Ta biết anh buồn khi ta rong chơi , khi ta phá cách . Ta tự nhận mình là một cơn gió hoang ".. mà gió thì vô tình ..." .

Sun flower

Subscribe to RSS feed

Sticky post

Hà Nội trong tôi

Hà Nội trong tôi
Là những con đường dài đầy bụi
Đi xe máy không thể nào chịu nổi
Phát ốm vì bụi khói ô tô

Hà Nội trong tôi là những bờ hồ
Dầy kít các đôi yêu nhau không còn nơi nào cho tôi hóng gió
Hồ Gươm tuy nhỏ
Cũng là nơi cho bao kẻ xa nhà sống kiếp bơ vơ

Lang thang giữa phố phường chẳng thể làm thơ
Bởi những cô hàng rong mặt sạm đi vì nắng
Chợ người dài dằng dặc
Những đứa trẻ vật vờ móc túi tại bến xe

Hà Nội trong tôi là những đêm hè
Muốn cầm gậy đập tan ô cửa nhỏ
Ước mình được như ngọn gió
Bay lên trời ngủ giữa những vì sao

Ban mai Hà Nội lao xao
Chợ buổi sáng bên cầu Long Biên nhộn nhịp
Người nông dân với gánh hàng kĩu kịt
Rau đổ về thành phố một mầu xanh

Thôi lại ước ta là ngọn gió lành
Xua tan đi giọt mồ hôi nặng trĩu
Trên trán những con người mới ban mai đã vô cùng bận bịu
Trên những khuôn mặt người hối hả lúc vào ca.

********

Hà Nội trong tôi là những phố dài
Quán xá lô nhô chỗ thò chỗ thụt
Đi trên vỉa hè có lần bước hụt
Các bác làm đường đào xuống lại lấp lên
Thôi bây giờ hãy thử nhìn lên
Dây điện loằng ngoằng chẳng ra thể thống
Ôi những con đường rất dài rất rộng
Lởm khởm gồ gề như cõi lòng ta

Hà Nội vẫn còn những hàng cây và con phố nhiều hoa
Vậy cớ gì lòng ta không có hoa thơm nở
Chỉ có điều ta chưa mở cửa
Thôi vẫn chờ một người lạ đến trồng hoa.

**********

Hà Nội trong tôi là một con sông
Nước đen ngòm, gọi là sông Tô Lịch
Chắc ngày xưa nước cũng xanh như ngọc bích
Ai đã làm cho sông phải đớn đau?
Lòng ta không như sông nhưng cũng đang cuộn ngầu
Những ích kỷ, ghen tuông, và nhìn đời hằn học
Ta đã sống đầy đam mê khát vọng
Như sông kia từng chở nặng phù sa

Ta biết chắc rằng xưa kia bên bờ sông trồng rất nhiều hoa
Tâm hồn ta gần đây thôi cũng vậy
Sông Tô Lịch như mọi người đang thấy
Người ta đang đắp kè, cải tạo lại sông

Lòng ta vẫn đang mong
Ai đó đến xoa dịu nỗi đau, xua đi cái nhìn đời hằn học
Để cây xanh lại mọc
Toả mát tâm hồn,toả mất cõi lòng ta.


********

Hà Nội trong tôi là những ngõ phố ngoằn ngoèo
Tìm đến được nhà ai cũng phát mệt
Đường vào tim em đã bao giờ anh đi hết?
Cũng chỉ ngoằn ngoèo như Hà Nội cổ thôi


******

Hà Nội trong tôi là những dãy phố dài
Biển quảng cáo cái to cái nhỏ
Ban đêm về lập loè xanh đỏ
Người qua đường chẳng biết có ngắm không

Từ nhà cao cho đến quãng đường vòng
Đâu đâu cũng thấy toàn là quảng cáo
Trên ti vi và trong từng sạp báo
Quảng cáo len vào từng góc phố nhỏ xinh

Lại tự ngẫm cho mình
Không biết có nên treo quảng cáo
Nào ai muốn mua chút buồn, chút ngông, chút đơn côi hay sầu não
Khi một mình ta trên phố lang thang.

Mua đi ta khuyến mại thêm chút nắng vàng
Khi mùa đông mang về nhà sưởi ấm
Bạn sẽ thấy nỗi buồn ta rất đậm
Một nỗi buồn đan dệt những đam mê

**********


Hà Nội trong tôi là quán nước chè xanh
Của bà cụ gom tháng năm ngồi bên hè phố
Gió đi qua nhẹ nhàng như hơi thở
Phố nắng vàng xao xác lá rơi

Hà Nội trong tôi là cổng trường học đông người
Nơi góc tường rêu phong có bác ngồi khâu giầy vải
Nắng vàng chạy mãi
Theo gót hài của cô bé nữ sinh

Hà Nội trong tôi là những sớm bình minh
Những tiếng rao trong veo tan vào sương trong từng con ngõ nhỏ
Cả những đêm khuya khi mùa trở gió
Tiếng rao vẫn ngập ngừng khắc khoải giữa lạnh băng

Hà Nội trong tôi là những mảnh trăng
Tan ào nước Hồ Tây sóng sánh
Cô vớt rác trong mùa đông lạnh
Trả lại cho hồ một mảnh trăng nghiêng

Hà Nội trong tôi là những mảnh đời riêng
Có những nỗi niềm không ai tỏ
Có cả nỗi niềm tôi trong đó
Ngày từng ngày cuộc sống vẫn đi qua.

**********


Sticky post

Nếu ai đó vẫn còn muốn ghé qua



Nếu ai đó vẫn còn muốn ghé qua.

Dẫu vô tình hay giả bộ làm lơ chẳng biết,

Thì cũng xin một lần nghĩ về nhau tha thiết.

Như cái thuở nghẹn ngào chúng ta chẳng đã…gần đến với nhau.



Gánh nặng quá khứ, những lo âu,

Đã ra khỏi cuộc đời vui hiện tại.

Nếu ai đó dẫu có vô tình gặp lại,

Xin hãy vờ như chẳng nhớ chuyện chúng mình.



Em không giỏi giằng lòng đến nhẹ tênh,

Giống như anh tự nhận “cân bằng là số 1”

Nhưng em biết mình hoàn toàn control cảm xúc.

Trong khoảnh khắc nhất thời em giữ được “bình yên”.



Xin anh đừng bước đến gần hơn,

Cho dù chỉ hướng ánh nhìn về em dò hỏi

Xin đừng trách sao em vô tình quá thế

Vẫn lạnh lùng vấn nhẹ mái tóc lên.



Xin đừng để hai ánh mắt gặp nhau

Ta lại khơi về một miền ký ức

Đối với anh có thể dễ dàng quên thật.

Nhưng nếu lỡ vô tình, em lại ôm chúng rất lâu.



Quả đất tròn liệu có gặp lại nhau?

Ngay ngày mai hay là 10 năm nữa?

Trong lòng em xốn xang bao suy nghĩ.

Có thể vì anh mà ngày mai… em sẽ ra đi…/

Sticky post

Một câu chuyện tình


Không phải chuyện người con gái bỏ đi xa
Hay về một người nào đã chết
Không phải chuyện ngã lòng trước chông gai mỏi mệt
Hay một phút yếu lòng nói dối trước tình yêu

Em cứ nói đi, cứ nói biết bao nhiêu
Thì câu chuyện tình, chuyện đời vẫn thế
Anh vẫn là anh, vẫn tiếng cười ngạo nghễ
Em lại là em, anh lại trở về anh

Đừng nhắc lại lời xin lỗi chân thành
Mong manh lắm, nếu phải kìm nước mắt
Nếu đã một lần, em thấy lòng đau cắt
Thì đấy là anh, là phút cuối cùng

Hãy cứ nói đi chớ có ngại ngùng
Có gì đâu, còn gì đâu nữa chứ
Con Gấu Mèo vẫn nằm vô tư lự
Nó bảo rằng chuyện mình chẳng đáng đâu

Đừng bảo anh mình hôn nhau lần cuối thật sâu
Để sau này không có nhiều tiếc nuối
Thì em ơi những điều là sau cuối
Suốt cuộc đời chẳng quên nổi đâu em

Đừng bảo anh nếu nhớ hãy lấy ảnh ra xem
Con Gấu Mèo cũng bảo chuyện chúng mình không đáng
Đừng bảo anh thử đi về dĩ vãng
Chẳng còn gì níu nổi bước hai ta

Em hiểu lòng anh, anh hiểu hai ta
Sẽ chẳng còn gì cho nhau nữa cả
Những nụ cười, ánh mắt, hay bờ vai êm ả
Em hãy quên đi, em cố quên đi

Nếu có đứa hỏi chúng mày giờ gọi nhau là gì?
Anh sẽ gọi em là kỉ niệm
Để một ngày nếu có điều màu nhiệm
Kỉ niệm sẽ về đúng chỗ bên anh.

Không phải chuyện người con gái bỏ đi xa
Hay về một người nào đã chết
Không phải câu chuyện tình yêu đã hết
Chỉ là một người đã chán rồi đi...

Aki kokoro

Sticky post

Hạ xưa!

Anh xa rồi còn nhớ đến hạ xưa
Nhớ những cơn mưa chiều phố núi
Thế là em chẳng bao giờ kịp gửi
Giấu mãi trong tim một khoảng trời.

Anh đi rồi mùa hạ chợt xa xôi
Áo ai bay trắng miền kỷ niệm
Như con dã tràng quặn đau trước biển
Cô đơn một đời xe cát bơ vơ.

Mùa hạ lại về ru cháy giấc mơ
Người lộng lẫy giữa muôn vàn kỷ niệm
Ôi có phải hoàng hôn anh mãi tím
Cho vì sao em không tắt lịm bao giờ?

Vòm trời nào mùa hạ phủ đầy thơ
Của anh đấy đơn sơ màu nhớ cũ
Đừng nói với em những lời tha thứ
Cuối con đường em lặng lẽ đón mùa sang.

Sticky post

Khi lấy chàng !!!!


Tập 4: Socola_vừa đắng_vừa ngọt

Người ta thường ví tình yêu như socola, vừa đắng lại vừa ngọt. Dạo trước chàng cũng hay tặng mình, và mình có thói quen giữ lại những cái vỏ giấy sau khi đã ăn hết cả gói, không phần chàng mẩu nào.

...noel đầu tiên...

Mình lấy chàng đầu tháng 12 nên chẳng bao lâu cũng đến ngày noel đầy ồn ào và nhiều dự định. Hôm ấy, công ty vẫn đi làm bình thường, nhưng cả phòng mình đứa nào cũng rộn rạo chỉ chờ sếp bay là cả lũ biến. Bọn chưa chồng thì ngồi đoán xem đêm nay người yêu tặng gì để chốc đi làm về mua quà cho những gã đàn ông tội nghiệp đó. Bọn có chồng rồi thì loanh quanh nghĩ thực đơn cho bữa tối nay. Ai cũng nhồi nhét trong đầu mình những dự định như một cuốn phim lãng mạn. Và tất nhiên, mình cũng vậy !!!

11h trưa, chàng gọi điện.

Mình mừng rỡ sau thông báo của cô bé lễ tân nối máy. Ôi trời, chàng sẽ mời mình đi đâu ư, hay có gì đó bất ngờ? Không, mình sẽ vẫn làm kiêu một tí, sẽ bảo là không đi hoặc không ăn đâu để chàng còn năn nỉ. Mình sẽ khiến cho bọn chưa chồng ghen tị, để chúng nó còn mót đi lấy chồng, sau này còn dễ buôn chuyện. Nhưng...

chàng: em à, anh đây ! em ăn cơm chưa?

mình : (ha ha...chắc mời mình đây....), em chưa, nhưng trưa nay có sếp mời đi ăn rồi.

chàng: sếp em hả, đi đông không?

mình: (phải cho gia vị vào tình yêu mới được) không, sếp chỉ đi với mình em thôi !

chàng: ừ, em ăn nhiều vào nhé, cho thằng cha ấy nó biết nỗi khổ của anh mỗi lần đi cùng em thế nào. À này, anh bảo này ...

mình: (ha ...ha...chàng có món gì hay đây) vâng, em nghe.

chàng: thằng Vân nó rủ anh đi mua hoa với nó, nó bảo bọn anh ra Ngọc Hà mỗi thằng một bó to to đẹp đẹp, nhưng anh bảo nó là sợ mua về em tiếc tiền lại mắng anh. Nên anh không mua nữa. Giờ anh lại sợ về em dỗi, nên gọi điện hỏi em xem có mua hay thôi ?

trời ơi, hóa ra đó là mục đích cú điện thoại của chàng. Từ trưa đến chiều, chàng làm mình ủ rột.

Tối hôm ấy, cả nhà đi chơi hết, còn mình với chàng. Hai đứa mua chân gà nướng, vài cây nến, ít hoa quả và pha hai cốc trà hoa cúc. Ở nhà. Ăn hết chỗ đầu tư cho dạ dày. Và ngồi trông nhà ! Cũng lãng mạn chán, chẳng phải đi đâu. Ừ, lấy chồng kể cũng hay thật. Mình dựa vào chàng, nhâm nhi cái chân gà bóng nhẫy, cuộc đời đẹp thật !


...tết Tây...

Bố mẹ cả hai bên đều làm cơm. Thành ra khó quá. Mình thương bố mẹ mình hơn. Vì mình đi lấy chồng rồi, chỉ còn hai cụ ăn cơm với nhau. Còn bên này, không có vợ chồng mình còn các em đấy. Vậy mà không dám nói ra. Chàng thì vô tâm, không để ý.

9h sáng
Điện thoại của chàng reo....
Mặc quần áo vội vàng, chàng nói bạn nó gọi có công việc quan trọng.

11h trưa
Điện thoại của mình reo...
- Vâng, anh ấy đi có việc, chắc khi nào về bọn con sang mẹ nhé !!!

12h trưa
Điện thoại của chàng reo...
- Ừ, anh về ngay đây, em cứ bình tĩnh

12h30 trưa
Điện thoại nhà bố mẹ đẻ mình reo...
- Mẹ à, anh ấy bận quá, chắc con không sang được. Mới lại trưa nay con ăn cơm bên này để chiều ăn cơm nhà mình cho đỡ khó xử. Chiều bọn con qua mẹ nhé.

14h chiều
Điện thoại của chàng reo...
- Em ăn cơm đi, anh với mấy thằng bạn đi nhậu mất rồi, khổ, không về được. Cùng lắm một tiếng nữa anh về.

16h chiều
Điện thoại của mình reo...
- Tối nay à? Chắc tao không tụ tập với hội mày được, xã nhà tao chưa về, mới lại tao cũng muốn về ăn cơm với mẹ
.........
- Thôi mà, thông cảm cho tao nhá. Chồng rồi phải khác chứ
..................
- Vợ chồng son hả? ừ, có son mới đi đâu cũng phải cùng đi chứ. Ừ, tối tao rỗi sẽ bảo chàng đèo tao tới đó.

18h chiều
Điện thoại của chàng reo...
- Ừ, anh đang trên đường về đây. Bình tĩnh, rồi đâu sẽ có đó.

19h tối
Điện thoại nhà bố mẹ mình reo...
- Mẹ à, con xin lỗi, anh ấy vừa về. Cho chó ăn chè một bát tướng rồi leo lên giường đi ngủ rồi. ...Vâng, thôi để lúc khác mẹ nhé.
........
Vâng, con biết, mẹ mua nhiều đồ ăn quá ạ? Thôi bỏ tủ lạnh ăn dần vậy mẹ.
...........
Vâng, con cũng nhớ mẹ lắm.

20h tối
Điện thoại của mình reo...
- Tao xin lỗi, xã nhà tao bận làm ăn nên không về được. Mà tao không dám đi một mình. Sợ dâu mới về, buổi tối, chồng thì ở nhà, vợ thì bỏ đi chơi. Sáng mai cả làng bàn tán mệt lắm.
........
- Thôi mà, chúng mày đừng giận tao đi mà. Xã nhà tao cũng bất đắc dĩ phải đi làm ngày nghỉ thôi mà. Cũng phải hi sinh không đi tụ tập bạn bè đấy chứ. Nên tao không dám làm càn.
........
- ừ, chúc mừng năm mới nhé !!!

Năm mới, để giữ thể diện cho chàng, mình đã nói dối mới !

24h đêm
Chẳng điện thoại của ai reo cả.
Tivi hát bài hát của ABBA nổi tiếng, tiếng pháo phụt Trung Quốc ở các nhà bên phì phì.. Ngoài Hồ Tây, nhà nước cũng bắn pháo hoa đì đùng. Tiếng xe máy của các nhà đi chơi rồ ga rộn rã...
Mình
Leo lên mái nhà
Ngồi hát một mình

Khóc

Chúc mừng năm mới nhé cô dâu trẻ !!!

Sticky post

Khi lấy chàng !!!

tập 3: Con đường tình yêu

...trước khi cưới chàng 11 năm...

Mình là bạn thân của em gái út nhà chàng. Hai đứa chỉ biết học mà không biết làm đẹp là gì. Luộm thuộm, ngốc nghếch, chỉ thích đọc chuyện: 7 Viên Ngọc Rồng.Mục tiêu cố sao cho điểm phẩy cuối năm không được dưới 7,0.
Chàng là sinh viên đại học. Da trắng, râu cạo rồi nhưng vẫn xanh rì nửa mặt, gầy gò với chiếc xe đạp thống nhất không còn biết màu nguyên bản. Và, mỗi khi tết đến, chàng mừng tuổi mình 2000đ

Năm ấy, Hà Nội bắt đầu có xe buýt, tuyến Bờ Hồ là 2500đ, hai con bé học lớp 8 rủ nhau đi chơi tết bằng xe buýt cho đỡ tò mò. Dù đứa nào cũng say xe. Chàng phá lệ mừng tuổi mình 3 tờ 2000đ và xoa đầu bảo: "còn phải mua vé lượt về mà". Em gái chàng làu bàu đằng sau với con mắt mang hình viên đạn: "mừng tuổi nó những 3 tờ, mừng tuổi người ta có mỗi một tờ ...!!!"

Mình sướng hết chỗ nói


...trước khi cưới chàng 8 năm...

Mình đã là nữ sinh trung học. Buồi cười, mấy anh lớp trên cứ cưa mình mà không cưa con bạn mình. Nó ức mình lắm. Nhưng...chàng vẫn mừng tuổi và xoa đầu mình mỗi khi tết đến. Chắc thời giá leo thang, giờ là 10.000đ

Có lúc mình tự hỏi: "anh không biết là em lớn rồi sao?"

Một hôm, con bạn mình khoe anh mang bạn gái về nhà, tự dưng mình thấy tan nát. Mình buồn như bị điểm 1 vậy. Rồi lại nghĩ: "thôi, anh cứ yêu đi, yêu xả láng bao nhiêu cũng được. Nhưng..........em sẽ là người chờ anh ở cuối con đường tình !!!"
Giờ nghĩ lại, sao mình lại khiếp thế nhỉ ? Ăn nói vu vơ thế mà lại thành lời sấm truyền, sợ thật.


...trước khi cưới chàng 3 năm...

Mình hãnh diện khi chỉ còn một năm nữa là tốt nghiệp đại học. Vừa đi học, vừa đi làm, nhà lại có quán nước ven hồ Tây nữa, nên mình bận tối mắt tối mũi. Chẳng có thời gian đi đâu. Có lẽ vì vậy những con thiêu thân tự đến. Quán của mẹ lúc nào cũng đông.

Thường thì 11h đêm mẹ dọn hàng về. Thế là những chàng trai đứng dậy thi nhau dọn giúp mẹ. Thật là vui. Quán lúc nào tiếng cười cũng tràn khắp. Rồi ở cơ quan nữa, ở lớp nữa, mình vui vì được mọi người quan tâm yêu mến.

Chàng đến vào một buổi bán hàng giúp mẹ. chàng khoe là chàng đi thăm bạn tiện đường ghé qua. Về sau khi cưới rồi chàng mới để lộ rằng hôm đó chàng bốc phét.
Ngồi một xó không dám nói gì. Chàng và cốc trà đá !!! Bẻ các khấc ngón tay và nhìn ra hồ.

Hết giờ bán hàng

Mẹ, mình, các chàng trai khác lại cùng dọn hàng. Chàng đứng dậy, móc ví trả tiền mới sợ chứ, xin phép...bác ở... cháu về !!!
Tự dưng, mình bắt đầu ghét chàng.


...trước khi cưới chàng 2 năm...

Sau rất nhiều biến cố xảy ra trong một năm ngồi với cốc trà đá của chàng, rồi những khi chàng nhào tới giải quyết các rắc rối mình gây ra ở công ty mới. Những hôm chàng ngồi mốc ở nhà mình trong khi mình đi chơi với bạn. Mình đã trả lời cái lời yêu của chàng rằng: "em phải yêu cho đủ 6 anh, người thứ 7 em sẽ lấy. Để còn có cơ hội xếp 6 anh kia ăn một mâm !" Chàng lặng lẽ di đầu mũi giầy xuống đất. Lặng lẽ đứng lại chỗ hẹn, mình tung tăng bỏ về, trong lòng đầy hả hê. Đáng đời !
Quả thật, mình ghét chàng


...2 năm sau...

Không hiểu vì sao mình lại đồng ý cưới chàng. Đến tận bây giờ vẫn không hiểu. Trước khi cưới nhau một năm, mẹ chàng đi xem bói còn bảo là lấy mình về trong nhà sẽ có người chết cơ mà. Mình đã dứt khoát bỏ chàng, bỏ tên đàn ông hiền lành đến mức mẹ nói thế mà cũng mang ra kể với mình. Vậy mà loanh quanh vẫn lấy chàng. Cuộc hôn nhân mà có lẽ chàng mới là kẻ thắng cuộc. Chiến thuật k cưa mình mà cưa bố mẹ, họ hàng, ông bà của chàng đã thành công. Còn mình, ồn ào như một cơn bão, ...thua cuộc. Mình lấy chàng mà không quên được câu bố mẹ nói: "nó hiền lành thế mới không sợ trai gái, rượu chè, hút trích".

Trong 2 năm, chàng cứ đi đâu theo mình, bạn bè lại hỏi: "ai đấy?" với ảnh mắt tinh quái. còn mình, vẩy tay làm hiệu, trả lời như đúng rồi: "à, đệ ấy mà". Chàng cười cười, không có ý kiến gì phản kháng. Miết rồi cũng quen. Ngày về quê mình ra mắt, mấy đứa em họ ùa ra hỏi "ai đấy hả chị?". Chàng nhanh nhẹn đỡ lời: "à, anh là đệ của chị Hiền". Cả lũ trố mắt. Không ai dám hỏi gì nữa, lẩn xa chị nó sạch.

Cuối năm ấy, mình ôm bó hoa về theo chàng. Bắt đầu những ngày tháng đầy bất ngờ và thách thức.


Sticky post

Khi lấy chàng !!

tập 2: kiếp làm dâu

...ngày đầu tiên làm dâu...
Nằm mãi không ngủ được. Mình sợ ngủ quên. Bóng tối khiến mình càng lạ nhà hơn, mình chỉ biết định hướng đâu là cái đồng hồ. Tích tắc...tích tắc....

Mẹ dặn, bác cả dặn, 2 bà cô dặn, tổng cộng 6 bà gì cũng dặn: "phải dậy từ 5h sáng mà quét nhà đấy nhá, cọ ấm chén nữa, làm bữa sáng nữa..., rõ chưa?"

Và mình cũng sợ bị giang hồ đồn là cô dâu này lười lắm, nên phải cố mấy ngày đầu thôi. Trời ơi, sao đêm dài thế. Mẹ ơi, con nhớ mẹ. Nhìn sang bên, tự dưng thấy căm thù chàng. Vì chàng mà mình đến nông nỗi không dám ngủ thế này đây......

......
......
Bịch
....ơ.....ôi....ơ....


Mình giật mình tỉnh giấc, nhìn vội đồng hồ đã 6h30 từ lúc nào. Chàng ném cái chân gác dở của mình chiễm trệ đặt lên cổ chàng khiến mình đứt giấc. Trời ơi, mình ...sao mình dám ngủ trong cái thời bom đạn này. Trời ơi, phi ra khỏi giường ngay thôi !


...Bữa sáng...

7h cả nhà mới túc tắc giậy từng người một. Ai cũng uể oải chắc bởi hôm qua diện lắm thứ quá làm cơ thể quá tải. Lại ăn thừa chất nữa. Quả này bữa sáng mình không phải làm đây.

Nhưng...sau một tiếng quét 3 tầng nhà, dọn vệ sinh sân vườn, cọ ấm chén...thấy mẹ chồng đi đun lại thức ăn hôm qua, mình hốt hoảng vào bếp. Thôi xong rồi, Bữa sáng muộn.

Mình sợ.

Mẹ chẳng nói gì.

Mình thở phào nhẹ nhõm. Ôi sao mình may mắn thế.

Mãi về sau, mình mới biết rằng mẹ im lặng.... để chiều mang sang hàng xóm kể !

Chàng vẫn ngủ quay đơ quên cả về nhà vợ lại mặt. Mình chỉ muốn òa khóc.
Tức quá. Trời ơi, các chị ơi, những đồng đội hay buôn chuyện với nhau ơi, giờ thì em tin vì sao các chị bảo em hôn nhân là cái toa lét rồi. Đúng là người ở ngoài thì chỉ muốn vào. Và người ở trong thì chỉ muốn ra. Quả này em ham rẻ lấy phải chàng rồi. Của rẻ là của ôi rồi. Đứa nào xui em lấy chồng hơn nhiều tuổi cho nó sướng, thế là em chọn chàng với cái bản tuổi hơn em 6 tuổi, để giờ em biết mình hớ rồi. Kiểu này phải ngồi thiền lại để nhớ đứa nào xui mất thôi. hu...hu...


...ba ngày sau...

Họ bên nội có giỗ, và nhà chàng đăng cai tổ chức. Thế vận hội này đông thật. Thanh niên nhiều mà các cụ cũng nhiều. Mình có cơ hội để biết ai thì phải xưng hô như thế nào. Nhưng ngượng thật, các em đều hơn tuổi mình, ngày xưa chưa lấy chàng, chúng nó đều gọi mình bằng em. Giờ mình đâm ra sợ !
...ăn....ăn...ăn...
...tám...tám...tám...
...ăn...ăn...ăn...
...tám...tám...tám...
cuối cùng, thế vận hội giỗ đã xong. Các cô thanh niên xì tin dọn hộ mình bát đũa ra sân, cười nói tưng bừng. Cứ ngỡ chị em sẽ có cơ hội gần nhau hơn khi cùng rửa bát. Nhưng....
đứa thứ 1: thôi, em về đi học đây
đứa thứ 2: em cũng thế
đứa thứ 3: em chiều nay có hẹn quan trọng lắm, chị hộ em nhá
đứa thứ 4: để em vào xem có ai sai cái gì không nhá.....
đứa thứ n: .....1001 lý do
.....
Ngoài sân, xe máy, bàn ghế, mình, 6 mâm bát đã ăn xong, 3 cái xô nước, và....một niềm tin: chàng sẽ tới bên mình tựa như anh hùng cứu mỹ nhân.


...1 tuần sau...

Hôm thế vận hội giỗ, chàng say nên bò đi sân vận động hàng chiếu. Mình vừa rửa bát vừa hát cho chóng xong việc. Hát hết những bài đã thuộc, hát cả đến những bài chưa thuộc, rồi huy động nốt những bài chỉ thuộc một câu còn đâu là ư ử giai điệu, cuối cùng mình cũng xong. Nghĩa thầm, ở nhà mẹ thì lười thế !

Còn hôm nay, Ông trời ơi, ông trời giúp mình rồi, cuối cùng cũng đến ngày đi làm lại. Nhớ công ty quá. Người ta thì có một tuần trăng mật ơ đâu đó, còn mình thì có một tuần vỡ mật ở nhà. Cũng tại mình, không dám đi tuần trăng mật sợ tiền sử nhà chàng chưa có ai đi, nay mình đầu têu sẽ được coi là phá hoại, mình đành bảo chàng là ở nhà với bố mẹ cho vui. Giờ càng nghĩ càng thấy tiếc. Đành lòng mong mau mau đến ngày đi làm. Mừng quá là mừng thôi.

Ngày đầu tiên đi làm lại, cảm giác như cô học trò mới xin được việc, lại lâng lâng tự do. Chỉ có điều, nhìn thấy những anh đẹp trai ngoài đường, tự dưng thấy tiếc. Biết vậy, mình ở giá cho các anh ấy thèm.

Sticky post

Khi lấy chàng!

Tập 1: Cưới

Ngày được chàng yêu, trời đất như chao đảo. Mình là nhất. Một ai đó đã nói: đối với phụ nữ đang yêu, thế giới này chỉ có hai nhóm đàn ông: nhóm 1_người tôi yêu, chỉ có 1, nhóm 2_là tất cả những người đàn ông còn lại! Nhưng với chàng, mình đã có lần từng hỏi: "ở đây, ai là tướng ?" và chàng trả lời: "anh biết phận anh rồi, em là tướng chứ ai". Hạnh phúc khiến mình không tin lời các chị đã lấy chồng cảnh báo!

...Và đám cưới...
Chàng luống cuống không đeo nổi nhẫn cho mình. Chàng không vòng tay qua eo như những cô dâu chú rể khác. Chàng chỉ cầm tay mình lôi đi, cứ như con ăn trộm bị bắt quả tang. Về sau chàng bảo: anh ngượng !!!

....Buổi chiều đầu tiên ở nhà chồng...
Mệt mỏi trút bỏ bộ áo cánh váy vời, rửa vội cái mặt dày bình bịch phấn vừa khóc xong để xuống sân dọn dẹp với anh em nhà chồng. Khách về hết rồi, chỉ còn mình ở chốn toàn người lạ, giờ thì kể cả chàng cũng là người lạ nốt. Đám trẻ con xếp hàng một, mỗi đứa cầm một cái bát chờ bà gì múc cho súp ở trong cái nồi to tướng còn thừa ở cỗ. Một ai đó cũng đưa mình cái bát, bảo mình đứng đó chờ ăn súp. Đám trẻ con lớn bé có cả, xô đẩy làm mình bị ép dí vào tường. Tủi thân quá, cảm giác như đi xin ăn ở nhà người lạ, cảm giác bị bỏ rơi cho dù chính mình là kẻ đi theo "giai" cơ mà. Nhìn chàng vẫn còn khà khà với mấy đứa bạn vô duyên ở lại muộn, mình lại òa khóc lần nữa, không biết chạy vào đâu, sợ trẻ con nó cười, mình chui vào gầm cầu thang khóc.

...Buổi tối...
Cuối cùng cũng xong đống ngổn ngang sau đám cưới. Mình xin phép bố mẹ cho đi gội đầu. Chàng đưa mình ra đầu làng...
Xong cái đầu và cái mặt sạch sẽ, mình mở mắt và ngồi dậy. Cô bé gội đầu khen mình xinh nhưng mình không để ý, mình bận đảo mắt tìm chồng. Mọi ngày là mình cười toe toét khi được khen đấy. Còn hôm nay thì không. Một bà ngồi chờ ở đó bảo: "chồng mày trả tiền và về trước rồi, nó bảo bao giờ xong thì tự về". Ối trời ơi, 11h đêm, một mình đi từ đầu làng đến cuối làng để về nhà...trong ngày trọng đại. Ngày đầu tiên làm vợ chàng

...Đên tân hôn...
Về đến nhà, mở cửa phòng, tạm gác cái uất ức trên quãng đường vừa xong. Tự hỏi chàng bận gì mà vội về thế. Có thể có việc gấp. Nhưng...
Hả, chàng đang xem bóng đá !!!
Mình: tắt đèn cho em ngủ cái !
Chàng: tắt bây giờ người ta cười cho. mới có 11h
Mình: nhưng em mệt, phải đi ngủ sớm để mai 6h dậy quét nhà mới lại rửa cốc chén, mẹ em dặn thế.
Chàng: để yên để anh xem bóng đá !

Xong, mình chùm chăn đi ngủ, lòng đầy căm hận chàng. Thật phí cái áo VERA rõ quyến rũ của mình, thật phí sữa tắm hương hoa hồng của mình, thật phí công mình đứng trước gương mãi, ngập ngừng mãi mới dám bước ra. Thật phí một đêm trọng đại.

Sticky post

Mình chia tay nhau, anh nhé!


Đã có lần anh vô cớ nói chia tay…

Em đã dệt đêm bằng ngút ngàn nước mắt …

Và bây giờ, em lặp lại Vô cớ…chẳng vì sao...

Bao bọc quanh hai chữ định mệnh đó là cả trái tim em tan nát…

Tiếng thở dài nôn nao tâm trí…

….

Em luôn băn khoăn…

Em đang yêu anh hay em đang chơi trò cút bắt niềm tin … ?!

Có những nỗi buồn không gọi nổi thành tên…

Yêu anh, tim em đã mang những nỗi buồn như vậy …

Em chẳng ghen với quá khứ của anh…

Với nồng nàn xưa… với người cũ…

Em luôn tự dỗ dành…

Mình là người đến sau…

Tình đầu luôn đẹp nhưng tình cuối mới là vĩnh cửu…



Nhưng…

Ai bảo em yêu anh nhiều thế …

Lòng ích kỷ thôi thúc em chiếm hữu cả tâm trí anh…

Hiện tại và mãi về sau…

Còn quá khứ của anh?!… Em day dứt đớn đau

Làm thế nào để chiếm hữu đây…

.....

Em đan ngày dài bằng chất chứa u mê…

... đêm đong đầy mỏi mệt ...

Đôi khi giật mình trong hoang mang…

Từ khi yêu anh… em đang dần đánh mất em…

Em đã buông rơi thời con gái…

… bước qua ngưỡng cửa mơ mộng…

…để trở thành 1 người đàn bà, còn khờ khạo vẹn nguyên"

...

Buồn như mây...

Em mặc kệ nỗi nhớ gào thét tên anh…

Em chôn kín chút hạnh phúc ít ỏi giữa chúng mình…

Tự cắn môi em đến bật máu để trôi đi dư âm nụ hôn anh…

Bờ vai muốn hất tan những dấu tích của vòng tay êm ái…



Em muốn tìm lại bản thân đang lầm lũi lẩn khuất vào ký ức…



Chia tay anh nhé!



Em đã nhìn thấy nét mặt sẽ hờ hững nơi anh…

Đam mê, say đắm anh cũng quay bước…

Bỏ mặc sau lưng, em đơn độc gục đầu vào nỗi đau…

Sticky post

Happy Birthday!!! 19/05/2009

Hôm nay sinh nhật em Minh đấy!

19/05/1984 - 19/05/2009: Happy birthday!!!!



Năm nay là sinh nhật đầu tiên ku cậu có vợ.

Năm nay trước sinh nhật 1 hôm cũng có 1 vài sự kiện xảy ra.

Hic! Cũng thấy buồn!

Cảm hứng sinh nhật cũng bay đi đâu mất tiêu.

Nhưng kệ chứ!

Chúc mừng sinh nhật "cậu"!

Chúc "cậu" mọi điều tốt đẹp nhất!

Chúc "cậu" luôn vui vẻ, yêu dời, sống có trách nhiệm với gia đình hơn!

Chúc "cậu" sớm lên chức để chị nhanh có cháu bế!

Hehe. Chị mong có cháu lắm rồi.
February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29