╬-'๑’-§ñøW p®jñÇ€§§-‘๑’-╬

Welcome my kingtom!!!

Subscribe to RSS feed

Entry for 04 September 2007

Tuyet voi! Hon ca tuyet voi!! Nghe thu cam thay minh dau do trong bai hat!! Let's try!

OVER THE RAINBOW

Somewhere over the rainbow
Way up high
There's a land that I heard of
Once in a lullaby

Somewhere over the rainbow
Skies are blue
And the dreams that you dare to dream
Really do come true

Some day I'll wish upon a star
And wake up where the clouds are far behind me
Where troubles melt like lemondrops
Away above the chimney tops
That's where you'll find me

Somewhere over the rainbow
Bluebirds fly
Birds fly over the rainbow
Why then, oh why can't I?
Some day I'll wish upon a star
And wake up where the clouds are far behind me
Where troubles melt like lemondrops
Away above the chimney tops
That's where you'll find me

Somewhere over the rainbow
Bluebirds fly
Birds fly over the rainbow
Why then, oh why can't I?

http://www6.nhac.vui.vn/Music/#Play,22967

Entry for 13 September 2007

Anh di!! Bun hok??

Anh di ma chang ra phi truong tien dc!! Tai sao ong troi lai thick dua voi minh the nhi??? Tuy hoi bun nhung cung la so menh!! Phai hok anh HAI! Tiep tuc song tot nhe!! Con 5 nam nua lan!!! Moi thu dieu co the thay doi! Chuc anh lun khoe!! Hoc tot nhe!!

Entry for 02 October 2007

Tôi yêu anh âm thầm không hy vọng.

Lúc giận hờn khi hậm hực lòng ghen.

Tôi yêu anh với tất cả chân tình.

Nhưng mong anh tìm được người mới.

Yêu anh như tôi đã từng yêu anh.

Tại sao? Vì sao? Tôi yêu anh???

Entry for 17 October 2007

CAFE

Vào quán uống nước, em luôn gọi café đen. Anh luôn gọi café sữa.
Người ta mang nước ra, luôn luôn nhầm lẫn. Anh café đen. Em café sữa.
Em nhanh tay đổi 2 món. Người bồi bàn đứng ngẩn ra, mặt đầy vẻ thắc mắc. Anh cười trừ. Đợi người ta đi, anh trách: “Sao không để người ta đi rồi em hãy đổi? Làm mất mặt anh quá!!!” Em cười phá lên: “Đằng nào cũng vậy. Đâu có gì mắc cỡ!”.

Em con gái mà lại thích café đen.
Anh con trai nhưng rất thích café sữa.

Em bảo café đen nguyên chất, tuy đắng nhưng uống rồi sẽ mang lại dư vị, mà nếu pha thêm sữa thì sẽ chẳng còn cảm giác café nữa.
Anh bảo café cho thêm tí sữa sẽ đậm mùi café hơn, lại còn cảm giác ngọt ngào của sữa…
Anh và em luôn thế. Khác nhau hoàn toàn.
Anh và em không yêu nhau. Đơn giản chỉ là bạn bè. Mà không, trên bạn bè 1 chút. Gần giống như tình anh em.

Nhưng em không chịu làm em gái anh. Em bảo, em gái có vẻ phụ thuộc vào anh trai, có vẻ yếu đuối, có vẻ… hàng trăm cái “có vẻ” và em không đồng tình.
Anh cũng không muốn anh là anh trai của em. Anh trai suốt ngày phải lo cho em gái, bị nhõng nhẽo, vòi vĩnh đủ thứ. Anh không thể kiên nhẫn.
Lâu lâu em hẹn anh ra ngoài đi uống café. Em café đen, anh café sữa.
Thỉnh thoảng buồn buồn anh lôi em đi vòng vòng, rốt cuộc cũng đến quán nước. Anh café sữa. Em café đen.

Anh có bạn gái. Bạn gái anh xinh xắn, rất dịu dàng, nữ tính. Đi với anh giống như 1 con thỏ non yếu ớt. Anh tự hào bảo, cô ấy không “ba gai”, bướng bỉnh như em.
Em có bạn trai. Bạn trai em đẹp trai, galant, luôn chiều chuộng em. Đi với em, anh ấy không bao giờ khiến em tức chết. Em kiêu hãnh khoe, anh ấy thực sự là chỗ dựa vững chắc.
2 cặp thỉnh thoảng gặp nhau. Em vẫn café đen. Anh luôn café sữa.

Bạn trai em nói, anh đổi ly cho em. Em không chịu, café đen là sở thích của em.
Bạn gái anh thắc mắc, anh không uống café đen như những người con trai khác. Anh nhún vai, café sữa hợp khẩu vị với anh.
Trong lúc nói chuyện, thường thường anh và em vẫn cãi nhau. Bạn trai em luôn là người hòa giải. Bạn gái anh dịu dàng nói anh phải biết nhường nhịn con gái.
Cuối cùng anh là anh. Em vẫn là em.

Anh chia tay bạn gái. Cũng có thời gian chông chênh. Nhưng anh không hối tiếc. Anh và cô căn bản không hợp nhau. Dù cô ra sức chiều chuộng anh, nhưng anh vẫn thấy thiếu thiếu cá tính gì đó. Mà cá tính thiếu ấy mới thật sự hấp dẫn anh.
Em chia tay bạn trai. Có một lúc cảm thấy trống vắng. Nhưng em không hối hận. Em và bạn trai không tìm được tiếng nói chung. Dù anh ấy không khiến em bực mình, ít khi gây sự với em. Nhưng em vẫn thấy thiếu thiếu. Mà “thiếu thiếu” ấy làm em chán nản.
Anh và em không hẹn mà gặp nhau ở quán café cũ.

Em gọi café đen.
Anh gọi café sữa.
Người bồi đã quen với 2 người. Anh ta không để nhầm chỗ nữa.
Anh yên lặng. Em cũng không nói. Đợi người bồi đi, anh kéo ly café đen về phía mình, đẩy ly café sữa về phía em.
Hôm đó 2 người uống thử “khẩu vị” của người kia.
Đêm ấy, anh nhắn tin cho em “Café đen hay thật! Anh bắt đầu thấy thích nó!”
Em nhắn tin lại cho anh “Café thêm sữa cũng rất tuyệt vời. Em sẽ uống café sữa…”
Sau đó em và anh luôn đi cùng nhau, bất luận ở đâu, em cũng luôn gọi café sữa cho em và không quên gọi café đen cho anh…
Café đen hay café sữa đều là café, phải không?
Tình yêu đắng hay tình yêu ngọt đều là tình yêu… chẳng phải sao???

Sao cứ mãi tìm kiếm tình yêu nơi xa xôi nào đó để nhận ra rằng : Tình Yêu vẫn luôn kề bên anh và em đấy thôi

Entry for 17 October 2007

Fly

Any moment everything can change
Feel the wind on your shoulder 
For a minute all the world can wait 
Let go of your yesterday  
Can you hear it calling? 
Can you feel it in your soul? 
Can you trust this longing and take control?  
[CHORUS] 
Fly Open up the part of you that wants to hide away 
You can shine 
Forget about the reasons why you can  
deny and start to try 'cus it's your time, 
time to fly  
All your worries, leave them somewhere else 
Find a dream you can follow 
Reach for something when there's  
nothing left and the world's feeling hollow  
Can you hear it calling? 
Can you feel it in your soul?  
Can you trust this longing and take control?  
[CHORUS]   
And when your down and feeling low,  
just want to run away 
Trust yourself and don't give up 
You know you better than anyone else  
Any moment everything can change 
Feel the wind on your shoulder 
For a minute all the world can wait 
Let go of yesterday  
[CHORUS]   
Fly Forget about the reasons why you  
can deny and start to try 'cus it's your time, 
time to fly  Any moment everything can change
I wonder, between u and me, have exist anythings? But I know, u made me interesting!
http://www6.nhac.vui.vn/Music/#Play,18977 

Entry for 18 October 2007

Ngày...

Hôm nay là ngày thứ 145 em xa nơi ấy, 145 ngày nhớ nơi đó quay quắt, vì nơi đó có anh , có những năm tháng không dễ quên mà em không hề biết gìm giữ, để rồi lúc mất đi mới thấy tiếc nuối. Nỗi nhớ không tên gọi, không có ai để giãi bày. Những buổi chiều tan trường, đi giữa phố phường Sài Gòn đầy người và xe, lòng em cô đơn đến lạ. Sao không thấy ai trao em nụ cười và ánh mắt thân thiệt như anh vẫn dành cho em? Ai cũng mang một gương mặt hờ hững, hờ hững trong sự đăm chiêu, ưu tư...

Em cứ thầm trách số phận cho mình gặp nhau mà không mình được ở bên nhau mãi mãi. Sau bao nhiêu vất vả kiếm tìm, cuối cùng trái tim mệt mỏi cuả em lại đau đớn nhận ra rằng, tình yêu em dành cho anh còn quá lớn. Nó làm mờ gương mặt khác, phủ định bao trái tim khác đang hướng về em.

Sáng nay thức giấc, đọc lại những dòng tin nhắn anh gửi lúc nưảa đêm, em thấy lòng ấm áp hạnh phúc xen lẫn nỗi đau và sự tiếc nuối. Em tự đặt ra hàng trăm câu hỏi, nhưng lại không thể trả lời. Song, có một điều chắc chắn, nếu cuộc đời cho em được thay đổi những điều trong quá khứ, thì việc thay đổi đầu tiên là em sẽ không thể để mất anh như em đã làm.

Mấy hôm trước, một người bạn hỏi em có người yêu chưa. Em không biết trả lời sao. Nếu nói thật rằng tình cảm cuả em vẫn đang hường về một người đàn ông mà em đã từng bỏ rơi, hẳn người bạn ấy sẽ cười em ngốc nghếch. Nếu không, sao lại để mất anh đáng ra em được có anh mãi mãi?

Đên đêm, đối mặt với lòng mình, sự tự tin, lòng kiêu hãnh trong lòng em tan biến hết, Em không thể phủ nhận mình đã chiến thắng trong sự chiến bại cuả chính mình. Nghĩ đến anh, lòng em lại đau đáu câu thơ cuả ai đó:"Gặp lại bây giờ có được không anh?- Cho em nói lại một lơì yêu ngày trước - Nếu lại để mất anh, em không biết - Cuộc đời em rồi sẽ ra sao?".

Có kịp không? Em biết là không. Mãi mãi không. Nhưng em vẫm muốn hỏi, vẫn muốn tự dối mình và hy vọng một phép màu gọi là"số phận". Nếu thật sự có số phận và nếu cái số phận ấy không dành anh cho em thì đời này, kiếp này được anh nhớ, anh trân trọng như những người bạn tri âm cũng đủ để em mãn nguyện.

Dẫu sao em vẫn cảm ơn số phận đã cho em gặp, quen anh, rồi yêu anh trong khắc khoải, tuyệt vọng. Cảm ơn anh đã cho em những ngày tháng yêu thương thơ mộng, những kỉ niệm đẹp để em còn yêu thương con người, tin yêu cuộc đời này...

Nếu anh đọc được những dòng này. Em không mong anh điện ngay cho em. Nhưng em biết một điều, là có một thứ: mới...đang bắt đầu.

Entry for 19 October 2007

Again! Again and again! Do you know how Im feeling? Need u, but I can thinking about this! Hope all your dream come true! Hope ...

Again

I heard from a friend today, and she
said you were in town.
Suddenly the memorises came back to me in
my mind.

(chorus)
How can i be strong I`ve askes myself
time and time I`ve said
That I`ll never fall in love with you again

A wounded heart you gave,
my soul you took away
good intentions you had many,
I know you did
I come from a place that hurts,
God knows how I`ve cried
And I never want to return
Never fall again...

Making love to you felt so good and
oh so right...

(chorus)
How can I be strong I`ve asked myself
time and time I`ve said
That I`ll never gall in love with you again

So here we are alone again,
didn`t think I`d come to this
and I know it all began
with just a little kiss.
I`ve come to close to happiness,
to have it swept away
Don`t think I can take the pain
no never fall again..

Kinda late in the game
and my heart is in your hands
Don`t you stand there and then tell me
you love me
then leave again
`cause I`m falling in love with.....you again

Hold me, hold me
Don`t ever let me go
Say it just one time
Say you love me
God knows I do love you
Again.....


Entry for 29 October 2007

CÂY, LÁ, GIÓ

Nếu bạn muốn có tình yêu của ai đó… đầu tiên hãy yêu người đó trước đã...


Cây

Lý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi vẽ 1 cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi. Tôi đã từng hẹn hò với 5 cô gái khi tôi còn học dự bị đại học, trong số đó có 1 người tôi rất mến, rất mến nhưng lại ko có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài, không có một ngọai hình nổi bật, cô ấy là một cô gái hết sức bình thường.
Tôi thích cô ấy, thật sự thích cô ấy, tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch, thích sự dễ thương , thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không quen với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi quen nhau rồi thì những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy cũng tan vỡ. Một phần cũng sợ những tin đồn sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy thật sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi và tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Lý do cuối cùng đã khiến cô ấy ở bên cạnh tôi suốt 3 năm. Cô ấy nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác và ... tôi đã làm cô ấy khóc suốt 3 năm đó ...

Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắt khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ 2 thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói “ cứ tự nhiên” trước khi chạy đi. Ngày hôm sau, mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ …và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn 1 tiếng.

Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần hai người đã cãi nhau, tôi biết theo tính cách của cô ấy , cô ấy chắc chắn ko phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô ấy, cô ấy đã nhìn tôi với một ánh mắt thật sự shock, tôi đã không quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái của mình

Ngày hôm sau, cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra, tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi cũng đau như cô ấy vậy.

Khi tôi chia tay với người bạn gái thứ 5, tôi đã hẹn hò với cô ấy, sau khi đi chơi được vài ngày tôi nói với cô ấy tôi có chuyện muốn nói cho cô ấy, cô ấy nhìn tôi và cũng nói là có chuyện muốn nói cho tôi biết. Tôi nói cho cô ấy nghe về việc tôi chia tay và cô ấy nói cho tôi hay là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết người đó là ai, người đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một ngừời con trai rất dễ thương, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được bàn tán trong trường một thời gian dài.

Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa, giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực tôi, Tôi không thở nổi, muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và khóc.Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì một người đàn ông cũng không chịu hiểu cho cảm giác của cô ấy?

Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái sms được gửi 10 ngày sau đó, nó nói “ Lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại...”




Suốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá. Tại sao ư? Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can đảm. Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần một người con trai, không phải là bạn trai đâu ... chỉ là bạn bè thôi. Khi anh ấy có người bạn gái đầu tiên, tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình ko thể có – Sự ghanh tị. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. Nhưng sau đó 2 tháng thì họ chia tay, tôi chưa kịp vui mừng thì anh ấy lại quen tiếp một người con gái khác...

Tôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim tôi đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi đã vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình tôi mà thôi. Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao mà khổ như vậy. Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết sở thích của anh ấy, nhưng tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được và tôi cũng không thể nào mở lời được.
Trừ việc đó ra, tôi vẫn muốn được ở bên cạnh anh cấy, quan tâm anh ấy, chăm sóc anh ấy và yêu anh ấy, hi vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi, kiểu như đợi điện thọai của anh ấy mỗi đêm, muốn anh ấy gửi tin nhắn cho mình… Tôi biết cho dù anh ấy bận thế nào, anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Bởi vì như vậy nên tôi đã chờ anh ấy. 3 năm thật khó mà trôi qua và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thỏang, tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt 3 năm.
Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ hơn tôi 1 tuổi đã công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình cảm với tôi,anh ấy như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó dựa dẫm, ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho anh ấy một góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn…cho nên cuối cùng tôi đã rời cây, nhưng cái cây chỉ cười và không hề khuyên tôi ở lại.

Lá lìa cành là vì gió thổi hay vì cây không giữ lá ở lại??


Gió

Bởi vì tôi thích một cô gái được gọi là Lá, bởi vì cô ấy quá dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khỏang 1 tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó , một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trường. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác, tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô ấy, khi anh ấy nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô ấy. Nhìn cô ấy trở thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy.

Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy như có gì đó trống vằng vậy. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình lúc đó , cảm thấy như là khó chịu lắm vậy, bữa đó đội trưởng cũng không tới , tôi tới lớp của 2 người, đứng ở ngòai và nhìn thấy anh ấy đang la mắng cô ấy. Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười, tôi viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy, cô ấy hơi ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi , cuời rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy rồi đi ...

“Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu”
“Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Nó bởi vì chiếc lá không muốn rời khỏi cây”

Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà và điện thọai của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phài là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi. Trong vòng 4 tháng , tôi công khai tình cảm của tôi với cô ấy không dưới 20 lần . Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hi vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi.

Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. tôi hỏi cô ấy "Em đang làm gì vậy, sao em ko nói gì hết vậy?”, cô ấy nói "Đầu của em đau lắm!” “Hả?” "Đầu em đau lắm!”, cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy, khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào lòng….và từ hôm đó…chúng tôi là một cặp .

Vậy lá rời cây là vì gió thổi đi hay vì cây đã không giữ lá lại???

Tôi yêu câu chuyện này lắm! Bởi vì tôi đã từng là LÁ! Chiếc LÁ vô tình! Từng đi theo GIÓ, nhưng rồi chợt nhận ra! Khi GIÓ không còn đủ sức để giữ LÁ lại! LÁ chợt nhận ra, LÁ đã yêu cây nhưng lại trong Tuyệt vọng của chính LÁ!

Entry for 31 October 2007

Bạn và người-mà-ai-cũng-bít-là-ai-đấy đang có 1 tình iu thật đẹp và mún nuôi dưỡng nó ngày phát triển hơn? Hãy check những điều sau đây để tình iu của mí bạn trở nên lãng mạn và dzui tươi hơn nha :yes:
Với những bạn vẫn còn Alone? Hem sao đâu..bạn có thể tận dụng những điều này để tỏ tình với người ta đó :cool: ăn nhau ở sự khéo léo thui hihi, chúc các bạn thành công :D


1/ Cùng nắm tay nhau đón giao thừa.


2/ Đột nhiên tặng một bông hoa chẳng vì dịp gì cả, chỉ vì tự dưng thấy yêu quá thì tặng thôi.
4/ Cùng thả diều ở một triền đê ngoại ô trong ánh hoàng hôn.
5/ Đặt một biệt danh thật hay ho mà nghe vừa đáng yêu vừa bùn cười :D
6/ Viết cho nhau một tấm thiếp nhỏ rùi lẳng lặng nhét vào ví trước lúc chia tay de doc.
7/ Đan tặng nhau một cái khăn vào lúc mùa đông chẳng hạn. Chắc chắn ấm đến ngột ngạt cho mà xem.
8/ Tặng nhau một nụ hôn bất ngờ. :love:
9/ Cùng chúc nhau ngủ ngon vào lúc 12h đêm.
10/ Thu âm một bài do chính mình hát để tặng người kia (cái này thì pá Heo làm được hihi)p:
11/ Lâu lâu thỉnh thoảng cùng nhau đi dưới mưa
12/ Cùng nhau chèo thuyền vào một buổi chiều tà...
13/ Vờ như là quên một sự kiện nào đó mang tính kỉ niệm của hai người nhưng hóa ra đã lặng lẽ chuẩn bị thật chu đáo và đầy tính bất ngờ, làm đối tượng chỉ có mà há hốc mồm hông nói được chi hết.
14/ Bất ngờ gửi một tin nhắn ngộ nghĩnh hoặc vài lời nói yêu thật ngọt ngào qua ĐTDĐ, hoặc gửi tặng một bài nhạc chuông mà người đó yêu thích.
15/ Hai người không ở gần nhau nhưng cùng nghe 1 bài hát ý nghĩa qua Yahoo!Messenger :sing:
16/ (Dành cho con giai ): đèo ng iu đằng sau, người đó ôm và mi vào tai.



17/ Ăn chung một cốc kem hoặc chè, hoặc cái gì đấy.
18/ Lăng xăng đi kiếm khăn giấy khi bạn khóc, rồi không tìm được, đành bối rối chìa tay ra và nói "Cho mượn áo đồng phục này".
19/ Bỏ cả buổi để ngồi đợi rước người đó về, hoặc để gặp và nói câu chúc ngủ ngon.
20/ Đi chơi thay vì xe máy thì gửi xe ở thương xá Tax, đi bộ vòng vòng chung quanh trung tâm thành phố.
21/ Dựa vào nhau (khi buồn... ngủ và buồn đời).
22/ Ngồi ngắm sao đêm (đếm... mặt trăng).



23/ Cầm gối " oánh " nhau :D
24/ Lấy ảnh người yêu làm avata
25/ Cùng đi chụp ảnh chung vài kiểu tình củm của riêng hai người thôi.
26/ Tự học làm một món ăn gì đó thật ngon mời người yêu (tình yêu là nó phải đi qua cái dạ dày. Khuyến khích các bạn nữ, đặc biệt những bạn đã đang và sắp lập gia đình).
27/ Thật là lãng mạn và êm dịu nếu đang mỏi mệt được… đấm bóp mát xa phải không nào?!
28/ Một ngày cuả riêng 2 người, không gia đình, không bạn bè, không tất cả mọi thứ... cả thành phố nhỏ bé này, để đến một nơi thật xa nào đó. :heart:
29/ Mua thật nhiều bóng bay tặng cô ý.
30/ Tổ chức SN cho người mình yêu (hoặc thích).
31/Hai người cùng nấu ăn.
32/ Phóng xe dưới trời mưa phùn buổi tối
33/ Hai người cùng đi chơi SEGA :yes:
34/ Tranh nhau ăn cái gì đấy (tranh vừa thôi, không lại dẫn đến đánh nhau thì... phiền).
35/ Hai người cùng đi xem phim ma(cang` kinh di. cang` tot’) hehe :devil:
36/ Những tin nhắn lúc 2, 3h sáng kiểu như "Anh/Em đang ngủ nhưng tự nhiên tỉnh dậy và thấy nhớ em/anh quá...".



37/ Chơi trò tự mặc thêm áo vào mùa hè.
36/ Chơi trò... nhìn nhau xem ai chớp mắt trước.
38/ Lãng mạn là khi bất chợt cô ấy nắm tay, không lý do.
39/ Lãng mạn là khi cô ấy nói rằng, "Em có bất ngờ cho anh" và hôn nhẹ lên má mình.
40/ Lãng mạn là khi mình cầm bông hồng đến tặng, cô ấy không nhận, đủ để khiến mình buồn và quay đi. Rồi cô ấy vòng tay từ sau ôm lấy mình, nói "Điều em cần là trái tim anh yêu em cơ" thật nũng nịu.
41/ Lãng mạn là khi bật Mp3 và mỗi người một tai nghe..
42/ Nhắn tin vào sáng sớm: Hôm qua anh quên chưa chúc em ngủ ngon, chúc cưng yêu một buổi sáng tốt lành!!!
43/ Vào một ngày đẹp trời... Anh nói anh không thể chịu nổi em nữa rồi... trong khi nàng ngơ ngác thì chàng tiếp tục: Sao em cứ làm anh không thể ngừng yêu em thế :smile:) => ngất! (Dự đoán của giới chuyên môn là không một cô gái nào không sứơng trước câu nói này, nếu không phải xem lại tình cảm của cô ý với bạn!)
44/ Viết cho người yêu một cái thiếp trong đó ghi câu I LOVE YOU qua 72 thứ tiếng! :wizard:
45/ Viết nguyện ước yêu nhau của 2 người trong một năm vào một tờ giấy, nhét tờ giấy vào một cái chai, cho cái chai vào một cái hộp, đem chôn cái hộp ở một chỗ kín trong công viên bách thảo (hay vừon nhà bạn cũng được). Đến kỉ niệm một năm ngày yêu nhau thì đào lên, lúc đấy, nguời này đọc của ngừoi kia viết cái gì thì thú phải biết :up:
!!!

Entry for 04 November 2007

Khi xa anh hình như em có khóc
Khóc âm thầm và khóc thật lẻ loi
Khi chia tay mới thấy lòng mất mát
Một chút gì nằng nặng ở trong tim...
Hạnh phúc là gì em tự hỏi
Hỏi xong rồi em nghĩ mãi không ra
Cho đến ngày anh cất bước đi xa
Em mới hiểu hạnh phúc là chờ đợi...