Cái trống thiếc
Monday, November 18, 2013 8:49:40 PM
Günter Grass hẳn ý thức được điều ấy! Ông giải thích, sức mạnh của văn học, nằm trong khả năng chứng tỏ “sự thực luôn ở số nhiều”, và đó cũng chính là lý do khiến những người muốn “chỉ có một sự thực” căm ghét nó. Tính chất của nhà văn, ông nói, khiến cho họ không để cho quá khứ ngủ yên, họ mở lại những vết thương đã liền miệng, tìm ra những bí mật tưởng đã bị chôn vùi, hạ bệ các thần tượng…Tệ hại hơn, họ không chịu sống hoà với những kẻ chiến thắng của lịch sử. Họ luôn quẩn quanh bên cạnh những kẻ thua cuộc trong tiến trình lịch sử, những kẻ có biết bao điều phải nói mà lại luôn bị bịt mồm bịt miệng. Giống như lời của anh hề lùn Bebra trong Cái trống thiếc nói với Oskar, những nhà văn chân chính ít khi đứng trên khán đài, chỗ của họ luôn luôn ở bên cạnh những người đứng dưới.
Giá trị của Cái trống thiếc là ở chỗ đó. Tiếng trống ngạo nghễ của Oskar khiến xã hội nhốn nháo, khiến con người phải xem lại chính mình, khiến cho các giá trị đổi chỗ cho nhau. Tiếng trống nhỏ xíu của Oskar reo rắc những mầm nghi ngờ, những thứ sẽ nẩy chồi nên những tạo vật kỳ lạ của cái Mới. Và theo nghĩa đó, giới thiệu Cái trống thiếc đến với độc giả Việt Nam, dịch giả Dương Tường đã gieo mầm cho hi vọng của những thay đổi trong văn học Việt Nam ngày mai.
Cám ơn các bạn
- See more at: http://gocnhintangphat.com/van-hoc/cai-trong-thiec/#sthash.Dt7cOdPF.dpuf












Minhcineenebo # Monday, November 18, 2013 8:51:41 PM
Con người phải chống lại những u ám đó bằng hi vọng ở những điều kỳ diệu, và vũ khí của họ là văn học nghệ thuật. Sự trở lại của những bản anh hùng ca, những Harry Porter, Chúa tể của những chiếc nhẫn chứng tỏ khao khát của con người đối với những điều kỳ diệu. Không phải ngẫu nhiên câu chuyện về cuộc chiến đấu của chú bé Harry Porter chống lại Chúa tể của Bóng tối lại làm say mê hàng trăm triệu người: đó là cuộc chiến của hi vọng chống lại tuyệt vọng, của điều kỳ diệu chống lại cái tầm thường.
Sự tuyệt vọng của cái tầm thường đang giết chết văn học của chúng ta. Trong khi thế giới đang đầy những âu lo về một cuộc sống ngày mai, văn học Việt nam phớt lờ ngày mai, bởi vì chúng ta thiếu cả niềm tin vào sự tồn tại của những điều kỳ diệu ở ngày hôm nay. Khác với quá khứ, cái tầm thường của thời hiện đại hoạt động với một tốc độ lớn, và trong khi quay cuồng theo những bước đi của khoa học, con người đứng trước nguy cơ đánh mất cảm quan về độ sâu của thời gian, thiếu đi những “điệu nhảy chậm” vốn dĩ có thể giúp chúng ta đi sâu vào bên trong tâm hồn, suy ngẫm và tìm ra ý nghĩa của cuộc sống chính bản thân chúng ta. Những từ ngữ đẹp đẽ như “tình yêu, “cái đẹp”, “sự trong sáng”, “chân lý” khiến cho các nhà văn Việt nam cảm thấy bất an, cứ như những điều kỳ diệu như vậy không thuộc về thế giới văn chương tầm tầm quen thuộc của chúng ta. Văn học của chúng ta ngày nay không có sự say đắm những điều kỳ diệu.
Rất giống với cái cảm giác lạ lùng của người Việt nam lần đầu bước chân ra nước ngoài. Biển quá xanh, trời quá cao, nắng quá trong, con người quá yên bình nhưng cũng không đem lại cho chúng ta cảm giác thanh thản, vì luôn luôn canh cánh trong lòng cảm giác nghi ngại, đề phòng: tất cả vẻ đẹp đó không dành cho mình, vẻ đẹp này là giả tạo…Chẳng mấy ai cảm thấy an tâm ở nước ngoài, vì một môi trường trong sạch làm những nhỏ nhen, toan tính của chúng ta trông thật thảm hại. Chỉ khi nào chúng ta quay lại với những đường phố chật hẹp bụi bặm, những chiếc xe chen chúc nhau xả khói, chúng ta mới thở phào yên tâm: thế giới của chúng ta đây rồi, môi trường của chúng ta đây rồi! Văn học Việt nam, vì vậy, không sáng tạo thêm được những huyền thoại, những anh hùng ca. Chúng ta không viết được sách cho trẻ em-bởi vì bản thân chúng ta cũng không tin vào những câu chuyện kỳ diệu. Chúng ta không có những câu chuyện tình yêu mê đắm lòng người, vì tất cả những gì nói về sự kỳ diệu của tình yêu bị chúng ta thầm kết tội là “sến”. Giống như câu hỏi trong một bài hát cũ “how I can survive this romance?”-dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi-chúng ta không chuẩn bị cho mình đối với sự tồn tại của những cái kỳ diệu.
Bertolt Brecht nói “không có nền nghệ thuật lớn nếu thiếu tư tưởng lớn”. Bước vào một thế kỷ chắc sẽ còn hắc ám hơn thế kỷ mà chúng ta vừa trải qua, tư tưởng lớn của chúng ta là gì? Nhà văn Nhật bản Kenzaburo Oe cho rằng “chủ nghĩa nhân văn hiện đại là không quá tin tưởng vào con người, và cũng không quá tuyệt vọng vào con người”. Văn chương của chúng ta có lẽ nên như vậy. Thời hiện đại đòi hỏi chúng ta một cái nhìn khe khắt hơn, thậm chí đôi khi cay đắng hơn đối với thực taiï, nhưng trong cay đắng, trong sự khe khắt của trí tuệ, chúng ta vẫn gìn giữ được lòng tin vào những phép la của cuộc sống. Và đó chính là sự quay trở về của một chủ nghĩa lãng mạn hiện đại.
- See more at: http://gocnhintangphat.com/van-hoc/nhung-dieu-ky-dieu-lam-nen-van-hoc/#sthash.1N0Y9W7c.dpuf