuần nhuyễn giữa triết lí đời sống và yếu tố Thiền như:

“Cùng chung một chuyến đò ngang
Kẻ thì sang bến người đang trở về
Lái đò lái mãi thành mê
Sang về chẳng biết mình về hay sang” (“Đò ngang”)

Phải chăng do chịu ảnh hưởng của tư tưởng Phật giáo và triết lý dân gian nên nhiều bài lục bát của ông được xây dựng trên mối quan hệ nhân - quả mà biểu hiện rõ nhất là trong thơ ông thường có kiểu câu “Vì...nên”, “cho nên”...? Phật giáo giúp cho ông “giác ngộ” về lẽ sinh diệt của con người để rồi có một thái độ ung dung tự tại trước mọi đổi thay của hoàn cảnh, không kinh ngạc trước các hiện tượng bất thường của đời sống và luôn lạc quan. Nhưng cũng như hầu hết chúng sinh, Nguyễn Bảo Sinh không phải là người thoát tục:

“Đời là bể khổ mênh mông
Sao ai cũng muốn sống trong bể đời
Quy tiên là được lên trời
Sao ai cũng muốn sống đời trần gian” (“Bể khổ”)

Hai câu lục bát - hai câu nghi vấn, mà thực ra cũng đã chứa đựng sự khẳng định. Có lẽ chất Thiền trong lục bát Nguyễn Bảo Sinh là ở sự khích lệ con người đứng cao hơn những tham, sân, si; nhìn mọi sự hỉ, nộ, ái, ố của kiếp người bằng cái nhìn bình thản. Điều này không hề mâu thuẫn với ước muốn mãnh liệt được gắn bó với cuộc đời:

“Cho ta về chỗ gió mưa
Cho ta về chỗ có trưa có chiều
Về nơi có ghét có yêu
Nắng, mưa, yêu, ghét, sớm, chiều như ta” (“Như ta”)

Tóm lại, lục bát Nguyễn Bảo Sinh là một thứ lục bát có sức hấp dẫn, đem đến nhiều điều thú vị cho người đọc. Tiếc rằng, ở một số bài, tác giả còn để xảy ra hiện tượng lặp từ khi gieo vần một cách dễ dãi.

HOÀNG TRỌNG HÀ

http://baolamdong.vn/vhnt/201203/Luc-bat-Nguyen-Bao-Sinh-2157319/

Minhcineenebo Wednesday, January 9, 2013 8:11:49 AM

THƠ HÀI BẢO SINH

Thơ Bảo Sinh nhiều người biết, nhiều người xem như một Bút Tre mới. Mình đọc 1 câu từ nhà anh Nguyễn Trọng Tạo, thấy buồn cười, đem về vài câu để bà con thư giãn ngày cuối tuần.

Trong thơ có ý…thâm lắm đấy nhé. (phần bình là của mình)

-Muốn so thơ dở thơ hay
So bồ của họ biết ngay thôi mà…

(Mấy anh coi chị em như cân tiểu ly. Đơn vị ông xã mình xưa còn ra một quy định oái oăm là bồ ai xấu, người ấy phải dọn phòng 1 tuần, nhiều anh không dám cho bồ lên thăm. Mình cũng chưa đến đơn vị OX lần nào))

-Suốt đời chỉ yêu một người
Bệnh ấy còn nặng gấp mười ung thư

(Suy ra ai ung thư đều vì chung tình và họ đích thị là những người gây khó dễ cho ngành y thế giới)

- “Nghe bồ đọc thuộc thơ ta

Sướng hơn được giải gọi là nobel”

(Đường đến giải Nobel gần lắm hỡi các anh nhà thơ)

-“Về thăm chiến địa Điện Biên

Ngậm ngùi tiếc thủa tráng niên qua rồi

Ngày xưa kéo pháo băng đồi

Nay không kéo nổi qua đùi chị em”.

(Bảo Sinh thì không nhưng nhiều xe tải, xe khác…cứ kéo. Vỡ xương đùi, cưa chân quá trời)

-“ Lý của vũ trụ không lời

Sách là sai đúng của người viết ra

Không sách ta chẳng thành ta

Không xé sách cũng không ra con người”…

(Ngày xưa thôi, giờ có giấy vệ sinh hai lớp mềm như lụa rồi mà)

-“Đọc quá nhiều sách vào mình

Không tiêu hóa được cũng thành ung thư”

(Không nên đọc sách nữa, nguy hiểm lắm, đọc trên mạng thì không sao)

-Làm thơ anh chỉ nghiệp dư
Hội thơ chuyên nghiệp họ chưa cho vào
Yêu em anh cũng nghiệp dư
Hội yêu chuyên nghiệp họ chưa cho vào!

(Phụ nữ chúng em không thích người yêu chuyên nghiệp ạ)

-Đêm nằm nghĩ mãi không ra

Tại sao thằng ấy lại là nhà thơ

(Hì hì, chịu)

Tại sao Thằng ấy lại là nhà thơ? nghĩ mãi không ra, chứ con ấy mà là nhà thơ thì không phải nghĩ gì cả. Thậm chí nó có là nữ thi sĩ, nữ đại thi hào cũng OK, không thắc mắc (Chị Lê Khánh Mai bình)

Minhcineenebo Wednesday, January 9, 2013 8:15:14 AM

Thơ Bảo Sinh
sonlecong viết ngày 27/02/2009 | Có 2 bình luận | 5547 lượt xem

Tôi có tình cờ được đọc bài viết về bác Bảo Sinh, ông chủ của vương quốc chó mèo nhưng điều lý thú hơn là những vần thơ. Rất dân gian nhưng lại rất nhiều ý nghĩa. Bên cạnh đó cũng những câu thơ hơi tục, ai dưới 13 đề nghị không nên tìm hiểu bigsmile.

Dưới đây là 1 số bài thơ Bảo Sinh

Đạo Phồn Thực

Chân lý ở giữa hai chân
Tâm hồn dưới rốn khoảng tầm một gang

Huyền Thi

Đa mang mắc nghiện huyền thi
Đọc thơ như hít một bi vào người.

Muốn cho trộm chẳng đến nhà
Đề vào trước cửa đây là nhà thơ
Muốn đuổi khách ra khỏi nhà
Đọc thơ được giải họ ra tức thì.

Đêm nằm nghĩ mãi không ra
Tại sao thằng ấy lại là nhà thơ.

************

Bánh mỳ phải kẹp pa tê
Đàn ông phải có máu dê trong người

Khi mê tình chỉ là tình
Ngộ rồi mới biết trong tình có dâm

Chàng bảo yêu bởi tâm hồn
Em thay giới tính chàng còn yêu không?
***************
“Suốt đời chỉ yêu môt người
Bệnh ấy còn nặng gấp mười ung thư”.
************
Thanh Hoá có bán nem chua
Ăn vào ngứa cả rùa rùa ba ba
Nghệ Tĩnh có bánh cu đơ
Ai mà ăn phải thì đờ cu ra
Quảng Bình có chợ Phú Gia
Gái quê toàn bán thịt gà mất trinh.

Nếu thế giới có hai người
Chữ trinh em giữ suốt đời cho anh.
****************
ĐẠO BỒ BỊCH

Vợ là cửa cái
Bạn gái là cửa sổ
Càng nhiều cửa sổ càng sang
Cửa cái anh vẫn đàng hoàng vào ra
Vợ là cửa cái nhà ta
Lại là cửa sổ thằng cha láng giềng

Vợ là cơm nguội nhà ta
Lại là phở tái thằng cha láng giềng

Thà bị mọc chín cái sừng
Còn hơn bồ báo tin mừng tắt kinh !

Dỗ con nít cho sờ ti
Dỗ người lớn chẳng khác gì trẻ thơ
Sờ rồi lòng những ngẩn ngơ
Lại mong sờ chỗ trẻ thơ ra đời.

Đã vào tới chốn thanh lâu
Chim khôn phải biết ngẩng đầu tiến lên
Đã cam phận gái làm tiền
Không sướng cũng phải biết rên hừ hừ.

Chim khôn đậu nóc thanh lâu
Bướm khôn bướm đậu trên đầu con chim.

Sởi lởi thì được trời cho
Anh còn mặc cả tiền “bo” làm gì
Mó mân từ bướm tới ti
Nghìn vàng chẳng tiếc tiếc gì tiền “bo”.

Bầm ra ruộng cấy bầm run
Con vào nhà nghỉ còn run hơn bầm
Si đa phục kích xa gần
Về nhà hết mực vợ vần nhão ra.
*************
WTO
Gia Nhập W.T.O
Xuất tinh thì ít, xuất thô thì nhiều
Giao lưu văn hóa càng nhiều
Giao mà không hợp bao nhiêu cũng thừa.

Ngày xưa cối nhỏ chầy to
Bây giờ cải tiến cối to hơn chầy
Ngày xưa một cối một chầy
Bây giờ nhiều cối nhiều chầy giã chung
Tiến lên thế giới đại đồng
Chầy nội cối ngoại đều dùng như nhau.

Hôm xưa lên tỉnh về làng
Áo cài khuy bấm em làm khổ tôi
Bây giờ quần trễ rốn lồi
Khổ tôi khổ cả bố tôi đang thiền.

Về thăm chiến địa Điện Biên
Ngậm ngùi tiếc thủa tráng niên qua rồi
Ngày xưa kéo pháo băng đồi
Nay không kéo nổi qua đùi chị em.

Chiến trường thích cựu chiến binh
Ái tình thích kẻ chiến chinh lần đầu.

**********


Ái tình nếu uống đủ liều
Loài sẽ thoát được điều tà dâm
Ai ai cũng sống khỏa thân
Măc quần sẽ lại khiêu dâm mọi người.

Cuối cùng tất cả chúng ta
Đều lên nóc tủ ngắm gà khỏa thân.

********************************************
Nhân Quả Luận


Chân Như

Phải đi đến tận biển xa
Mới thấy cái đẹp ao nhà của ta
Phải đi lễ đủ chùa xa
Mới thấy được bụt chùa nhà rất thiêng.

Kính đeo ngay trước mắt mình
Nhiều khi vẫn cứ đi tìm loay hoay
Cửa đời chìa khóa cầm tay
Mà sao vẫn cứ loay hoay đi tìm


Chùa Thế Giới

Thái

Thái Lan lắm thuẫn nhiều mâu
Chùa chiền càng lắm thanh lâu càng nhiều
Đạo Phật huyền bí bao nhiêu
Sếch xi lộ liễu cũng nhiều như nhau.

Tầu

Đi thăm đất nước Trung Hoa
So ra gái đẹp thua xa quê mình
Còn như miếu mạo cung đình
Không xem cũng biết rằng mình kém xa.

Cây đa giếng nước chùa làng
Hương đồng gió nội niết bàn chân quê
Từ ngày chợ họp chân đê
Chùa ra mặt phố đất quy y vàng.

Đi chùa nên tránh lúc đông
Sợ nhiều người quá phật không thấy mình
Còn khi đi đến chợ tình
Người đông dễ chọn cho mình người yêu.

Rũ sạch bụi trần lên chùa ở
Nhưng tiền ẩn sĩ nhớ mang theo.


Đi bộ gọi là chân tu
Đếm tiền lễ bái gọi là tay tu.


Vào chùa lễ phật thấy sư
Người người cúi lạy cái lư hương đồng
Miệng cầu sắc sắc không không
Đầy trời sắc, thế còn không đâu rồi.

Chùa to phật có to đâu
Phải chi tốt lễ dễ cầu phật thương
Cố tình đốt quá nhiều hương
Khói xuống âm phủ Diêm Vương phạt tiền.

Trốn chợ lên đỉnh núi tu
Họ bê cả núi hoang vu về phường
Tiếng chuông vào phố lạc đường
Sư già khất thực luôn mồm thanh kiu.

Cần tụng tám chữ kinh thi
Cảm ơn, cống hỷ, méc xì, thanh kiu


Tự trói thì gọi là tu
Bị trói thì gọi là tù mọt gông.

Thà rằng ở với thằng tù
Còn hơn ở với thằng tu giả vờ.

Hòa Thượng cùng kẻ hói đầu
Giả giả thật thật biết đâu mà lường.

Đừng thấy em bé mà tròng
Lớn lên anh sẽ phải lòng em ngay
Đừng thề mãi mãi đắm say
Mai kia em sẽ thành ngay bà già.

Tuổi già như lá mùa thu
Cái bướm thì xẹp, cái cu thì mềm.

Qua cửa rồi không quay lại gõ
Duyên hết rồi chớ có cầu mong.

Đứng nhắc mãi thời oanh nay đã liệt
Đại đao Vân Trường không đọ súng tiểu liên.

Phong Thủy

Chôn chọn giờ, cưới chọn giờ
Yêu nhau chọn lúc bất ngờ gặp nhau
Làm nhà chọn hướng trước sau
Hôn nhau chọn chỗ gặp nhau tình cờ.

Phong thủy không ở đâu xa
Phong thủy chính bởi nhân hòa sinh ra.

Ở đâu ăn ngon ngủ ngon
Ở đấy phong thủy không còn đâu hơn.

Không cần kê lại ban thờ
Tâm lệch kê lại, tâm mờ thì lau.

Hai người kiện nhau cùng chọn giờ đẹp hướng tốt đi
hối lộ quan xử kiện. Quan thì không chọn giờ chọn
hướng để nhận tiền đút lót mà bao giờ cũng thắng.

Nhân gian trong một chữ thời
Kẻ nào đi trước thành người đến sau
Sao cho vẫn cứ cùng nhau
Vừa đi được trước vừa sau mọi người.

Đừng khoe cao thủ nhất đời
Thua thằng tranh thủ đúng thời đúng cơ.

Cái đang là mốt nhất đời
Tốt hơn sẽ bị mọi người xét oan
Cái xấu ở mãi thế gian
Xấu hơn sẽ được phong làm thánh nhân.

Thiên tuế vạn tuế không còn
Còn toàn những kẻ mong tròn trăm năm.

Thiên tử họ Lý họ Ngô…
Mỗi con một họ vậy trời họ chi?

Đôi ta trên một con đò
Vạch thuyền đánh dấu ai ngờ sông trôi
Hẹn lời thề giữ lấy lời
Biết đâu lời của mỗi người là sông.

Cầm tinh cái con giả vờ
Làm quan phát tướng đi tu phát tài

Bói Toán

Quỷ thần xin chớ có mê
Thấy đốt hương muỗi bay về là toi.
Nằm mộng đi bói trong mơ
Thầy mù mở mắt vẫn ngờ là chưa
Chúng sinh nhắm mắt say sưa
Cùng trong huyễn mộng ai lừa được ai.

Cố biết giờ chết của mình
Coi như đã bị tử hình khai đao
Không cần biết chết lúc nào
Coi như lạc lối đi vào thiên thai.

Tình nào cũng chỉ dở dang
Đôi ta tạo hóa cũng đang hoàn thành.

Cái gì cũng chỉ dở dang
Ngay như vũ trụ cũng đang hoàn thành.

Tình nào cũng mối tình đầu
Không ai đến được nơi đâu hai lần
Không gì cũ như mùa xuân
Mỗi lần xuân đến vẫn lần đầu tiên.

Nhân loại dù tiến bao xa
Hôn nhau vẫn cũ như là ngày xưa
Dù người làm được nắng mưa
Thì em vẫn mới ta chưa hiểu gì.

Mới yêu nhìn đã tri âm
Lâu dần tiếng việt nghe nhầm tiếng tây.

Ngày xưa đất rẻ như bèo
Tường đông ong bướm bay vèo là sang
Giậu mồng tơi cạnh nhà nàng
Nay xây tường kín xin chàng bấm chuông.

Ngày xưa vắng vẻ phố phường
Chữ Tâm, chữ Đức ta thường để trên
Bây giờ người chật như nêm
Chữ Nhẫn thường được đặt lên bàn thờ.

Sống một ngày đất lạ thành quen
Sống một đời người quen thành lạ

Cúng một mong lãi được mười
Tội hối lộ phật ông trời không tha.

Trong trần ai có mấy nơi tĩnh mịch
Trong lòng mình có mấy lúc thảnh thơi
Lúc thảnh thơi gặp nơi tĩnh mịch
Là khi mình thấy cả đích trước sau.

Tết Nhàn

Mình không quỵ lụy người ta
Mà mình cũng chẳng có ma nào cần
Cho nên tết được yên thân
Không ai biếu xén chẳng cần biếu ai.

Không mong đến chẳng cầu đi
Không phân khôn dại còn chi để buồn.

Cây muốn lặng gió chẳng đừng
Trách ai đem chiếc lược sừng tặng sư
Khiến lòng sư những ngẩn ngơ
Nửa mong mọc tóc nửa mơ trọc đầu.

Ngủ đi hãy ngủ đi em
Đời là như thế dậy xem làm gì
Dậy đi em hãy dậy đi
Đời là mộng huyễn có gì mà mơ.

Được thời mối đục chân vua
Anh hùng đâu lấy được thua mà bàn
Hết thời lính lại trói quan
Con vua thất thế lại sang quyét chùa.

Đuổi cướp trong cái vòng đời
Trước sau giả thật chỉ trời biết thôi
Cướp vặt không thoát lưới trời
Cướp cả thiên hạ được ngồi làm vua.

Mẹ già như chuối chín cây
Sổ đỏ mẹ quyết cầm tay chẳng rời
Ông sở địa chính phì cười
Mai kia quy hoạch đất thời của ông.

Lều tranh hai trái tim vàng
Sổ đỏ không có liệu chàng tính sao.

Làm thơ chẳng dám nổi danh
Sợ trùm khủng bố bắt thành con tin
Ngu si được hưởng thái bình
Làm thơ con cóc mong mình yên thân.

Nghĩ đến nổi tiếng mà lo
Nói nhỏ cũng hóa hét to vỡ trời
Đi vào khách sạn nghỉ ngơi
Thiên cơ lộ hết là đời đi tong.

Có bao nhiêu kẻ yêu ta
Kẻ ghét đếm đủ cũng là bấy nhiêu
Khi biết ghét cũng là yêu
Ân oán sẽ hết mọi điều sáng trong.

Người bảo chân lý hướng này
Thì chân lý cũng ở ngay ngược chiều
Ở đời có ghét mới yêu
Chân như quay khắp bốn chiều đều như.

Ma quỷ hợp với yêu tinh
Đàn ông ngốc thích vợ xinh mẽ ngoài.

Đạo nào tóm lại cũng là
Âm - dương, đực - cái, đàn bà - đàn ông.

Bỏ cả giang sơn vì người đẹp
Biết đâu người đẹp thích giang sơn.

Thuế nước còn có chỉ tiêu
Thuế vợ biết nộp bao nhiêu cho vừa.

Ước gì mình theo Đạo Hồi
Được lấy bốn vợ cùng ngồi một nơi
Hà Đông sư tử hết thời
Có giỏi kiện thánh đạo hồi A la.

Luật Bù Trừ

Rồi sẽ hiểu ít nhiều đều là đủ
Trẻ hay già vô nghĩa trước mai sau
Vua ôm ấp bao cung tần mỹ nữ
Sướng hơn gì người cùng khổ ôm nhau.

Ất Dậu 1945 – 2005

Ất Dậu trước chết dơ xương
Dậu này mắc bệnh béo trương phát phì
Bụng to cu lại bé đi
Trách gì cái luật bù trừ em ơi.

Thế gian được vợ hỏng chồng
Muốn chồng chung thủy vợ đừng chính chuyên
Ơn anh em chớ có quên
Anh đành hư hỏng để em nên người.

Luật Bù Trừ

Đạo người lấy thấp bù cao
Cao cho đến lộn tùng nhào chưa yên
Đạo trời bù dưới bớt trên
Cân bằng sinh thái không thêm bớt gì.

Nước chảy chỗ thấp - rồi bay lên trời
Người nhìn lên cao – rồi nằm dưới đất.

Thiên thai mở khóa động đào
Yêu là cõi phúc buộc vào dây oan.

Ở đâu mà nước quá trong
Ở đấy sự sống sẽ không có gì
Ở đâu nước đục như chì
Sự sống cũng chẳng có gì ở trong.

Hồng nhan bạc mệnh đa truân
Sao ai cũng muốn mỹ nhân là mình
Ngu si được hưởng thái bình
Chẳng ai lại muốn để mình ngu si.

*********
Chối bỏ cách sống một người
Là mình chối bỏ cái trời sinh ra
Chối bỏ cách nghĩ người ta
Là mình tự cắt thịt da của mình

************
Kẻ mong chết ở trên giường
Người mong da ngựa chiến trường bọc thây
Đừng bàn khôn dại ở đây
Cũng như trời đất có ngày có đêm

****************

Áo quan không túi không quần
Mặc đều vừa vặn không cần số đo

************
Nghĩa cuộc đời đều là vô nghĩa
Sao loài người vẫn sống say sưa
Vô nghĩa cuộc đời chính là ý nghĩa
Hiểu tận cùng sẽ hóa ngây thơ

**************************************

Con chuột mắc phải sai lầm
Khi rơi vào bẫy không ăn miếng mồi
***************

Chuẩn bị đón dâu về nhà
Cũng là sắp tiễn cụ già ra đi
Mùi xuân của gái đang thì
Mùi thơm của đất có gì khác đâu?
***************
Tâm Nhàn

Tự nhiên chờ cái đến
Thanh thản tiễn cái đi
Yêu những điều không muốn
Tâm nhàn hơn mây trôi
**************

Bất ngờ bạn chết đêm qua
Nghe tin bỗng thấy lòng ta sững sờ
Tiếc thương pha lẫn ước mơ
Mong sao cũng được bất ngờ ra đi

************************

Tuổi già như lá mùa thu
Cái răng thì rụng cái cu thì mềm
************
Tài năng tới độ chín mùi
Chín là sắp đến cái thời rụng rơi
************
Đông vui già chớ chen vào
Gái tơ huých nhẹ chỗ nào cũng đau
Ngắm hoa lại nhớ tới câu
Hoa kia chẳng nở cho người già nua
****************
Sống tới tuổi cổ lai hâm
Đoạn sau khuyến mại không cần đúng sai
************
Gọi là trẻ hay là già
Thì ta vỗ ngực vẫn là đàn ông
Khác xa các vị công công
Gia tài chỉ có một dòng nước trong

************
Sống làm chồng khắp người ta
Chết đi chỉ mụ tú bà khóc ngươi
Trần gian mất kẻ bốc trời
Cõi âm thêm một ma người Ga Lăng

*************
Ông lão ngồi với các em
Trong phòng thư giãn được khen hết lời
Còn khi về giữa cuộc đời
Hình như chỉ thấy mọi người chê nhau

**********************
Vì đời có được kiếp sau
Cho nên người cũng đỡ đau kiếp này

Hồng nhan bạc mệnh đa truân
Sao ai cũng muốn mỹ nhân là mình
Ngu si được hưởng thái bình
Chẳng ai lại muốn để mình ngu si
***********
Đời là bể khổ mênh mông
Sao ai cũng muốn sống trong bể đời
Quy tiên là được lên trời
Sao ai cũng muốn sống đời trần gian
************
Lên trời tưởng được hết vua
Đến nơi lại thấy bố vua đang ngồi
Vội vàng tụt xuống cõi người
Dưới trần thiên tử vẫn ngồi làm vua
*************
Minh mẫn khi chết mới đau
Lú lẫn khi chết biết đâu là gì ?
************
Vô Thường
Đừng thấy em bé mà tròng
Lớn lên anh sẽ phải lòng em ngay
Đừng thề mãi mãi đắm say
Mai kia em sẽ thành ngay bà già
*************

Nếu gương lưu bóng hình qua
Thì đâu còn chỗ để mà soi gương

*************
Phi công trẻ lái bà già
Vất va vất vưởng như ma lạc mồ
Gái tơ cặp với bồ già
Như mai cổ thụ nở hoa bốn mùa
*************
Dâu hiền rể thảo
Không bằng tiền lão, lão tiêu

Tuổi già lùi từ từ là tiến
Tuổi trẻ tiến từ từ là lùi
*************

Bệnh viện xét nghiệm toàn thân
Không siêu âm được bệnh hâm của người
*******************
Lấy chồng thi sỹ cũng hay
Khi chết khiêng nhẹ vì gày dơ xương
Chồng nhậu chết chợ chết đường
Khỏi tiền chôn cất khỏi hương thắp mồ

**************

Sống được giầu, chết được nghèo
Thác xuống âm phủ mang theo nụ cười

*******************
Khi biết mỗi sai lầm đều là bệnh
Chắc lòng người sẽ lượng cả bao dung
Khi biết có thể ta gặp nhau lần cuối
Thế giới này chắc chỉ có yêu thương

Nguyễn Bảo Sinh

http://blog.tamtay.vn/entry/view/362561

Minhcineenebo Wednesday, January 9, 2013 8:25:07 AM

Home / CƯỜI BÒ LĂN, Tả Pí Lù, Thơ lãng xẹt / Tổng hợp thơ bút tre hay nhất
Tổng hợp thơ bút tre hay nhất
Con ruồi là vật hiểm nguy
Hai chân của nó rất vi trùng nhiều

***
Em nào lủn củn lùn cùn
Năm xu kẹo kéo nó đùn lên cao
Về nhà mẹ hỏi làm sao
Năm xu kẹo kéo nó cao thế này.

***
Em nào mà bị chồng chê
Năm xu kẹo kéo chồng mê lại liền
Bà già mắt mũi kèm nhèm
Năm xu kẹo kéo, như đèn ô tô.

***
Mẹ tôi thì hơn tuổi tôi
Bà tôi hơn tuổi mẹ tôi rất nhiều
Ô kìa có một cánh diều
Nếu mà có gió thì diều sẽ bay

***
Giữa đường thấy cánh hoa rơi
Dừng chân dẫm nát không chơi hoa tàn.

***
Mặt trời mọc ở đằng đông
Sè sè dưới đất là mông cô Kiều

***
Hoan hô các cụ trồng cây
Mười cây chết chín một cây gật gù
Chúng mày có mắt như mù
Mười cây chết cả gật gù ở đâu?

***
Trung thu Tết của thiếu nhi
Chỉ thấy người lớn họ đi là nhiều
Đi chơi họ lại làm liều
Làm liều rồi lại có nhiều thiếu nhi
Thiếu nhi thì kệ thiếu nhi
Bác sĩ nhiều lắm tội chi không liều

***
Sự đời như thể lá đa
Anh ngồi anh chửi tổ cha cái sự đời

***
Cuộc đời như bát phở gà,
Thiếu chanh, thiếu ớt chắc là mất ngon.

***
Rộng lớn như thể nước Nga
Người ta không cấm thụt ra thụt vào
Nhỏ bé như thể nước Lào
Cũng không có cấm thụt vào thụt ra
Chỉ riêng có Việt Nam ta
Ở đâu cũng cấm thụt ra thụt vào.

***
Hôm nay mồng tám tháng ba
Chị em phụ nữ đi ra đi vào
Anh em thấy vẫy tay chào
Chị em phấn khởi đi vào đi ra …

***
Sáng trăng em tưởng tối trời
Em ngồi em để sự đời em ra
Sự đời như cái lá đa
Đen như mõm chó, chém cha sự đời.

***
Bần tăng chẳng xin cơm chay
Chỉ xin thí chủ “ba ngày ba đêm”

***
Xưa kia gương vỡ lại lành
Thi đi thi lại cũng thành kỹ sư

***

Cô Kiều ngồi bắn “Hép_lai”
Bắn màn “đít_mát” mạng hai hai người

***
Trông xa một đống đen sì
Lại gần mới biết ấy thì là than

***
Hôm nay đài nói vui thay
Người ở dưới đất, chó bay lên trời

***
Hôm nay trên quốc lộ hai
Thể nào cũng có một vài ô tô.

***
Tại vì em chẳng có…….kinh
nghiệm nên không thể một mình giúp anh !!!!

***
Tình hình là rất tình hình
Cho nên ta phải đi trình cấp trên
Cấp trên có tính hay quên
Cho nên ta phải nắm thêm tình hình.

***
Quê hương tôi đẹp tuyệt vời
Ở dưới có nước trên trời có mây
Xin mời các bạn về đây
Để thăm quê tớ mỗi ngày một sang
Con đò dịch đít sang ngang
Xa xa có một cái làng thò ra
Đằng kia là một vườn na
Đằng này thì có mấy bà chổng mông
Cây lúa cao sản ngoài đồng
Đến mùa thu hoạch nhà nông vui cười
Quê tôi thế đấy bạn ơi
Nhờ có đổi mới nên đời thêm xuân
Con gái giờ chẳng mặc quần…
Mà mặc váy ngắn hở chân hở đùi
Ngày hội mới thật là vui…

***
Nhìn ông đã thấy ông già
Nhìn bà mới thấy bà già hơn ông.
Thằng nhỏ mặc quần hở mông
Vẫn hơn con nhỏ còn không mặc quần.
Trẻ em thường thích ở trần,
Nhưng mà người lớn có phần thích hơn.

***
Email anh viết thật bay
bướm em mong đợi từng ngày từng đêm.

***
Mời anh vào quán kara-
OK em đã mở ra sẵn sàng

***
Mấy em mặc váy đánh cầu
lông bay phấp phới trên đầu các anh

***

Tiễn anh lên bến ô tô
Đêm về em khóc … tồ tồ cả đêm

***
Phụ nữ thường rất hay lươi (lười)
Riêng em anh thấy là người cần… cù.

***
Ta đi bầu cử tự do
Chọn người xứng đáng mà cho vào hòm

***
Nhớ quê ra đứng đỉnh đèo
Bỗng đâu thấy một chú mèo gâu gâu

***
Bà con toàn thể xã ta
Ðồng tâm phấn khởi giồng cà dái dê
Dái dê to mập dài ghê
Nãm sau ta cứ dái dê ta trồng

***
Không vô không biết bút tre
vô rồi mới biết muốn tè ra ngay

***
Ba bà đi chợ cầu đông
Vừa đi vừa nhổ lông….mày ra xem.

***
Anh em chuẩn bị đi đồng
Chị em đã vội di trồng dưa leo

***
Đầu lòng hai ả tố nga
“Thuý Kiều”là chị, em là “Thuý Vân”
Ma cũng tránh, quỷ ngại gần
Dáng người nét mặt mười phần đười ươi

***
Đầu lòng hai ả tố nga
“Thuý Kiều”là chị, em là “Thuý Vân”
Ma cũng tránh, quỷ ngại gần
Dáng người nét mặt mười phần đười ươi

Vân xem đanh đá khác người
Mặt mày rầu rĩ như người có tang
Miệng cười tựa rắn hổ mang
Củi khô thua tóc, cóc nhường làn da

Kiều càng xấu xí, gian tà
So bề ngu dốt lại là phần hơn.
Người xanh bủng, mặt nhờn nhờn
Dưa ghen thua khắm, cá hờn kém tanh
Một hai xấu nhất kinh thành
Dốt đành đòi một, đần đành hoạ hai

***
Mơ lông tuy có nhiều lông
Ăn vào ngon miệng chứ không việc gì

Teghe.com (Sưu tầm)

How to use Quote function:

  1. Select some text
  2. Click on the Quote link

Write a comment

Comment
(BBcode and HTML is turned off for anonymous user comments.)

If you can't read the words, press the small reload icon.


Smilies

February 2014
S M T W T F S
January 2014March 2014
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28