Pink Lotus - Sen hồng
Thursday, March 26, 2009 10:32:50 PM
Trong đầm gì đẹp bằng sen
Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng
Nhị vàng, bông trắng lá xanh
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn
Ca dao Việt Nam.
Bài Phú Hoa Sen trong giếng Ngọc
玉井蓮賦
客有:
隱几高齋,夏日正午。
臨碧水之清池,詠芙蓉之樂府。
忽有人焉:
野其服,黃其冠。
迥出塵之仙骨,凜辟穀之臞顏。
問之何來,曰從華山。
迺授之几,迺使之坐。
破東陵之瓜,薦瑤池之果,
載言之琅,載笑之瑳。
既而目客曰:
子非愛蓮之君子耶!
我有異種,藏之袖間。
非桃李之粗俗,非梅竹之孤寒。
非僧房之枸杞,非洛土之牡丹。
非陶令東籬之菊,非靈均九畹之蘭。
乃泰華山頭玉井之蓮。
客曰:
異哉!豈所謂藕如船兮花十丈,冷如霜兮甘比蜜者耶!
昔聞其名,今得其實。
道士欣然,乃袖中出。
客一見之,心中鬱鬱。
乃拂十樣之牋,泚五色之筆。
以而歌曰:
架水晶兮為宮,
鑿琉璃兮為戶。
碎玻璃兮為泥,
洒明珠兮為露,
香馥郁兮層霄,
帝聞風兮女慕。
桂子冷兮無香,
素娥紛兮女妒。
採瑤草兮芳州,
望美人兮湘浦。
蹇何為兮中流,
盍將返兮故宇。
豈護落兮無容,
嘆嬋娟兮多誤。
苟予柄之不阿,
果何傷兮風雨。
恐芳紅兮搖落,
美人來兮歲暮。
道士聞而嘆曰:
子何為哀且怨也!
讀不見鳳凰池上之紫薇,白玉堂前之紅藥!
敻地位之清高,藹聲名之昭灼。
彼皆見貴於聖明之朝,子獨何之乎騷人之國!
於是有感其言,起敬起慕。
哦誠齋亭上之詩,庚昌黎峰頭之句。
叫閶闔以披心,敬獻玉井蓮之賦。
莫挺之
Phiên âm:
Ngọc tỉnh liên phú
Khách hữu:
Ẩn kỷ cao trai, hạ nhật chính ngọ.
Lâm bích thuỷ chi thanh trì, vịnh phù dung chi Nhạc phủ.
Hốt hữu nhân yên:
Dã kỳ phục, hoàng kỳ quan.
Huýnh xuất trần chi tiên cốt, lẫm tích cốc chi cù nhan.
Vấn chi hà lai, viết tòng Hoa San.
Nãi thụ chi kỷ, nãi sử chi toạ.
Phá Đông Lăng chi qua, trãi Dao Trì chi quả,
Tái ngôn chi lang, tái tiếu chi tha.
Ký nhi mục khách viết:
Tử phi ái liên chi quân tử gia!
Ngã hữu dị chủng, tàng chi tụ gian.
Phi đào lý chi thô tục, phi mai trúc chi cô hàn.
Phi tăng phòng chi cẩu kỷ, phi Lạc thổ chi mẫu đan.
Phi Đào lệnh đông ly chi cúc, phi Linh quân cửu uyển chi lan.
Nãi Thái Hoa san đầu ngọc tỉnh chi liên.
Khách viết:
Dị tai! Khởi sở vị ngẫu như thuyền hề hoa thập trượng, lãnh như sương hề cam tỷ mật giả gia!
Tích văn kỳ danh, kim đắc kỳ thực.
Đạo sĩ hân nhiên, nãi tụ trung xuất.
Khách nhất kiến chi, tâm trung uất uất.
Nãi phất thập dạng chi tiên, thử ngũ sắc chi bút.
Dĩ nhi ca viết:
Giá thuỷ tinh hề vi cung,
Tạc lưu ly hề vi hộ.
Toái pha ly hề vi nê,
Sái minh châu hề vi lộ,
Hương phức uất hề tằng tiêu,
Đế văn phong hề nữ mộ.
Quế tử lãnh hề vô hương,
Tố Nga phân hề nữ đố.
Thái dao thảo hề Phương châu,
Vọng mỹ nhân hề Tương phố.
Kiển hà vi hề trung lưu,
Hạp tương phản hề cố vũ.
Khởi hộ lạc hề vô dung,
Thán thiền quyên hề đa ngộ.
Cẩu dư bính chi bất a,
Quả hà thương hề phong vũ.
Khủng phương hồng hề dao lạc,
Mỹ nhân lai hề tuế mộ.
Đạo sĩ văn nhi thán viết:
Tử hà vi ai thả oán dã.
Độc bất kiến Phượng Hoàng trì thượng chi tử vi, Bạch Ngọc đường tiền chi hồng dược!
Quýnh địa vị chi thanh cao, ái thanh danh chi chiêu chước.
Bỉ giai kiến quý ư thánh minh chi triều, tử độc hà chi hồ tao nhân chi quốc!
Ư thị hữu cảm kỳ ngôn, khởi kính khởi mộ.
Nga Thành Trai đình thượng chi thi, canh Xương Lê phong đầu chi cú.
Khiếu xương hạp dĩ phi tâm, kính hiến "Ngọc tỉnh liên" chi phú.
Mạc Đĩnh Chi
Dịch nghĩa:
Bài Phú Hoa Sen Giếng Ngọc
Có vị khách:
Trưa ngày hè, ngồi tựa ghế trong nhà cao
Nhìn xuống hồ trong nước biếc
Ngâm khúc Phù Dung trong Nhạc phủ
Chợt có người
Mặc lối quê, đội mũ vàng
Khác kẻ trần, vẻ người tiên
Không ăn thóc gạo, hình dáng ốm o
Hỏi từ đâu đến, đáp từ Hoá Sơn
Bèn nhắc ghế , bèn mời ngồi.
Cắt dưa Đông Lăng, dâng đào Dao Trì
Vừa nói sang sảng; vừa cười ha hả
Đã vậy
Nhìn khách mà rằng :
Bạn cũng là người yêu sen đó chăng ?
Ta có giống lạ, cất trong tay áo đây
Chẳng như đào lý thô tục
Chẳng như mai trúc trọi cùn
Chẳng như củ kỷ phòng tăng
Chẳng như mẫu đơn đất Lạc
Chẳng như chậu cúc Đào Tiềm
Chẳng như vườn lan Khuất Nguyên
Đó là loài Sen Giếng Ngọc nơi đầu núi Thái Hoá
Khách rằng :
Lạ thay ! Có phải người xưa nói
“Ngó sen lớn tợ thuyền, hoa cao mười trượng
Lạnh như sương, ngọt như mật” đó chăng ?
Trước kia nghe tiếng, nay thấy được thực
Đạo sĩ vui hớn hở, bèn lấy trong tay áo ra
Khách vừa trông thấy, trong lòng không vui
Bèn gấp mười xấp giấy, bút chấm mực năm màu
Làm bài ca rằng :
Gác thuỷ tinh làm cung
Đục lưu ly làm cửa
Tán nát pha lê làm bùn
Tưới ngọc sáng làm móc
Hương thơm ngào ngạc lên mây
Ngọc Hoàng nghe cũng hâm mộ
Hột quế lạnh chẳng thơm
Tố Nga ghen tuôn rối rít
Hái cỏ dao nơi bãi cỏ thơm
Trông mỹ nhơn nơi Bến Tương
Lơ lửng giữa dòng mà chi
Sao chẳng trở về chốn cũ
Há bỏ bê không cần
Than phận gái nhiều nỗi sai lầm
Ta tạm giữ mực chẳng a dua
Mưa gió rốt lại chẳng thương tổn gì
Sợ lúc phai hương lạt thắm
Người đẹp đến lúc xuân tàn
Đạo sĩ nghe mà than rằng:
Sao bạn lại ai oán vậy ?
Bạn chẳng thấy
Hoa tử vi trong ao Phượng Hoàng
Hoa hồng dược trước thềm Bạch Ngọc đó sao ?
Cầu cạnh địa vị thanh cao
Rập rành sáng rực thanh danh
Triều Thánh Minh chúng đều dược quý
Cõi Tao Nhơn bạn chịu lẻ loi
Giờ đây
Khách nghe mà cảm kích, đem lòng kính mộ
Ngâm thơ ‘Đình Thượng’của Thành Trai
Hoạ câu ‘Phong Đầu’ của Hàn Dũ
Gõ cửa trời để giải bày tâm sự
Kính dâng bài Phú Ngọc Tỉnh Liên
(Khuyết danh)












Minhcineenebo # Tuesday, January 24, 2012 3:39:37 PM
ÔNG ĐỒ
Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua.
Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
“Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay”.
Nhưng mỗi năm mỗi vắng
Người thuê viết nay đâu?
Giấy đỏ buồn không thắm;
Mực đọng trong nghiên sầu...
Ông đồ vẫn ngồi đấy,
Qua đường không ai hay.
Lá vàng rơi trên giấy;
Ngoài giời mưa bụi bay.
Năm nay đào lại nở,
Không thấy ông đồ xưa.
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ ?
Thơ chế: Ông đồ những năm 2010
Năm nay đào lại nở
Chẳng thấy ông đồ già
Mực Tàu và giấy đỏ
Vẫn bày bán tà la…
Cần chi đối thuê viết
“Hạnh phúc” lẫn “phát tài”
Giấy in sẵn những nét
Y… phượng múa rồng bay
Than ôi! Bao váy ngắn
Áo ngực hở, tóc màu
Đứng tranh nhau đối thắm
Giày cao gót xéo nhau!
Chữ vẫn đầy ra giấy
Ai biết nghĩa mới hay!
Bạc trăm đổi tờ giấy
Chẳng biết gở hay may…
Năm nào đào cũng nở
Chữ vẫn bán vẫn mua
Cái hồn câu đối cũ
Tìm ở đâu bây giờ???
Minhcineenebo # Tuesday, January 24, 2012 3:40:17 PM
Đoàn Văn Cừ
Dải mây trắng đỏ dần trên đỉnh núi,
Sương hồng lam ôm ấp nóc nhà tranh,
Trên con đường viền trắng mép đồi xanh,
Người các ấp tưng bừng ra chợ Tết.
Họ vui vẻ kéo hàng trên cỏ biếc;
Những thằng cu áo đỏ chạy lon xon,
Vài cụ gìa chống gậy bước lom khom,
Cô yếm thắm che môi cười lặng lẽ,
Thằng em bé nép đầu bên yếm mẹ.
Hai người thôn gánh lợn chạy đi đầu,
Con bò vàng nghộ nghĩnh đuổi theo sau.
Sương trắng giỏ đầu cành như giọt sữa,
Tia nắng tía nháy hoài trong ruộng lúa
Núi uốn mình trong chiếc áo the xanh
Đồi thoa son nằm dưới ánh bình minh.
Người mua bán ra vào đầy cổng chợ
Con trâu đứng vờ dim hai mắt ngủ
Để lắng nghe người khách nói bô bô
Anh hàng tranh kĩu kịt quảy đôi bồ
Tìm đến chỗ đông người ngồi dở bán
Một thày khóa gò lưng trên cánh phản
Tay mài nghiên hý hoáy viết thơ xuân
Cụ đồ nho dừng lại vuốt râu cằm
Miệng nhẩm đọc vài hàng câu đối đỏ
Bà cụ lão bán hàng bên miếu cổ
Nước thời gian gội tóc trắng phau phau
Chú hoa man đầu chít chiếc khăn nâu,
Ngồi xếp lại đống vàng trên mặt chiếu
Áo cụ lý bị người chen lấn kéo
Khăn trên đầu đương chít cũng bung ra
Lũ trẻ con mải ngắm bức tranh gà
Quên cả chị bên đường đang đứng gọi
Mấy cô gái ôm nhau cười rũ rượi
Cạnh anh chàng bán pháo dưới cây đa
Những mẹt cau đỏ chót tựa son pha
Thúng gạo nếp đong đầy như núi tuyết
Con gà trống mào thâm như cục tiết
Một người qua cầm cẳng dốc lên xem.
Chợ tưng bừng như thế đến gần đêm
Khi chuông tối bên chùa văng vẳng đánh
Trên con đường đi các làng hẻo lánh
Những người quê lũ lượt trở ra về
Ánh dương vàng trên cỏ kéo lê thê
Lá đa rụng tơi bời quanh quán chợ
.
http://xuandienhannom.blogspot.com/2012/01/cho-tet-xua.html
Minhcineenebo # Wednesday, January 25, 2012 6:35:00 PM
Dũng Tùng Trang, Thụy Minh, Tuấn Thắng.
(Trang Tùng)
(Làm) Cơn mưa Xuân lan tràn ra mênh mông, (lộng lẫy, mê ly, đắm đuối), làm mạnh mẽ, lớn mạnh lên, bốc cao vọt lên (đỏ thắm) cái nguồn cội sâu xa - ý nói mần sống mọc lên tràn lan và mạnh mẽ - đẹp đẽ sao cái Nghĩa trong cuộc sống ( tuấn - tiến, ý nói tiến đến, đạt tới, làm cho cái Tình Nghĩa trong cuộc sống được bền chặt, sống với nhau vì cái Nghĩa ở đời).
Dũng cảm thay đổi đi theo cái khang trang, cái tốt đẹp to lớn, Thụy (tốt đẹp, - Thụy Minh điềm lành, tươi sáng ) -> Thụ, tức là thu nhận lấy cái văn minh tươi sáng từ bên ngoài, Chiến Thắng sẽ tới đẹp đẽ xuất chúng (tuấn - tiến, ý nói tiến đến, đạt tới Thành Công trong sự nghiệp).
Câu 1 - nghĩa rộng, nhưng từ rất sâu mà lên theo trục ngang.
Câu 2 - nghĩa mạnh theo chiều đứng, được cái tươi sáng trải khắp lên những đỉnh cao Thắng Lợi.