Thư và Oanh sắp xếp đồ đạc trong tình trạng còn ngái ngủ dù đã rửa mặt.Dù vậy thì 2 đứa cũng nhanh chóng thu dọn hành lí xuống phòng lễ tân kịp lúc với Tú,Thảo&Khoa.Xe đang đợi cùng với Diễm&Huyền.Xe lăn bánh trở về Cần Thơ.Trong suốt ba tiếng đồng hồ, nhac mở vang trong xe.Đến nơi thì đã trưa.Sau khi ăn bữa trưa, Tú&Oanh có lẽ vì quá mệt nên lăn ra ngủ khì.Mấy đứa còn lại kéo ra nhà chòi phía trước nhà nghỉ chơi.Nhà chòi xây đưa ra trên sông nên gió mát rượi.Xung quanh là cây xanh nên không khí thật trong lành và hoàn toàn tĩnh lặng đến mức có thể nghe được tiếng khẽ cựa mình xào xạc của lá khi gió đưa. Ngoài nhà chòi cũng mắc vài chiếc võng để mọi người có thể nghỉ ngơi nếu muốn.

.Nói chuyện chán, Thảo,Thư và Huyền đi hái xoài, đu đủ để nhâm nhi.Từ đó một cuộc thi kì cục ra đời, có thể gọi là "Ai cắt mỏng hơn"

ăn theo "Ai nhanh hơn".Nghe tên cũng có thể hình dung được cuộc thi như thế nào.Huyền, Thư, Thảo&Khoa thi nhau cắt những miếng xoài mong đến kinh khủng.Phần thắng thuộc về Minh Thư sau khi khổ sở vì cắt trúng tay trong lúc cho ra miếng xoài "Super nano siêu mỏng" (tên do người chiến thắng đặt).Khi Oanh kết thúc buổi ngủ trưa của mình thì cuôc thi đã kết thúc từ hồi nào.Con nhỏ tiếc hùi hụi vì ko được chứng kiến nhưng bù cho nó là một dĩa xoài chấm mắm đường.Lúc đó Tú cũng đã thức dậy& ăn cùng...(Chua chít được!)
Tắm rửa xong xuôi, mọi người được đưa đi "du thuyền".Trời đã tối, Oanh sau khi cột tóc xong vội chạy ra xe thì được xem một bữa "Smack down" miễn phí giữa Minh Thư & nhóc Nam.Dĩ nhiên là thằng nhóc ko thể nào thắng nên đành ấm ức nhìn bà chị với ánh mắt căm hờn.Xe đi đến nới thì trời đã bắt đầu mưa lâm râm.Mọi người đi chầm chậm lên thuyền đang sáng rực một góc trời.Khi ngồi vào chỗ thì thuyền khởi hành.Vì đã ăn tối nên tụinó chỉ gọi vài món tráng miệng.Thư& Khoa gọi cà phê sữa đã.Hai đứa này có cách uống khác nhau hoàn toàn.Nếu như M Thư thix uống có sữa nhiều hơn cà phê thì thằng Khoa ngược lại, cần cà phê nhiều hơn sữa.Chả trách vì sâo tụ nó hay cãi nhau là thế.Quá khác nhau.Nhưng thật sự thì mỗi khi 2 đứa đó có xung đột là y như rằng mọi người đưoc một trận cười no bụng.Vì thế mà dù cố ý hay vô tình thì 2 đứa cũng mang dến rất nhiều niềm vui cho mọi người:happy: ,Tú cảm thấy khó chịu nên gọi trà chanh nóng, Oanh cũng thế và thêm một li kem chocolate&súp cua.Ăn xong, 4 đứa lên boong tàu trước, Thảo sẽ lên sau vì còn bân lo cho thằng em ăn( một người chị mẫu mực nhỉ?)4đứa đã nói chuyện rất vui vẻ về lũ thành viên trong lớp, về những ước mơ& những dự định sau này.Thằng Khoa đang nhìn ra xa trong màn đêm cũng bày tỏ "nguyện vọng"
-Tớ mún lập gia đình sau khi học đại học, có một người vợ sinh ngày 4/7 giống tớ& sinh con cũng ngày 4/7
-Nhảm thật, Oanh nghĩ và mỉa mai:lol: "ước mơ giản dị" của MR. cùipép
-Thế thì cậu cứ alone suốt đời .Tìm điên luôn!!!
Đột nhiên một ý nghĩa loé lên trong đầu làm Oanh cười hốhố(Giống ai đây???)
-Cầu trời cho vợ cậu sinh con ngay ngày 3/7 cho tức chơi.Hà hà hà...
Minh Thư còn ác hơn:
-Xời! Cầu cho vợ cậu sinh con ngay lúc 23h59ph ngày 3/7.LÚc đó còn tức hơn.kekekek!!!
-Ko biết nó có lấy được vợ hok nữa kìa, huống chi đến chuyện con cái_Oanh kết thúc câu nói bằng tiếng cười gian xoả dù vẫn ko bằng Minh Thư
Minh Thư cười đồng tình.Lát sau Thảo lên và tụi nó cứ thế trò chuyện cho đến khi thuyền cập bến.Gió đêm mát lạnh.
Về đến nhà nghỉ thì cũng đến giờ đi ngủ.Đêm nay là đêm cuối cùng củâ chuyến đi.Đứa nào cũng thấy tiếc dù đã đi bụi cả tuần.Trước khi ngủ , tụi nó chuẩn bị hành lí gọn ghẽ để sang mai ko phải vội vã.Giấc ngủ đến nhanh chóng.
Ngày cuối cùng để lại cho nhóm một kỉ niệm khó quên.Xa xa đâu đó,trong màn đêm, trên boong tàu có nhóm bạn nói lên nhữn ước mơ của riêng mình.Dù tham vọng như Oanh hay giản dị như Khoa hay kiên định trong suy nghĩ của Tú& thực tế như Thư thì đó cũng là ước mơ của tụi nó.Nhiều năm nữa, có thể họ sẽ thực hiện được và cũng có thể họ đã hoàn thành ước mơ khác.Điều gì cũng có thể xảy ra trong cuộc sống tràn đầy những điều bất ngờ& thú vị này.Trong thế giới đó, những người bạn tạo ra điều kì diệu làm ngọt ngào& ấm áp cuộc sống!
Ngày 2/6/2006....
Về nhà....
THE END:cow: