HOA ANH ĐÀO

Subscribe to RSS feed

Posts tagged with "Blog Việt"

Tạm biệt nhé ... tiết học cuối cùng

Chiều nay, sau giờ tan lớp… cô giáo đạp xe lòng vòng quanh những con phố, ngắm thành phố mình nhuốm màu sắc hoàng hôn. Sài Gòn mùa này chưa vào hạ mà dường như đã nóng nhiều lên rồi tuy Nắng Sài Gòn không giống cái nóng ở quê cô giáo… Quê cô giáo ở xa lắm, tận miền Trung, nơi có những trận gió Lào tháng tư, tháng năm quật xác xơ vòm lá và thiêu đốt lưng những chị, những mẹ nông dân mùa gặt, mùa cấy. Quê cô đấy, mảnh đất thật gian nan nhưng rất ấm tình người. Cô yêu mảnh đất ấy lắm, bởi những gì gắn bó với mình, và bởi nơi đó có bà, có ba mẹ , anh chị và các em cô, những người dù rau cháo trong ngày giáp hạt vẫn thắt lưng buộc bụng để nuôi cô ăn học thành người.

Hành trang mảnh đất ấy tiễn cô vào đây với các em là những chút gì con rất bỡ ngỡ và đậm hương lúa, hương chanh, và cả một trái tim biết hát. Thế rồi nơi đây, cô được gặp các em, những chồi xanh đất nước. Ngày ngày đến lớp, cô giáo bắt gặp hình ảnh các mình trong đôi mắt trong veo của các em. Đó là nét hồn nhiên, tươi vui, yêu đời và cả những ước mơ xa hơn đang cựa quậy hình hài.

Các em rồi sẽ không chỉ dừng lại ở chổ muốn biết những con đường quen thuộc của TP mình, những con đường ngày ngày đưa em tới lớp mà sẽ có những con đường giục trí tò mò khám phá đáng yêu. Mà còn những con đường dọc theo Vạn Lí Trường thành, con đương đưa hạt tiêu, hạt điều từ Ấns Độ sang Tây quốc, con đường tới thành Roma hay hành trình vòng quanh trái đất…

Chút lâng lâng của lá rụng tháng ba

Nhìn cánh hoa buồn hơn lòng tháng chín...

Gửi cơn mê buồn hiu vào câm nín

Ngày cũ ùa về…

… chỉ biết ngồi lim dim…

***

Cơn gió thoáng qua thời gian khẽ lặng im

Ngồi sát bên nhau đi tìm điều đã mất

Dưới gốc cây chỏng trơ ngày cuối cấp

Ngày nắng ngày mưa, xanh ngắt buổi hè về…

Bước lang thang quay cuồng trong cơn mê

Lá thư quên chưa gửi còn mùi giấy

Vòng xe đơn khó gọi về ngày ấy…

...

Ở tuổi các em, tuổi ngày xưa cô giáo thường nắn nót ghi 3 chữ: Tuổi Chúng Mình ấy sẽ có

những phút giận hờn vu vơ hay đêm về xao xuyến bởi ánh mắt của ai vừa quen vừa lạ… Những tình cảm ấy thật đẹp, thật đáng trân trọng và sẽ là chất xúc tác giúp các em học tốt hơn lên nếu các em nhìn nhận nó một cách đúng đắn. Nên là thế và chỉ nên thế.

Mùa thi lại sắp đén, hãy cố gắng học tốt để vượt qua nó một cách dễ dàng nhé học trò yêu!

Gửi từ Blog Linh Nhâm - nhamnapoleon@gmail.com

Về tác giả Blog Linh Nhâm: "Bớt nói, bớt tin là một nửa của sự khôn ngoan.yêu ghét chừng mực là một nửa của sự khôn ngoan còn lại".

Một ngày giữa tháng 5, tình cờ đi qua Hồ Tây, bỗng giật mình khi thấy con đường hai bên hồ đã bừng từng chấm đỏ của những vòm phượng vĩ, tím biếc bằng lăng. Rất rất nhiều những chiếc xe đạp chong chóng đủ màu đứng ken nhau làm đường cổ ngư mang một lớp áo mới, đẹp và sức sống. Bao nhiêu ký ức đẹp trên con đường tuổi học trò mình đi qua cứ ùa về…
Không chỉ ở Hà Nội, mà những ngày tháng 5 này trên khắp nẻo đường đất nước, mùa hoa đỏ đang làm xốn xang con tim của biết bao thế hệ học trò, …

Mùa phượng yêu thương
Mùa hè lại đến, những cơn mưa nhè nhẹ hay những cơn gió vô tình, về đây làm lay nhẹ những cánh phượng hồng sắc thắm, làm xôn xao cả góc phố lối ta đi qua, bất chợt nhận ra mùa phượng đã về...

Phượng về làm nao nao bao kĩ niệm, nỗi nhớ dâng ngập lòng của một thời cấp sách tới trường, sân trường ngày xưa giờ này, chắc hẳn cũng đỏ rực cả một góc trời thương nhớ, rồI lại vang vãng tiếng ve kêu oi ả buổi trưa hè, làm lòng ai háo hức, bâng khuâng sắp phải nói lời chia tay …

Những cuốn lưu bút được chuyền tay nhau, góp nhặt lại những lúc vui buồn, những giận dõi vu vơ, mà suốt 9 tháng trời ngồi bên nhau dưới mái trừơng thân yêu của mình, 3 tháng hè đã đến, những cô cậu bé bẽn lẽn chia tay nhau nơi góc lớp, những đôi mắt rưng rưng bịn rịn như nói lên: ôi ba tháng thật xa…

Và một ai đó tìm nhặt những cách phượng rơi cuối sân trường, ép vào trang vở , vội vã ghi nhanh dòng chữ… yêu … như nhờ cánh phương nói hộ lên, lời thương nhớ của mình

Ta đã đi qua những mùa hoa phượng vĩ, với những mùa hè xa xôi bắt đầu xanh thẳm, từng bước

chân nhẹ nhẹ vương vấn đâu đây, để níu kéo ta vào mầu áo xanh tình nguyện. Những miền quê ta qua, bắt gặp những con người hiền hoà, đôn hậu, như những dòng sông xanh ngọt ngào và dung dị, niềm nở đón chào những mầu áo xanh tình nguyện, về đây ươm mần cho những ước mơ xa…

Ở nơi xa xôi đó nhắn dùm ta những lời thương nhớ, rằng mùa phượng về giăng kín nỗi xao xao những miền kí ức, mà ta đã qua…

Mắt sáng môi hồng, đạp xe trên phố băng băng, quanh tôi quanh tôi bạn thân quen. Ríu rít trên đường bầy chim non tới trường...”
Lời hát văng vẳng từ ô cửa nhà hàng xóm, tôi giật mình nhớ hồi 3 năm trước vô cùng sung sướng khi đỗ được vào lớp 10 Chu Văn An với một suy nghĩ khá buồn cười: “ít nhất trong 3 năm tới mình sẽ được đi trên những con đường đẹp nhất Hà Nội”

Ở tuổi 15, những câu chuyện của tụi con gái dường như không bao giờ đủ cho quãng đường đi học: cười nói, ăn uống, gọi nhau í ới và nhiều lúc ghen tỵ với tụi Trần Phú, Phan Đình Phùng vì “tụi nó được mặc quần”. Đồng phục nữ sinh Chu Văn An khóa 1995-1998 là váy, đi xe đạp thật bất tiện, chưa tính đến những lúc vào thu, thời tiết hanh khô, chất liệu “nhúng, xít, xoa” của váy và áo sơ mi cứ dính chịt vào người, trông thật “khiếm nhã”.

Mọi con đường dẫn đến nơi “Chơi Và Ăn” đó đều đẹp đến mê hồn. Tôi không biết cách phân biệt Đông, Tây, Nam Bắc nên chỉ có thể nói được rằng nếu đi ra đằng sau thì cả một con đê Hoàng Hoa Thám mát rượi và vắng teo, đi thẳng là đôi bạn “sấu-sữa” Phan Đình Phùng-Quan Thánh, rẽ phải là “đẳng cấp” Hùng Vương-Bắc Sơn-Hoàng Diệu và rẽ trái là “có một không hai”: đường Thanh Niên.

Xuân, con đường đến trường của tôi phủ đầy sắc trắng muốt của hoa sưa, sắc hồng thắm của đào, sắc tím nhạt của hoa ban trên đường Bắc Sơn, Hoàng Diệu. Xuân, lá sấu rụng đầy đường Phan Đình Phùng. Thương những cô quét rác, quét hoài không hết đống lá sấu rụng đầy bên những gốc cây xù xì.

Hè, con đường đến trường rực rỡ hơn bởi phượng đỏ và bằng lăng tím biếc - hai sắc hoa báo hiệu mùa thi và mùa tạm biệt mái trường. Nghỉ hè, sớm sớm tôi vẫn đạp xe trên con đường Thanh Niên, ngắm nhìn những chiếc xe chở đầy sen hồng, sen trắng xuôi ngược.

Thu, ríu rít tranh nhau chẹt lên những chiếc lá vàng rất to nằm khô khốc dưới lòng đường, chúng tôi thích thú lắng nghe tiếng tiếng lá khô tan dưới những bánh xe mini Tàu xanh đỏ. Đã bao lần tụi con gái chúng tôi quyết định thống kê những thân sữa thẳng đứng trên đường Quan Thánh nhưng đều thất bại vì thỉnh thoảng lại đếm nhầm “cột điện”. Tụi con trai thỉnh thoảng “hâm hâm lên cơn ga-lăng” kiếm đâu về vài cành hoa sữa. Hoa sữa ở trên cao thơm ngọt là thế nhưng khi treo đầy lớp thì ôi sao mà “hắc” đến vậy... Chập chững nhận ra rằng yêu thương không phải là sở hữu.

Đông là những ngày dậy muộn. Thượng sách là lấy lòng bác Mão để bác cho qua khi cổng trường vừa đóng. Trung sách là rẽ phải đi bằng cổng bên qua hàng bánh bao-sữa đậu nành và hạ sách là đi vòng cổng sau qua hàng bún ốc. Đông, lớp học đã rộng trông càng như rộng ra, cửa sổ đóng kín mà vẫn không ngăn nổi những cơn gió buốt từ hồ Tây thổi vào. Sương trắng mờ mặt hồ khiến lúc học sinh cấp III không còn bị phân tâm để nhòm nhòm nhìn những đôi trai gái buông mái chèo hôn nhau trên mặt hồ.
...

Và bây giờ, cuộc đời bắt chúng tôi phải đi qua những con đường bê tông nắng cháy da cháy thịt và chỉ cần một chút lơ đễnh thì chỉ một chiếc “công nông” bốc khói mù mịt khiến chúng tôi phải trả giá đắt. Nhưng tôi tin rằng cho dù tôi có già đi đến mấy, cho dù hơi nhựa đường bê tông và khói xe công nông có thể làm da tôi đen xạm và giọng nói tôi nhiều khi trở nên khản đặc và khô cứng thì sâu thẳm tâm hồn tôi vẫn luôn sẵn sàng, bất kỳ lúc nào, là một nữ sinh tuổi 15. Tôi có thể “ngửi” được mùi của Hà Nội chuyển mùa và mùi của những con đường thân thuộc.

Và tôi tự hỏi, nếu tôi học ở một nơi nào đó khác, nếu tôi không được đi học trên những con đường “đẹp nhất Hà Nội” ấy, nếu 3 năm trời tôi không hít lấy hít để mùi vừa mát vừa nồng của hoàng lan, mùi ngai ngái của lá sấu dập hay cái mùi “mang đầy tranh cãi” của hoa sữa trên đường Quan Thánh, liệu tôi có những xúc cảm, có tâm hồn và một tôi như bây giờ? Bởi những điều kỳ diệu của tuổi 15 bên thầy cô, bạn bè, tuổi 15 trải dài trên con đường đến trường, tuổi 15 sống dưới mái trường Chu Văn An đẹp và lãng mạn ấy đã trở thành một mảnh ghép không bao giờ khuyết trong tôi…

Có lẽ vào thời điểm này, bộn bề tâm trạng nhất chính là các bạn học sinh cuối cấp. Thời gian trôi qua không còn tính bằng ngày, giờ, mà thời gian của các bạn đang được tính bằng chính những tiết học…

năm so với một đời chỉ tựa như một cái chợp mắt nhưng là cái chớp mắt diệu kì. Giữ mãi nhé! Thời gian... đừng như giấc mơ tan biến kỷ niệm!

Tạm biệt mái trường!

Tạm biệt mái trường!


Thời gian đừng như giấc mơ...

Cách đây ba năm, cũng tầm này, bạn hùng hùng học, lao vào cố gắng...lao vào thi... để kiếm được một suất trong trường.

Bây giờ. Bạn cũng lao học, cũng hùng hục cố gắng...lao vào thi...để rời trường. Cũng là cái lẽ tất nhiên...là sự chuyển động...là sự thay đổi... Nhưng là để tìm kiếm những sự Khởi Đầu.

Thấy những gương mặt mệt mỏi, căng thẳng. Thấy bạn căng ra như dây đàn. Thấy rõ những lo lắng, những áp lực. Muốn gần mà cứ xa đi... Những giờ học còn tiếng nói cười. Những chỗ vắng. Những cái nhìn ái ngại. Nụ cười không còn hồn nhiên như trước. Ai đó chợt quên nhau... Một thoáng chốc!

Tất cả đang dần kết thúc... Nhưng là KẾT THÚC CHO MỘT BẮT ĐẦU…

Thời gian không ngừng trôi... Đếm ngược. Thời gian chẳng còn được tính bằng năm, bằng tháng, và có lẽ cũng không bằng ngày. Thời gian giờ tính bằng Tiết học!

17 tiết cuối cùng của đời học sinh.

17 tiết cuối cùng của một A2

17 tiết học cuối cùng.. Để sau đó mọi thứ lại được xếp lại gọn gàng, ngăn nắp trong kí ức.

17 tiết cuối cùng.. cho những ai muốn níu giữ lại những kỉ niệm. Cho những dòng lưu bút..Những lời nhắn nhủ.

Để rồi sau đó...
Những ngày vui của tuổi học trò
Những ngày vui của tuổi học trò

Sẽ phải tạm gác lại nỗi buồn. Tạm gác lại sự thiếu vắng. Tạm quên đi những buổi dấm dúi che cho nhau thoát khỏi cái nhìn của thầy hiệu trưởng khi có ai đó quên mặc đồng phục. Tạm quên đi những giờ 10 phút cả hội đánh TNA, nhốt nhau vào nhà vệ sinh. Tạm quên đi bàn học quyền lực. Tạm quên đi những lúc cùng học, cùng chơi, cùng bảo vệ nhau , cùng khóc, cùng cười...
Tất cả dành cho nỗ lực. Dành cho ước mơ. Dành cho...ngày mai... Một ngày mai Thắng - bại!
Thắng - bại..?


Kỳ thi chưa bắt đầu, nhưng sự thắng - bại đã khiến cho những không khí lớp càng trầm xuống!

Kết quả FPT. Có người đỗ. Kẻ suýt đỗ. Và thậm chí là tâm lí ngoài cuộc. Cũng chẳng khá hơn! Tự dưng muốn được cùng tụi nó thử có cảm giác chờ đợi. Cảm giác hy vọng. Bỗng có cái suy nghĩ ấy khi đêm qua nhận được vài cú điện thoại nhờ xem điểm dùm. Bạn bè. Đứa vui. Đứa buồn. Ríu rít hỏi nhau đỗ trượt!

Thấy sự buồn cũng đa dạng. Đứa chưa đỗ buồn vì thất vọng. Đứa đỗ cùng buồn vì không bằng lòng với bản thân. Vì đỗ thấp. Vì muốn cao hơn. Cũng than vãn.Cũng kêu chán. Lạ. Lòng tham (hay sự tiến thủ) của con người... có giới hạn?

Những đôi mắt ấy. Hôm qua là hy vọng... hôm nay lại là những vệt ngang dọc... mất tự tin!

Đứng ngoài cuộc tất cả. Chỉ biết nhìn, biết nghe. Biết nói ra vài câu nhạt thếch mà người ta gọi là sự chia sẻ. Cảm giác đứng ngoài còn tệ hơn cả cái sự đỗ trượt hôm nay của tụi nó. Cảm giác không được chờ đợi. Không đựơc hi vọng. Cảm giác mọi thứ không phải của mình. Không có mình. Quanh quẩn chỉ là kẻ đứng ngoài cuộc chơi! Cảm thấy chột dạ. Hai tháng nữa, rồi cũng sẽ thế. Nhưng sẽ không chỉ có vài ba đứa. Sẽ là tất cả. Sẽ có những niềm vui tột đỉnh, những nỗi buồn thấm sâu, những nụ cười rạng rỡ, những gục ngã, những thất vọng...

Những cảm xúc sẽ nhiều hơn, lớn hơn...

Nhưng chỉ mong đó sẽ là những điều lạc quan, những niềm vui...cho Tôi, cho tất cả bạn bè tôi. Bởi tôi đã thấy trong ánh mắt của bạn ngày hôm nay là sự quyết tâm tràn đầy! Và cả những tin yêu, những ước mơ cháy bỏng!
Vì khi đó, tôi cũng sẽ không còn là kẻ ngoài cuộc.




Trái tim không biết đùa

- “Anh có thể làm bạn trai của em được không?”

Cô bình tĩnh nói rõ từng từ, mắt nhìn thẳng vào chàng trai, chờ đợi câu trả lời. Anh ngỡ ngàng quên cả chớp mắt, miệng ấp úng không nên lời. Hết chép miệng rồi lại lắc lư đầu như không biết phải tin vào đâu trong hai cái tai của mình.

Đó chính xác là một lời tỏ tình nhưng được thể hiện chẳng khác nào một lời đề nghị, khô khan và lạnh lùng. Giây phút thiêng liêng nhất của tình yêu lại không lãng mạn chút nào. Không nến, không hoa, không sao trời lung linh hay mưa phùn phơ phất. Trưa tan trường nắng đổ chói chang và minh chứng tình yêu là một bóng cây không che nổi hai mái đầu. Khác lạ không vì thiếu sự ngập ngừng của chàng trai hay nụ cười e thẹn nơi cô gái. Dẫu rằng tình yêu muôn màu muôn vẻ và không thể mang cuộc tình này so sánh với bao cuộc tình khác bởi dù tỏ tình có không lãng mạn vẫn là tình yêu. Nhưng…. không có tình yêu thì trong mọi hoàn cảnh, lời nói kia không giá trị hơn một vụ trao đổi tình cảm. Quả thật lời nói của cô gái không hề xuất phát từ con tim.

Nhưng thật bất ngờ khi chàng trai gật đầu đồng ý. Sau một thoáng ngỡ ngàng, anh nhận ra đây là “một trò đùa ….nghiêm túc”. Vậy là lần “giao dịch” đầu tiên của “bản hợp đồng tình yêu” diễn ra êm thắm hơn cô nghĩ. Hai ly trà sữa, quán nhỏ bên đường, và câu chuyện tình yêu bắt đầu!

- Vì sao em đề nghị như thế?

- Em cần có một người để yêu thương trong lúc này.

- Tại sao lại là anh?

- Vì anh... là người duy nhất em nghĩ là… Có thể thực hiện trò chơi này cùng em… Anh sẽ không yêu em cho đến khi trò chơi kết thúc.

Chàng trai cau mày khó hiểu. Ai lại muốn có người yêu lại không hề yêu thương mình? Và tại sao lại cần một người để yêu đến thế? Cứ như trái tim không còn chỗ chứa thứ tình cảm này nữa và cần một nơi đế… tống đi.

Như đọc được ý nghĩ của anh, cô nói tiếp:

- Trái tim em cần một nơi để cho đi tình yêu, một tình yêu chất chứa, dồn nén nhưng cuối cùng vẫn lặng im sau cánh cửa trái tim. Chủ nhân của nó đã từ chối nhận món quà này và em cũng không muốn ôm mãi hoài niệm xưa. Em muốn cho đi, anh có thể đem nó đi giúp em không?

Ánh mắt vô tư của anh chững lại những phút giây hời hợt, tinh nghịch vốn có. Chính ánh mắt đó khiến cô gái tin rằng anh không bao giờ nghĩ được chuyện gì nghiêm túc, ngay cả với tình yêu. Nhưng sự đời trớ trêu, có ai ngờ được một người thích đùa bỗng nhiên chín chắn hẳn lên trong…một trò đùa. Anh ngập ngừng:

- Anh có thể giúp em… Có thể… em không tin hoặc không quan tâm nhưng…. anh có cảm giác đây là một trò chơi của số phận. Hì, anh cược cả tình yêu đích thực của đời mình vào trò chơi của em.

Hai người phì cười nhưng kín đáo một niềm cảm thông. Đôi tim dường như đã tìm thấy nhau, chỉ là vẫn còn im tiếng.

Nhìn cô gái hồi lâu, anh buộc miệng:

- Em làm anh thấy cuộc sống bắt đầu thú vị rồi đấy, bé ạ!

Cô cũng mỉm cười:

- Ừm, cám ơn anh nhé! Vì sự việc hôm nay, và cả mai sau….

Bắt đầu từ hôm ấy, họ quấn quýt bên nhau như một cặp tình nhân “thứ thiệt”. Hằng ngày, anh bớt đi một số thói quen của mình và thay bằng những công việc mới mẻ mà anh cho là thú vị. Vẫn còn trong kỳ nghỉ Tết nhưng không ngày nào anh không đặt chân đến trường học, trường của “người yêu”. Trưa tan học, anh rước về, chiều đi học, anh đưa đi, rồi lại chờ lúc tan trường…. Những tối mùa xuân như chưa bao giờ trong lành đến thế. Bầu trời thăm thẳm như đôi mắt cô và điểm xuyết ánh sao cười trong đôi mắt anh. Bên anh, cô thấy lòng bình yên đến lạ. Anh như trực thăng cứu hộ đang thu dọn tàn tích sau cơn bão giông.

Cô chỉ cần có thế thôi, một người con trai sắm vai người yêu, để nắm tay trong những lúc cô đơn, ôm chầm những khi sung sướng và bất cứ lúc nào cũng có thể nói “em yêu anh” mà không phải chần chừ, che giấu.

Không hiểu sao anh luôn cảm thấy thích thú khi tiếp xúc với cô. Anh phát hiện ở cô gái này một tâm hồn sâu thăm thẳm ẩn sau ánh mắt buồn mênh mang. Đã từng chinh phục biết bóng hồng nhờ tài ăn nói của mình, nhưng trước mặt cô, anh nhưng một người khác, một bản ngã tốt đẹp từ lâu ngủ quên trong vỏ bọc vô tư. Anh thấy mình chân thành, như một tên trai trẻ trước tình yêu đầu đời, thấy mình cũng “biết nghiêm túc” chứ không chỉ nở nụ cười xuề xoà nơi cửa miệng. Bên nhau và hiểu nhau nhiều hơn, những sự trùng hợp thú vị trong sở thích của hai người thực sự khiến anh ngạc nhiên.

Yêu….Có lẽ chưa phải lúc này nhưng hoàn toàn hợp lý khi gọi họ là một đôi bạn tri kỉ. Cả hai đều khám phá ra những góc khuất ở tâm hồn nhau. Cứ như người này nắm giữ mảnh ghép còn thiếu của trái tim người kia, và ngược lại.
Trò chơi thật hoàn hảo bởi trong mắt mọi người họ là một cặp xứng đôi và hạnh phúc. Không ai nghĩ đây là một trò đùa và đôi khi, chính họ cũng quên rằng mình đang đùa. Bi kịch của cuộc đời là khi con người buộc phải lựa chọn giữa hai con đường mà ranh giới gần như không tồn tại.

… Đó là một đêm gió lạnh, cô nhớ bờ vai anh ấm áp, là một sớm mai thức giấc anh nhớ nụ cười cô lánh lánh nắng vàng. Nhớ, da diết và dai dẳng. Họ muốn gặp nhau, lần đầu tiên không vì kế hoạch định sẵn. Họ muốn ôm chầm lấy nhau, lần đầu tiên không vì muốn thử cảm giác mới lạ. Họ muốn yêu nhau… lần đầu tiên không bởi trò đùa… Họ nhớ về nhau….

Đêm rằm thắng Giêng trăng tròn vành vạnh như tâm hồn người thiếu nữ, trong vắt và vẹn nguyên một niềm yêu. Chốn cũ hẹn hò, trăng sà vào khoảng trời riêng của đôi bạn trẻ. Lần đầu tiên sau nửa tháng hẹn hò, họ không có gì để nói với nhau. Tựa vai nhau, mắt cùng nhìn về một hướng mà sao đôi môi cứ mím chặt, chỉ chực chờ thốt ra điều gì đó. Cuối cùng, anh vẫn là người mở lời trước:

- Em à…Anh…Anh cảm thấy rằng….

- Anh! Mình đã giao ước là….

- Không! Hãy để anh nói! Đêm qua anh đã suy nghĩ rất nhiều. Anh không chắc đây có phải tình yêu nhưng em là người đầu tiên khiến anh nhớ đến phát cuồng. Hình ảnh em sống động trong lòng anh, lúc em nói, em cười… Anh nhớ lắm, em biết không?!!

- Thôi, anh đừng nói nữa! Chỉ là ngộ nhận thôi. Tất cả chỉ là một trò đùa và có lẽ nó nên chấm dứt tại đây.

- Tại sao chứ? Anh đến và xao dịu vết thương trong trái tim em, tại sao không để anh ở lại trong đó làm “bác sĩ” cho em suốt đời? Em còn mong chờ một hình bóng nào khác chứ?

- Anh… anh đừng nói vậy… em… trái tim em. Ôi, em thật sự không biết từ bao giờ đã chất chứa hình bóng…. của anh rồi. Em….

- Em…Em nói anh biết đi, lời nói kia không phải trò đùa phải không em?.....

Cô bật khóc:

- Làm sao đây, hả anh? Làm sao khi một mai tỉnh giấc anh sẽ trở về với tình yêu đích thực của mình? Anh rời xa em. Em đã quen có sự hiện diện của anh trong đời mất rồi. Anh ơi….

Cô khóc thật nhiều sau bao ngày dồn nén. Từng giọt long lanh ướt mềm bờ cỏ lau dìu dặt ánh trăng vàng. Ôm cô vào lòng, anh nở một nụ cười hạnh phúc, và cảm xúc hơn bất cứ nụ cười nào trong đời anh.

- Anh yêu em, công chúa bé nhỏ của anh! Mọi chuyện đã kết thúc rồi. Giờ anh chỉ biết là ta yêu nhau.

Cô vùi đầu vào ngực anh, không nói nên lời. Cô thầm hiểu, kết thúc không có nghĩa là chấm dứt, nó là sự bắt đầu một điều mới mẻ. Tình yêu đến và trò chơi phải dừng lại thôi.

Một ánh sao băng, họ không kịp ước ao hạnh phúc muôn đời nhưng họ biết rằng từ nay có nhau. Thật kỳ diệu khi trái tim có thể quyết định mọi thứ, nhưng nó không biết đùa. Không có kịch bản tình yêu nào hoàn hảo hơn kịch bản của trái tim. Hãy cứ yêu nhau đi nhé và ngày mai đã không còn quan trọng. Khi giây phút yêu này đã trở thành vĩnh cửu.

Tình yêu ơi, cám ơn nhé! Từ nay ta đã có nhau…

Tôi ơi - Đừng tuyệt vọng !

Đừng bao giờ tuyệt vọng nhé, tôi ơi - cho dù cuộc đời này chỉ còn được tính bằng ngày, bằng tháng nữa thôi! Bây giờ ngồi đây, là những khoảnh khắc đau thương nhất trong cuộc đời, nhưng tôi ơi - hãy cứ sống với niềm tin và với cả niềm vui của những người thân yêu mang đến nhé!

Tôi à! Vẫn biết là cuộc sống của mình từ trước đến giờ chỉ toàn là những nỗi đau thương mà thôi, nhưng tôi vẫn sống kiên cường đấy chứ nhỉ! Hơn hai mươi năm của cuộc đời ,vậy mà tôi đã trải qua không biết là bao nhiêu thăng trầm ...!

Tôi này! những đêm vật vã với những cơn đau của bệnh tật, tôi có thấy chán nản cuộc sống này không?

- Chán nản à? Có chứ, nhưng mà chỉ chút xíu thôi, rồi tôi lại lấy lại tinh thần, để mà sống tiếp chứ! Nếu tôi cứ chán nản mãi, thì sao tôi sống tiếp được.

Tôi ơi ! Tôi vừa đáng thương, vừa đáng khâm phục đấy chứ nhỉ ! Tôi mang trong mình một căn bệnh hiểm nghèo, vậy mà tôi không chịu ca thán với ai!

- Có đấy chứ. Tôi đang ca thán trên blog đây này ! và tôi có ca thán với cả một người bạn thân nữa _ người bạn đó ở xa lắm, rất xa, ở tận trong NAM cơ, mà trong khi đó tôi lại đang ở HÀ NỘI!

Tôi đang khóc đấy à?

- Ừ! cho tôi khóc chút đi, là cảm xúc đó mà!

Căn bệnh của tôi ra sao? chữa trị mất nhiều tiền lắm à? và sẽ có kết quả ra sao?

- Tôi không trả lời là tôi đang mang căn bệnh gì nhé. Chỉ cần biết là tôi mang trong mình căn bệnh hiểm nghèo. Chữa trị à! Nếu nói về tiền bạc, thì là vô kể. Còn kết quả à! Rồi tôi cũng sẽ phải ra đi trong một ngày sớm nhất mà!

Tôi ơi ! Thôi, đừng khóc như thế nữa! dù biết là tôi đang rất đau, cả về thể xác lẫn tinh thần... nhưng mà khóc nhiều sẽ đau hơn đấy!

- Ừ ! Tôi đang cố kìm nén mà. Nhưng mà, cứ cố kìm nén, thì cũng sẽ đau khổ lắm chứ! Hãy để cho tôi khóc hết những cảm xúc này nhé! Rồi thì tôi mới lấy lại được tinh thần

Tôi thường bị đau vào những lúc nào? cơn đau có kéo dài lắm không?

- Cơn đau chết tiệt đó hả? Nó đâu có giờ giấc gì chứ! Khi tôi đói, nó cũng đau. Khi tôi no, nó cũng đau. Nó đau vô điều kiện mà.......

Vậy thì khổ cho tôi quá nhỉ !

- Nếu ai ở trong hoàn cảnh của tôi, cũng sẽ khổ như tôi_ khi bị cơn đau hoành hành mà!

Xin hỏi tôi một câu hỏi tế nhị nhé! Tôi đã có gia đình riêng chưa?

- Tôi ấy à! chưa đâu. Tôi vẫn đang sống độc thân mà. Có lẽ, độc thân như tôi lại hay ở trong hoàn cảnh này... vì khi tôi ra đi, sẽ không phải mang theo thêm một nỗi lo về gia đình riêng của mình nữa!

Vậy thì khổ cho tôi quá nhỉ !

- Nếu ai ở trong hoàn cảnh của tôi, cũng sẽ khổ như tôi_ khi bị cơn đau hoành hành mà!

Xin hỏi tôi một câu hỏi tế nhị nhé! Tôi đã có gia đình riêng chưa?

- Tôi ấy à! chưa đâu. Tôi vẫn đang sống độc thân mà. Có lẽ, độc thân như tôi lại hay ở trong hoàn cảnh này... vì khi tôi ra đi, sẽ không phải mang theo thêm một nỗi lo về gia đình riêng của mình nữa!

Tôi lại đang khóc nữa rồi kìa! Bình tĩnh lại nào, tôi ơi!

- Đừng bảo tôi phải kìm nén quá mà! vì dù sao thì tôi cũng là một phận gái mà! Tôi rất muốn được an ủi, vỗ về mà!

Tôi à ! ước nguyện của tôi bây giờ là gì vậy ?

- Tôi muốn làm tất cả những gì tốt đẹp nhất cho người thân của tôi! Tôi muốn sống những ngày cuối cùng này, thật có ý nghĩa! Cho dù, tôi biết là tôi sắp phải xa mọi người, nhưng trong tôi vẫn luôn chứa đầy niềm tin yêu của cuộc sống! Tôi cảm ơn những người bạn, những ngưòi thân yêu, đã dành những tình cảm tốt đẹp cho tôi _ đã mang đến những niềm vui, những tiếng cười... và cả những niềm tin, mà bấy lâu nay tôi bị đánh mất!

Đặc biệt, tôi cảm ơn một người bạn _ người chị, mà tôi đã quen được ở trên mạng! Người ban_ người chị đó đã dành cho tôi một tình cảm vô bờ bến, một tình cảm chân thành, và cả những niềm tin duy nhất nữa! Tôi muốn được gọi chị ấy là chị gái yêu quý của tôi! Mới chỉ một tuần trước đây thôi, chị ấy đã bay từ TP.HCM ra thăm tôi, mặc dù công việc của chị rất bận. Xin cảm ơn chị_ người chị tuyệt vời! Những ngày hai chị em ở cùng nhau, đi chơi cùng nhau, tôi đã rất vui, tôi quên đi cả những cơn đau, quên đi cả một tâm hồn thương đau của mình! Và từ tình cảm tốt đẹp đó, tôi nhận ra được một điều: cho dù là bất cứ ai, và ở bất cứ nơi đâu, nếu ta sống tốt, sống chân thành, thì ta sẽ nhận được những tình cảm tốt đẹp của những người bạn! Những người bạn tốt là những sự liên kết của nhiều niềm tin yêu! Tôi còn muốn nhắn nhủ với mọi người_ với tất cả những người đang có cuộc sống hạnh phúc, hay đau buồn: "mọi người hãy sống tốt, thật tốt, thật có ý nghĩa và hãy biết trân trọng cuộc sống của mình trong từng giây phút ... và điều quan trọng nữa là phải sống có niềm tin!". Cho dù tôi có đang mang trong mình nỗi bất hạnh, nỗi đau đớn, nhưng tôi vẫn luôn cố gắng sống tốt, sống trong niềm tin yêu của người thân, và cả niềm tin yêu của chính tôi nữa!
Tôi còn ước nguyện gì nữa không?

- Ước nguyện của một con người trên cõi đời, thì nhiều lắm chứ. Nhưng, mình có thực hiện được ước nguyện đó không, mới là điều quan trọng. Tôi còn muốn rằng: Khi tôi ra đi rồi, nhưng trong lòng, trong tâm trí của những người thân vẫn luôn dành một ví trí cho tôi, không bao giờ lãng quên tôi. Nghĩa là khi còn sống, tôi luôn phải sống cho tốt, sống chân thành, và sống có tình người. Thì cho dù khi tôi ra đi rồi, nhưng mọi người vẫn nhớ mãi về tôi! Tôi không muốn, khi ra đi mà để lại ấn tượng không tốt đẹp trong lòng mọi người!

Tôi ơi ! Tôi sao thế? Tôi lại bị đau à? đau lắm à, sao quằn quại vậy?

- Ừ ! Tôi lại bắt đầu đau rồi. Có lẽ là tôi phải nghỉ thôi. Tôi phải tạm biệt mọi người ở đây thôi. Mọi người ơi! hãy sống vui, sống khoẻ, sống có ý nghĩa, và sống có niềm tin nhé! Tôi cầu chúc mọi điều tốt đẹp nhất đến với mọi người! Chúc mọi người thật hạnh phúc!

Chào thân mến!



June 2013
M T W T F S S
May 2013July 2013
1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30