Tuesday, 26. May 2009, 01:49:08
Thời gian này là lúc Cỏ bận rộn và mệt mỏi nhất vì học tập và thi cử, nên đã lâu Cỏ không vào blog.
Cho đến hôm nay, qua một số sự việc đáng tiếc Cỏ buộc lòng phải viết entry này, trong một tâm trạng thất vọng và hoài nghi.
Các bạn thân mến, cảm xúc của mỗi người là phần NGƯỜI nhất, là phần khác nhất giữa thế giới mênh mông. Trong rừng cây hàng ngàn chiếc lá không chắc có hai chiếc giống nhau, huống gì là rừng người, rừng cảm xúc mênh mông và bất tận. Nếu có sự giao thoa, thì ít nhất sự diễn đạt của mỗi cá nhân phải khác nhau, bởi vì vốn sống của mỗi người đều không giống nhau. Do vậy mới thôi thúc người cầm bút: "Nhà văn ko có phép thần thông để vượt ra ngoài thế giới này, nhưng thế giới này trong con mắt nhà văn phải có hình sắc riêng". Cỏ không có ý làm một bài nghị luận văn học ở đây, Cỏ chỉ muốn nói về "dấu ấn cá nhân" trong từng ngòi bút!
Khi tìm đến với blog, Cỏ ngỡ mình đã tìm thấy chốn đỗ yên bình cho cảm xúc được sống đúng với ý nghĩa của nó, dẹp đi những lo toan và bộn bề phức tạp, đua chen, tranh giành của cuộc sống. Cỏ trải lòng mình thật rộng nơi đây. Để rồi một ngày, Cỏ đau xót nhận ra, nơi đây cũng có những người thích đua chen, những người tham danh lợi. Họ cũng đánh mất lòng tự trọng vốn rất cần để có được một ngòi bút chân chính. Họ mang cảm xúc của người khác đánh tráo vào cái tên mình, ép buộc mình đã từng có những kỉ niệm mà nó vốn thuộc về của Cỏ. Thật sự điều đó làm Cỏ rất giận, thoạt đầu. Rồi sau đó Cỏ xót thương cho họ, vì cái quý nhất là lòng tự trọng họ đã đánh mất!
Đây không phải là lần đầu cảm xúc của chính Cỏ đã được "sinh đôi". Như một lần trong blog pexu, bạn cũng sơ ý lấy entry của Cỏ mà không trích dẫn nguồn, Cỏ cũng rất buồn. Nhưng khi nhận ra bạn sơ ý, Cỏ đã nhẹ lòng hẳn vì lòng tự trọng của một ngòi bút vẫn còn đó. Đến hôm nay điều đó đã thay đổi, những entry của Cỏ được mang đi dự thi, thật may, hoặc có thể không may

đạt được giải. Đến lúc đó mọi việc nảy sinh rắc rối về vấn đề tác quyền. Là của ai khi bài viết của người dự thi đã nằm trên blog Cỏ? Và không chỉ danh dự của một ngòi bút, đó còn là nhân cách của một con người, khi con người ấy gọi đến xin Cỏ nói với BTC đó là bài của họ! Cỏ làm điều ấy để cứu vãn cái danh dự ảo mà họ đã nhọc công xây dựng ư!!! Chưa bao giờ Cỏ gặp một trường hợp lạ kì đến thế, thật sự Cỏ đã choáng váng. Sau đó là thất vọng và buồn chán vô cùng. Đó là vì một người Cỏ luôn tôn trọng và ngưỡng mộ giờ đây lại trở nên nhỏ bé như thế! Vì cái gì hả bạn???
Những cuộc thi qua đi, cái còn đọng lại là gì? Là giải thưởng, là lòng hâm mộ của người khác dành về mình? Hay đó là sự trăn trở và dày vò vì đó là danh dự ảo. Nếu là Cỏ, nếu trong đời có một lần trót làm điều đó, có lẽ sự day dứt sẽ còn mãi trong trái tim Cỏ mỗi khi cầm vào ngọn bút.
Sự chịu đựng của mỗi người đều có giới hạn, và Cỏ đã vượt ngưỡng. Hôm nay đây, viết những dòng này, Cỏ mong muốn được các bạn sẻ chia và đồng cảm. Và Cỏ muốn nhắc nhở người bạn ấy về một ranh giới mong manh giữa sự đánh mất và níu giữ lòng tự trọng. Mong bạn hãy giữ lại cho mình! Và câu trả lời của Cỏ với sự dối trá là không. Có thế nó sẽ ảnh hưởng đến danh dự (vốn ảo) của bạn! Nhưng Cỏ không thể dối trá, Cỏ không thể cũng đánh mất lòng tự trọng. Làm sao có thể nói bài viết của mình là của người khác được chứ, hả bạn!
Không phải ngẫu nhiên mà luật sở hữu trí tuệ ra đời!
Và các bạn thân mến!
Những bài viết trên blog này, trừ những bài sưu tầm đều có trích dẫn, tất cả đều xuất phát từ con tim của Cỏ. Vì vậy mỗi khi đồng cảm, các bạn có thể sử dụng, nhưng bạn ơi, Cỏ muốn "...từ blog Cỏ..." có được không!Đó là cách các bạn tôn trọng cảm xúc của Cỏ, tôn trọng Cỏ và tôn trọng chính mình!
Thân mến!