Bí quyết thứ ba của một người giàu thực thụ là có người bạn đời phù hợp
Sunday, June 2, 2013 9:36:04 PM
Như những ông trùm tư bản sáng lập các công ty lừng danh thế giới Google và Apple: dạo chơi trên du thuyền, phiêu lưu - khám phá bằng máy bay riêng, ngủ trong lâu đài, ngồi xe thượng hạng, và mua kim cương tùy hứng…
Ai cũng từng ít nhất một lần mơ đến việc có tên trong danh sách những người giàu nhất thế giới do tạp chí Forbes bầu chọn.
Nghĩ đến đó, bạn có bao giờ tự hỏi: Làm cách nào những người đó giàu như vậy? Họ có tài năng thiên phú? Tư chất và tiềm lực khác chúng ta hoàn toàn?... Công ty nghiên cứu thị trường Trung Quốc của chúng tôi quyết tâm tìm ra lời đáp cho những thắc mắc đó.
Suốt 5 năm qua, nhằm nỗ lực vén bức màn bí mật sau những thành công vang dội đem lại nhiều tiền của, chúng tôi tận dụng mọi cơ hội để trò chuyện và phỏng vấn những nhà tài phiệt bất động sản Trung Quốc, các ông chủ đi tiên phong ngành internet của Hoa Kỳ, nhiều trùm tư bản lãnh đạo đại tập đoàn của Ấn Độ, và cả những anh quý tộc thừa kế ở Châu Âu… Chúng tôi đã trực tiếp đối thoại với khoảng một chục tỷ phú dollar và gần một trăm nhà tài phiệt có giá trị tài sản không dưới 100 triệu USD.
Cùng là con người, tất cả chúng ta đều lo lắng cho tương lai con trẻ, ái ngại khi nghĩ đến vấn đề sức khỏe. Mỗi người đều có những khao khát và đam mê. Tuy nhiên, họ giàu còn tôi và bạn thì không. Hầu hết những người trả lời phỏng vấn tin rằng vận may và gặp thời là hai nhân tố quyết định dẫn dắt thành công hiện tại. Tuy nhiên, ngoài nhân tố “trời đãi” đó, thì họ còn khác chúng ta ở điểm nào? Nói cách khác, điểm chung của họ là gì?
Chúng tôi đã đúc kết lại ba bí quyết dẫn dắt thành công của những tỷ phú dollar. Đó là:
Một, không e ngại, không sợ thất bại
Tất cả nhân vật chúng tôi phỏng vấn đều phát biểu rằng: có những thời điểm họ đứng giữa ngả ba đường với hai lựa chọn. Hoặc con đường dễ dàng và an toàn, hoặc lối đi mạo hiểm có tính toán. Để đạt đến tầm cao thực sự của tài sản, để có của cải nhiều đếm không xiết như bao người khao khát, thì nhất thiết phải có mạo hiểm. Những ai tìm kiếm công việc ổn định, luôn e ngại trải nghiệm mới mẻ, lo sợ và không dám thử cái khác biệt, thì mãi mãi không thể giàu như mơ.
Trên thực tế, những nhà đại tư bản thất bại ít nhất một lần. Những người tái thành công chia sẻ rằng: Chính nhờ thất bại, họ mới có thể nhìn lại những sai lầm và thiếu sót của mình, biến nó thành bài học kinh nghiệm vô giá khi trở lại cuộc chơi. Thất bại chỉ thảm hại khi đánh mất sự lạc quan và những đam mê.
Một giám đốc công ty internet tâm sự với chúng tôi về việc làm thế nào anh vực dậy công ty có giá trị tài sản vượt 1 tỷ USD trong thời đại bong bóng “chấm com”. Khi mới lập nghiệp, anh từng đạt đến vinh quang và đỉnh giàu sang: đi ăn tiệc với Elton John, đi du lịch vòng quanh thế giới bằng máy bay riêng. Khi kinh tế bong bóng vỡ, khó khăn chồng chất.
Tuy nhiên, thay vì để thất bại và khủng hoảng tài chính làm yếu lòng, anh đã kiên trì bền chí, khởi nghiệp lần nữa. Từ kinh nghiệm thất bại, anh lập ra một công ty kỹ thuật mới, mạnh hơn, sát hợp với thời đại hơn. Kết quả là anh vừa bán công ty với giá vài trăm triệu dollar, mua chiếc máy bay phản lực mới. Và thay vì lao vào ăn chơi hưởng thụ, anh lại bắt tay thành lập doanh nghiệp mới…
Bí quyết thứ hai của những ông trùm tư bản là khả năng xoay chuyển tình thế
Khó khăn và trở ngại khiến người bình thường yếu lòng, nhưng lại thúc đẩy với doanh nhân tài ba bộc lộ tài năng và óc sáng tạo để tìm nguồn doanh thu mới. Không suy nghĩ theo lối mòn, cũng không đi ngược trào lưu một cách xa vời. Những nhà đại bản đó phân tích khó khăn - trở ngại ở nhiều góc độ khác nhau. Rồi kiên trì bền chí với phát kiến của mình.
Một ông chủ ngành xăng dầu kể chuyện này cho chúng tôi. Nhiều năm trước, ông thấy những trạm xăng tốn quá nhiều diện tích. Đó đều là đất vàng đất bạc mà mọi người chỉ ghé vào đổ xăng rồi đi thì phí quá. Nghĩ vậy, ông mới nảy ra sáng kiến là kết hợp trạm xăng với cửa hàng tiện lợi. Tuy nhiên, lúc đó, ông cũng bị nhiều lời cười nhạo: Ai lại vừa đi đổ xăng vừa mua cafe?
Nhưng, ngày nay, bạn nhìn xem, ở Hoa Kỳ và nhiều quốc gia tiên tiến trên thế giới, hiếm có trạm xăng nào mà không có cửa hàng tiện lợi ngay đó. Doanh nhân đó thành công vì ông đã nhìn ra lời giải đáp cho một vấn đề bất cập. Đồng thời, ông cũng là người kiên định trong việc thực hiện ý tưởng, quyết thử cái mới, chứ không chần chừ, do dự, lung lay mà để vuột mất cơ hội.
Bí quyết thứ ba của một người giàu thực thụ là có người bạn đời phù hợp
Họ đã kết hôn đúng một nửa cần có của mình. Tôi không nói rằng các ông muốn làm giàu thì phải chọn mấy chị nữ thừa kế để kết hôn mới là thượng sách. Trên thực tế, những người giàu bằng chính công sức của mình cần một người bạn đời tâm giao. Trong quá trình lập nghiệp, trải qua nhiều khó khăn, gian khổ, căng thẳng và áp lực. Vậy nên, họ cần người bạn đời có thể là chỗ dựa tinh thần. Đặc biệt là cần người giàu lòng tin khi họ đang chiến đấu để leo lên ngôi vị dẫn đầu.
Hầu hết những ông trùm tư bản mà chúng tôi có dịp trò chuyện đều có tuổi thơ túng thiếu. Họ từng ở nhà thuê hoặc cầm cố tài sản và đất đai để làm vốn khởi nghiệp. Nhiều người cặm cụi lao động trong tiệm sửa xe, hoặc làm nhiều việc cùng một lúc trước khi lập nghiệp thành công. Vài người thành công vang dội, rồi thất bại thảm hại, trước khi lại tái lập từ hai bàn tay trắng. Nhiều khó khăn vậy khiến doanh nhân thành đạt thật sự cần người bạn đời luôn tin tưởng và cùng họ vượt qua mọi trở ngại trên đường.
Thật tuyệt vời nếu ta giàu. Chúng tôi đi phỏng vấn người giàu thôi mà đã thấy lâng lâng khi hưởng “ké” chút cuộc sống hào nhoáng của họ… Tuy nhiên, chúng tôi còn tìm thấy một bí mật khác ẩn dấu trong đời sống những người giàu: Tiền không phải là tất cả. Hãy nỗ lực để kiếm tiền. Nhưng, không có gì quan trọng hơn gia đình và sức khỏe.
Theo: saga












Minhcineenebo # Sunday, June 2, 2013 9:36:29 PM
Ít nhất hơn 50% các doanh nhân khởi nghiệp sẽ thất bại sau năm đầu tiên, và 80% sẽ thất bại sau 10 năm nữa, chỉ có những doanh nghiệp thật sự mạnh mới tồn tại được.
Nhân đọc chuyên mục “Làm giàu” của VnExpress.net, tôi thấy các ý kiến của các anh và các bạn đều đáng trân trọng và thể hiện một sự khát khao cũng như một mối ưu tư về con đường sự nghiệp của bản thân. Lúc nào một vấn đề cũng có hai luồng ý kiến khác nhau và không hẳn là những ý kiến ấy trái ngược nhau, chỉ là những ý kiến ấy được đúc kết từ những kinh nghiệm thực tế khác nhau của mỗi người khác nhau mà thôi.
Tôi hiện đang là sinh viên của trường kinh doanh của đại học quốc gia Singapore (một trong những trường kinh doanh của châu Á được công nhận trên thế giới). Trước đây tôi là cựu sinh viên của Đại học Ngoại Thương và cũng đã trăn trở về cái khái niệm làm giàu rất nhiều. Ngay từ khi học lớp 10, tôi đã bị cuốn hút vào cái thế giới đầy mê hoặc của một doanh nhân và say mê biết bao câu chuyện thành công của những doanh nhân thành đạt. 16 tuổi tôi đã “kinh doanh” (gọi là buôn bán thôi) và cũng kiếm được tiền trang trải cho tiêu xài cá nhân từ đó. Lúc ấy tôi là một con buôn chính hiệu: Một đồng vốn phải đẻ ra ba đồng lời, thuận mua vừa bán.
Thế rồi cái suy nghĩ con buôn ấy phát triển dần theo năm tháng khi tôi trưởng thành hơn và dần dần hình thành nên cái lối tư duy mà sách vở gọi là “tư duy doanh nhân”: Xã hội đang thiếu gì, mình sẽ phục vụ ai, mình sẽ buôn bán cái gì (hay kinh doanh lĩnh vực gì). Nghĩ đến đó tôi thấy quả thực cuộc đời không thật sự đơn giản như mình tưởng, muốn thoát kiếp con buôn và muốn trở thành một chủ doanh nghiệp thì phải đi học. Thế là tôi thi vào Ngoại thương, và sau này là trường kinh doanh của Đại học quốc gia Singapore với hy vọng sẽ được “rèn luyện” để trở thành một doanh nhân.
Nhưng tôi lầm! Cái mà họ bên này rèn và luyện tôi không phải là để cho ra lò một doanh nhân, mà họ rèn và đúc ra lò một người “thợ” có tố chất và suy nghĩ như một doanh nhân (entrepreneurship-centered). Và tôi là “thợ” thật, một anh “thợ” sẽ đi xin việc và làm việc cho ông chủ của mình không phải để nhận lương, mà để cho thấy giá trị của công việc của mình. Vòng đời của một tân cử nhân sẽ là như sau: “thợ” - chuyên viên - chuyên gia - quản lý cấp cao - hội đồng quản trị -... ?. Dấu hỏi chấm ở đây là giai đoạn cuối cùng của sự nghiệp của một cá nhân: Sẽ là một chủ doanh nghiệp của riêng mình? Hay là một nhà đầu tư cá nhân? Hay là sẽ là Chủ tịch HĐQT của chính công ty mình đã làm thuê?
Viết ra như vậy để thấy rằng mối quan hệ “thợ” - ông chủ là một mối quan hệ nhiều lớp và từ “thợ” trở thành ông chủ đòi hỏi thời gian, tiền bạc và rất nhiều kinh nghiệm. Ở hai cực của mối quan hệ ấy thì bản chất vị trí còn rõ ràng, nhưng ở giữa mối quan hệ ấy và nếu cận trên thì một cá nhân tuy không sở hữu doanh nghiệp ấy hay sở hữu một phần cũng có những ảnh hưởng quyền lực nhất định và có thể coi là những “ông chủ” không chính thức.
Sau đây là một số những điểm chung mà tôi nhận thấy khi quan sát các câu chuyện thành công trên thế giới và ở Việt Nam:
1. Các ông chủ của các công ty lớn khi lập nghiệp đa số là “thợ” hoặc có tư chất là “thợ” giỏi .
2. Các ông chủ của các công ty lớn (kể cả cổ đông) hầu hết đều trên 50 tuổi.
3. Chỉ một số nhỏ các ông chủ hiện giờ là do thừa hưởng, một số khác là do mua lại và số còn lại được bầu do HĐQT.
4. Ít nhất hơn 50% các doanh nhân khởi nghiệp sẽ thất bại sau năm đầu tiên, và 80% sẽ thất bại sau 10 năm nữa, chỉ có những doanh nghiệp thật sự mạnh mới tồn tại được.
5. Số lượng doanh nghiệp thì nhiều, nhưng số lượng các DN có lợi nhuận thì không nhiều.
Có bốn câu nói mà tôi luôn trăn trở khá nhiều:
1. Phi thương thì bất phú: Ông bà ta dạy rất đúng, không kinh doanh thì không thể làm giàu được. Tuy nhiên tôi chỉ xem câu này như là một lời khuyên chung của tiền bối liên quan đến việc làm giàu. Tôi nghĩ thế này, ngày xưa “thương” chỉ đơn thuần là lái buôn, tức trao đổi hang hóa. Không phủ nhận tầm quan trọng của thương mại, nhưng tôi luôn hỏi điều gì sẽ xảy ra nếu mỗi xã hội thiếu “thợ” thừa thương? Tức người làm ra thì ít mà kẻ buôn thì nhiều. Điều này có liên quan đến câu nói thứ hai của thôi.
2. Xã hội cần có “thợ” và đủ “thợ” để sản sinh ra một ông chủ: Câu nói thứ hai này liên quan đến chất lượng của “thợ” tức là người trực tiếp làm ra của cải vật chất. Suy rộng ra điều này có liên quan đến sức mạnh của doanh nghiệp Việt Nam và sức mạnh của nền kinh tế Việt Nam. Chỉ khi nào sản phẩm dư thừa, công nghệ hiện đại, sản xuất vượt trội (tức “thợ” giỏi) thì doanh nghiệp mới vững mạnh và tăng trưởng (tức chủ giỏi) và khi đó thương lái mới có cơ hội để mở rộng giao thương và phân phối hàng hóa.
Tôi nghĩ Việt Nam đang phát triển, tức cần rất nhiều đầu tư cho cơ sở hạ tầng, công nghệ, viễn thông, giao thông rồi xây dựng…tức là chúng ta cần rất nhiều kỹ sư để đảm đương việc kiến thiết cái nền móng cho xã hội. Đây là nhu cầu của nền kinh tế, cũng là nhu cầu của nhà tuyển dụng và phải coi đây là nhu cầu đào tạo “thợ” cứng của giáo dục Việt Nam. Hiện nay công tác tuyển sinh và đào tạo còn ồ ạt, thí sinh thì chọn những nghề thật oách và kiếm nhiều tiền mà quên đi nhu cầu của nền kinh tế. Vẫn còn thiếu rất nhiều những công ty mạnh trong những lĩnh vực xương xẩu, trong khi đội ngũ doanh nhân và thương lái thì tăng một cách không tương xứng sẽ dẫn đến cái tình trạng gọi là “khủng hoảng kép” (thừa chủ, thiếu thợ).
3. Người “thợ” giỏi làm cho người giàu giỏi. Đây là mối quan hệ truyền thống lâu đời trong tuyển dụng. Tôi không chắc là có vấn đề gì từ cái đẳng thức này không, nhưng sự đời thì sẽ mãi luôn như vậy. Nhiều người nghĩ rằng nếu họ giỏi thế thì sao họ phải đi làm thuê cho ông chủ của họ. Nhưng họ quên mất một điều là họ giỏi ở vị trí là một người “thợ”. Khi họ ra làm chủ, họ sẽ thuê mướn lao động nhưng không có gì chắc chắn “thợ” của họ sẽ giỏi như họ. Rồi đến phiên những người “thợ” này rời bỏ họ và làm cho những ông chủ khác hay trở thành những ông chủ, họ cũng sẽ thuê mướn những người “thợ” khác. Và điều làm nên sự khác biệt giữa một ông chủ thành công và chưa thành công thiết nghĩ hoàn toàn được phản ánh trong cái mối quan hệt chủ - thợ ấy: Ai có nhiều “thợ” giỏi hơn người đó sẽ dễ thành công hơn. Suy rộng ra, tại sao họ có nhiều “thợ” giỏi hơn tôi? Có thể họ có cái mà tôi không có, như “bí kíp làm ông chủ” chẳng hạn. Mối quan hệ trên còn đề cập đến sự trung thành, chữ “tín” và cách đối nhân xử thế giữa người chủ và người làm thuê, làm sao để người “thợ” giỏi luôn bên mình mới là một ông chủ giỏi.
4. Muốn làm chủ thì hãy làm “thợ”: Viết tiếp câu nói thứ ba, cũng là để hoàn tất cái vòng thăng tiến sự nghiệp. Nói như thế không có nghĩa là xã hội không cần những doanh nhân mới. Cần lắm chứ. Nhưng cái sự làm doanh nhân nó cũng như là cái sự luyện võ vậy, cũng phải có trường lớp, bài bản, kinh nghiệm và khổ luyện từ một võ sinh đai trắng cho đến một võ sư có một võ đường riêng. Nếu chỉ muốn có một võ đường riêng thì không cần phải luyện tập cực khổ, tiền bạc có thể mua được. Tuy nhiên chỉ cần có tinh thần võ hiệp và cao thượng, một người học võ chân chính đã là một võ sư của chính mình. Tức là trên cái con đường thăng tiến và lập nghiệp ấy, chỉ cần ta có thể nuôi sống ta bằng một nghề (tức là “thợ), có tư duy của một doanh nhân và hướng về cộng đồng thì ta đã có tố chất của một doanh nhân rồi. Công việc khởi nghiệp có thể rủi ro, nhưng rủi ro với doanh nhân cũng là nơi mang lại lợi nhuận.
Ta không cần sở hữu một công ty, nhưng chỉ cần ta có thể quản lý tài sản và tiền bạc của cá nhân và gia đình và làm nó tăng trưởng, ta cũng đã là một nhà đầu tư không chính thức rồi.
Phạm Vinh
Thông tin liên quan:
Để trở thành tỷ phú, bạn cần nghĩ gì?
10 lỗi quản lý: CEO quá sa đà vào công việc thường ngày
Tự trắc nghiệm về khả năng thuyết phục và động viên mọi người
Để tạo dựng một ngày làm việc hiệu quả
Thói quen kinh doanh – 4 xấu và 7 tốt
Hai công cụ lãnh đạo thông qua xung đột
Sáu công cụ miễn phí để quản lý danh tiếng trực tuyến
8 con đường dẫn tới thất bại của CEO
Bạn sẽ làm gì khi là sếp?
Sếp hoàn hảo
Cách định nghĩa mới về quản lý và lãnh đạo
Học từ Bill Gates
Nhà lãnh đạo hàng đầu
10 quý nhân người lãnh đạo không thể bỏ qua
10 công việc nhà quản lý không thể để đến ngày mai
Minhcineenebo # Sunday, June 2, 2013 9:37:01 PM
Qua những câu chuyện sinh động của Jeffrey J. Fox về ông chủ, những người biết quan tâm đến nhân viên và hỗ trợ nhân viên cân bằng giữa cuộc sống, những mong muốn, sở thích riêng tư của họ, bạn sẽ biết cách tạo ra một môi trường làm việc hiệu quả, có động lực và thân thiết cho tổ chức.
Bạn có tham vọng trở thành một ông chủ vĩ đại, không chỉ nắm vững chuyên môn, công việc mà còn biết giao tiếp tốt, biết khuyến khích, đánh giá và điều hành hiệu quả tổ chức?
Để trở thành ông chủ vĩ đại sẽ chỉ cho bạn cách mà một ông chủ vĩ đại thường làm khi giải quyết các tình huống tế nhị, khó khăn, từ sa thải nhân viên cũ cho tới lãnh đạo một nhóm thiếu tinh thần làm việc.
Qua những câu chuyện sinh động của Jeffrey J. Fox về ông chủ, những người biết quan tâm đến nhân viên và hỗ trợ nhân viên cân bằng giữa cuộc sống, những mong muốn, sở thích riêng tư của họ, bạn sẽ biết cách tạo ra một môi trường làm việc hiệu quả, có động lực và thân thiết cho tổ chức.
Hãy áp dụng những lời khuyên hữu ích và thú vị của Jeffrey J. Fox, và bạn sẽ thấy, ước mơ trở thành một ông chủ vĩ đại không quá xa vời.
MỤC LỤC:
Ông Hart
Công thức thành công của ông chủ vĩ đại
Công ty noi theo ông chủ
Khách hàng mới là ông chủ thật sự
Giữa lại hay sa thải
Ông chủ mới không nhất thiết phải xoá sạch các chính sách cũ
Người tầm thường là kẻ phá hoại
Tuyển dụng chậm, sa thải nhanh
Bạn không phải chơi bóng chày!
Luật phán quyết một - một
A+A=A chỉ tuyển những người hạng A
Quy tắc D
Đó là “quản lý”, không phải “điều hành”
Biến kết thúc thành quyết tâm
Con trai người thợ may
Ông chủ hào phóng
Uỷ quyền cho cấp thấp
Hãy coi chừng: Người yếu kém sẽ tuyển người yếu kém.
…
Trân trọng giới thiệu!
Bí quyết để trở thành ông chủ vĩ đại - Những bí quyết tuyển dụng và giữ chân nhân viên xuất sắc (How to Become a Great Boss)
Nhà xuất bản : Lao động - Xã hội
Tác giả Jeffrey J. Fox
Năm xuất bản 2010
Bản quyền Alpha Books
Số trang 176 trang
Khổ sách 14.5x20.5 cm
Trọng lượng 250 gram
Dạng bìa Bìa mềm
Lượt người xem :1511
Minhcineenebo # Sunday, June 2, 2013 9:37:45 PM
http://cafebiz.vn/nhan-vat/ong-chu-ebay-va-phep-mau-tro-thanh-ty-phu-trong-nhay-mat-201305141756099230ca48.chn
http://www.vngeruco.com/lam-th%E1%BA%BF-nao-d%E1%BB%83-tr%E1%BB%9F-thanh-ong-ch%E1%BB%A7-c%E1%BB%A7a-rieng-b%E1%BA%A1n.html