Skip navigation.

cogiaolilac (YM:cogiaolilac)

:) Ai bảo ch@n trâu la khổ ?Toi mơ màng nghe chim hót trên cao :)

Viet cho mua phuong

Viết Cho Mùa Hoa Phượng



Em đi rồi! Chùm phượng cuối mùa thi
Đỏ hoe mắt một buổi chiều chớm nắng
Nhấm chùm hoa, không chua mà chát đắng
Bước chân tôi khập khiễng trước sân trường...

Trước mặt tôi là hoàng hôn
Sau lưng là cánh cửa phòng thi khóa vội
Những bàn ghế, những bảng đen ngập bụi
Tờ giấy vo tròn ném cuối giờ thi.

Chỗ em ngồi còn kia:
Vệt nắng dài in hằn lên ghế
Buổi sáng nào lần đầu đi trễ
Vai run run, tay lấm vệt dầu.

Em đi rồi! Chùm phượng ở trên cao
Cứ cháy mãi những điều chưa nói hết
Nắng chiều hôm cứ ngời lên nuối tiếc
Giá ngày xưa... Thôi, đừng nhắc! Hạ tàn...

Chiều,chạy xe về nhà, đi qua những con đường, những ngôi trường rực đỏ hoa phượng, lòng tôi ngẩn ngơ. Mùa hè đã về. Ký ức xôn xao bao kỷ niệm trong trẻo thời áo trắng hồn nhiên, ngây thơ...
Mùa hoa phượng, những cơn mưa chiều bất chợt làm ta phải trú dưới hiên mưa.Những khoảng dừng bên mái hiên cho ta những phút giây bình yên, êm ả giữa nhịp đời tất bật. Cơn mưa mát rượi những ngày hè; đẹp và lãng mạn Nhớ mưa của năm tháng tuổi thơ rong chơi trên con đường hàng me xanh ngát.
Mùa hoa phượng, giở lại cuốn lưu bút ngày nào, lòng dạt dào cảm xúc nhớ thương thuở học trò nhiều lắm những ước mơ đẹp.... Hình ảnh bạn bè hiện về trong từng nét chữ. Những câu văn còn vụng về câu chữ nhưng tràn đầy tình thân. Chợt nghĩ miên man ngày nay, thời của Internet và blog, nhưng tuổi học trò thời nào chẳng viết lưu bút mỗi khi phượng mới thắp vài đốm lửa trên sân trường.Mới hay, nhịp sống nào dù là nhịp sống số vẫn cần lắm dòng lưu bút lãng mạn học trò để đọc lại mà bồi hồi, mà rưng rưng....................

Những Chiếc Giỏ Xe - Chở Đầy Hoa Phượng
Tại sao mùa hè vẫn là mùa hè, hoa phượng vẫn đỏ, ve vẫn kêu thế nhưng mùa hè của tuổi học trò hôm nay như đã khác? Hay tại vì học trò bây giờ phần đông đến trường bằng xe máy đưa đón nên thiếu "những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng đỏ" làm hành trang vào đời? Có vẻ như hoa phượng bây giờ không cháy lên như buổi tan trường hồi đó. Và bằng lăng cũng bớt tím...
Hè của học trò bây giờ tíu tít học thêm. Vừa rời lớp nọ đã chuyển sang lớp kia. Nếu có con học cuối cấp, cha mẹ nơm nớp để tìm trường tốt, thầy giỏi. Nếu có con học cuối cấp hai, cấp ba mà mãi ngắm phượng nở, nghe ve kêu chắc cha mẹ sẽ lại hốt hoảng vì con mình "chẳng giống ai". Lo toan của người lớn hôm nay đã khiến con trẻ thiếu đi "món" hành trang quý giá mà chúng ta đã có. Đó là "những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng " trong tâm hồn
...Những cuốn sổ lưu bút của quá vãng vẫn tươi nguyên màu mực tím. Những cánh phượng ép thủa nào bỗng trở thành kỷ vật. Những "chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng" vẫn hiện hữu trong hành trình của cuộc đời mỗi con người...
Liệu rồi, hình ảnh "những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng" có dần trở thành cổ tích?

Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng .Em chở mùa hè của tôi đi đâu...
Câu hát nôn nao ấy vẫn lặp đi lặp lại phải không nào ? Xã hội ngày càng văn minh hiện đại, không có nghĩa vì thế mà những kỹ vật trở nên lạc lõng và nhàu nát cùng thời gian . Thời gian cứ mãi trôi qua, khi không còn giận lũ ve sầu cũng là lúc chúng ta thật sự xa nhau, mỗi đứa một con đường, một hướng đi sau "phát súng lệnh" của kỳ thi đại học. Sẽ đến một lúc nào đó chúng ta nhận thấy rằng cần phải cảm ơn những tiếng ve ! Ve ơi , xin cảm ơn và hãy hát vang nữa đi !, đúng không nào ?
Năm còn học cấp I, mùa hạ là mừng rỡ khi hoa phượng rợp trời, khoái lấy cánh phượng làm bướm, ráng làm được nhiều con mà lại ngốc không biết ép nhiều vào tập mà để rơi rụng hết; trái phượng thì to vậy nhưng đôi khi cũng "rinh" được về đến nhà. Không hiểu sao có thể chơi được?
Rồi nguyên kì nghỉ đi học chung với chúng bạn ngắm trời xanh cao vào chói nắng trong kí ức...Đẹp!
Năm cấp II, trường đôi khi có phượng, vài ba cây không non không già, hè ra được chùm bông thì mừng húm, mà cũng vì ít quá nên "Không được ngắt hoa, bẻ cành", vậy là trôi đi luôn một thời chỉ biết đến phượng bướm... Kì nghỉ nào cũng ru rú ở nhà học đủ thứ nên cũng không còn được như trước nữa...
Cấp III- số 3 đó không bao giờ mình ưa được. Hễ cứ liên quan đến là lại hỏng sự. Không biết người ta tạo ra số 3 để làm gì? Chậc!
Năm nay có cây phượng đỏ rực trong sân, chói nắng vàng thiệt vàng nên cũng đỏ thiệt đỏ, tưởng như đó là cả tinh hoa của cả trường đem gộp lại, rồi thì lại "Không được ngắt hoa, bẻ cành". Cứ cho đó là một thứ cấm kị "vui vui" của mấy... bác bảo vệ đi, nhưng thực sự thì, ý nghĩa của những cành phượng đã không bao giờ vẹn như xưa nữa...
Nên... lúc nào cũng... nhớ ngày xưa..

"Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng..." Phượng sẽ không còn trong giỏ xe nữa rồi !
Còn may mắn, khi mùa phượng này còn nhìn thấy hoa phượng, còn thấy những con đường xưa đến trường. Những máy trường cũ rêu phong của một thời cắp sách đến trường
Biết bao nhiêu kỉ niệm, có khi quên rồi chợt nhớ. Càng nhớ hơn khi nghe những bài hát về tuổi học trò.
Nhớ những ngày còn nhỏ, cứ hát "Mỗi năm đến hè lòng mang mát buồn... Chín mươi ngày qua chưa chan tình thương" mà có hiểu gì đâu. Sao lại buồn, mùa hè đến được nghĩ học mà.?
Nhưng không hiểu sao, khi mùa phượng nở, những cách hoa rơi trong gió cũng khiến lòng sao xuyến.
Lớn hơn, rồi người ta cũng hiểu "Nỗi Buồn Hoa Phượng " như thế nào. Rồi "Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phương, em chở mùa hè của tôi đi đâu?!" Có biết không, bao nhiều điều muốn nói, chẳng hiểu vì sao không nói nên lời.

Nhớ một câu hát " Nếu có ước muốn cho cuộc đời này, hãy cứ ước muốn cho thời gian trở lại " Uhm, mà thời gian có quay trở lại bao giờ.? Thôi hãy giữ những kỉ niệm ngày xưa để rồi nhớ mãi.
Làm sao quên, Mùa hè cuối cấp hai cùng lũ bạn bẽ sạch bông cây phượng trong trường. Rồi xếp bướm, tặng cho cả lớp. Làm sao quên những cách phượng hồng ép trong trang vở

Em chở mùa hè đi qua còn tôi đứng lại..............
Mùa phượng vĩ, mùa của những tiếng ve đinh tai, nhưng nhớ quá , nhớ những con ve sầu kêu vang bao hiệu ngày chia xa. Cái ngày mà đứa học trò nào cũng trải qua, ngày xa trường xa lớp. Biết làm sao nói hết những điều trong lòng, ai sẽ nhớ ai, rồi ngày mai biết còn gặp nhau không? Tuổi học trò qua mau! Chẵng biết khi nào được "Một lần đi trên con đường đến trường" như ngày xưa...........

LE TONG KET NAM HOC 2006-2007

Nhanh quá ,cách đây 3 tháng chúng ta còn ở chung một ngôi nhà Lê Quý Đôn mà giờ đây mỗi trò lại có một ngôi nhà mới rồi. Có lẽ những kỉ niệm vui và buồn về trường,lớp, về thầy cô và về những người bạn ít nhiều cũng sẽ đọng lại trong kí ức của mỗi trò. Ngôi trường vẫn còn đó , hàng ghế đá, gốc phượng xưa ,thầy cô cũ vẫn còn đó, nhưng mỗi trò lại phải tiếp tục bước trên con đường mà mình đã chọn lựa. Có người từng nói: " Thầy cô như những người lái đò, khách sang sông rồi biết ngày nào trở lại " , nhưng một người bạn của cô đã từng nói : " Thầy cô thì giống những nhịp cầu, đưa chúng ta đến với tri thức mới ". Còn các học sinh của tôi ơi : " Thầy cô là người sẽ chắp cánh những ước mơ cho em bay cao, bay xa, còn các em là hãy là những cánh chim không mỏi và Hãy bay càng xa, càng cao , các em nhé.



Hôm làm lễ tổng kết năm học, cô có đem theo máy chụp hình để ghi lại mấy em, nhưng mà ..do sự cố virus cho nên hình trong thẻ nhớ của cô đã không còn tấm nào..Huhuhu. Tiếc quá luôn vậy đó. Mấy tấm này cô xin lại được từ các bạn chụp trong máy di điện thoại,nên chất lượng hơi kém. Ráng xem nha

Vui và buồn

Vui và buồn thì trong cuộc đời của mỗi con người ai lại không có, những niềm vui và những nỗi buồn của từng con người có thể nói đôi khi trùng lập và giống nhau, chỉ khác nhau ở chồ cách giải toả nỗi buồn và cách cảm nhận của niềm vui của từng con người , tôi nghĩ là vậy..... riêng tôi nhửng khi tôi buồn thì chỉ có nhửng dòng chữ của tôi viết ra làm bạn với tôi và tự chia sẽ nỗi buồn cùng tôi , tự giải quyết stress trong tôi , nếu ai đó tình cờ đọc được thì chắc sẻ nói rằng tôi là một người man man , hihi thôi kệ ai muốn nghỉ sao thì nghỉ , chỉ riêng mình tôi hiểu lấy tôi là đủ rồi.... Những ngày vừa qua thật sự tôi rất buồn , đôi khi tôi lại hay thẩn thờ nghỉ ngợi về sự sống chết của con người , mặc dù tôi hiểu rất rỏ tất cả đều có mạng số, Ai củng đều có một lần sinh và một lần tử , biết là vậy nhưng sao tôi cũng cảm thấy lòng buồn mênh mang....... Tình cảm của tôi chưa bao giờ tôi lường gạt ai khi tôi đả trao ra tình cảm của mình, nhưng tình cảm thật là khó nói và khó diễn tả vì vậy tôi biết cũng sẻ có nhửng người nghĩ rằng tôi là một người giả dối hay là đạo đức giả , dẫu biết rằng sự khen chê của con người đối với tôi không là quan trọng bởi vì lời khen hay lời chê củng chỉ là lời nói không đáng kể nhưng sao tôi củng vẫn cảm thấy buồn mổi khi ai đó không hiểu trách cứ nặng lời với tôi, tôi cũng chằng muốn giải thich , có lẻ con người tôi sống về nội tâm nhiều hơn và pha thêm một chút lảng mạn........Nghĩ về tình yêu , tôi cảm thấy tình yêu thật là ich kỷ , đôi khi chỉ nghỉ đến cho niềm vui riêng của mình mà quên đi cảm nhận của người khác , đôi khi tôi cảm thấy buồn với chính tôi và củng cảm thấy ghê sợ với lương tâm của mình tôi cũng chỉ là một con người tầm thường và ich kỷ không ngoại lệ...... chưa bao giờ tôi cảm thấy buồn như hôm nay khi nhìn lại với chính mình , thật sự tôi rất là đau khổ , số của tôi có thể là vậy........ nghĩ về niềm tin , tôi củng đả từng khuyên bảo nhửng người khác cần phải có niềm tin bời vì niềm tin chính là sức mạnh tạo nên đời sống cho con người được lạc quan hơn , nhưng sao trong tôi niềm tin bây giờ thật là mong manh , tôi lại buồn ,......

Chỗ đứng của tôi

Khi mới bắt đầu vào nghề dạy học, tôi thấy mình như đang đứng trên bờ sông và la hét hướng dẫn cho học trò trong khi chúng đang bì bõm dưới dòng nước để cố gắng học cách bơi.

Năm tháng theo nghề dạy học đã giúp tôi nhận ra rằng mình càng phải học hỏi nhiều hơn và nhận ra rằng mình đang lội dần ra mép sông , đưa cánh tay ra và nâng đỡ học trò mình.

Giờ đây vẫn trong cương vị của người thầy, tôi đã dần thức tỉnh và nhận ra mình cũng đang vật lộn trong dòng sông như tất cả mọi người...

Bibi

Dạo này vô cùng bận rộn, đôi lúc cảm thấy mệt mỏi. Học sinh đang bước vào kì thi học kì 1 cho nên cũng bớt công việc soạn giảng, tuy nhiên cô giáo đang chuẩn bị các giáo án điện tử cho HK2 cho nên cũng hơi vất vả. Uhm, hôm trước đi dự giờ một tiết giáo án điện tử môn công nghệ học hỏi được rất nhiều... Bên cạnh đó , cô giáo cũng còn nhiều chiến lược " nuôi heo đất " nữa.

Chắc là thời gian từ đây đến cuối năm lại còn bận rộn hơn nữa, đôi lúc cảm thấy ganh tị với lũ bạn. Bọn chúng chỉ việc đi làm 8 tiếng 1 ngày. Thời gian còn lại nghỉ ngơi, giải trí...Còn mình, lúc nào cũng tất bật...

Thôi thì mỗi người một hoàn cảnh vậy...Mình phải hoàn thành trách nhiệm với gia đình và công việc là tốt roy..

Tạm gác bút viết "bờ loc" nhé !Khi nào rảnh rỗi lại tìm bạn nhé..

Sáng mai dậy sớm đi gác thi nữa. Khò đây...

Good night !

No title

No title

Những bài thi bất hủ



Bài 1: Viết thường, viết hoa
Đề bài: Cho biết các khu vực phát triển ở miền núi phía Bắc
Bài làm: Miền núi phía Bắc có dao thái mông phát triển mạnh.
Lời phê: ồ! Địa chỉ của nhà máy sản xuất "dao thái mông" ở đâu vậy em? Danh từ riêng thì phải viết hoa chứ!


--------------------------------------------------------------------------------

Bài 2:Trong bài vǎn của một học sinh:
"... Tre sanh
Sanh tự bao giờ?
Chuyện ngày xưa đã có bờ tre sanh..."
Tác giả sử dụng điệp từ "sanh" ở cả ba câu thơ nhằm nhấn mạnh ngày "chào đời" của tre Việt Nam... Đồng thời với ba từ "sanh" cho ta rõ được "tre sinh trước chúng ta khoảng dǎm ba đời"...


--------------------------------------------------------------------------------

Bài 3: Con nhà nòi

Đề bài: Em hãy phân tích đoạn Thuý Kiều trao duyên lại cho Thuý Vân
Bài làm: Đây là một sáng tạo lớn trong cả vǎn học lẫn kinh doanh. Hiện này chúng ta mới có những hợp đồng về buôn bán, xây dựng... vậy mà Nguyễn Du, một nhà thơ lớn cách chúng ta gần hai trǎm nǎm, đã đưa ra một hợp đồng mới "Hợp đồng kinh tế - tình cảm". Đầu tiên, Thuý Kiều đã hẹn ước với Kim Trọng suốt đời. Nhưng sau đó, do có trục trặc từ phía gia đình Thuý Kiều (bên A) nên nàng đã tự ý huỷ hợp đồng hẹn ước với Kim trọng (bên B). Chính do sự huỷ bỏ này mà Kiều đã phải bồi thường thiệt hại cho chàng Kim một trǎm ngàn. Vì vậy nàng đã thốt lên:
"Trǎm ngàn gửi lạy tình quân
Tơ duyên ngắn ngủi có ngần ấy thôi..."


--------------------------------------------------------------------------------

Bài 4: Lạc bối cảnh lịch sử
Đề bài: Em hãy phân tích tâm trạng của chủ thể trong câu ca dao sau:
"Đêm qua chớp bể mưa nguồn
Đấy vui có biết đây buồn hay không?"
Bài làm:
"Đêm qua chớp bể mưa nguồn"
Từ câu ca dao trên ta có thể hiểu là đêm qua trời mưa, hôm nay trời có thể tiếp tục mà tiếp tục mưa to đến rất to ở một số nơi, mây đen nhiều, trời không nắng.
"Đấy vui có biết đây buồn hay không?"
Đây là mối tình thời kinh tế mửa cửa và câu ca trên chính là lời than thở của anh chàng bán kem với cô nàng bán áo mưa của mình rằng: trời mưa to, en bán được nhiều áo mưa, lời to chắc em vui sướng lắm, có biết chǎng anh đây đang chẳng bán được que kem nào, anh buồn em có hay không?"


--------------------------------------------------------------------------------

Bài 5:Đề bài: Phân tích tác phẩm Thu ẩm (Nguyễn Khuyến)

Bài làm: Nguyễn Khuyến là nhà thơ tài hoa của nền vǎn học Việt Nam. Đọc tác phẩm "Thu ẩm" của ông thì mới thấy hết tài nghệ của Nguyễn Khuyến. Bài thơ là sự hài hoà giữa đất và nước, giữa thiên nhiên và tạo vật của con người. Nhà thơ vào đề bằng hình ảnh "Nǎm gian lều cỏ thấp le te", có lẽ để phản ánh hiện thực kém giá trị của nhà trong ngõ, không phải là nhà mặt tiền. Đất nhà ông tuy rộng nhưng gia cảnh thì bần hàn không thể tả. Nhà thì chỉ là "lều cỏ", đêm thì thắp đền "đom đóm lập loè" ngâm thơ. nhfa cửa cũng có vườn tược, ao chuôm mà sao nghèo đến thế! Bực mình, chán đời, nhà thơ vét hết số tiền công "nhuộm da trời" ra mua rượu về uống. Ông uống rất nhiều, uống đến ẩm trời ẩm đất, uống đến ẩm cả mùa thu, uống rồi nhà thơ lại khóc, khóc rồi lại uống. Rõ ràng đây là sự hoà hợp giữa những sản phẩm thiên nhiên, đất trời thu với hỗn hợp rượu pha nước mắt. Càng đọc kỹ tác phẩm, ta càng thương nhà thơ khủng khiếp...Có ai hiểu cho nỗi lòng đau khổ của thi sĩ Nguyễn Khuyến không?


--------------------------------------------------------------------------------

Bài 6: Đề bài: Em hiểu thế nào về câu ca dao:
"Bầu ơi thương lấy bí cùng
Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn"
Bài làm: "...Đó là một lời dặn rất vǎn vẻ của người mẹ đối với cô con gái: Khi đi chợ nếu không có bí thì có thể mua bầu để nấu canh. Hai thứ đó chất lượng như nhau vì cùng chung một giàn!"

9 lỗi phổ biến nhất khi đi thi

Chỉ còn một tuần nữa là các em đã bước vào kì kiểm tra học kì 1, ngoài việc phải ôn luyện các kiến thức từ đầu năm đến thời điểm này, các em còn phải rèn luyện thêm một số kĩ năng khi làm bài thi nhé!Đã bao nhiêu lần các em bước ra khỏi phòng thi và: "Giá mà mình có thêm 5 phút", "Ôi mình không nên dành quá nhiều thời gian cho câu đầu tiên", "Giá mà mình xem qua phần đó trong sách"... Các em hãy xem 9 lỗi phổ biến nhất khi đi thi. Hi vọng các em sẽ không vấp phải những lỗi thường gặp sau đây. Chúc các em làm bài thi thật tốt..


1.Học tủ

Là lỗi phổ biến nhất mà người ta từng biết đến. Và nó cũng là lỗi lớn nhất. Với những môn phải học thuộc nhiều như Sử, Địa, Sinh..., nhiều bạn luôn tìm cách đoán "tủ" câu nào sẽ thi. Bạn tin là bạn đọc được suy nghĩ của thầy cô? Bạn được đào tạo thành thầy bói hay nhà ngoại cảm sao?

2. Nhồi quá nhiều

Bạn đã thuộc từng từ trong mọi chương của sách giáo khoa. Rồi bạn gặp một câu hỏi thi mà bạn biết câu trả lởi nằm ở trang 59. Nhưng trời ơi, bạn không thể nhớ ra cái gì trên trang 59. Thời gian cứ trôi và bạn mất dần thời gian quý báu.

Nếu bạn là người cố học thuộc từng trang sách, hãy dừng lại. Thật không may cho đa số chúng ta, là não của chúng ta thường chỉ chứa được 10-20% lượng thông tin chúng ta đọc. Càng không may hơn, chúng ta lại không thể điều chỉnh là chúng ta sẽ nhớ 10-20% nào. Vì vậy, thay vì học thuộc từng từ, bạn hãy tập trung đọc hiểu và tự diễn tả lại.

3. Đến thi muộn.

Đa số chúng ta đều đúng giờ, nhất là khi có việc quan trọng. Tuy nhiên, một số chúng ta có thói quen đi muộn, hoặc do đêm trước khi thi "nhồi" quá nhiều, đầu óc mệt mỏi và đi ngủ muộn. Đến muộn, bạn có thể không được vào phòng thi. Dù bạn được vào, bạn đã mất nhiều thời gian. Do ảnh hưởng bởi tâm lý đến muộn, đầu óc bạn lại không thể tập trung.

Cách khắc phục: ngủ đủ, dậy sớm và ... đi sớm.

4. Không đọc qua tất cả các câu hỏi một lần

Bạn được phát giấy thi. Cô giáo bảo: các em bắt đầu đi!". Thế là bạn cắm cúi trả lời câu hỏi ngay. Khoan, dừng lại đã! Bạn có thể đang lãng phí thời gian. Tệ hai hơn, bạn có thể mắc thêm một lỗi khác: hiểu nhầm câu hỏi (vì cặm cụi quá nhanh mà không đọc lướt một lần trước)

Bạn luôn phải đọc hết các câu hỏi một lần trước khi bắt đầu. Đọc trong vòng 2-5 phút. Nếu được, định thời gian cho từng câu. Như thế, bạn vừa có nhiều thời gian cho câu hỏi khó, lại trả lời được nhiều câu hơn.

5. Kiểu viết và chữ viết quá tệ

Bạn có thể không đủ thời gian làm bài có thể vì bạn viết "không đúng kiểu", hoặc là chẳng ra kiểu gì cả. Đó là lý do bạn bị điểm thấp hơn một bạn cùng lớp dù hai người có câu trả lời tương tự.

Kiểu viết không đúng là: đoạn vǎn quá dài, câu quá dài, mỗi câu có quá nhiều ý và có nhiều từ khoa trương không cần thiết, quá nhiều dấu phẩy, chấm phẩy...

Kiểu viết hợp lý trong một bài thi: mở bài không quá 50 từ; thân bài gồm 2 đoạn trở lên, mỗi đoạn chứa một ý lớn; kết luận không quá 50 từ.

6. Quên trả lời những câu chưa trả lời

"Các em còn 5 phút nữa, kiểm tra lại bài đi và ...". "Cái gì ạ?" - Bạn kêu lên kinh hoàng - "5 phút nữa! Trời ơi, làm sao mình trả lời được hết các câu còn lại?"

Đây là trường hợp thường thấy nhưng còn có những trường hợp bạn quên luôn mất là bạn chưa trả lời một số câu (nếu bài thi dạng trắc nghiệm nhiều câu hỏi thì càng dễ xảy ra)

7. Viết khó đọc

Điều này làm bạn bị trừ điểm không đáng, vì đọc đã khó, đôi khi lại gây hiểu nhầm.

Viết khó đọc bao gồm:

- Chữ quá nhỏ như đàn kiến diễu hành

- Khoảng cách giữa các từ quá ít

- Chữ to quá choán hết cả dòng

- Viết không cách dòng nên nếu đánh dấu thiếu và viết thêm vào phía trên thì không thể đọc nổi.

- Quá nhiều mũi tên chỉ nối đoạn này với đoạn khác.

- Viết bằng bút màu quá nhạt (xanh nhạt, đen nhạt), thậm chí bằng màu đỏ.

- Viết không cẩn thận, chữ "a" cũng giống "u" và "v" cũng giống "u".

8. Không mang đủ học cụ

Bạn ngồi trước bài kiểm tra cần com pa, máy tính, êke, nhưng bạn quên chẳng mang thứ gì. Thế là bạn bị "chựng" lại vì bạn không thể gọi với sang bàn bên cạnh để mượn, hơn nữa, chắc gì họ đã cho mượn.

Trước khi thi, bạn nhớ liệt kê tất cả những thứ có thể cùng đến ra rồi mang đi. Nếu có thể, mỗi loại học cụ nhớ mang hai cái.

9. Quên không viết tên và các mục khác.

Bạn đã nộp bài và cô giáo đã xếp hết các bài lại. Bỗng nhiên, bạn nhớ ra rằng bạn chưa viết tên, lớp và số báo danh vào bài của bạn! Nếu bạn thi học kỳ, may ra cô giáo còn nhận ra chữ của bạn. Nhưng nếu bạn thi tốt nghiệp, thi đại học, ai mà nhận ra chữ bạn chứ? Thế là bạn nhận điểm 0.

Cách duy nhất để tránh lỗi này là luôn viết tên và các mục khác yêu cầu trong tờ giấy thi ngay trước khi viết bài và kiểm tra lại chúng trước khi nộp.

Lời nhắn nhủ cho một ngày mới