Skip navigation.

Sign up | Lost password? | Help

giai điệu hạnh phúc

cho mỗi ngày yêu thương

STICKY POST

Cô bé ướt áo

Vẩn là em,
Cô bé ướt áo năm nào anh mơ mộng
Tuổi đôi mươi em hương sắc rừng say.
Em tất cả, đã cho anh tất cả
Cả cuộc đời và cả những đứa con.

Giai điệu hạnh phúc hôm nay,
Vẫn từ xa xưa đọng lại
Cô Bé Ướt Áo ngày nào vẫn sống mãi trong anh.
Anh xin hiến dâng em mỗi ngày chất ngất
Triệu triệu hạt sương mai,
Triệu triệu giọt linh hồn.

Áo em ướt mãi
Cho chúng mình ấp ủ,
Giọt yêu thương trong suốt chuỗi cuộc đời.


23/9/2008
Ngày khởi đầu biên tập cuốn truyện đời
CÔ BÉ ƯỚT ÁO
bathadaccach

Nghỉ chơi anh ra!

Mông Triệu, 14.9.1990

Anh thân yêu,
Em nhớ anh và yêu anh nhiều lắm.
Nhấc điện thoại lên mà chỉ nghe anh nói toàn là công văn không à!
Khi cúp máy em mới biết là chưa hỏi anh, tại sao anh ho dữ vậy!

Anh muốn em héo mòn ở Sài gòn,
Còn anh thì ốm yếu ho hen ở Huế ư!

Anh yêu mến,
Em phải ra lại Huế với anh thôi!
Nếu anh cứ để em một mình, thì em không phí tuổi xuân của em đâu nhé, anh yêu!
Em sẽ dành hết cho con thôi,
Nghỉ chơi anh ra!


cobeuotao

Điện sáng rồi em yêu!

Điện sáng rồi em yêu!
Anh lại được say đắm em trong tuyệt vời bất tận.
Đêm nay anh sẽ bay đi,
Mà lệ nhòa trên bờ mắt,
Vẫn có em,
Vẫn có em trong ánh lệ sáng ngời.

Ôi em thân yêu,
Nàng công chúa anh yêu từ vô tận!
Cùng bay lên nghe em,
Ta cùng bay lên em nhé!
Tình yêu đã chấp cánh cho đôi ta lớn dậy.
Ôi không gian bao la,
Ôi không gian mặn mà.
Có nghe đây, lời yêu thương bùng cháy!
Làm nở trái tim ta,
Làm bay bổng cả tâm hồn!

Đêm nay ta bay đi nghe em,
Đưa cả yêu thương này vào vũ trụ,
Theo mây trôi mênh mang,
Theo cánh én đơm bông,
Ôi bừng sáng cả một trời chói lọi.

Ngày nào ta làm người!
Ngày nào em hé nhẹ đôi môi!
Anh đã say em : ôi người thiếu nữ đoan trinh và tiết hạnh!
Em bay đã bay lên thật rồi,
Bay vào hồn anh giấc lạ!
Cho anh mơ,
Cho anh thơm trên ngàn đồng lúa Mẹ!
Để sáng dậy rồi, anh khẽ thức giọt sương.

Ôi, em!
Giọt sương giữa muôn ngàn thác nắng,
Long lanh,
Em tỏa dịu hiền cho đất trời kỳ diệu,
Giọt nắng này, giọt nắng của tình yêu.

Và đêm nay,
Gió dìu nhẹ theo sông về với đất,
Hạt tình yêu sao lớn dậy trong lòng?

Anh kể em nghe,
Chuyện chúng mình vẫn biết,
Để khuya rồi, em nắc nẻ cười to.
Chuyện ta bay đi,
Vào không gian bất tận,
Để thấy ánh mặt trời thú vị của ngàn năm.

Ôi mặt trời anh yêu!
Xin hãy là của em,
Để chỗ đứng này không còn ngăn cách
Vòng tay ta và giọt nắng hình người.
26/10/1984
bathadaccach

Em chẳng muốn uống thuốc, để bịnh đợi anh về!

18.07.1990

Anh rất yêu dấu,

Chiều nay anh đã điện thoại và cho biết những ba tuần nữa anh mới về hở!
Em rất mong anh vui và khỏe.
Buổi sang đưa anh đi, em về bị cúm vì buồn , lạnh và đói.
Em chẳng muốn uống thuốc, để bịnh đợi anh về…
Mà qua ngày sau, em hết bịnh rồi,
Vì nếu em bịnh hoài, ai sẽ chăm sóc cho em!
Và ai sẽ chăm nom cho cu An và bé Ân!

Thiên Ân hôm nay,
Khi ăn thì phải có cái gì chơi thì mới chịu ăn,
còn không là nhất định không há miệng.
Mấy hôm nay lúc dụ con ăn cơm, em phải cho con lên ngồi sau yên xe anh.
Chiều nay nó còn sáng tác cho nó một cục u trên trán.
Sao mà con nó rất thích leo lên leo xuống ghế nệm hoài?

Hôm nay em phải cho cu An bị phạt và ăn roi.
Cu An nói với cô Quang “ Bà kia, trả cái cây đây, sao mượn mà không trả!”
Hoặc cu An phản ứng với bà bác bên bà Mười bằng cách đưa đít lên trả lới.
Con thật quá quắt ghê nơi.
Tuy nhiên con cũng rất ngoan.
Sáng nay Thiên Ân dậy sớm lúc 4h30, cu An cũng dậy và đi lấy nước cho em uống.
Nhờ đi lấy quấn áo cho em, An cũng giúp ngay.

Bình ở Vũng Tàu lên chiều hôm qua,
chơi trên anh Giáo suốt ngày hôm nay,
tối về đi chơi với bạn.

Ngày hôm nay, em không ngớt suy nghĩ về mình,
về cách cư xử,
về các hoạt động xã hội,
xem như thế nào là phải làm và như thế nào là nên tránh.

Cobeuotao.

Tình yêu là gì hỡi anh!

09/7/1990
Anh rất yêu dấu,
Tình yêu là gì hỡi anh!
Mà sao khi chờ đợi,
Em thấy mỏi mòn và không bình tĩnh!

Khi lắng đọng,
Em lại thấy thương yêu.

Ở nơi đó,
Em chắc anh cũng buồn,
Anh hy sinh tình cảm riêng tư và làm việc tốt chứ!

Em nghe trong điện thoại,
Anh vẫn ho hen!
Thế có lẽ anh ốm nhom vì luôn phải đi đây đó,
Và không kham nổi cái thân!

Đã qua ba tuần chịu đựng,
Với sự thử thách thiếu vắng nhau,
Anh có thấy được điều gì khác lạ!
Còn em lại hay hồ nghi và lo lắng!
Tư tưởng ấy luôn làm em khổ sở.

Anh muốn em ở nhà,
Chờ đợi anh như người tình chung thủy,
Vậy hở anh!

Ôi anh yêu!
Chợt nhớ lại hình ảnh của anh.
Ôi thân thương quá đỗi,
Như là một sáng tạo tuyệt vời,
Với cả Thiên Ân và Thành An nữa.

Anh yêu ơi,
Ngày mai anh nhớ về nhé!
Em vẫn luôn đợi chờ và trông mong muốn gẫy cổ luôn.
Chỉ một cú điện thoại reo,
Một tiếng xe vọng vào,
Là lòng em lại dõi theo niềm hy vọng khắc khoải.

Mong sao nhà có điện thoại,
Em được tha hồ tỏ bầy với anh.
Còn được mè nheo anh nữa.
Nhờ điện thoại hàng xóm hoài,
Em rất ngại và không thích thú đâu anh.

Anh yêu!
Lần tới anh vế,
Thì anh xem ai sẽ nuốt ai vô trong bụng nhé!
Anh ơi!
Nhớ luôn làm anh hùng của thời hoàng kim nhé!

Yêu anh, và…
Mong chờ.


cobeuotao

Anh chết đi, để ở bên em mãi mãi.

11/10/1988

Thu thương,
Một năm rồi,
Anh mới lại mở cuốn sổ này,
Lòng háo hức, muốn viết cho em ngay.
Thu yêu quý của anh,
Lúc này và trong mọi lúc,
Anh luôn muốn ôm em trong lòng,
Và ước ao cuộc sống chúng mình mãi dịu êm và trải nghiệm hiền hòa.

Cuộc sống sẽ nhẹ nhàng hơn, phải không em!
Nếu anh chiến thắng được tật lười biếng của mình!
Em có biết không !
Anh đang thật sự phấn chấn,
Anh ước ao mọi cái được tốt lên hơn.

Tối qua,
Quá tay với con,
Làm anh buồn cho chính mình,
Rồi suy nghĩ lung tung.

Nếu có lúc nào trong cuộc đời,
Anh không nghĩ đến em!
Đó chính là lúc anh đã chết đi,
Để ở bên em mãi mãi.
Với con,
Với em,
Chung hưởng cuộc đời.

Joscaothai.

Chàng và Nàng vẫnmuốn có thêm...

Chào các bạn yêu,
Đã hai mươi lăm năm trôi thật nhanh
Từ thưở chàng "độc tài" luôn ghiền lên lớp,
Gỉang giải cho nàng về cuộc sống có đôi.
Thì nay,
Chàng và nàng vẫn còn đó...
Vẫn miệt mài học tập.

Nàng học thêm trong lớp,
Chàng học thêm ngoài đời,
Nàng về nhà vẫn học,
Chàng vừa học vừa chơi!

Hai đứa chúng mình,
Một thầy một trò dạy dỗ thay phiên,
Mỗi khi đêm về, trải đời ra ngắm.
Còn đàn con sáu đứa,
Vẫn theo tháng ngày,
Lớn nhanh như cỏ dại.
Rồi tự kết hương hoa,
Thả giữa cuộc đời cho một lòng tri ân thầm kín.

Và đàn con vẫn chấm điểm thi đua cho Bố Mẹ,
Như hai cây mít trong vườn Bình dương thưở nọ.

Va chàng với nàng lại muốn có thêm,
Có thêm nữa,
Có thêm mãi,
Hằng trăm điều hạnh phúc,
Trên lối nhỏ về quê,
Quê Trời của hai đứa.
Luôn ngào ngạt hương hoa,
Vẫn đong đầy ánh mắt,
Ánh mắt của trẻ thơ,
Xin xẻ chút tình người!


6 June 2009
Hai đứa!

Trách nhiệm trên đôi vai

Biên hòa ngày 15/9/1984
Em thân yêu,

Vào tất cả những buổi sáng sớm
Và ngay cả những buổi chiều thinh lặng,
Anh đều muốn được chia xẻ với em những cảm nghiệm tự trong tâm trí anh.
Cuộc sống đem lại cho ta lo lắng mệt nhọc,
Đó là trách nhiệm trên đôi vai.
Nhưng cuộc sống cũng ban tặng cho ta những giây phút kỳ diệu của tâm hồn:
Sự bình an.





Cuộc sống với hàng trăm mối lo.
Hai ta vẫn luôn luôn tìm được những khoảng khắc an bình nhất
Để cùng ngồi lại bên nhau
Chia xẻ những kỳ diệu cuộc đời.

Thu em ơi!
Thất vọng trước cuộc đời,
Đó là dấu chứng của sự kiêu ngạo,
Vì thái độ đó là nhận thức cho rằng
Trên đời này chỉ có nỗ lực của chính mình là tất cả :
Không còn sức , có nghĩa là hết.

Em yêu ơi,
Em luôn nhớ nhé,
Ta là giọt nước hòa tan trong Đại Dương bao la của Tình Cha mến yêu.
Khiêm tốn,
Phó thác với hết nỗ lực của mình thì ta sẽ đón nhận được sự Bình An.

Thương Mười đố ai ?

Ô kìa sao lắm Mười Thương ?
Bạn bè ai cũng Mười Thương vẹn mười.
Còn tôi phận gái sáu con,
Chồng tôi thì chỉ Chín Thương là đủ rồi.
Hỏi sao, chồng hỡi chồng ơi !
Một Thương anh cất hay sao chưa tặng nàng?

Chàng rằng, nàng hỡi nàng ơi!
Chín Thương anh sống giữa trần gian với Nàng.
Mọi người ai cũng Mười Thương,
Riêng anh chỉ có Chín Thương đời này.

Bởi xưa Cha Xứ dạy rằng:
Kiếp sau hổng có vợ chồng chi mô,
Rằng rồi ai cũng giống nhau.
Chồng em mới lén cất đi Thương Mười.

Thương Mười chàng cứ giấu quanh,
Giấu quanh giấu quẩn cũng lòi đuôi ra.
Chẳng qua chàng quyết yêu em,
Kiếp sau vẫn ngãi vợ chồng làm vui.

Đêm qua em đến cửa Trời
Gặp Phêrô hỏi : An- Nà đi mô?
Em lỡ miệng nói lung tung,
Phêrô phát giác rằng em đi tìm quà.
Quà chàng để tặng đời sau,
Thương Mười chàng giấu trên mây chín tầng.
Nói ngon nói ngọt canh thì,
Rồi em còn phải đọc chín kinh kính mừng.

Phê rô mới rõ nguồn cơn,
Ngài trao em nốt cái Thương cuối cùng.
Mở ra em ngã lăn đùng,
Đố ai có biết trong thùng có chi ?


cobeuotao

Có yêu, ta mới trường tồn!



Chàng vẫn gọi em,
Với một cụm từ đơn giản,
"Cô bé ướt áo" người chàng yêu.

Chàng vẫn nói,
Chàng yêu tất cả mọi người phụ nữ,
Còn em,
Cô Bé Ướt Áo,
Là giọt sương đêm nuôi sống tâm hồn chàng.
Áo em ướt từ thưở còn con gái,
Gò lưng đạp xe,
Em đi thăm chàng đang miệt mài lao động.

Có tin hay không vào tình yêu của chàng!
Và em cũng vẫn mãi là phụ nữ.
Em có giận hờn với những nếp nhăn,
Thì chàng vẫn đùa vui trong khi nhọc mệt.

Chàng bảo em,
"Em là kho tàng cuộc sống của anh!"
Chàng chỉ có hơn trăm năm để sống ở cõi trần,
Những gì đã qua,
Những gì đang có,
Những gì sẽ tới,
Mọi cái với chàng đều liên kết trong em.

Em luôn là người tự do, chàng bảo thế!
Hai ta không thể bị giam cầm.
Hai ta cứ yêu và mãi yêu mọi người trên trái đất,
Cho những thế kỷ xa xưa,
Cho mọi thế kỷ ngày nay,
Và cả những thế kỷ của năm Ba Ngàn "tận diệt"

Chàng bảo em,
Có yêu, ta mới trường tồn!

cobeuotao

Read more...