My Opera is closing 1st of March

Muay Thai & giấc mơ đổi đời: Võ sĩ giác đấu (P1)

Muay Thai & giấc mơ đổi đời: Võ sĩ giác đấu (P1)
Thứ Tư, 06/03/2013, 04:49 PM (GMT+7)
Muay Thái thể hiện trái tim quả cảm của các đấu sĩ, thậm chí chấp nhận hy sinh vì danh dự và cả vì… tiền!
TIN THỂ THAO NÓNG NHẤT TRONG NGÀY, LỊCH THI ĐẤU, VIDEO CLIP BÓNG ĐÁ, TENNIS, F1 , NGẮM NGƯỜI ĐẸP THỂ THAO CỰC HOT.

Trong các môn võ thuật từ Thiếu lâm, boxing đến taekwondo, karate, judo… có lẽ không có môn võ nào sánh được với Muay Thái về sự khốc liệt.

Thậm chí không ít người sau khi xem đấu Muay Thái được tận mắt chứng kiến các đấu sĩ thượng đài đã thốt lên: đó là môn thể thao dã man nhất! Nhưng ở một góc độ khác, Muay Thái thể hiện trái tim quả cảm của các đấu sĩ, thậm chí chấp nhận hy sinh vì danh dự và cả vì… tiền!

Trưa chủ nhật một ngày đầu tháng tư, chúng tôi chen chúc trong dòng người xô đẩy nhau dưới cơn mưa trái mùa tầm tã để vào dự khán cuộc tỉ thí giữa các võ sĩ Muay Thái. Sàn đấu Muay Thai Stadium 7 tại thủ đô Bangkok, Thái Lan có sức chứa hơn 2.000 người nằm ở khu công viên Chatuchak gần như không còn một chỗ trống.



Đòn cùi chỏ đặc trưng của Muay Thai

Stadium 7 được xem là sàn đấu nổi tiếng thứ ba tại Bangkok sau hai sàn Rajadamnoen và Lumphini. Tại đây, khán giả từng chứng kiến cuộc thăng hoa của võ sĩ nổi tiếng Somluck Khamsing – người xuất thân từ môn võ Muay Thái trước khi chuyển sang đánh quyền anh và mang về cho thể thao Thái Lan chiếc huy chương vàng đầu tiên trong một kỳ tranh tài Olympic ở Thế vận hội Atlanta (Mỹ) 1996.

Xem Muay Thái ở Thái Lan không rẻ chút nào. Giá một chiếc vé hạng trung bình ngồi chót vót trên cao ở sàn Rajadamnoen không dưới 1.500 baht (khoảng 1 triệu đồng). Nhưng điều đặc biệt là Stadium 7 không bán vé và khán giả vào xem bằng giấy mời. Sàn đấu tồn tại nhờ vào tiền bán bản quyền truyền hình phát đi trên toàn cầu, mà tiền thu về lên đến vài triệu baht.

Mỗi tháng bốn lần, cứ vào các chiều chủ nhật, Stadium 7 tổ chức sáu trận đấu với sự tham dự của những đấu sĩ chuyên nghiệp ở đủ lứa tuổi. Tùy theo mức độ nổi tiếng, nhưng khi thượng đài mỗi đấu sĩ thường nhận được trung bình khoảng 12.000 baht (300 USD). Nếu thắng cuộc, họ có thể nhận được thêm 8.000 – 12.000 baht.

Gần một giờ nữa mới đến trận khai mạc mà khán đài đã chật cứng người với đủ loại âm thanh tạp nham pha trộn giữa tiếng la hét của khán giả, tiếng kèn trống, tiếng loa phóng thanh của những nhà tổ chức… Khán đài chật ních người, nổi bật nhất là những tay cò cá cược la hét ỏm tỏi, không khó nhận ra sự có mặt của “cò” vì trên tay họ luôn cầm một tấm bìa cứng dán trên đó 2-3 chiếc máy điện thoại di động hoặc máy bộ đàm.

Đây là các “cò” chuyên tường thuật từ sàn đấu về cho các ông trùm ngồi nhà qua điện thoại di động hoặc bộ đàm, các “cò” này là những người có kiến thức cực kỳ nhạy bén về Muay Thái, thậm chí hơn cả các trọng tài chấm điểm trận đấu.

Đôi mắt họ luôn dán chặt lên sàn theo dõi diễn biến trận đấu, đồng thời miệng liên tục áp sát vào loa điện thoại để “đọc” trận đấu về cho “ông chủ” và các kèo được ra không chỉ trong phạm vi nội địa nước Thái mà còn khắp thế giới, các “ông chủ” sẽ đưa ra kèo mới, báo giá để các con bạc sát phạt đỏ đen.

13h30, những tờ bướm công bố sáu cặp đấu sẽ diễn ra trong ngày được phát ra. Hàng trăm cánh tay vội vã chìa ra xin tờ rơi khiến sàn đấu càng trở nên náo nhiệt hơn. Trận đấu đầu tiên giữa hai võ sĩ cùng 15 tuổi là Kaymarn Sor Ubdul mang biệt danh “cọp dữ” và Kwanjai Kieatprapat có biệt danh “rắn lì đòn” đã được tung ra.

“Cọp dữ” Kaymarn Sor Ubdul chưa hề nếm mùi thất bại sau 15 lần thượng đài, đồng thời được xem là tay đấm thiếu niên xuất sắc nhất của Thái Lan mặc quần xanh được xếp ở “cửa trên”. “Rắn lì đòn” Kwanjai Kieatprapat mặc quần đỏ bị xếp ở cửa dưới. Cả sàn đấu vang rền tiếng hô “Ubdul… Ubdul…”. Hôm nay, các con bạc đã trút cạn hầu bao đặt vào cửa “cọp dữ” Ubdul.



Đúng 13h45, tiếng nhạc truyền thống “ò e í e…” tấu lên. “Cọp dữ” và “rắn lì đòn” bắt đầu thực hiện nghi thức múa truyền thống “Wai-kru”, bày tỏ sự tôn kính đối với thầy mình. “Wai-kru” cũng là cách để tạo ra sức mạnh tinh thần, giúp đấu sĩ thư giãn, chuẩn bị cho cơ thể và tinh thần trước khi nhập cuộc. Ubdul và Kieatprapat chơi ngang ngửa trong hai hiệp đấu đầu tiên.

Nhưng bước sang hiệp thứ ba, “rắn lì đòn” Kieatprapat đã bộc lộ sự đuối sức. Đôi mắt sáng, lầm lì của anh đã biến mất, thay vào đó là nỗi tuyệt vọng khi liên tiếp trúng ba đòn đá bạt hiểm ác vào giữa mặt. Liền sau đó hai cú dậm chỏ của “cọp dữ” từ trên cao khiến “rắn lì đòn” ngã vật ra giữa sàn. Đám đông hô to “Ubdul…Ubdul…”, nhưng tiếng chuông báo hết hiệp kịp cứu “rắn lì đòn” khỏi bị knock-out.

Nhưng đó là khoảnh khắc gượng dậy cuối cùng, tiếng kèn “Wai-kru” nghe giống tiếng kèn đám ma… Ngay phút đầu tiên của hiệp thứ tư, “rắn lì đòn” đã nhận bốn cú lên gối trúng ngực và mặt, khi anh còn đang loạng choạng thì “cọp dữ” Ubdul đã lao tới, bay người lên không trung dùng hết lực cắm tiếp hai cú chỏ vào đỉnh đầu đối phương.

“Rắn lì đòn” Kieatprapat đổ sụp xuống sàn đấu như một ngôi nhà sụp móng vỡ vụn. Trọng tài ngay lập tức kéo “cọp dữ” Ubdul ra và tuyên bố anh thắng knock-out! Cả khán phòng như bùng nổ, tiếng reo hò, tung hô, trong khi “rắn lì đòn” vẫn nằm bất tỉnh giữa sàn đấu, chẳng ai ngó ngàng gì đến anh.

Chúng tôi còn chưa hoàn hồn khi thấy bộ phận y tế lên khiêng “rắn lì đòn” xuống thì cặp đấu sĩ 18 tuổi Thanasak Sithuhubol và Sathandej Skindeoymp xuất hiện. Trận đấu này dự kiến diễn ra trong sáu hiệp, nhưng mới được ba hiệp thì đấu sĩ quần đỏ Skindeoymp đã trúng liền ba đòn đá giữa mặt và một đòn chỏ vào ót ngã lăn ra sàn bất tỉnh, máu phún đầy nơi khóe miệng. Khán đài lại hô vang trước sự gục ngã của Skindeoymp…

Cố gắng lắm chúng tôi mới xem hết trận thứ ba, cậu SV VN tên Nguyễn Hữu Hạnh – đang theo học khoa markerting ở Trường Đại học ABAC – đi cùng đã kéo chúng tôi khỏi đấu trường. Chúng tôi rất ngạc nhiên vì Hữu Hạnh đã ở Bangkok hơn hai năm và ban đầu anh tỏ ra rất háo hức khi được đến đấu trường. Hạnh nói trong hơi thở gấp: “Tôi đã hiểu vì sao các bạn SV Thái cùng trường khuyên không nên đi xem Muay Thái, ép tim quá!”.


Chiếc quan tài bên sàn đấu!?

Muay Thái ra đời cách đây hơn 700 năm và được hình thành bởi những cuộc chiến chống lại những đạo quân xâm lăng, đó là tập hợp những thế cận chiến của các chiến binh trên chiến trường. Ông Sampong, một người am hiểu lịch sử Muay Thái, cho biết: Muay Thái ngày xưa dã man hơn nhiều. Đấu sĩ được phép sử dụng mọi đòn thế, kể cả việc đá vào hạ bộ đối phương và quấn băng tay nhúng keo trộn miểng thủy tinh để tăng tính sát thương khi ra đòn.

Cách đây vài chục năm, những trận đánh Muay Thái chuyên nghiệp thường đặt sẵn một cỗ quan tài cạnh đài, hai giác đấu sĩ được đưa vào sàn đấu là chiếc lồng sắt, trận đấu sẽ không có chuyện cả hai cùng bước ra khỏi lồng mà chỉ có một – là người chiến thắng, còn kẻ bại trận đã có sẵn cỗ quan tài dành cho mình!

Ngày nay Muay Thái cấm tuyệt đối đòn dã man có thể dẫn đến thiệt mạng, nhưng người xem vẫn ớn lạnh khi chứng kiến những cú đá ra đòn quyết định, nhất là cú cắm hai cùi chỏ vào đỉnh đầu đối phương. Ông Sampong cho biết: vì tính chất đối kháng tự do cho phép các võ sĩ sử dụng nhiều bộ phận trên cơ thể ra đòn đánh đã khiến không ít người liệt Muay Thái vào môn võ dã man.

Nhưng với ông thì: “Tôi đã nhiều năm gắn bó với Muay Thái và từng chứng kiến nhiều đấu sĩ bị thương nặng trên sàn đấu, nhưng chưa thấy ai chết cả. Trong một trận đấu Muay Thái rất khó có đối thủ thiệt mạng khi hai đấu sĩ có cùng cân nặng, chiều cao và kỹ năng giao chiến, họ che chắn rất kỹ những chỗ hiểm…”.

Nhưng khi chúng tôi cho biết đã được nghe những câu chuyện thiệt mạng ở những sàn đấu cá cược bất hợp pháp tại những khu xóm lao động ở ngoại ô Bangkok, thì Sampong gật gù: “Do hai võ sĩ đã chênh nhau đẳng cấp, điều đó rất nguy hiểm. Luật Muay Thái nghiêm cấm sự chênh lệch này…”.

Nhưng với ông Amnuay Kesbumrung – thành viên Hội đồng Muay Thái thế giới mà chúng tôi tiếp xúc tại MuayThai Institute, nơi được xem là học viện Muay Thái lớn nhất thế giới, gần sân bay Don Muong mà ông làm chủ – thì: “Tôi đã chứng kiến bốn trường hợp võ sĩ thiệt mạng, nhưng họ không chết ngay trên sàn đấu mà chết tại bệnh viện vì bị chấn thương sọ não hoặc tim”.

Dù bị xem là môn võ dã man nhưng chỉ riêng tại Bangkok đã có đến hàng ngàn trung tâm huấn luyện, lò luyện Muay Thái mà thanh thiếu niên Thái Lan theo học rất đông. Theo ông Amnuay Kesbumrung, ủy viên Hội đồng Muay Thái thế giới, toàn nước Thái có đến hơn 10.000 trung tâm, lò, trại huấn luyện dạy Muay Thái với cả triệu võ sinh tham gia.

Chúng tôi thắc mắc khi tiếp xúc với nhiều công chức, trí thức hay sinh viên các trường đại học ở Bangkok, đa số họ đều tỏ vẻ sợ môn võ này, thậm chí không đi xem thi đấu, sao chỉ thấy thanh thiếu niên nghèo, ở nông thôn chọn học Muay Thái, cả ông Sampong lẫn ông Amnuay đã không chút đắn đo, nhún vai nói: “Đó là con đường mà thanh niên nông thôn chọn lựa để thoát nghèo và mưu sinh tại những đô thị lớn…”.

Mời các bạn đón xem P2: Quả đấm và giấc mơ đổi đời vào 15h Chủ nhật, ngày 10/3/2013.

Giải mã gốc Việt sau nghìn năm Bắc thuộcKim Jong-un muốn gì sau những lời đe dọa đanh thép? / ví dụ điển hình cho Chiến Lược Xung Đột

Comments

Minhcineenebo Sunday, March 10, 2013 12:35:56 PM

Muay Thai: Quả đấm và những giấc mơ đổi đời (P2)
Chủ nhật, 10/03/2013, 03:00 PM (GMT+7)
Muay Thai có thể là lối thoát duy nhất giúp thanh niên nông thôn thoát khỏi cảnh nghèo.
TIN THỂ THAO NÓNG NHẤT TRONG NGÀY, LỊCH THI ĐẤU, VIDEO CLIP BÓNG ĐÁ, TENNIS, F1 , NGẮM NGƯỜI ĐẸP THỂ THAO CỰC HOT.

Với một bộ phận lớn thanh thiếu niên nông thôn Thái Lan, Muay Thái có thể là lối thoát duy nhất giúp họ thoát khỏi cảnh nghèo. Mỗi lần thượng đài tùy theo tính chất khốc liệt của trận đấu, mỗi võ sĩ được trả trung bình 8.000 - 12.000 baht (khoảng 200 - 300 USD) - một khoản tiền không nhỏ ở quê nhà.

Những nắm đấm, những cú đá, cú chỏ... có thể đưa họ ra khỏi cảnh tăm tối đói nghèo, nhưng cũng có thể đó là lần cuối cùng họ được thấy ánh mặt trời...

Tuổi thơ khổ luyện

Tại Bangkok có đến hàng ngàn lò võ thu hút hàng trăm ngàn võ sinh tham gia và những lò võ nổi tiếng có liên hệ mật thiết với những sàn đấu hợp pháp lẫn không hợp pháp luôn đầy ắp thiếu niên đến từ các tỉnh miền đông bắc, miền nam vốn được xem là nghèo nhất nước Thái.



Trẻ em vùng quê được học Muay Thai từ rất sớm

Tại một trại huấn luyện ở ngoại ô Bangkok, chúng tôi chứng kiến hàng trăm gương mặt non choẹt tuổi chỉ khoảng sáu, bảy, cao lắm là 12,13 tuổi, tất cả đều đến từ vùng đông bắc Thái bởi ông chủ cũng xuất thân từ đây. Các em đều cho biết những người bỏ quê ra đi và trở về có tiền bạc, sắm sửa nhà cửa đều là những võ sĩ Muay Thái nên ai cũng kỳ vọng vào con đường này để đổi đời. Nhưng không phải ai cũng có cơ hội bước chân vào “lò” để theo đuổi giấc mơ trở thành võ sĩ.

Một khóa học kéo dài ba tháng ở các lò nổi tiếng tại Bangkok đã lên đến 1.500 USD/khóa, chưa kể chi phí lưu trú. Những gia đình quá nghèo không đủ tiền đóng học phí thường có cách riêng là “bán xác” con em mình, người chủ sẽ nhận trước một khoản học phí tượng trưng và gia đình làm cam kết sau các khóa huấn luyện, chủ sẽ tung ngay các em vào sàn đấu, những khoản tiền cá cược sau những trận thắng sẽ trừ dần vào học phí.

Dĩ nhiên, không phải võ sinh nào cũng được ưu đãi nhận vào với hình thức “bán xác” này. Chủ lò sẽ chọn lựa hết sức kỹ lưỡng, xem giò xem chân, xem mức độ dũng cảm, khả năng lì đòn và sức chịu đựng của võ sinh xem họ có thể thắng và trụ được bao lâu trên những sàn đấu. Vì nếu võ sĩ sớm chấn thương và thua cuộc thì họ sẽ chẳng nhận được đồng nào!

Những học sinh nội trú bắt đầu một ngày làm việc rất vất vả. Họ thức giấc từ tờ mờ sáng, bắt đầu những bài luyện thể lực trước khi bước vào những giờ tập luyện kỹ thuật cực kỳ vất vả. Tại lò võ gần khu vực sàn đấu Samrong, chúng tôi đã chứng kiến một bé trai chừng 10 tuổi bắt đầu buổi tập với cảnh nghiến răng chịu đau đớn khi bị nắm hai chân và tay kéo dãn ra trong phần khởi động chuẩn bị cho bài tập thể lực.

Đứng sát bên cạnh, người huấn luyện viên miệng cứ hét lớn vào tai em: “Kéo mạnh vào, mạnh vào, mạnh vào…”. Khóe mắt em đỏ hoe vì đau đớn. Chưa kịp lau nước mắt sau bài khởi động như tra tấn này, em lại được một huấn luyện viên khác kéo ra với bài luyện tập đòn chân. Cái chân còm nhom, ống quyển sưng vù cứ thế mà đá vào bao cát suốt một giờ đồng hồ, nhưng vẻ mặt của huấn luyện viên thì chẳng có gì hài lòng khi nhìn thấy cảnh học trò mồ hôi nhễ nhại. Miệng ông luôn lẩm bẩm: “Ra đòn yếu quá, yếu quá…”.

Đứa bé gần như không còn sức nhưng môi luôn mím chặt và chân vẫn phải tung cước. Trong giây phút giải lao ngắn ngủi, chúng tôi lân la trò chuyện, em cho biết tên Dun, quê cách Bangkok 500km về phía nam, em mới 9 tuổi, cả nhà chỉ có em là con trai, các chị gái đều làm ruộng, mẹ em đã mất 20.000 baht mới có thể cho em vào lò này, số tiền gần 40.000 baht học phí còn nợ sẽ phải trả khi em được thượng đài. Dun nói: “Thầy bảo em ráng tập, đến cuối năm nay là có thể thượng đài được rồi…”.

Ở một góc khác trong trại, chúng tôi thấy một võ sinh tuổi chỉ khoảng 12,13 đang ra sức đấm vào bao cát cứng như đá, em cứ đấm liên tục nhưng vị huấn luyện viên vẫn nhìn và lắc đầu. Khi chúng tôi tỏ ý khuyên ông cho em nghỉ, ông cười bảo: “Chưa ăn thua gì đâu!”. Theo ông, luyện chiêu này cần phải có ý chí và bản lĩnh kiên cường.

Trong tháng đầu tiên, đôi tay người luyện sẽ sưng húp và rỉ máu liên tục, nhưng sẽ không có chuyện ngưng tập. Họ sẽ được sử dụng một loại dược thảo giảm đau đặc biệt, bôi vào và dùng vải quấn quanh đầu ngón tay. Họ tiếp tục đấm cho đến khi các khóe bàn tay chai sạn và không còn cảm giác đau mới gọi là hoàn thành giai đoạn cơ bản!

Với các võ sinh, gian nan nhất là giai đoạn tập luyện tạo lực cho các cú đá. Một ngày họ phải dành ít nhất ba giờ đồng hồ liên tục đá vào bao cát hoặc thân cây chuối. Không ít học viên đã phải bỏ cuộc trong giai đoạn này vì không thể lết đi nổi với hai ống quyển sưng vù, thậm chí nứt xương.

Một nhà báo Thái Lan chuyên viết về Muay Thái nói với chúng tôi rằng cách luyện tập này là bình thường vì ông từng được chứng kiến nhiều lò chuyên cung cấp võ sĩ cho các sàn đấu bất hợp pháp còn bắt học viên luyện những cú đá chân bằng cách cho đá vào gạch hoặc cột nhà.

Theo họ, nếu học viên luyện thành công tuyệt chiêu này thì chỉ cần một cú đá là có thể “phang” gãy chân đối phương như chơi và họ sẽ hốt bạc, vì nhiều sàn đấu bất hợp pháp thường cá cược theo mức độ chấn thương của các võ sĩ!



Đồng tiền xương máu...

Chúng tôi đến thăm lò võ Jittigym - một trong những lò danh tiếng nhất tại Bangkok, nằm gần ga tàu điện ngầm Ratchadapisek. Chủ lò võ này là ông Jitti Damriram - cựu võ sĩ một thời vang bóng của Thái. Jitti Damriram từng lọt vào top 5 những tay đấm xuất sắc nhất trong giai đoạn 1978-1981.

Sau khi thiết lập kỷ lục với hơn 80 lần thượng đài toàn thắng ở những sàn nổi tiếng nhất Bangkok, Jitti Damriram quyết định giã từ sự nghiệp võ sĩ vào năm 1991, ông mở lò Jittigym gần đại lộ Khao San.

Đây cũng là một trong những lò đầu tiên tại Bangkok thu nhận học viên nước ngoài. Jittigym bắt đầu nổi tiếng với cái tên “International Muay (Muay quốc tế)” sau khi cho ra đời một số nhà vô địch đến từ châu Âu.

Ông Jitti Damriram cho biết Jittigym hiện có hơn 100 học viên. Khoảng 20% trong số này là học viên nội trú chủ yếu là người Thái đến từ các tỉnh, tuổi từ 5-15. Tùy theo sự tiến bộ của từng học viên, nhưng trung bình từ sáu tháng đến một năm, các học viên “nhí” sẽ được tung lên sàn đấu. Nơi đó, họ sẽ có cơ hội khẳng định tên tuổi và tài năng.

Một trận thắng sẽ giúp họ bỏ túi ít nhất 8.000 baht (khoảng 200 USD). Nếu bại trận, họ chỉ được một khoản tiền nhỏ gọi là “tiền công thượng đài”. Và dĩ nhiên, những kẻ bại trận sẽ khó tìm được chỗ đứng lâu dài trên con đường mưu sinh khốc liệt này.

Trong buổi chiều quan sát cảnh tập luyện tại lò Jittigym, chúng tôi rất ấn tượng với hai anh em nhà Somsak. Các em có đôi mắt sáng nhưng luôn ánh lên vẻ lì lợm của một đấu sĩ chuyên nghiệp. Sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo ở tỉnh Nakhorn Nayok, cách Bangkok hơn 120km, cha mẹ buôn bán hàng rong với khoản thu nhập ít ỏi không đủ nuôi con ăn học.

Họ đã gửi cả hai anh em cho thầy Jitti Damriram với phương thức “bán xác”, hy vọng một ngày nào đó con mình sẽ trở thành những đấu sĩ tên tuổi để giúp gia đình vượt qua cảnh nghèo. Người anh có biệt danh Dudt, 14 tuổi, học Muay Thái chưa đến một năm nhưng đã 12 lần thượng đài và kiếm hơn 10.000 baht (gần 300 USD). Em không tiêu xài riêng đồng nào cả, chỉ sử dụng một phần tiền đóng học phí, còn toàn bộ gửi về cho cha mẹ ở quê nhà.

Dudt tâm sự: “Buổi sáng em đến trường (Dudt đang học lớp 7). Em dành toàn bộ thời gian buổi chiều luyện Muay Thái. Những ngày luyện tập đầu tiên của em rất khổ cực. Có những lúc chân tay em đau buốt đến độ không thể cất bước đi hay cầm bút được. Nhưng em vẫn gượng dậy khi nghĩ đến cảnh dãi nắng dầm mưa buôn bán của cha mẹ ở quê nhà. Em muốn trở thành một võ sĩ chuyên nghiệp, nhưng giấc mơ xa hơn của em là được vào đại học”.

Không phải lúc nào Dudt cũng giành thắng lợi, lần đầu tiên khi được xuất hiện tại sàn đấu danh tiếng Rajadamnoen, em đã bị đối thủ hạ knock-out. Thân thể em bầm dập và thâm tím phải nằm liệt giường hàng tuần liền. Nhưng đồng môn của Dudt nói họ chưa bao giờ chứng kiến cảnh Dudt rên la, một phần vì đó là bản lĩnh của Dudt và một phần vì đó là đặc tính của Muay Thái. Người võ sĩ có thể đau đến tột cùng nhưng không bao giờ được kêu ca.

Còn bé Kao là học viên nhỏ nhất ở đây, em chỉ mới 9 tuổi, quê ở tận miền nam Thái Lan, giáp với Malaysia. Chúng tôi hỏi Kao vì sao thích Muay Thái, em chỉ cười: “Sẽ kiếm được nhiều tiền, mẹ bảo thế…”. Kao chỉ mới được gửi lên đây hơn một tuần, những bài tập đầu tiên mới chỉ là những điệu múa khởi động “Wai-kru” mà Kao rất thích, nhưng em đâu thể biết phía trước sẽ là con đường dài đầy máu và nước mắt…

Mời các bạn đón xem Phần 3: Câu chuyện của nhà vô địch Muay Thai chuyển giới vào 15h thứ Tư ngày 13/3/2013.

How to use Quote function:

  1. Select some text
  2. Click on the Quote link

Write a comment

Comment
(BBcode and HTML is turned off for anonymous user comments.)

If you can't read the words, press the small reload icon.


Smilies

February 2014
S M T W T F S
January 2014March 2014
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28