Vài lời với Thúy
Tuesday, October 30, 2007 2:30:52 PM
Tuesday, October 30,2007 3:30:52 PM
Thuý con,
Ba má biết nói với con lời an ủi nào cho phải. Thật lòng ba má không hề muốn những nói lời này, nhưng chuyện con với Hiển xảy ra như vậy ba má không biết làmgì hơn nói lời an ủi, khuyên con đừng buồn.
Ba má nghỉ với thời gian và nhiều kỷ niệm tuyệt vời có giửa con với Hiển sẽ là chất keo chắc bền giữ hai con khắng khít bên nhau suốt đời. Vậy mà dòng đời nghiệt ngã đã xô đẩy hai con đi đến chia tay. Ba má đau lòng lắm, buồn lắm!.
Con có biết những khi ngồi một mình nghĩ đến chuyện tình con với Hiển, ba buồn nhủn cả lòng, càng nghĩ càng buồn, đành dùng cách khuây khoả giải buồn bằng ly rượu, càng uống càng thấy thấm buồn nhiều hơn, như hôm nay bên ly rượu trắng đắng cay, ba tìm say để quên đi thực tại không như mong muốn, nhưng làm sao mà quên được. Nếu có quên cũng chỉ thoáng trong phút giây trí não bị men rượu gây mê. Tỉnh dậy rồi, nỗi buồn, nỗi đau đớn hiện về còn nhiều hơn trước. Nỗi buồn đau nhiều hơn vì mình biết mình bất lực trước nghịch cảnh, mình không làm sao xê dịch được bước chân định mệnh, mình chưa thể sửa chữa được số phận éo le, ngang trái đến nghiệt ngã của mỗi kiếp người. Mỗi con người chúng mình ai cũng phải bị chi phối bởi luật Nhân-Quả. Ba má tin vào thuyết nhân quả, luân hồi. Vì thế ba tin chuyện nghịch cảnh bây giờ mình gặp chính là do ở một kiếp trước nào đó mình đã gây nên nhân, đến kiếp này gặp quả. Có lẽ ba khoan nói nhiều về lĩnh vực siêu nhiên với con. Ba trở lại với những kỷ niệm êm đềm của 2 con.
Dĩ nhiên ba má không thể biết đầy đủ những kỷ niệm có với nhau giữa hai con. Nhưng kỷ niệm con có với Hiển mà ba má biết thì đối với ba thật là tuyệt vời, thật không thể nào quên dù chỉ trong phút chốc. Ai cũng có một thời yêu nhau say đắm, trong thời đó dĩ nhiên có nhiều điều hoặc ít nhất cũng phải có một hai điều là kỷ niệm để đời, để nhớ đến không thể nào quên về chuyện tình trong đời mình. Ba với má con cũng có điều như vậy. Ba kể con nghe trước khi nhắc đến chuyện 2 con.
Ba với má con gặp nhau chỉ là chuyện tình cờ, chuyện có duyên. Giải phóng 30.4.1975 tất cả thanh niên nam nữ đều tham gia các hoạt động cách mạng tại địa phương, khi ấy tại khóm 3 phường Chánh Hưng, quận 8 bây giờ là phường 4 quận 8. Ba và má con cùng tham gia hoạt động thanh niên. Qua những ngày tháng sinh hoạt phong trào thanh niên phường khóm, ba gặp má con.
Những lần gặp nhau thường xuyên trước đó đâu có ý nghĩa gì, ai cũng vậy, mọi người đều như vậy. Không ai khác nhau, không gì nổi bật. Nếu không có một lần má con mặc chiếc áo bà ba màu vàng hoa cúc hay vàng mỡ gà gì đó vì ba cũng không rõ màu lắm, thì ba đâu phải ngẫn ngơ nhớ đến những lời thơ: "Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc. Áo nàng xanh anh mến lá sân trường... Sợ thư tình chưa đủ nghĩa yêu thương...." Ba đâu có thời gian để viết thư tình hay thay bằng mực tím cho đủ nghĩa yêu thương...với má con. Nhưng cách tỏ tình với má con ba vẫn phải mượn ý thơ của nhà thơ để ghi lên bảng. Khi đó Cách Mạng mượn cơ sở sinh hoạt cho thanh niên khóm 3 phường Chánh Hưng là Trường tiểu học Văn Quốc Cường làm nơi họi họp sinh hoạt thanh niên sau giải phóng. Ba mượn và ghi lên bảng ý thơ trong bài thơ Áo lụa Hà Đông:"Nắng Sàigòn anh đi mà chợt mát. Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông..."
Hồi đó ba đâu phân biệt được áo quần thuộc loại vải gì: vải, tơ, lụa...Ba viết đại lên bảng vì ba thấy má con lúc bấy giờ mặc áo dường như là lụa và ba cảm thấy má con đẹp. Nhớ là má con đẹp chớ không phải là áo đẹp.
Thời gian sau, má con bệnh, chẳng biết bệnh gì. Lúc bấy giờ, Apollo 11 đã đổ bộ mặt trăng với Neil Amstrong bước nhiều bước trên mặt trăng từ lâu, nên theo khoa học đâu ai tin chuyện ma quỉ nhập người dương gian. Vậy mà có đó con.
Ba với má yêu thương nhau vì chuyện tưởng như không có đó. Đó là lần má con bị bệnh. Như người ta nói ma quỉ nhập, cứ lãm nhãm suốt ngày. Đâu ai biết lấy gì trừ được tà ma. Cứ đốt nhang khấn vái cầu xin trời Phật, ông bà độ cho qua vậy thôi. Vì vậy khi ba ra nhà thăm bệnh, má con vẫn lãm nhãm nói như người nào khác nói, nói nhiều rồi ngả xuống bất tỉnh nhân sự. Mọi người đều bất lực trước cảnh diễn ra như vậy. Thật tình, lúc này ba đã để ý đến má con nhiều nên khi biết má bị bệnh kỳ cục như vậy, ba mới nhớ đến những truyện ba đã đọc qua. Nếu là ma, ma phải sợ máu chó, phải sợ đồ ô uế; Đồ ô uế là đồ gì ? không biết; nhưng nếu máu thì...máu chó, hiện tại đâu dễ gì có, không có thì ma quỉ lại hoành hành, hành xác má con.
Khi thương yêu người ta nghĩ có thể hy sinh tất cả vì người mình yêu, kể cả tính mạng mình, ba nghĩ như vậy, nên lúc nhớ đến điều làm cho ma quỉ sợ là máu chó hay đồ vật ô uế. Ba nghĩ ngay đến máu mình. Cũng là máu, máu người phải linh thiêng hơn máu chó nên ba dùng ống chích rút máu của ba, bơm ra và trét quanh người má con với mong muốn muốn quỉ ma không xâm hại. Đó là kỷ niệm mà ba đã tạo ra không thể nào làm má con quên. Giống như má con đã ghi lại trong tâm trí ba hình ảnh người con gái dịu dàng mặc chiếc áo bà ba màu hoa cúc đi sinh hoạt thanh niên và bật khóc khi ba hôn lên má để từ giả về quê Cần Thơ làm ruộng ít tháng.
Thực ra kỷ niệm giữa Ba và má trước lúc cưới xin không nhiều. Không có gì đặc biệt hơn con với Hiển. Nhưng ba má đã gắn bó với nhau gần hết cuộc đời. Hơn 30 năm rồi, từ 1976. Mặc dù trong nhiều ngày tháng chung sống xảy ra ít nhiều sóng gió, bất đồng. Ba không giấu, mà má con cũng biết trước khi gặp má con ba đã cómột đời vợ, người vợ này hoàn toàn giống như trong tiểu thuyết, ba không hề thương yêu, chỉ do chữ hiếu muốn báo đền cha mẹ (Ông bà nội Hiển), vậy thôi. Cuộc sống chung không có tình yêu tất nhiên khó bền lâu, nhất là vào thời đại bây giờ. Vì vậy, chuyện duyên nợ đầu của ba chỉ kéo dài hơn 1 năm rồi tan vỡ. Vậy là ba mang tiếng đã có 1 đời vợ, đây là điều không bao giờ ba muốn.
Trong khi con với Hiển theo ba biết có rất nhiều kỷ niệm, chỉ riêng kỷ niệm lần đi chơi Hiển chở con, phóng nhanh rồi té xe gây cho con vết thương thành thẹo lớn nơi bàn chân cũng đủ cho cả hai thương nhớ nhau suốt đời. Theo ba vết thương này do Hiển gây ra Hiển phải nhớ đời. Khi ba thấy bước chân con đi đến nay hình như vẫn còn khập khểnh, ba tội nghiệp con và nghĩ rằng đó là vết thương tình yêu không thể nào lành, nó luôn làm hai đứa nhức nhối, nó khiến hai đứa mãi nhớ hoài vết thương đã thành thẹo lớn này mà xoa dịu, mà quên hết đi mọi giận hờn nếu có để làm lành với nhau mỗi khi có xích mích, bất đồng trong cuộc sống đầy rẫy thương đau của kiếp người. Hay là kỷ niệm một lần hai đứa đang mua gì đó ở tiệm tạp hoá bên đường trước nơi ba má gửi xe tháng; thấy ba má hai con sợ bị rầy vì trốn học đi chơi, hai con đã hụp xuống núp sau quầy hàng trốn ba má. Về sau ba nghe má Hiển nói lại, hôm đó hai đứa đang đi chơi, gặp ngày của người phụ nữ nên Hiển đưa con đến tiệm tạp hoá mua đồ dùng cho con, ba nghĩ đó cũng là một trong nhiều kỷ niệm bắt rễ sâu vào lòng người, không dễ gì quên.
Sau cưới 2 thàng, Hiển trúng tuyển nghĩa vụ quân sự. Hôm tiễn Hiển lên đường thi hành nghĩa vụ, nhìn vẽ buồn trên mặt Hiển và con, làm sao ba không buồn, không lén rơi nước mắt. Nếu là ba chưa chắc ba gì đã nén được lòng như Hiển và con lúc đó. Trước hoàn cảnh ấy ba thấy mình thật sự bất lực, không thể làm gì có thể an ủi hay làm vơi nỗi buồn trong con và Hiển.
Ba chở con chạy theo đoàn xe đưa quân đến nơi nhận quân ở tận Long Giao - Long Khánh gần 100km chỉ để biết nơi Hiển đến mà chuẩn bị tuần sau lên thăm. Những tháng ngày Hiển thi hành nghĩa vụ là những lần con vất vã, mệt mõi vì đường xa lên thăm Hiển một tuần 2 lần: ngày thứ bảy và chủ nhật. Thứ bảy đi lên thăm từ sáng sớm đến tối mịt mới ra về. Sáng sớm hôm sau - chủ nhật - mang theo cơm nước đi lên Long Giao thăm nuôi chú bộ đội Hiển, ở chơi đến tối mịt lại ra về.Tuần sau thứ bảy đi lên Long Giao từ sớm đến tối mịt mờ mới chiụ ra về. Sáng chủ nhật trời còn tối thì chuẩn bị lên đường đi thăm Hiển để rồi chiều tối bịn rịn chia tay nhau ra về, hẹn tuần sau tiếp tục lên thăm. Trình tự này lặp đi lặp lại hơn 1 năm. Có nghĩa là giữa con với Hiển đã có biết bao kỷ niệm êm đềm, không thể nào quên. Những vất vã vì đường xa, nỗi khắc khoải thương nhớ, nỗi niềm mong thời gian đi mau cho đến ngày gặp gỡ nhau. Bao nhiêu kỷ niệm này, theo Ba hai con phải nhớ hoài, nhớ đến chết vẫn chưa thôi. Vậy mà chẳng hiểu duyên cớ gì hai con lại nỡ quên. Hai con âm thầm chia tay.
Mãi đến sau này mới biết hai con đã ly hôn. Ba má tan nát cả lòng vì chuyện 2 con. Ba má chẳng biết nói gì, chỉ biết buồn, buồn không thể nói hết bằng lời. Có lẽ, ba má chỉ còn biết ngậm ngùi thương cho chuyện tình đẹp của hai con và lặng lẽ gạt nước mắt thương đứa con dâu bạc phận.
Ba












