My Opera is closing 1st of March

Sức mạnh của Đám Đông!

, , ,

Sông Lam Nghệ An
QUAN ĐIỂM: 10 điều có thể sẽ được làm tốt ở trận 28/4/2013 trên sân Vinh.

1. Ước lượng thật kỹ sức chứa của sân Vinh để phát hành lượng vé phù hợp, vừa tăng thu cho CLB, vừa đảm bảo không có hiện tượng quá tải cho sân Vinh. Nên phát hành vé tới 85% hoặc 90% sức chứa của
sân.

2. Không thực hiện miễn phí vào cửa Khán đài C, D trận 28/4/2013 mà chỉ miễn phí đối với thương binh (áp dụng 100%) và học sinh sinh viên có chọn lọc
hoặc theo chỉ tiêu. Theo đó, cần bán vé (có thể vé 10.000 đồng hoặc 15.000 đồng vừa nhằm tăng thu trong giai đoạn khó khăn vừa hạn chế người hâm mộ đến sân tự do mất khả năng kiểm soát).

3. Thực hiện bán vé sớm 1 ngày và từ chiều Chủ nhật 28/4 không bán vé khu vực quanh sân. Điều này giúp cho người hâm mộ có kế hoạch sớm, ai không mua được vé nữa thì xác định ở nhà hoặc ngồi xem truyền hình theo nhóm. Ngoài ra, chiều 28/4 chỉ bán vé từ xa sẽ giúp các lực lượng an ninh sàng lọc đối tượng CĐV tốt hơn, tránh “vỡ” sân.

4. CLB gửi thông báo tới UBND phường, CA phường, nhờ lực lượng dân phòng và công an phường phối hợp tuyên truyền cấm các hộ dân kinh doanh dịch vụ trèo thang trái quy định (chỉ áp dụng các dịch vụ cho thuê thang máy).

5. Thực hiện soát vé 2 vòng kể từ chiều Chủ nhật 28/4/2013. Vòng ngoài là tại các chốt (phố, lối ngõ) vào sân vận động. Điều này sẽ tránh được hiện tượng chen lấn, xô đẩy trước cửa soát vé vào sân, đảm bảo
quyền lợi cho người đã mua vé.

6. Bố trí lực lượng lao công (5 đến 7 người) dùng nước lau sạch toàn bộ ghế nhựa Khán đài A trước 12h ngày 28/4. Điều này khẳng định chất lượng dịch vụ sân phải tương xứng với giá vé khách hàng mua, ngoài ra nâng cao hình ảnh chuyên nghiệp sân Vinh, kéo người hâm mộ đến sân nhiều hơn.

7. Sửa chữa hệ thống chiếu sáng, nước máy khu vực vệ sinh công cộng trong sân trước và trong thời gian diễn ra trận đấu. Đây là điều mà rất nhiều người hâm mộ phản ánh, đặc biệt là các khán giả tỉnh bạn khi
đến sân Vinh xem đá bóng.

8. Cấp tạm thời 05 thẻ đi lại trên đường piste sân cho 5 thành viên cốt cán của Hội CĐV tại Vinh nhằm hỗ trợ BTC trong việc quản lý CĐV trên khán đài.
Bởi vì chỉ có Hội CĐV mới hiểu tốt nhất tâm lý và hành vi khán giả trên khán đài.

9. Gửi yêu cầu tới lực lượng an ninh trên sân về việc giữ khoảng cách từ xa với khán giả, tránh những phản ứng mang tính “trấn áp” khán giả. Bởi vì, bất kỳ một phản ứng thiếu kiềm chế nào từ cán bộ an ninh, đều
có thể kéo theo tâm lý đám đông phản ứng dữ dội, dẫn đến phản ứng dây chuyền.

10. BTC sân và CLB cần làm việc với BCH Hội CĐV trước ít nhất 1 hoặc 2 ngày để chia sẻ các phương án quản lý dưới sân và trên khán đài, cũng như phối hợp lên kịch bản xử lý các tình huống phát sinh.

P/s: Cùng chia sẻ và cùng nhau mua vé sớm

Chỉ luyện tập thì không giúp bạn hoàn hảo, ...Russia Moves to Improve Its University Rankings

Comments

Minhcineenebo Monday, April 22, 2013 5:19:21 AM

Trí tuệ tập thể – sức mạnh của đám đông
August 7, 2012
maihongchuong Management Tips Leave a comment

Liệu một tổ chức có thể, hoạt động trong một môi trường liên kết và phụ thuộc như ngày nay, bỏ qua bối cảnh hệ sinh thái toàn cầu và vẫn mong đợi phát triển hưng thịnh? Các công nghệ mạng xã hội đang ngày càng nâng cao khả năng của doanh nghiệp tận dụng Trí Tuệ Tập Thể – nguồn tri thức và chuyên môn phân bổ rải rác của các cá nhân ở bên trong và bên ngoài ranh giới mỗi tổ chức. Ứng dụng kiến thức này có thể mang lại những lợi ích rõ rệt trong việc phát triển các sản phẩm và dịch vụ mới, chia sẻ những thực tiễn tốt nhất, phân phối công việc theo cách sáng tạo mới và dự đoán các sự kiện tương lai. Nghiên cứu đưa ra nhiều phương pháp Trí Tuệ Tập Thể, cách thức các tổ chức quyết định và chọn lựa đối tượng phù hợp cho mỗi hoạt động và phương thức họ đối phó với các rủi ro và thách thức thường thấy của phương pháp này

Tác giả: Eric Lesser, David Ransom, Rawn Shah và Bob Pulver

Viện Nghiên cứu giá trị kinh doanh IBM

Thông qua Viện Nghiên cứu giá trị kinh doanh IBM, Bộ phận Dịch vụ tư vấn kinh doanh toàn cầu IBM phát triển các thông tin chiến lược dựa trên số liệu thực tiễn dành cho các nhà quản lí cấp cao trong lĩnh vực quản lí công và tư nhân. Báo cáo này dựa trên nghiên cứu chuyên sâu của viện. Đây là một phần trong cam kết không ngừng củaDịch vụ tư vấn kinh doanh toàn cầu IBM trong việc cung cấp bản phân tích và tầm nhìn giúp các tổ chức nhận diện giá trị kinh doanh. Bạn có thể liên hệ với các tác giả hoặc gửi email tới iibv@us.ibm.com để biết thêm thông tin. Các nghiên cứu khác của Viện Nghiên cứu giá trị kinh doanh IBM có thể tìm thấy tại ibm.com/iibv

Tải file tại đâyCollective Intelligence VN
http://maihongchuong.files.wordpress.com/2012/08/collective-intelligence-vn.pdf

Minhcineenebo Monday, April 22, 2013 5:19:40 AM

Niềm tin của đám đông

4/1/2012 - 12:44:59 PM

(Tamly) - Niềm tin của đám đông ở những thời đại khác nhau, người ta nhận thấy thật khó để gọi tên và chỉ rõ đặc trưng của nó, chỉ biết rằng nó thật gần với tình cảm tôn giáo.


Chúng ta đã chứng kiến nhiều hành động của đám đông, trong đó không thiếu những hành động sẵn sàng hy sinh tính mạng của một số cá nhân. Vậy điều gì làm họ sẵn sàng hy sinh bản thân vì đám đông như vậy? Họ tin vào điều gì? Sức mạnh nào là bản chất của niềm tin trong họ?

Khi nghiên cứu sâu niềm tin của đám đông ở những thời đại khác nhau, người ta nhận thấy thật khó để gọi tên và chỉ rõ đặc trưng của nó, chỉ biết rằng nó thật gần với tình cảm tôn giáo. Tình cảm ấy mang đặc tính khá giản dị. Nó đơn thuần chỉ là sự tôn thờ một cá nhân được xem là có năng lực siêu việt. Cá nhân ấy gắn liền với những đặc điểm mang tính chất huyền bí đầy quyền năng. Vô thức, đám đông khiến cho cá nhân đó càng trở nên bí ẩn và quyền lực vô biên hơn khi họ trở thành những kẻ cuồng tín. Con người trong đám đông không chỉ theo và tôn thờ vị thần đó, họ còn đặt ra những khả năng tinh thần siêu tưởng cho vị thần đó bằng sự thuần phục của ý chí, sự cuồng tín cho vị thần của họ. Nó dẫn đường cho tư tưởng và hành động của họ.

Những niềm tin của đám đông thường mang tính ngu trung, cố chấp và ẩn chứa nhu cầu truyền bá bạo lực. Những người sáng lập ra tôn giáo biết cách áp đặt cho đám đông những tình cảm cuồng tín, làm cho con người đi tìm hạnh phúc trong sự tôn thờ, vâng lời sẵn sàng dâng hiến thân mình.

Như vậy, để điều khiển đám đông, người ta có thể dẫn dắt niềm tin của đám đông. Đây có lẽ cũng nên được xem xét như gợi ý tốt cho việc quản lý và kiểm soát đám đông.

Lâm Bình

Minhcineenebo Monday, April 22, 2013 5:20:22 AM

Cuộc cách mạng của Sợ Hãi (phần 1)



Tội ác lớn nhất của một triều đại không hẳn là đốt sách,
giết người hay làm cho đất nước trở nên nghèo khó,
mà là làm cho cả một dân tộc trở nên hèn nhát, ích kỷ và mê muội.

Vũ Đông Hà (Danlambao) - Nhìn lại mấy mươi năm, lột da, rướm máu chính mình để thấy bóng ma sợ hãi chế ngự cả một dân tộc như thế nào. Để không trách nhau là hèn. Để đừng mắng nhau là nhát. Để biết sẽ khó mà có một cuộc cách mạng dân chủ nếu sự sợ hãi vẫn tiếp tục là bóng ma lởn vởn trên đầu. Để biết tại sao mọi lời kêu gọi chỉ có được vài trăm người hưởng ứng, không đủ để tạo thành cơn sóng đổi đời. Để biết mọi kế hoạch đều bất khả thi nếu bước chân con người vẫn rụt rè và chôn cứng trong bốn bức tường hãi sợ.

Gần nửa thế kỷ với căn bệnh trầm kha này, liều thuốc nào có thể chữa trị được cho chúng ta? Đã đến lúc chúng ta phải tập trung ngậm ngãi tìm trầm, đi tìm, đi kiếm để sớm chấm dứt tình trạng đứng bên này bờ ảo vọng bằng đôi chân run mà cứ ước mơ đội đá vá trời, để những lời kêu gọi tha thiết nhất không chỉ dội lại như những tiếng vọng từ vực sâu...

I. Từ Điện Biên Phủ đến Sài Gòn

Khi mùi thuốc súng không còn phảng phất trong không gian lòng chảo Mường Thanh, khi những tiếng hò vang chào đón đoàn quân chiến thắng trở về thủ đô đã chìm lắng, khi những người nông dân tải gạo ra chiến trường đã về lại "xứ Đoài mây trắng lắm..., trở lại đồng Bương Cấn, về núi Sài Sơn ngắm lúa vàng..." (1) thì những người lãnh đạo đảng Cộng sản đối diện với một thử thách mới, gay go gấp ngàn lần cuộc chiến Điện Biên: giữ quyền và điều hành, xây dựng, phát triển đất nước.

Những câu thơ "Trên đất nước, như huân chương trên ngực / Dân tộc ta, dân tộc anh hùng! / Điện Biên vời vợi nghìn trùng / Mà lòng bốn biển nhịp cùng lòng ta..." (2) không là những câu thần chú làm nên cơm áo.

Những "Chiến sỹ anh hùng / Đầu nung lửa sắt / Năm mươi sáu ngày đêm / Khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt / Máu trộn bùn non / Gan không núng / Chí không mòn!" (2) không thừa trí tuệ để tự mình thảo nên một phương án thích nghi cho chính sách phát triển quốc gia.

Thiên tài quân sự của thời chiến không đương nhiên là lãnh đạo tài ba trong thời bình. Winston Churchill, Charles de Gaulle, Harry S. Truman - những người hùng ca khúc khải hoàng vào thời khắc sau cùng của Thế chiến thứ 2, trong thời bình chỉ để lại dấu ấn của những nhà lãnh đạo tầm thường. Vai trò của họ được lịch sử ghi nhận, nhưng thời của họ đã qua, nhường chỗ lại cho những người lãnh đạo tương lai, thích hợp cho bối cảnh và nhu cầu phát triển đất nước thời bình.

Tại Việt Nam, tham vọng cầm quyền vô thời hạn đã được thể hiện sau cuộc cướp chính quyền bằng những khẩu hiệu màu đỏ với những cụm từ "đời đời", "muôn năm", được bổ sung thêm bằng những "quang vinh", "vĩ đại". Tham vọng đó, nếu đặt trong nhu cầu xây dựng lại đất nước sau một thế kỷ mất độc lập, đã không thể đạt được bằng khả năng và trí tuệ của những người chỉ quen cầm súng, khoét núi, ngủ hầm, đào địa đạo và đầu óc chỉ được bồi dưỡng bằng giáo điều cộng sản. Đảng cộng sản Việt Nam phải bằng mọi cách để duy trì vai trò lãnh đạo lâu dài sau khi tiếng súng đã im hơi và tiếng óc ách từ bao tử đói của người dân đang trỗi dậy.

Từ đó, một cuộc chiến mới được dựng lên và trở thành sứ mạng của toàn đảng, được áp đặt lên toàn dân miền Bắc: Đấu tranh giai cấp. Kẻ thù không còn là những tên thực dân da trắng mà là những con người da vàng máu đỏ trong làng trong xóm. Phương án đã có sẵn, đã được tiến hành bởi những đồng chí đồng mộng đồng sàng từ phía "bên kia biên giới cũng là quê hương" (3). Những tên Hồng Vệ Binh một thời từng là thảo khấu trên con đường Vạn lý Trường chinh khi bị truy đuổi bởi Tưởng Giới Thạch được mời sang làm cố vấn. Ảnh Mao chủ tịch và Hồ chủ tịch được song hành treo lên "Bác Hồ ta đó cũng là Bác Mao" (4).

Cải cách Ruộng đất bắt đầu...

Cuộc cách mạng long trời lỡ đất "Giết, giết nữa đi bàn tay không phút nghỉ / Cho ruộng đồng lúa tốt thuế mau xong / Cho đảng bền lâu cùng rập bước chung lòng / Thờ Mao chủ tịch, thờ Xì ta Lin bất diệt." (5) được lệnh xuất quân.

Cho đảng bền lâu...

Chiến dịch vĩ đại để cấy những con vi trùng SỢ HÃI vào tim não của mấy mươi triệu người dân được khởi xướng.

Cho đảng muôn năm...

Vũ khí là những cái loa và miếng vải đen bịt mắt.

Chiến sĩ diệt thù và kẻ thù đều mang cùng một màu da, một dòng máu, cùng chia sẻ với nhau một nơi chôn nhau cắt rốn: nhân dân.

Những thành phần có khả năng đe dọa đến vai trò lãnh đạo của đảng qua đó bị loại trừ.

Khả năng lãnh đạo đất nước của đảng vinh quang không đo đạt bằng mức độ tăng trưởng mà bằng thành tích bao nhiêu "kẻ thù" bị tiêu diệt.

Con số người bị tiêu diệt trong cuộc cách mạng "long trời lỡ đất" không ai biết đích xác nhưng chắc chắn một điều: gần như toàn bộ lòng can đảm của một nửa phần đất nước từ dòng sông Bến Hải trở lên, mới ngày nào làm nên chiến thắng Điện Biên lẫy lừng, đã bị giết chết nội trong vòng 3 năm.

Từ đó, Đảng cộng sản xây dựng và củng cố guồng máy cai trị bằng những con vi trùng sợ hãi mỗi ngày một ăn sâu vào từng tế bào của người dân miền Bắc. Lởn vởn trên những cái đầu bấy giờ chỉ biết cúi xuống là những bóng ma...

Bóng chúng
đè lên
số phận
từng người
Em cúi đầu đi mưa rơi
Những ngày ấy bao nhiêu thương xót
Tôi bước đi
không thấy phố
không thấy nhà
Chỉ thấy mưa sa
trên màu cờ đỏ... (6)

Hai mươi năm sau. Sài Gòn được "giải phóng". Nhà văn nữ Dương Thu Hương ngồi khóc bên lề đường khi nhận ra rằng "nền văn minh đã thua chế độ man rợ" (7). Những người cộng sản một lần nữa phải đối diện với bài toán của 20 năm trước. Thời kỳ toàn trị do đó được mở ra và cuộc cách mạng long trời lỡ đất ngày xưa được thay thế bằng những chiến dịch "Học tập cải tạo" không biết ngày về, chính sách đổi tiền, chiến dịch X1, X2 “Cải tạo kinh tế tư bản chủ nghĩa” mà vẫn được quen gọi là “Đánh tư sản mại bản”, xua dân đi kinh tế mới để lấy nhà và tài sản của dân. Chỉ vài năm sau, từ một trung tâm công nghiệp lớn nhất Đông Nam Á, toàn bộ nền sản xuất của Sài Gòn bị tê liệt. Người dân Sài Gòn 300 năm trước đó chưa bao giờ thiếu gạo, sau khi giải phóng xong thì cái dạ dày của người dân thành phố được giải phóng khỏi gạo. (8)

Gần 1 triệu người Việt Nam bỏ nước ra đi, một cuộc di tản vĩ đại nhất trong lịch sử hơn 4000 năm của một dân tộc có truyền thống bám lấy quê cha đất tổ. Những thành phần ưu tú nhất của xã hội miền Nam phải đành đoạn lìa bỏ quê hương.

Miền Nam, 20 năm sau đã cùng với đồng bào miền Bắc cúi đầu trong nỗi sợ hãi triền miên. Thống nhất!


II. Sợ hãi - căn bệnh ung thư và di truyền

Gần 60 năm ở miền Bắc và 40 năm ở miền Nam, bầy vi trùng sợ hãi đã đục khoét vào từng phế phủ của dân tộc Việt Nam. Sợ đảng, sợ cán bộ, sợ lẫn nhau và sợ ngay cả ý tưởng độc lập của chính mình. Nỗi sợ bám theo năm tháng làm cho người ta phải tự đánh mất chính mình để có thể yên thân sống.

Những người cha, người mẹ cũng đã truyền lại cho những đứa con của mình những con vi trùng độc hại ấy. Truyền lại bằng chính thái độ sống của họ mà con cái chứng kiến từ lúc lọt lòng cho đến trưởng thành. Truyền lại bằng những lời "dạy bảo" tóm gọn trong triết lý sống tiêu biểu của thời đại búa liềm "khôn sống, dại chết". Hậu quả là những thế hệ thứ hai, thứ ba sau Cải cách Ruộng đất, sau Cải tạo Tư sản Mại bản đã coi đó là lẽ thường tình, một lẽ sống không có lẽ khác.

Ngoài đảng thì thế. Ở trong đảng, đồng chí sợ nhau. Con người nhìn nhau trong ánh mắt xoi mói. Phê và tự phê trở thành "văn hóa" đảng. Người ta sợ ngay cả khi không có gì xấu xa để tự khai và để chứng minh sự thành khẩn. Kẻ thù thực dân, đế quốc đã cút; cường hào ác bá địa chủ đã được đảng tuyên bố "đào tận gốc, trốc tận rễ" thì đã có ngay một kẻ thù mới: thế lực thù địch và tự diễn biến. Kẻ thù này vô hình nhưng hiện hữu khắp nơi và bất cứ lúc nào. Theo chiếc đũa trừ ma huyền diệu của đảng, mọi tư tưởng, mọi hành động của mỗi người - hợp lòng dân nhưng không theo ý đảng - đều do bóng ma kẻ thù này kích động, xúi dục, giựt giây.

Dân sợ đảng, đảng viên sợ đồng chí, cả nước đội lên đầu bảng hiệu "Đảng là cuộc sống của tôi" với sự sợ hãi triền miên.

Và cứ thế, hơn nửa thế kỷ trôi theo mưa sa trên màu cờ đỏ, đảng đã thành công trong sứ mạng biến đại khối nhân dân thành những con người ngoan ngoãn nhất, biết cúi đầu, câm miệng trước dối trá, bất công và tội ác. Khi bộ não đã bị đảng chiếm đoạt, tư tưởng bị dẫn dắt, con người đã trở thành nạn nhân dễ dàng nhất cho những tiểu xảo tuyên truyền, chính sách nhồi sọ, bưng bít thông tin. Sợ hãi, tê liệt, nhiều người đã trở thành mù quáng với những giả-dối-tưởng-là-sự-thật. Stalin, Lenin, Mao, Castro, Kim, Hồ… tất cả trở thành những ông thánh trong cái thế giới mà “sự thật” nằm trong tay đảng, trong tay những kẻ có toàn quyền sở hữu những cái loa cũng như cái giẻ vô hình bịt miệng nhân dân. Trong thế giới ấy, ngày xưa, và bây giờ vẫn còn, những đám khóc vĩ đại với những giọt nước mắt mù khi lãnh chúa qua đời nhưng sự nghiệp vẫn đời đời sống mãi từ những cái loa và khẩu hiệu.

Trong cái thế giới tê liệt vì sợ ấy, người dân như những con cừu non được dàn lãnh đạo cáo nhào nặn tâm hồn để lớn lên trở thành con (bị) lừa và sau đó là một con (đi) lừa những chú cừu trẻ thơ khác. Cuối cùng cừu, lừa, cáo chung chạ và thành một loài mới: loài sản. Trong không gian độc trị của loài sản ấy, lằn ranh phân định giữa nạn nhân và kẻ thủ ác cũng dần dà bị xóa mờ. Nhân dân Việt Nam chưa bao giờ góp phần vào quyết định chọn lựa ngôi sao vàng nằm trên lá cờ màu máu do đảng bắt chước từ các đồng chí "bên kia biên giới là nhà" nhưng đã đứng nghiêm trang và sẵn sàng hy sinh trước mảnh vải đã trở thành biểu tượng quốc gia. Đối với nhiều người, những gì có được ngày hôm nay là nhờ ơn bác và đảng chứ không phải bằng mồ hôi và trí tuệ của mấy chục triệu người. Lãnh tụ của đảng đã trở thành cha già muôn vàn kính yêu của cả dân tộc và là thước đo, chuẩn mực đạo đức trên mọi ngôn từ và diễn văn.

Cũng có những người không đui mù, cũng chẳng ngu dại, nhưng nỗi sợ hãi thâm căn cố đế, cộng với tính tinh ranh của loài sóc khi phải sống đời với cáo, đã biến hoá tinh thông thành những mợ két hát theo thuần thục nhất, những chú khỉ đu dây lão luyện nhất. Họ mau mắn tung hô thủ lãnh của đảng khi các đồng chí thả cho vài cọng cỏ rơm và thiếu điều quên ngay chính đồng chí này là người bao năm nay vừa ăn cắp, ăn cướp vừa đốt rụi cánh đồng cỏ xanh mướt đáng lý là của họ.

Cũng có khi, chúng ta như những con cừu - thành lừa - thành sản một ngày nào đó soi gương và nhận ra mình vốn dĩ là một con cừu bị lừa. Những đêm khuya trằn trọc đau đớn có đến, lương tâm tưởng đã ngủ quên có choàng thức giữa canh thâu. Thế nhưng khi con gà cất tiếng gáy, tiếng loa đầu ngõ vang lên thì chúng ta lại lồm cồm ngồi dậy và sống y lại cuộc sống đong đầy nỗi sợ của ngày hôm qua. Nhìn ra ngoài khung cửa, chúng ta sợ những chiếc áo vàng thấp thoáng và tiếng leng keng hình số 8. Nhìn vào gương, chúng ta sợ làm thất vọng, sợ làm rách thêm cái lương tâm vốn đã bị đảng xé rách toang theo năm tháng cuộc đời.

Trong cuộc đời với lương tâm rách bươn vì sợ hãi đó, xuất hiện một thái độ sống mới: thờ ơ - hay mackeno, theo danh từ thời thượng đã quá mùa. Thái độ sống đó, chủ động có ý thức hay nằm trong tiềm thức của mỗi người, đều là hệ quả của sự sợ hãi đã truyền kiếp hay vốn đã thành bẩm sinh. Thờ ơ với tất cả, không quan tâm với mọi sự, con người tự chích cho mình mũi thuốc vô cảm để không còn cảm giác gì nữa đối với những điều tồi tệ chung quanh. Khi sự quan tâm bị đóng nút chai thì ý tưởng phản kháng sẽ không thể tiết phát. Và như vậy không còn gì để sợ hãi, không làm gì để phải sợ hãi. Đó là giai đoạn sau cùng của căn bệnh ung thư mãn tính - sống không còn cảm giác.

Và đó là điều mà đảng muốn; ý muốn của những người không có khả năng điều hành đất nước nhưng muốn độc quyền lãnh đạo muôn năm. Vai trò lãnh đạo đó đã được xây dựng bằng máu và nước mắt của nhiều thế hệ, của cả đảng viên lẫn không đảng viên để phát tán căn bệnh ung thư thời đại búa liềm: Sợ. Vai trò đó tồn tại đến ngày hôm nay, không tùy thuộc vào khả năng phát triển đất nước mà nhờ vào gần 90 triệu người dân đã và đang được "thuần".

*

Nhìn lại mấy mươi năm, lột da, rướm máu chính mình để thấy bóng ma sợ hãi nó chế ngự cả một dân tộc như thế nào. Để không trách nhau là hèn. Để đừng mắng nhau là nhát.

Để biết sẽ khó mà có một cuộc cách mạng dân chủ nếu sự sợ hãi vẫn tiếp tục là bóng ma lởn vởn trên đầu.

Để biết tại sao mọi lời kêu gọi chỉ có được vài trăm hoặc vài ngàn người hưởng ứng, không đủ để tạo thành cơn sóng đổi đời.

Để biết mọi kế hoạch đều bất khả thi nếu bước chân con người vẫn rụt rè và chôn cứng trong bốn bức tường hãi sợ.

Gần nửa thế kỷ với căn bệnh trầm kha này, liều thuốc nào có thể chữa trị được cho chúng ta? Đã đến lúc chúng ta phải tập trung ngậm ngãi tìm trầm, đi tìm, đi kiếm để sớm chấm dứt tình trạng đứng bên này bờ ảo vọng bằng đôi chân run mà cứ ước mơ đội đá vá trời, để những lời kêu gọi tha thiết nhất không chỉ dội lại như những tiếng vọng từ vực sâu.

(còn tiếp)



Vũ Đông Hà
danlambaovn.blogspot.com


(1) Thơ Tố Hữu - Hoan hô chiến sỹ Điện Biên
(2) Thơ Quang Dũng - Đôi mắt người Sơn Tây
(3) Thơ Tố Hữu
(4) Thơ Chế Lan Viên
(5) Thơ Tố Hữu
(6) Thơ Trần Dần - Nhất định thắng
(7) Tôi khóc ngày 30 tháng Tư 75 vì thấy nền văn minh đã thua chế độ man rợ - http://www.vietthuc.org
(8) Giáo sư Đặng Phong - Những cơ hội bỏ lỡ và chặng đường phía trước http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2006/12/061226_dang_phong_interview.shtml

Minhcineenebo Monday, April 22, 2013 5:20:49 AM

Vũ Đông Hà - Cuộc cách mạng của Sợ Hãi (phần 2): Những viên gạch nền tảng

Chính trị - xã hội Thế giới
Vũ Đông Hà
Theo Dân Làm Báo

Tin liên quan:
Vũ Đông Hà - Cuộc cách mạng của Sợ Hãi (phần 1)
Cây đại thụ cũng phải lớn lên từ một hạt mầm yếu đuối
Hình ảnh sau cùng của một cuộc cách mạng là hàng trăm ngàn người, cả triệu người trên một quãng trường. Warsaw, Moscow, Prague, Manila, Belgrade, Tunis, Cairo... Chỉ thấy hình ảnh của những người can đảm. Không tìm ra được những khuôn mặt sợ hãi. Ôi! những dân tộc anh hùng và can đảm. Ôi! Dân tộc ta, sao mà hèn nhát!

Có thật như vậy không?

Sợ hãi không phải chỉ riêng ai

Những ngày trước tháng Hai năm 2011, trước thời khắc hàng trăm ngàn người đứng thẳng tại quảng trường Tahrir, đối diện với chiến xa và những họng súng lạnh lùng của bạo quyền Mubarak, người dân Ai Cập cũng đã sống trong nỗi sợ hãi triền miên.

Mật vụ của Mubarak không chỉ bắt người dân lên xe bus, đem về đồn công an và một ngày sau thả ra. Chúng tra tấn, dùng nhục hình, đôi khi bắt luôn cả vợ, hoặc chị, em, hay con gái và luân phiên hãm hiếp họ ngày đêm ngay trước mặt những người chống lại vua không ngai Mubarak.

Mật vụ của Mubarak không chỉ tra tấn người dân trong đồn kín; chúng tra tấn El-Sharkawi, một sinh viên kêu gọi dân chủ, ngay trên đường phố như là một hình ảnh bình thường, phổ thông, cố tình đập vào mắt người dân để quần chúng phải sợ hãi cúi đầu. El-Sharkawi không phải là trường hợp duy nhất của những năm dài bóng đêm Mubarak bao phủ.

Mật vụ của Mubarak không chỉ đem xe bus để chở tù mà còn dùng để cày nát lên thân xác người dân trên đường phố Cairo.



Trước mùa xuân 2011, độc tài Mubarak nắm trong tay guồng máy quân đội sẵn sàng bắn xả vào dân chúng và một nền công an trị tàn ác hàng đầu thế giới. Con cháu của những Pharaoh thật sự sống trong sự sợ hãi đến tê liệt trong một thời gian dài trước Mùa Xuân Ai Cập.

Những người hoạt động trẻ tuổi từ Miến Điện, Tibet, Trung Quốc, Ai Cập, Zimbabwe, Việt Nam... khi gặp nhau ở một thành phố nhỏ như Chiang Rai - Thái Lan hoặc tại thành phố xinh đẹp với những đại lộ rợp mát bóng cây cam như Seville - Spain đã than thở với nhau về nỗi sợ hãi đến hèn nhát của đa phần người dân của họ. Cuối cùng tất cả nhìn nhau và nhận ra rằng đó không phải là vấn nạn của riêng đất nước nào trong nhóm họ.

Năm ngoái, 2011, những sinh viên phản kháng Miến Điện gặp gỡ những thành viên lãnh đạo Phong trào Optor, những người đã thành công trong việc hạ bệ độc tài Slobodan Milošević tại Serbia và sau đó hỗ trợ cho nhiều cuộc cách mạng thành công khác trên thế giới, gần đây nhất là Ai Cập. Khi được hỏi "các bạn muốn học hỏi những điều gì?", K2, một lãnh đạo cốt cán của giới trẻ Miến Điện, người đã dự phần tổ chức và tham gia vào Cách mạng Màu vàng cam (Saffron Revolution) trả lời: "Chúng tôi muốn học cách huy động quần chúng và vượt qua sợ hãi."


Làm thế nào để người dân vượt qua sự sợ hãi vốn đã mọc rễ sâu qua nhiều năm dưới chế độ độc tài?. Câu hỏi riêng của mỗi người, mỗi đất nước nhưng lại rất chung cho những người cùng chia sẻ một lý tưởng - gỡ bỏ ách độc tài trên quê hương họ.

Đó cũng là bài toán cốt lõi mà Mohamed Adel (ảnh trái), một blogger lúc 20 tuổi và là thành viên của Phong trào 6 Tháng 4 (6th April Movement) mang theo khi anh cùng với một nhóm bạn đến thủ đô Belgrade - Serbia vào mùa hè năm 2009. Ở đó, những chàng thanh niên làm nên cuộc Cách mạng Mùa Xuân Ai Cập đã gặp những linh hồn của cuộc Cách mạng Tháng 10, 2000 của Serbia - Phong trào Otpor.

Điểm khởi đầu của một con đường

Hãy tưởng tượng bạn là Mohamed Adel của 6 tháng 4, hãy tưởng tượng bạn là Srdja Popovic, một trong những thủ lãnh của Otpor và đây là bài toán họ phải giải quyết:


Bạn sẽ làm gì để có được đám đông ấy, một đám đông bỏ lại sau lưng nỗi sợ hãi dường như đã ăn sâu vào tim não bởi chính sách cai trị độc tài trải qua nhiều năm tháng, nhiều thế hệ để bước ra khỏi nhà làm nên cuộc cách mạng?

Tuyên bố thành lập một tổ chức hoành tráng với đầy đủ đại diện sáng giá nhất của những thành phần khác nhau trong xã hội?

Đưa ra một lời kêu gọi hùng hồn và hay nhất trong lịch sử loài người?

Nếu chỉ đơn giản như thế thì lịch sử đã không phải mỏi mòn mong đợi để có một cuộc đổi đời.

Bởi vì những câu hỏi mấu chốt vẫn chưa thể trả lời được:

* Làm thế nào để biết rằng MỘT NGƯỜI - dù đó chỉ là một sinh viên, một blogger đã từng viết bài phê phán sai trái của nhà cầm quyền, hay một nhà thơ đã viết lên nỗi nhục của con người bị bịt miệng, hoặc là một thành viên của cộng đồng mạng đã viết cả trăm phản hồi, phụ họa kêu gọi mọi người đáp ứng lời kêu gọi... sẽ xuống đường hay ở nhà?

* Cách gì để biết rằng đây sẽ không chỉ là một loại "xuống đường trên mạng", hiện hữu khi máy còm được "logged-on", biến mất khi "logged-off" và đường phố vẫn vắng tênh?

* Làm sao để thay vì là chiếc xe bít bùng của công an chở nhóm biểu tình về đồn thì là hàng trăm chiếc xe chở hàng ngàn người đến trước quãng trường Ba Đình như đã xảy ra trước tòa nhà quốc hội tại Belgrade?

* Và với những người dân thầm lặng khác, những người không cần ai rao giảng về một giấc mơ công bằng vì cuộc đời họ chính là phiên bản của những bất công? Họ có hưởng ứng đơn thuần chỉ bằng một lời kêu gọi?

* Và sau đó sự việc tiếp nối sẽ như thế nào trong tiến trình dài hạn? Và thật sự có một "tiến trình" để có sự "tiếp nối" hay không?

* ...

Không trả lời được thì tất cả chỉ là một "chiến-dịch-không-có-kế-hoạch" và yếu tố thành công / thất bại là sự may rủi.

Đích đến của một cuộc đổi đời không thể dựa vào yếu tố cầu may.

Và không thể nào quên vẫn còn đó một guồng máy bạo lực khổng lồ, những đe dọa có thật to như tảng núi đè nặng lên vai mỗi con người khi đôi chân muốn bước ra khỏi nhà:


Sự can đảm dấn thân sẽ không có được; ngược lại - không chừng nỗi sợ hãi lại càng gia tăng bởi những động thái thuần hy vọng như ném viên đá qua bên kia tường mà không biết trúng vào đâu. Cùng lúc, guồng máy bạo lực kia lại biết rất rõ họ sẽ làm gì.

Hơn ai hết, Mohamed Adel của 6 Tháng 4 hiểu rõ chuyện này khi anh và các bạn hỗ trợ cho cuộc đình công của nhà máy dệt quốc doanh tại thành phố El-Mahalla el-Kubra. Anh và các bạn đã làm nên phép lạ trên thế giới mạng - trong vòng một thời gian cực ngắn đã huy động được hơn 70.000 người theo (follower) trên Facebook của nhóm. Nhưng cuộc đình công đã thất bại với nhiều thiệt hại bao gồm cả nhân sự. Những cuộc biểu tình dự phóng xảy ra khắp nơi đã tắt ngúm mau chóng.

Họ đã nhận thức được những điều gì sau đó?:

- Con số người tham dự hưởng ứng trong thế giới thật khác hẳn với những gì "thấy" được trước đó trên thế giới ảo.

- Những con người trên thế giới ảo biết rất rõ những gì mình muốn nhưng mơ hồ và khác nhau về những điều mình phải làm.

- Những người đứng ra kêu gọi không biết gì nhiều về chiến lược, chiến thuật, phương pháp và chiêu thức.

- Xuống đường trên mạng khác hẳn với xuống đường trên đường phố!

- Mạng xã hội là một công cụ thần kỳ để gầy dựng mạng lưới (network) để chuyển tải thông điệp và nối kết. Thần kỳ nhưng không là phép lạ. Cần nhưng không đủ.

Và vì thế Mohamed Adel đã lên đường sang Serbia để học hỏi kinh nghiệm làm cách mạng đường phố trong thời đại tin học.


Và vì thế, những người sinh viên trẻ tuổi như Mohamed Adel của 6 Tháng 4, như Slobodan Djinovic, Srdja Popovic (ảnh trái) của Otpor vào thập niên trước, từ ban đầu đã ngồi xuống, bỏ lại sau lưng những thói quen truyền thống, tư duy đóng khung, từ bỏ cách làm việc theo lối "mì ăn liền". Bắt đầu như một trang giấy trắng, họ đã từng bước nhỏ, bằng tinh thần khoa học và kiến thức lập kế hoạch hiện đại, tiến hành những công việc cụ thể nhất để giải đáp bài toán căn bản nhất:

1. Làm thế nào để thay đổi tư duy của số đông đang tin rằng tập đoàn cai trị phải ra đi, nhưng lại nghĩ đó là chuyện không thể thực hiện được hoặc quá nguy hiểm. Từ đó:

2. Làm thế nào để thuyết phục những người có lòng, quan tâm hiểu rằng không phải cứ như là một phép lạ, như là một-sự-xảy-ra-tức-thì khi thấy ở một quốc gia nào đó, hàng trăm ngàn người xuống đường - mà thật sự đó là kết quả của những chuẩn bị, xây dựng, phát triển qua nhiều năm tháng. Sau cùng:

3. Làm thế nào để những con người thụ động, hoài nghi, yếm thế, sợ hãi, tản mác trở thành những người cùng-nhau-tranh-đấu trên đường phố.

Những "làm thế nào" đó, những "công án" nền tảng này đã được giải toán bằng những chiến lược, chiến thuật, chiêu thức, phương thức (grand strategy, strategy, tactics, methods) theo một tiến trình có kế hoạch, khoa học (strategic planning, methodology) để từng bước xây dựng và phát triển sức mạnh quần chúng nhằm: làm cho "ta" mạnh, làm cho "địch" yếu.

Những "làm thế nào" đó không được giải trình bằng những diễn văn, tuyên ngôn và lời kêu gọi.

Đích đến của một cuộc cách mạng quần chúng

Mục tiêu sau cùng của cách mạng dân chủ là xóa bỏ độc tài. Tuy nhiên, đó là mục tiêu nhắm tới (đường dài). Ở mỗi kế hoạch mục tiêu trước mắt (ngắn hạn) là có thêm người tham gia; mỗi chuyển động xã hội, mỗi biến sự chính trị là thời cơ, là cơ hội để đưa ra những kế hoạch hành động nhằm có thêm người tham gia. Thời điểm chín mùi để đạt được mục tiêu sau cùng chỉ xảy ra khi lực lượng quần chúng có đủ lực để tạo nên tình trạng đột biến, bùng nổ. Lá cờ Dân chủ và khẩu hiệu Tự do đa phần được giương lên vào thời khắc sau cùng.

Sẽ không có một cuộc cách mạng tức thì. Sẽ khó để trải qua một đêm dài trong giấc ngủ SỢ HÃI mở mắt ra bỗng thành người CAN ĐẢM. Cuộc cách mạng của sợ hãi là một tiến trình có kế hoạch và nhiều chông gai. Một con đường luôn có điểm khởi hành và điểm đến và giữa chúng là một khoảng cách dài.

Kinh nghiệm của Otpor: ít ai thoát ra khỏi sự sợ hãi của mình CHỈ VÌ sau khi đọc một bài bình luận, một tuyên ngôn, một lời kêu gọi!

Đón đầu đi tắt, ăn xổi ở thì không thể thay đổi được vận mạng của một đất nước với 90 triệu người.

Làm thế nào để người dân vượt qua sự sợ hãi để có thể nắm lấy lại danh dự, và vận mạng đời sống của CHÍNH MÌNH trong cái chung là danh dự và vận mạng của TỔ QUỐC?

Làm thế nào?


Làm thế nào? và điểm khởi đầu...



Cafe Greenet - nơi khởi đầu của Otpor (ảnh VĐH)
Bước đầu tiên mà Slobodan Djinovic, Srdja Popovic đã làm là tìm những người đồng hành, dấn thân, có thể tin tưởng nhau và gắn bó nhau để trở thành những hạt nhân của Phong trào Otpor.

Bước thứ hai họ cùng nhau bỏ hết thì giờ để học hỏi những phương thức đấu tranh - từ của Mohandas Gandhi sang Martin Luther King đến Gene Sharp..., phối hợp với phương thức "Lượng giá Chiến lược" của Bob Harvey và mô hình lập kế hoạch hiện đại của các công ty. Họ không chỉ "đọc". Họ đã gặp Gene Sharp, Bob Harvey, đã ăn, đã ngũ với những kinh nghiệm thành công lẫn thất bại với nhiều xương máu của người đi trước. Cùng lúc, họ thẳng thắn đối chiếu những thất bại quá khứ.

Từ đó, bước thứ ba, họ đã tiến hành LẠI công cuộc đấu tranh bằng con số 10 người, khởi đi vào mùa thu năm 1998 tại quán cà phê Greenet, thủ đô Belgrade.

2 năm sau, từ con số 10 người ấy, Otpor có 70.000 thành viên trên khắp mọi vùng đất nước Serbia.

11 năm sau, Mohamed Adel và vài người bạn của anh trong 6 Tháng 4 theo bước Otpor. Chỉ 2 năm sau đó, thế giới có một cụm từ mới làm phấn khởi lòng người: Mùa xuân Ai Cập.

(Còn tiếp)

Vũ Đông Hà
danlambaovn.blogspot.com

Minhcineenebo Monday, April 22, 2013 5:21:10 AM

Vũ Đông Hà - Cuộc cách mạng của Sợ Hãi (phần 3) - Sức mạnh của đám đông

Chính trị - xã hội
Vũ Đông Hà
Theo Dân Làm Báo

Tin liên quan:
Vũ Đông Hà - Cuộc cách mạng của Sợ Hãi (phần 1)
Vũ Đông Hà - Cuộc cách mạng của Sợ Hãi (phần 2): Những viên gạch nền tảng

Ở nơi nào mà sự sợ hãi nhường bước cho lòng can đảm?: ĐÁM ĐÔNG.
Ở nơi đó và trong một khoảnh khắc kỳ diệu, một người có thể cảm nhận rằng có điều gì đó ý nghĩa hơn, to lớn hơn cá nhân đơn lẻ của mình. Mỗi tiếng hô rõ ràng dạn dĩ hơn, vang lớn hơn. Mỗi cánh tay vung lên rõ ràng mạnh mẽ hơn. Mỗi bước chân đi tới rõ ràng dứt khoát hơn. Con người có lúc cảm thấy mình dường như được chấp cánh. Nỗi sợ hãi hôm qua nhường bước cho lòng can đảm. Sức mạnh quần chúng. Cá thể đã chan hòa, đã TRỞ THÀNH đám đông. People Power. Hàng ngàn con người nhỏ bé, yếu đuối kết hợp lại đã trở thành một sức mạnh vô biên, đẩy lùi sợ hãi.

Nhưng làm thế nào để có 1 người vẫn còn nhiều sợ hãi + 1 + 1 + 1.... để có được hàng trăm ngàn người cộng hưởng xua tan bóng mây sợ hãi trong lòng mỗi người và có khoảnh khắc kỳ diệu ấy?


Câu chuyện hành trình muối của Mohandas Gandhi

Đạo luật "Thuế muối" của thực dân Anh ngăn cấm người dân Ấn Độ quyền sản xuất và buôn bán muối. Đó là độc quyền của người Anh. Vi phạm đạo luật này bị khép vào tội hình sự.

Mọi người dân đều cần muối. Đạo luật này ảnh hưởng đến đời sống sát sườn của TẤT CẢ nhân dân Ấn. "Bên cạnh nước và không khí, muối có lẽ là thứ con người cần nhất" - Mohandas Gandhi đã nhận xét như thế và đó là nền tảng để xác định đối tượng vận động cho chiến dịch "Satyagraha March" tạm dịch là "Hành trình Sức mạnh Sự thật".

Ngày 2 tháng 3 năm 1930 Gandhi gửi thư đến cho quan toàn quyền Anh tại Ấn, Edward Frederick Lindley Wood, công khai tuyên bố bắt đầu vào ngày 11 tháng 3 ông sẽ bất tuân đạo luật thuế muối; nơi ông thể hiện hành động bất tuân này là một làng biển mang tên Dandi, bên bờ Ấn Độ dương, cách nơi ông đang ở 386 cây số; hành động ông sẽ làm là vốc một nhúm muối - biểu tượng phản kháng của ông.

Ngày 12 tháng 3, sau khi gia hạn cho toàn quyền Anh thêm một ngày, Gandhi cùng với 78 thành viên bắt đầu hành trình dài 386 cây số từ Sabarmati đến nơi ông sẽ thể hiện hành động bất tuân luật. Toàn quyền Anh xem chuyện muối này là chuyện nhỏ, đòi độc lập mới là chuyện lớn. Cảnh sát Anh bình thản đón chờ để bắt Gandhi tại bãi biển Ấn Độ dương.


Đoàn người của Gandhi với y phục trắng cổ truyền, dừng lại ở những ngôi làng, thị trấn trên đường đi. Ở mỗi nơi ông Gandhi diễn thuyết, tấn công đạo luật muối là vô nhân đạo và đây là cuộc chiến đấu của những người cùng khổ. Dân chúng tiếp tế rau cải và nhiều người gia nhập hành trình muối của ông.

Hành trình 386 cây số của Gandhi đã được người dân Ấn của nhiều thành phố chứng kiến, ủng hộ. Những buổi mít tinh đông đảo xảy ra ở nơi ông dừng chân. Truyền thông thế giới hướng về "người đàn ông gầy gò nhỏ bé" đang được một đoàn người dài 3 cây số nhập dòng từ mỗi làng xã và mỗi ngày một tăng.

Tay không, chân đất họ tiến về bờ biển Ấn Độ Dương.

Ngày 5 tháng 4, 1930 Mohandas Gandhi và đoàn người lúc này đã vượt quá con số 50.000 đến bãi biển làng Dandi sau 23 ngày dài. 6:30 sáng, ngày 6 tháng 4, Gandhi vốc một nắm muối và công khai cùng với người dân Ấn thể hiện hành động bất tuân đạo luật của thực dân Anh. Biểu tượng lịch sử này đã dấy lên phong trào bất tuân phục với hàng triệu người dân Ấn chống lại những đạo luật muối.


Lúc ấy, Toàn quyền Anh chỉ biết nhìn và bất lực.

Đã quá muộn. Tại bãi biển Dandi không phải chỉ có mình ông Gandhi và vài người tùy tùng mà hơn 50.000 người Ấn không biết sợ hãi là gì. Đã quá muộn, cả nước Ấn, dân chúng Anh và thế giới đang chăm chú theo dõi và chấn động bởi những gì đang xảy ra tại bãi Dandi nhỏ bé, với người đàn ông nhỏ bé ỏ bờ biển Ấn Độ Dương.

Tất cả đều nằm ngoài dự đoán của toàn quyền thực dân Anh.

Tất cả đều nằm trong sự tính toán của Mohandas Gandhi.

Vũ khí duy nhất ông có khi ông ngồi trong ngôi nhà nhỏ ở làng Sabarmati là bộ óc chiến lược và sự khéo léo. Trên sân khấu chính trị, Mohandas Gandhi đã trình chiếu cho dân Ấn và thế giới thấy được sức mạnh khủng khiếp của quần chúng khi nó được chuẩn bị, tính toán bởi một chiến lược gia đại tài.

*
Mohandas Gandhi có lẽ sẽ khó thành công trong môi trường và bối cảnh VN ngày hôm nay nếu áp dụng 100% phương cách của hành trình muối. Trước cửa nhà ông sẽ có một đội ngũ công an của thực dân đỏ canh gác ngày đêm. Sẽ khó mà có được hành trình 23 ngày dài để từ 1 người trở thành một sư đoàn nhân dân nơi bờ biển cát.

Gần 70 năm sau, Mohandas Gandhi có lẽ cũng phải biến hóa chiến lược của ông nếu ông sống tại Serbia. Nhưng đã có 10 sinh viên đại học Serbia, rút tỉa những bài học tinh túy của ông để trong vòng 2 năm sau ngày khởi động, phong trào quần chúng của họ đã phát triển đến hơn 70.000 thành viên.


Tranh đấu đòi hỏi sự sáng tạo. Và chúng ta có thể học hỏi được từ nhà chiến lược vĩ đại này?

Trong kế hoạch hành trình muối của Gandhi có những điểm nền tảng:

Công khai thách đố bộ máy cai trị (đối phương) bằng một đòi hỏi dân sinh, vừa phải đối với kẻ cai trị, nhưng ảnh hưởng đến đời sống của đa phần dân chúng (chúng ta) và tạo sự quan tâm của truyền thông (dư luận thế giới) bằng một "kịch bản" một người nhỏ bé phản kháng lại cả một guồng máy cai trị khổng lồ. Trong toàn bộ kế hoạch ông đều có những chuẩn bị kỹ lưỡng nhắm vào 3 đối tượng ở trên: gia tăng sự tham gia của người dân, tạo thế khó xử cho bộ máy cai trị và tạo sự quan tâm hay đồng tình từ dư luận.


Mohandas Gandhi không/chưa đề cập đến mục tiêu sau cùng là độc lập dân tộc trong chiến dịch này. Thông điệp của ông ngắn gọn: Muối là nhu cầu sống của dân Ấn và người dân Ấn phải được quyền tự mình sản xuất và buôn bán muối.

Monhandas Gandhi không/chưa kêu gọi quần chúng Ấn đứng lên chống lại chính phủ thực dân. Ông chỉ kêu gọi CÙNG NHAU bất tuân MỘT đạo luật bất công đang ảnh hưởng đến đời sống của từng người dân Ấn. Ông hiểu được tâm lý còn sợ hãi của dân ông.

Hiểu rõ đối tượng vận động, vận động để làm chuyện gì, mức độ phản kháng của người dân và phản ứng của đối phương lẫn dư luận... tất cả đều được tính toán để người dân vượt qua sợ hãi và tham gia.

Về mặt chiến lược: Monhandas Gandhi đã tạo ấn tượng cho toàn quyền Anh là "trận chiến đối đầu" với ông và 78 thành viên của ông sẽ xảy ra tại bờ biển Ấn Độ dương. Trên thực tế, Gandhi đã bắt đầu trận chiến ngay từ lúc ông ra khỏi nhà. "Mặt trận" thật sự của ông là những thị trấn, làng xã đi qua để ông ra quân phát triển thành hàng ngàn người trước khi đến "mặt trận miền biển". Trong suốt 23 ngày người dân "ra quân không thấy bóng quân thù". Họ bớt đi sự sợ hãi và nhập dòng. Sự sợ hãi giảm xuống theo tỉ lệ nghịch với con số gia tăng của đám đông. Đó là bí quyết của ông để từ đạo quân 78 người tăng lên 50.000 người.


Về mặt huy động quần chúng: Lời kêu gọi của Mohandas Gandhi chính là đôi bàn chân của ông. Người dân Ấn bước theo vết chân của ông trên hành trình dài 386 cây số và khát vọng của đích đến không phải là khát vọng của riêng ông, không phải là những điều to lớn, vô hình mà là nhu cầu hàng ngày, sát sườn, thấy được và sự bất công rõ rệt thể hiện bằng một nhúm muối nhỏ bé.

Hành trình Satyagraha đi qua 4 khu vực dân cư và 48 ngôi làng. Ở mỗi nơi, Gandhi gửi thành viên đến trước để nghiên cứu tình hình. Ở mỗi nơi, kế hoạch tuyển mộ người đã có sẵn, những hoạt động tại chỗ đều đã lên kế hoạch, và những chương trình khai thác truyền thông cũng đã được chuẩn bị.

Tại làng Aslali đầu tiên ông dừng bước, ông nói chuyện với 4.000 người, vận động sự gia nhập của dân làng, và những quan chức người Ấn tuyên bố chấm dứt hợp tác với nhà nước thực dân. Làng Aslali là bàn đạp quan trọng tạo trớn cho những chặng kế tới. Đó là chiến thuật của ông để từ đạo quân 78 người cuối cùng tăng lên 50.000 người.


Về mặt xây dựng biểu tượng: Trên hành trình muối này, người ta thấy một đoàn người màu trắng dài 3 cây số. Đó không phải là một ngẫu nhiên là một tính toán chiến lược của một người đã sống cách đây gần thế kỷ. Sức mạnh của quần chúng thể hiện ở sự đồng nhất, hình ảnh đồng đội của một đạo quân nhân dân. Mỗi cá nhân có cảm giác mạnh mẽ là một phần tử của đám đông hợp nhất. Khi đó, nỗi sợ hãi riêng tư của mỗi người đã được sự cộng hưởng của đoàn quân biến thành lòng can đảm. Và hình ảnh đạo quân đồng nhất màu trắng của y phục cổ truyền Ấn đó cũng tạo nên sự sợ hãi từ phía cầm quyền. Ngày 6 tháng 4 - ngày đánh dấu bất tuân phục - cũng được chọn lựa vì ý nghĩa của nó. Đó là ngày đầu tiên của "Tuần lễ Quốc gia".

Về mặt khai thác truyền thông: Nhiều tuần trước khi bắt đầu hành trình, Gandhi liên tục gửi thông tin đến truyền thông Ấn và thế giới. Với nhiều kịch tính trong ngôn ngữ, ông tạo nên sự hồi hộp theo dõi những gì sẽ xảy ra. Biểu tượng đoàn người màu trắng đã trở thành những tấm ảnh lạ và đẹp được các báo cho lên trang nhất và truyền thông thế giới đã trở thành những con mắt "cú vọ" vô tình tiếp tay ông theo dõi "những người Ăng Lê có truyền thống quý phái - gentlemen" sẽ phản ứng ra sao. Toàn bộ hành trình muối đã được Mohandas Gandhi chu đáo dàn dựng như một vở kịch vĩ đại buộc truyền thông Ấn Độ, Âu châu và Hoa Kỳ phải chạy theo để đưa tin. Mọi hành xử, trấn áp của tập đoàn thực dân Anh đối với ông và quần chúng sẽ được cả thế giới biết đến.


Về mặt thực lực cốt lõi: Gandhi khởi hành với 78 thành viên. Họ là những "ashram" thân cận nhất của ông. Đây là thông điệp quan trọng và là nhu cầu căn bản cho việc tiến hành một kế hoạch, hoặc xây dựng một phong trào: Muốn có một đám đông hàng ngàn người thì người lãnh đạo phải có khả năng thuyết phục vài chục người để hình thành nên một tập hợp nòng cốt. 78 thành viên này lịch sử không nhắc nhiều đến tên tuổi nhưng chính là con tim và linh hồn của hành trình muối mà trong đó Mohandas Gandhi là bộ óc thần kỳ. Không có họ và chỉ có mỗi Gandhi, lịch sử nước Ấn chưa chắc đã có được hành trình muối để ghi lại.

Thế đánh và mục tiêu:


Mục tiêu của Mohandas Gandhi khi bốc một nắm muối thể hiện hành động bất tuân điều luật vô lý của thực dân Anh? Thực dân Anh ban đầu nghĩ đó là mục tiêu thách đố của ông. Người dân Ấn ban đầu cũng tưởng đó là mục tiêu của ông và nó đáp ứng với khát vọng đời sống của họ. Nhưng không, đó chỉ là chiêu thức cho một mục tiêu ngắn hạn hơn là mục tiêu tối hậu. Bằng kế hoạch tinh vi, khéo léo, đầy trí tuệ, Gandhi và những thành viên của ông đã từng bước mở cho người dân Ấn một mục tiêu cao hơn: danh dự của người dân Ấn. Hành trình muối của ông đã đánh thức cả dân tộc Ấn. Và đó là mục tiêu CHIẾN LƯỢC (dài hạn) của ông. Với CHIẾN THUẬT (ngắn hạn) của ông, trong vòng 23 ngày và 386 cây số miệng nói chân đi, thành viên của ông đã từ con số 78 nâng lên con số 50.000 tại bãi biển Dandi. Và đó là tập hợp những con người hành động, nhân tố nền tảng của công cuộc vận động toàn dân giành lại độc lập cho Ấn Độ.

*

Slobodan Djinovic - Phong trào Otpor - ảnh VĐH
Theo thói quen, chúng ta thường chú trọng nhiều vào ước muốn thể hiện qua cái gọi là mục tiêu. Tuy nhiên, ở mỗi giai đoạn của một tiến trình tranh đấu lâu dài, ước muốn không tự nó làm nên thành quả. Như Slobodan Djinovic, một thành viên sáng lập Phong trào Otpor chia sẻ khi gặp nhau ở Belgrade "Hãy tập trung vào khả năng và đừng tập trung vào ước muốn".

Xây dựng khả năng, gia tăng thành viên, mở rộng network, đào tạo kiến thức... là mục tiêu thật sự cho từng chiến dịch ngắn hạn trong giai đoạn đầu. Mỗi tiến trình của công việc luôn luôn đặt câu hỏi: Việc này sẽ giúp có thêm bao nhiêu người? Kết quả của kế hoạch có tạo NỀN TẢNG để mở rộng sự tham gia hay chúng ta lại bắt đầu lại từ đầu mỗi lần trong tương lai?...

"Đôi khi công việc là phương tiện để tìm kiếm sự tham gia": Kế hoạch này có những CÔNG VIỆC để nó là cơ hội cho một số bạn tham gia, lãnh trách nhiệm?

"Đôi khi công việc là cơ hội để gia tăng kiến thức": Mỗi thành viên học hỏi được gì sau khi làm những việc này?

"One at a time revolution - and it's a revolution of number" - Hãy làm cách mạng với từng người một và đó là cuộc cách mạng của con số người" Slobodan Djinovic, người lãnh đạo phong trào Otpor thành công, sau đó sang Georgia hỗ trợ phong trào Kmatra! với Cách mạng Nhung, và cuộc Cách mạng Cam tại Ukraine, đã chia sẽ bí quyết thành công của anh như vậy.

Mọi việc làm dù mục tiêu cao cả đến đâu, dù có gây được khó khăn cho bộ máy độc tài, nhưng sau đó vẫn chừng đó một nhúm người là một kế hoạch thất bại. Một việc làm dù được dư luận ca ngợi đến đâu (hào hùng, can đảm, nhiệt tình, yêu nước...) nhưng sau đó gây thêm sự sợ hãi trong quần chúng cũng không nên xem là một thành công. Làm thế nào để người dân vượt qua sợ hãi để tham gia mới là mục tiêu, mới là thành công, mới là chiến thắng.

Bài học của Gandhi, giúp được gì cho chúng ta khi đối chiếu với những gì đã được thực hiện tại Việt Nam? Câu hỏi này dành chung cho những người đặt trọng tâm, thì giờ, công sức vào việc chuẩn bị, lập kế hoạch, xây dựng thực lực và không rành viết tuyên ngôn.

Minhcineenebo Monday, April 22, 2013 5:32:04 AM

SLNA FC - Hội CĐV SLNA
Ở đâu có họ, ở đó có sự kịch tính và hấp dẫn đến tột cùng. Hãy nhìn những dòng người chảy qua các con phố khi SLNA thi đấu để thấy mừng cho bóng đá Việt Nam! Rằng, tình yêu của người hâm mộ xứ Nghệ có thể làm nóng bầu không khí bóng đá ở khắp các sân cỏ Việt Nam.

SLNA FC - Hội CĐV SLNA
Vì sao Đại Lộ Đông Tây kẹt xe?

Đại lộ Đông-Tây dài 21,9km có điểm đầu là nút giao Tân Kiên (huyện Bình Chánh) và điểm cuối là nút giao Cát Lái đi qua 8 quận, huyện. Đường khá rộng được chia 4 làn đường riêng biệt nên chỉ trừ dịp lễ Tết thì mới có tình trạng kẹt xe. Tuy nhiên, hôm qua các fan SLNA đã làm nên điều chưa từng có khi đoàn diễu hành với hơn 3000 CĐV, kéo dài đến 2km.

Như đã thấy ( ảnh dưới), cứ tới mỗi ngã tư ( đại lộ khá ít ngã tư) anh em tình nguyện viên lại xuống xe hướng dẫn anh em đi đúng làn đường. Dẫu rằng có đôi lúc do quá đông không thể kiểm soát, đôi lúc đi lấn tuyến, song đó là điều không thể tránh khỏi khi lượng người tham gia quá đông.

Chúng tôi rất vui vì anh em đã ý thức được việc đội nón bảo hiểm, không vượt đèn đỏ và trên hết chuyến đi đã thành công khi không xảy ra sự cố tai nạn nào đáng tiếc.

Minhcineenebo Monday, April 22, 2013 5:33:57 AM

HỘI CHỨNG " ĐÁM ĐÔNG "



"Một cậu bé đang đi trên lề đường bỗng dừng lại, ngửa mặt lên trời. Có 1 vị giáo sư đi tới, thấy thế cũng ngạc nhiên dừng lại, ngước mắt nhìn theo. Rồi 1 bà đứng tuổi đi ngang qua cũng làm y như vậy; 1 người, rồi 1 người nữa… Lúc cậu bé cúi xuống , quay ngang quay ngửa, ngạc nhiên khi thấy cả chục người đứng chung quanh mình, cậu hỏi :"Ủa ! Các ông các bà cũng bị chảy máu cam như cháu sao ? ".

Câu chuyện vui đã nói lên phần nào cái gọi là hội chứng "đám đông ". Chúng ta thật dễ bắt chước, dễ nghe theo, dễ nói theo đám đông…Cứ đám đông là "có lý ", là "đủ mạnh" để thuyết phục, để đè bẹp. Chúng ta dễ dãi nhưng đám đông cũng dễ dãi, dễ bị kích động, dẫn dắt. Cách đây gần 2000 năm, đã có một đám đông reo hò đón Vua Giêsu vào thành Giêrusalem ( Palestine ), rồi cũng chính đám đông cuồng nhiệt này đòi đóng đinh Ngài vài ngày sau đó. Sức mạnh của đám đông thật đáng sợ, nhất là khi nó trở thành mù quáng. Và đáng sợ hơn nữa khi chúng ta không tự chủ được mà bị cuốn theo, bị chi phối. Vì sợ người ta nhìn, người ta nói, con người bị "vong thân ". Nói theo ngôn ngữ của triết gia Heidegger ( Đức): con người trở thành "nô lệ " cho "đế quốc người ta " ( L'Empire "On" ), họ đeo "mặt nạ ", đánh mất bản thân mình. Phần chúng ta hôm nay, liệu bạn có dám thành thật với chính mình cho dù có làm người khác thất vọng không? Bạn có dám bảo vệ chân lý cho dù có phải "đi ngược chiều " với cả một đám đông vô lý không ? Đây không phải là vấn đề sống lập dị hay là chơi trội, cho bằng sống đúng phẩm cách con người giữa đám đông và cho đám đông. Ở đây, chúng ta trở lại thái độ điềm tĩnh của Đức Vua Giêsu, Ngài yêu đám đông nhưng không lệ thuộc đám đông, bình thản tiến bước giữa những lời hoan hô cũng như đả đảo để sống yêu thương đến tận cùng, để hận thù và sự dữ bị đánh bại, cho dù chúng có đông đến đâu và mạnh đến đâu. Tuy nhiên, với chúng ta, việc sống yêu thương và thành thực quả không dễ dàng, vì con người vốn có khuynh hướng nghiêng theo những gì dễ dãi, bề ngoài, hùa theo người khác, hơn là đi vào nội tâm, sống trung thực với chính mình, có lập trường nhất định.

Thường thì chuyện sống theo đám đông và đánh mất mình, được khởi đầu từ những điều rất nhỏ : thấy 1 việc không ổn mà chúng ta cũng cứ làm với những lý luận như :" Thôi thì vì nể mặt ", " Chỉ làm lần này nữa thôi ", "Ai cũng làm vậy cả mà "… Làm chúng ta ngày càng lún sâu hơn, lương tâm càng lúc càng bớt dằn vặt hơn. Rồi sự sợ hãi vì đã làm sai, vì sợ đám đông, làm cho đám đông ngày càng trở nên đáng sợ, chi phối cuộc sống, biến chúng ta thành những người làm việc qua quýt, vô trách nhiệm, làm dở mà nói hay, mánh mung kiếm lợi, a dua để được yên thân… Nếu lỡ ra có bị đánh giá hay phải tự trách thì cũng nhận tội cách tổng quát như : thiếu ý thức chung, hiểu biết giới hạn, suy nghĩ chưa tới… Rồi quay ra đổ lỗi cho hoàn cảnh, cho đám đông : "Đây là lỗi của người khác…Tại kỷ luật tập thể chưa chặt chẽ …". Làm như mình vô tội, hoàn toàn không có chút trách nhiệm nào. Đó phải chăng là điều xã hội mong đợi nơi bạn và tôi ?

Không ! Cho dù xã hội có "xuống dốc " đến đâu cũng vẫn mong có những con người tốt đẹp như bạn, dám xây dựng cuộc đời. Những người dám tự mình suy nghĩ chứ không nghĩ theo đám đông đôi khi cuồng tín, họ dám nhìn nhận những giá trị chân thực nơi con người và công việc, việc nào cần làm trước, người nào cần tin tưởng, lúc nào cần lên tiếng cho dù là những tiếng đơn độc trong sa mạc không được vỗ tay. Rồi còn phải nghe và phải "không nghe "những lời đầy thành kiến của dư luận để biết đúng sai, để đi đến tận căn nguyên "tại sao "mà giải quyết sự việc thật đúng đắn và hợp lý. Bạn phải thật sự tin tưởng vào mình, không như 1 người tự tôn,nhưng như 1 người bản lãnh, dứt khoát không do dự, dám lựa chọn, dám sống và thực hiện những lựa chọn của mình. Bạn sẽ không đánh giá một người khác chỉ đơn thuần vì nghe đám đông đánh giá; bạn thà mang những hiểu lầm và tiếng xấu hơn là phản bội con người thực của mình đầy phẩm cách sáng ngời. Hãy nhớ rằng : xấu hay tốt không chỉ do người ta nhận xét, hãy tự hỏi lòng mình là xấu hay tốt khi nói một lời, khi làm một việc gì cho người khác, đó mới là con người chân chính, không bị ảnh hưởng bởi tiếng khen chê của hội chứng "đám đông ".

Người ta thường nói đùa: dư luận nhiều khi là mớ "luận dư ", chắc bạn nhớ chuyện hai cha con ông lão dắt lừa ra chợ bán. Có người thấy thế bĩu môi:"Có lừa mà không chịu cưỡi, thật là khờ khạo ". Ông lão nghe vậy liền đặt đứa con lên lưng lừa; đi một đoạn, gặp một bà lão chê bai :"Thằng con khoẻ mạnh thế kia mà lại để ông bố già nua đi bộ, thật bất hiếu ". Ông lão bèn bảo con xuống cho mình ngồi, lại có anh nông dân thấy và nói :"Lão già không biết xấu hổ, ngồi vênh mặt trên lưng lừa, bắt thằng con tội nghiệp đi bộ ".Ông lão bèn nghĩ ra cách vẹn toàn : cho thằng con cùng ngồi với mình trên lưng lừa . Gần đến chợ, lại có đám người chỉ trích :"Hai cha con lão này thật ác độc, con lừa gầy yếu thế kia mà phải chở nặng, muốn để nó chết bẹp à ? "Ông lão thở dài nói với con :"Ở sao cho vừa lòng người, thôi cha con mình dắt lừa đi bộ vậy ". Nếu là bạn, bạn nghĩ sao ?

Dĩ nhiên, có nhiều lúc đám đông cũng có lý, khiến chúng ta phải tôn trọng lời nói của đa số và dẹp bỏ sự chủ quan của mình (điều này sẽ nói trong bài tới ). Nhưng khi đã phân rõ phải trái với lương tâm trong sáng, bạn hãy can đảm thực thi những giá trị nhân bản, hãy làm cho con người được tôn trọng và nâng cao, bạn sẽ là người đầy đạo đức trong xã hội tươi thắm tình người.

Và để dám nghĩ , dám nói, dám tin, dám làm; bạn hãy cố gắng thoát khỏi ảnh hưởng "một chiều " của đám đông, chúng ta không coi thường nhưng cũng đừng quá coi trọng đến độ sợ dư luận. Khi bạn làm một việc gì mà không vì sợ lời chỉ trích hay vì cần lời khen tặng của đám đông, họ lại kính nể bạn, vì bạn không là nô lệ mà sống như một người tự do, có thể đem sức mình xây dựng những gì tốt đẹp nhất cho cuộc sống con người .




Hoài Nam
15-03-2004

Minhcineenebo Monday, April 22, 2013 5:34:29 AM

Tâm lý nhân sự
TẬN DỤNG SỨC MẠNH ĐÁM ĐÔNG
Tận dụng sức mạnh đám đông được hiểu là quá trình sáng tạo mở, dựa trên ý kiến cộng đồng. Theo đó, công ty sẽ công khai trưng cầu giải pháp cho vấn đề hay khó khăn đang gặp phải, phần việc trước nay thuộc trách nhiệm của nhân viên trong công ty. Hưởng ứng lời kêu gọi này, những tình nguyện viên từ khắp nơi sẽ gửi giải pháp về công ty. Phần thưởng dành cho họ có thể là cơ hội được vinh danh, một khoảng tiền tượng trương hay trong một số trường hợp là được chia lợi nhuận. Đổi lại, công ty sẽ có được giải pháp sáng tạo, thông minh, nhanh chóng và có thể mất ít chi phí hơn so với giao phó cho một nhóm hay một cá nhân chuyên trách. Chính vì thế, theo Stephen Benson, Giám đốc Điều hành của Innovation Exchange, website hỗ trợ hoạt động tận dụng sức mạnh đám đông của các công ty trong danh sách Fortune 500, "những công ty nhỏ không được bỏ lỡ cơ hội này

Cũng theo Benson, việc tận dụng sức đám đông tạo ra sân chơi bình đẳng, giúp các doanh nghiệp nhỏ không phải loay hoay tìm cách thuê nhân sự giỏi, gắng sức xây dựng phòng thí nghiệm tối tân cũng như nỗ lực tạo lợi thế tiên phong trong mọi hoạt dộng. "Nhờ nó, các công ty nhỏ có thể tiếp cận những nhân tài mà họ không tài nào thuê nổi, cũng như tận dụng nhiều thông tin quý báu để tiến hàng cải tổ để vượt qua tình hình kinh tế khó khăn", ông nói thêm.
LỢI ÍCH CỦA VIỆC TẬN DỤNG ĐƯỢC SỨC MẠNH ĐÁM ĐÔNG

Có thể kể đến một số lợi ích của việc tận dụng sức mạnh đám đông như sau:



Lợi nhuận lớn: Một số minh chứng rõ ràng cho điều này là Threadless, công ty sản xuất áo thun có trụ sở tại Chicago (Mỹ), đã thành công trong việc tận dụng sức mạnh đám đông vào thiết kế các mẫu áo. Năm 2007, bất kỳ ai truy cập vào Threadless.com cũng như có thể bình chọn mẫu áo yêu thích và sau đó, mẫu yêu thích nhất sẽ được sản xuất để bán ra thị trường. Nhà thiết kế thắng giải sẽ nhận được 2.000 USD tiền mặt, giấy chứng nhận kèm phần quà trị giá 500 USD.

Đáp ứng kỳ vọng của khách hàng: Theo Jeff Howe, người được cho là cha đẻ của thuận ngữ "tận dụng sức mạnh đám đông", đồng thời là tác giải quyển Crowdsourcing: Why the power of the Crowd is Driving the Future of Business (Tận dụng sức mạnh đám đông sẽ dẫn lối cho tương lai của ngành thương nghiệm), khách hàng ngày muốn có tiếng nói trong sản phẩm mà họ tiêu thụ. Do vậy, Amazon và You Tube là 2 công cụ tham khảo mua hàng phổ biến đặc biệt trong kỷ nguyên này.

Tận dụng hay là bị tận dụng: Hầu như bất cứ nhà bán lẻ hoặc nhà cung cấp dịch vụ nào cũng cũng xuất hiện trên internet, dù họ có website riêng hay không. Đó là nhờ sự bùng nổ của các loại trang web như Yelp, Citysearch, TripAvisor và Angie's Lish, nơi người tiêu dùng có thể đánh giá xếp hạng và bình luận về các công ty. Dù không khai thác những trang web này, bạn vẫn sẽ bị chúng khai thác. Hay nói như Josiah Mackenzie, Giám đốc Điều hành công ty marketing Gradigio ở San Francisco (Mỹ): "Các công ty không thể lựa chọn tham gia hay không tham gia vào các hoạt động tận dụng sức mạnh đám đông. Người ta vẫn nói về họ dù thích hay không".

CÁC LOẠI HOẠT ĐỘNG TẬN DỤNG SỨC MẠNH ĐÁM ĐÔNG

Trong quyển sách của mình, Howe đã giới thiệu 4 loại hoạt động tận dụng sức mạnh đám đông gồm: Huy động trí tuệ, huy động khả năng sáng tạo, huy động kiến thức bình chọn và huy động tài chính.

Huy động trí tuệ: Nhím này được thực hiện với giả định rằng nhận xét của số đông sẽ chính xác hơn cá nhân. Có thể lấy Spicework làm ví dụ.

Spicework là công ty phần mềm ở Texas (Mỹ), chuyên phát triển một tiện ích miễn phí cho phép giám đốc công nghệ thông tin của những doanh nghiệp nhỏ quản lý tất cả phần cứng và phần mềm họ sử dụng. Sản phẩm của Spicework cho phép người dùng đánh giá hiệu quả và đề xuất các phải pháp cải tiến. Nhờ đó, chỉ sau hơn 2 năm, sản phẩm Spicework có hơn 500.000 người sử dụng và phiên bản thứ 10 đã ra đời với doanh thu đáng kể. "KHách hàng nay đòi hỏi được lắng nghe, bằng không, họ sẽ rời bỏ bạn", Scott Abel, Giám đốc Điều hành Spicework, cho biết.

Huy động khả năng sáng tạo: Nhóm này đã mang đến thành công cho một số công ty, trong đó phải kể đến Threadless (đã nói ở trên) và 99 Designs. Đây là trang web mà bạn có thể đăng nhu cầu thiết kế logo, danh thiếp hay website. Lợi thế lớn nhất là trong thời gian ngắn bạn có nhiều thiết kế chất lượng để lựa chọn nhưng cần nhớ rằng, thù lao công việc này phải luôn thỏa đáng.

Huy động ý kiến bình chọn: Việc này giúp bạn thu thập ý kiến đánh giá về một ý tưởng hay sản phẩm sẵn có, như trường hợp của Spiceworks, ý tưởng cải tiến tốt xuất pháp từ bình chọn của người sử dụng. Hãy tận dụng công cụ khảo sát thị trường miễn phí nhưng hiệu quả này để thay đổi doanh nghiệp.

Huy động tài chính: Việc này nhằm kêu gọi công chúng hỗ trợ tài lực cho các dự án mà họ tin tưởng như tài trợ một bộ phim độc lập, một tờ báo hay tiếp quản một đội bóng. Điển hình là trường hợp hội cổ động viên MyFootball Club đã cùng nhau mua lại câu lạc bộ bóng đá Ebbsfleet United của Anh với gia 700.000 bảng Anh hồi năm 2007. Tuy nhiên, bạn phải minh bạch vì ai cũng muốn biết tiền đóng góp của mình bằng những kết quả củ thể.

TIẾNG NÓI TỪ TRẢI NGHIỆM THỰC TẾ

Mervis Diamond Importers, chuỗi cửa hàng kim hoàn ở Washington (Mỹ) đã áp dụng các phương pháp tận dụng sức mạnh đám đông để có được mẫu quảng cáo ứng ý trên tờ báo địa phương, The Onion.Jonathan Marvis, chủ chuỗi cửa hàng, yêu cầu người tham gia thiết kế một mẫu quảng cáo với giải thưởng là 1.000 USD cho mỗi ý tưởng hay. Kết quả, Mervis nhận được hơn 500 mẫu thiết kế và chọn ra được 10 mẫu ông cho là xuất sắc nhất. Mervis chia sẻ: Với 1.000 USD, bạn có thể thuê một công ty quảng cáo và nhận được vài phương án mà nếu không may thì tất cả chúng đều không đạt yêu cầu. Trong khi đó, với cùng khoảng tiền và tận dụng sức mạnh đám đông, tôi lại nhận được đến hơn 500 ý tưởng xuất sắc".

Do có nguồn lực, thời gian và tiền bạc dành cho đầu tư thấp, hiệu quả cao, quá trình sáng lập mở này thực sự mang lại sân chơi bình đẳng cho các doanh nghiệp nhỏ. Giờ đầy, một công ty nhỏ có thể đạt được hiệu quả mong muốn nếu biết cách tận dụng sức mạnh đám đông. Và đừng quên, tưởng thưởng tương xứng là việc làm tối quan trọng để thu hút những bộ óc hàng đầu. NCĐT

(Theo Entrepreneur)

Minhcineenebo Monday, April 22, 2013 3:50:07 PM

Акционирование

Что такое акционирование

Большинство талантливых людей не испытывают сложностей с недостатком интересных идей, но многие из них сталкиваются с проблемой нехватки денег. Получить поддержку от крупных компаний и спонсоров не так просто, и часто это ограничивает авторов в свободе творчества, поэтому сегодня на первый план выходит краудфандинг.

Краудфандинг (от англ. crowd funding) — это механизм коллективного финансирования проектов, при котором деньги на создание нового продукта поступают от его конечных потребителей. Это шанс вплотную изучить аудиторию, узнать ее потребности и оценить жизнеспособность своей идеи. В отличие от стандартных рыночных механизмов народное финансирование позволяет создать на сто процентов окупаемый проект, не затрачивая дополнительные средства на рекламу, маркетинговые исследования, анализ рынка и гадание на кофейной гуще. Так как слово crowd funding в нашей стране еще недостаточно прижилось, мы использовали более привычное «Акционирование» для раздела софинансирования творческих проектов.

Как это работает

Краудфандинг не подразумевает получение пользователем прибылей от конечного продукта, но такой вклад и нельзя назвать безвозмездным — по крайней мере, потому, что этот метод был бы крайне неэффективным. Для того, чтобы механизм коллективного финансирования работал четко и слажено, автор проекта предлагает поддержавшим его определенное вознаграждение. Это может быть сам конечный продукт, например, игра, фильм, музыкальный альбом или книга, а могут быть и другие эксклюзивные товары: плакат с автографом, небольшая эпизодическая роль, благодарность на обложке диска, ужин с создателем проекта или приглашение на закрытую вечеринку по поводу завершения проекта. Отметим, что краудфандинг обычно подразумевает именно эксклюзив, поэтому не следует распродавать остатки мерчендайзинга, которые завалялись на складе — ведь пользователю, участвующему в финансировании творческих проектов, не столь интересны товары, которые он и так может приобрести без вашего участия. Чем больше типов вознаграждений, тем лучше для проекта, ведь завоевать интерес публики проще, когда есть широкий выбор.

Сотрудничество с пользователями

Для реализации проекта можно использовать не только механизмы коллективного финансирования, но и так называемый краудсорсинг. По сути краудсорсинг — это вовлечение пользователей ресурса в творческую работу, и в каждом случае организация процесса индивидуальна. Кому-то могут понадобиться участники массовки в фильме или даже актеры, другие предлагают поклонникам написать саундтрек для титров или создать эскиз обложки нового альбома — но главное, что вы всегда можете спросить мнение у своей аудитории и, используя ее как фокус-группу , создать наиболее востребованный продукт. Иногда краудсорсинг организуется на добровольных началах, а в некоторых случаях творческое участие подразумевает дополнительные бонусы — все зависит от вас и вашего умения работать с поклонниками.

Minhcineenebo Wednesday, April 24, 2013 3:34:48 PM

Sông Lam Nghệ An added a photo from April 24, 2013 to their timeline.
Quan điểm: SLNA nghèo, nhưng CĐV SLNA đang "kiếm gạo" nuôi V.League!

V.League mới lăn bánh được 6 vòng, nhưng nó lăn ngược so với bánh xe V.League vài năm trước đây. Lạ cái là lăn ngược nhưng lại hướng đến tương lai. Cái ngược ở đây có nhiều khía cạnh. Ngược là khi kinh tế khó khăn nhất, thì khán giả lại đến san đông hơn. Ngược là với những đội bóng nghèo nhất, khán giả lại đông hơn. Ngược là tại sân bóng heo hút nhất (Hàng Đẫy), người ta lại có được cảm xúc thăng hoa nhất sau hơn 1 thập kỉ rầu rĩ. Ngược là khán giả đông nhưng ít cháy vé hơn những năm trước (do om vé tuồn cho dân phe). Ngược nữa là có đội bóng có cả 1 rừng "tây" nhưng lại bết bát nhất. Vè còn nhiều điều ngược nữa...

Đâu đó sẽ có nhà quản lý bóng đá tự vỗ ngực mà dõng dạc rằng "năm nay, nhiệm kỳ này tôi làm quá tốt nên mới như thế". Xin thưa rằng: không phải thế!

Sự kiện "Hàng Đẫy 7/4" nói riêng và hiện tượng SLNA nói chung (đội SLNA và CĐV SLNA) đang là véc-tơ làm phép tịnh tiến đưa cả V.League đi vọt theo chiều đến tương lai. Cái tinh thần xứ Nghệ đã thôi thúc các Hội CĐV SLNA các miền khác nhau, người Nghệ tại khắp nơi thi đua nhau đến sân tiếp sức cho đội bóng quê hương của mình. Rồi đâu đó, gần như toàn bộ, các đội bóng bắt đầu thấy Hội CĐV của mình "sao chép" công thức của CĐV SLNA. Nhưng thật khó, bởi những gì mà CĐV SLNA đã và đang làm được thể hiện trong một "cơ thể sống xứ Nghệ" có gen riêng, và nó thuộc về yếu tố di truyền không thể nào sao chép được.

CĐV đội khác khó lấp đầy sân nhà và chắc chắn thưa thớt trên sân khách. Không có Hội CĐV nào như SLNA khi bình quân mỗi tuần bán được trên dưới 1.000 chiếc áo qua các kênh. Không có Hội CĐV nào đủ người để diễu hành gần 50km với độ dài đoàn xe máy lên tới 3km. Không có Hội CĐV nào dám lấy toàn bộ khán đài B sân khách và đứng ra phân phối vé. Rồi cũng chẳng Hội CĐV nào dám tự góp tiền phủ màu sắc truyền thống đội mình trên khán đài. FB ngập tràn các Nhóm, Hội về CĐV SLNA, tràn ngập trạng thái về SLNA. "Google ảnh" ngập màu vàng SLNA, nick name trên các trang mạng cũng đầy rẫy tên đệm "slna". Còn nhiều nữa, nói sao hết...

Dù kinh tế khó khăn, nhưng CĐV SLNA lại máu nhất khi luôn sẵn sàng mua vé vào sân cổ vũ cho đội nhà, mặc cho giá vé có thể bị thổi cao. Sân Vinh mùa này tiền vé mỗi trận không dưới 250 triệu đồng. Trận gặp SGXT doanh thu bán vé tối thiểu phải 400 triệu đồng. Với 2/3 số khán giả (15.000 NHM xứ Nghệ) áp đảo HN T&T trận 7/4, không ngoa nếu nói BTC sân Hàng Đẫy thu về 600 triệu đồng. Với 4.000 khán giả xứ Nghệ trên sân Long An (21/4), BTC sân thu về không dưới 60 triệu đồng. Và cái được lớn hơn là nhờ hiệu ứng "Hàng Đẫy 7/4", NHM cả nước ganh đua với CĐV SLNA bằng cách đến sân nhiều hơn (gấp rưỡi, thậm chí gấp đôi năm ngoái). Thế là bản quyền truyền hình có giá hơn, các dịch vụ trên sân khai thác tốt hơn...

Bởi thế, không ngoa khi ai đó lại nói rằng chính CĐV SLNA đang "kiếm gạo" nuôi V.League và "giữ ghế" cho lãnh đạo BĐVN.

How to use Quote function:

  1. Select some text
  2. Click on the Quote link

Write a comment

Comment
(BBcode and HTML is turned off for anonymous user comments.)

If you can't read the words, press the small reload icon.


Smilies

February 2014
S M T W T F S
January 2014March 2014
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28