Tạ Dzu - Trái tim đã reo trở lại?

Forums » 4/ Điểm tin khắp nơi » Việt Nam

You need to be logged in to post in the forums. If you do not have an account, please sign up first.

Go to last post

12. May 2010, 23:57:36

Ixij

Lặng lẽ và Bình yên

Posts: 3915

Tạ Dzu - Trái tim đã reo trở lại?



Nguồn xcafe
Wed, 05/12/2010 - 13:01

12.05.2010

Như mưa bão luôn tìm về nắng ấm, động tìm về với tĩnh, tranh chấp phân ly luôn tìm về để làm hoà kết hợp, kể từ đầu năm tới giờ, nhất là dịp 30/4 đã có khá nhiều tham luận của nhiều tác giả vận động và cổ suý cho sự hoà giải giữa chúng ta - những người con cùng một bọc Mẹ Việt Nam - để tiến đến hoà hợp dân tộc thực sự mà chung tay xây dựng và bảo vệ tổ quốc.

Trên Tuần Việt Nam, trang báo trong nước có nhiều bài viết thuộc dạng “lề trái” nhất, suốt tháng 4 đã đăng rất nhiều xã luận vận động cho sự hoà hợp dân tộc. Kéo dài cho đến nay sau 30/4, loạt bài về “hoà hợp” vẫn còn dài dài, chứng tỏ nhà nước đang đánh đi tín hiệu mong muốn có sự kết hợp. Đây là thời điểm thuận tiện nhất để chúng ta ở cả hai phía nên bắt đầu đưa ra “lộ trình” làm thế nào nói chuyện với nhau bằng tình yêu thương chân thành.

Thế nhưng, các bài báo nhắc đến hoà hợp rất nhiều mà không đả động đến hoà giải là một thiếu sót… cố ý, vì không có hoà giải không thể có hoà hợp. Kêu gọi hoà hợp mà không chủ trương hoà giải chỉ là tỉa ngọn chứ không bồi gốc. Phải thấy hoà giải là gốc của hoà hợp.

Hoà giải với ai và hoà giải những gì là vấn đề cần bàn.

Trước hết, hoà giải phải được thực hiện một cách thành tâm thiện ý, không thể đặt điều kiện với nhau, càng không là chế độ xin-cho. Hoà giải hàm chứa sự đối thoại, nhân nhượng, bao dung và tha thứ. Không có những điều kiện ấy dứt khoát chẳng thể có hoà hợp.

Nhà nước phải hoà giải với hai “thành phần” dân tộc:

Một, là với người khuất mặt, những kẻ đã mất vì chiến tranh ở hai miền Nam Bắc, bao gồm cả những nạn nhân đã chết trong cải cách ruộng đất, chống xét lại, nơi các trại tập trung “cải tạo” và những người vùi thây biển cả…

Hai, là với người sống, gồm các thành viên: trong nước và hải ngoại.

Chúng tôi tha thiết kêu gọi các nhân sĩ uy tín trong ngoài nước, trong ngoài đảng, và tất cả những ai quan tâm, mau mắn đóng góp ý kiến về một giải pháp và các bước đi hợp tình hợp lý cho tiến trình hoà giải dân tộc, cũng như ngăn chặn các tư tưởng quá khích cực đoan ở cả hai phía.

Thiển nghĩ bước đầu với dân ta, nghĩa tử là nghĩa tận, nhà nước hãy tạo điều kiện để các tôn giáo cùng nhau cầu siêu, dâng lễ cầu nguyện cho các vong linh bất hạnh của toàn thể con dân Việt đã tức tưởi nằm xuống trong cuộc chiến ý hệ ngoại bang và huynh đệ tương tàn vừa qua. Kế đến, chăm sóc các thương binh của cả hai miền Nam Bắc. Những người này phải được quan tâm đặc biệt. Họ đã hy sinh một phần thân thể và chịu rất nhiều thiệt thòi cho chúng ta may mắn lành lặn ngồi đó rủa xả lẫn nhau.

Với nhân dân trong nước, hãy thả ngay các nhà đấu tranh dân chủ, họ hành động chỉ vì lòng yêu nước, nhiều khi còn vì sự tồn tại của đảng, và hãy chấm dứt ngay cảnh khủng bố tôn giáo, dân oan, đánh phá các trang mạng lề trái mà nhân dân hồ hởi tìm đọc. Nhiều trang mạng đã nêu ý định sẽ kiện nếu quý vị tiếp tục hành động quấy rối.

Với đồng bào hải ngoại, hãy tìm mọi cơ hội đối thoại trong xây dựng và thành tín, tuyệt đối không nhắc đến quá khứ nhằm trách cứ và đổ lỗi cho nhau. Trong đối thoại, phải tỏ ra ngay thẳng thành thật với tâm hồn bao dung tha thứ, rồi vỗ về chấp nhận nhau.

Thiết nghĩ, đây là những việc đảng và nhà nước có thể thực hiện ngay để tỏ thiện chí thực tâm mong muốn hoà giải mới tiến đến được hoà hợp. Tất nhiên, còn rất nhiều việc khác nữa mà đôi bên phải thiết tha bàn thảo rồi kiên quyết hành động. Bằng không, chỉ là những lời sáo rỗng mị dân hoặc chỉ nhằm “áp phe” chính trị, sẽ bị đáy tầng quốc dân quyết liệt tẩy chay phản đối. Nếu do các phe phái trong đảng tranh chấp nhau mà xảy ra đàn áp bắt bớ quần chúng vô cớ, phe nào đứng về phía dân tộc hãy lên tiếng tố cáo để nhân dân hợp lực xử lý, nhanh chóng dứt khoát đẩy phe đó “về” bên kia biên giới, tạo trong lành môi trường chính trị hầu con dân Việt bên này giới tuyến rộng chỗ và rảnh tay dựng xây đất nước, trước khi họ dâng nốt giải đất thân yêu gầy guộc chữ S cho kẻ lạ. Đây là cuộc đấu tranh một mất một còn của toàn dân với nhúm nhỏ tay sai ngoại bang, xác Việt mà hồn Hoa.

Cuối cuộc Chiến tranh Lạnh, nước Mỹ thay đổi chiến lược, bắt tay với Trung Cộng để chia rẽ Trung-Xô và giải quyết ván bài Việt Nam, vậy mà họ đã có hàng ngàn tham luận, hàng trăm hội thảo nhằm tìm ra nguyên nhân thua trận. Còn chúng ta, đã 35 năm trôi qua vẫn không thể có được một cuộc hội thảo nghiêm chỉnh giữa nhau và với nhau sao?

Gần đây, những việc nhà nước đã và đang thực hiện như: giao lưu trực tuyến trong ngoài nước ngày 9/4/10 về biển Đông, với các thành viên của Quỹ Nghiên cứu Biển Đông gồm tiến sĩ Trần Vinh Dự, tiến sĩ Giáp Văn Dương, tiến sĩ Lê Vĩnh Trương và Lê Minh Phiếu mà chính chúng tôi đã đặt câu hỏi và được trả lời khá thỏa đáng; hay cho đăng các ảnh chụp, bài viết của các nhiếp ảnh gia, tác giả hải ngoại như Nick Út (đề tài: Việt Nam từ chiến tranh đến hòa bình dưới ống kính của Nick Út, ngày 23/4), Nguyễn Hữu Liêm (đề tài: Nơi Bến Đò Cuối Tháng Tư, đăng trên talawas ngày 1/5; trên Tuần Việt Nam đổi thành Người Về Bên Dòng Thạch Hãn, đăng ngày 2/5, lại bỏ hai chữ đầu Hầu như [hằng năm tôi vẫn trở về lại dòng sông Thạch Hãn…]); hoặc tạo điều kiện cho các “cựu thù” nối quan hệ với nhau như nguyên Tổng trưởng Quốc phòng Việt Nam Cộng Hòa Nguyễn Hữu Có gặp Đại tướng Võ Nguyên Giáp - người đã nói câu đầy ý nghĩa: “Chào mi, ta với mi lúc trước hai chiến tuyến nhưng nay ta đã là hai anh em.” (đăng ngày 20/4); hoặc chuyển sự quản lý Nghĩa trang Quân đội từ quân sự sang dân sự để dân chúng miền Nam dễ dàng thăm viếng, nhang khói cho các anh linh tử sĩ miền Nam; hoặc sẽ in Tổng tập Địa Dư Chí Việt Nam với những tài liệu và chứng cứ lịch sử từ đời Trần tới 1954, nhằm xác định chủ quyền VN đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa v.v… , là những hành động rất đáng khuyến khích để bắt đầu vượt qua quá khứ mà tìm về hòa giải với nhau. Tuy nhiên, nhà nước còn phải thể hiện thật nhiều thiện chí mới mong phe kia nghiêm túc và hăng hái đối thoại.

Trong lúc chưa có một tổ chức nào đủ uy tín quy tụ quốc dân, chúng tôi thiết tha mong mỏi các vị lãnh đạo các tôn giáo kết hợp thành Hội Đồng Liên Tôn, tiến đến thống hợp Đại Hội Đồng Liên Tôn trong ngoài nước, sau đó trao trách nhiệm cho tuổi trẻ, lớp người ít bị dằn vặt bởi cuộc chiến vừa qua mà hồ hởi bắt tay nhau hành động, dẫn đưa cả dân tộc khốn khổ này tiến lên. Xin quý cha chú ở cả hai phía hãy hồi tâm suy nghĩ, gác lại vết thương lòng không ai muốn có vì lịch sử không ai thay đổi được, chỉ còn tương lai rực rỡ hầu mau chóng chìa tay ra bắt, để chúng tôi có chỗ dựa và cảm thấy ấm lòng, tin tưởng vào ngày mai tươi sáng của đất nước mà mạnh mẽ bước đi. Xin cho chúng tôi những lời khuyên dạy quý báu, đúc kết từ nghìn trùng thua thiệt mất mát vừa qua. Xin hãy nêu gương sáng cho con cháu và đừng muốn chúng tôi chia phe hận thù chống đối nhau mãi.

Chúng tôi cũng kêu gọi Dân biểu Liên Bang Hoa Kỳ gốc Việt Joseph Cao, bằng vào uy tín và tư cách dân biểu, cũng đại diện cho khối người Việt trong đơn vị mình, hãy góp phần tìm mọi cơ hội để kéo phe muốn quay về với dân tộc trong Đảng CSVN trực tiếp đối thoại, bắt tay với cộng đồng dân tộc trong ngoài nước, kiên quyết dẹp bỏ phe tà, nhẫn tâm đi đêm với Bắc Kinh bán rẻ tổ quốc. Xin đừng để lời ong tiếng ve ảnh hưởng đến tiến trình hòa giải dân tộc mà tuyệt đại đa số quốc dân thầm lặng mong muốn. Nhân đây, yêu cầu đồng bào hải ngoại hỗ trợ tối đa giúp giữ ghế dân biểu cho ông, vì không dễ để chúng ta đưa được đồng hương Việt vào quốc hội Hoa Kỳ.

Ba mươi lăm năm trôi qua, chúng ta đánh mất quá nhiều thời gian quý báu. Thời cuộc đã đủ chín mùi cho một hội ngộ huynh đệ, ngồi chung bàn mà thảo luận việc nước. Ai chẳng cảm thấy xót xa ngậm ngùi vì đất nước tụt hậu, thua kém lân bang và bị kẻ lạ nhũng nhiễu? Hiện trạng này không thể tiếp tục diễn ra lâu hơn được nữa, phải có sự đồng thuận từ mọi phía nhằm phá bỏ thế bế tắc chính trị kiểu này đi.

Giờ phút linh thiêng anh em một Mẹ tìm về bên nhau đã điểm, Đảng CSVN không còn có thể tiếp tục dối trá nhân dân. Chúng ta cương quyết đồng lòng cùng nhau góp phần đẩy bánh xe lịch sử tiến nhanh hơn, để họ có muốn “lộng giả” hoà hợp bịp bợm trên mặt tầng, cũng sẽ bị buộc phải biến “thành chân” thôi.

Dân tộc ta không phải là dân tộc chỉ biết có hận thù, ganh ghét, chối từ nhau. Nếu vậy, làm sao có được Hội nghị Diên Hồng, làm gì tạo nổi những chiến thắng long trời lở đất trước giặc Bắc phương ròng rã hai ngàn năm qua? Hẳn phải do tình thương và sự đoàn kết nhất trí trên dưới một lòng.

Đây là ước mong của cả dân tộc, không riêng cho bất kỳ ai hay phe phái nào hết.

“Trái banh” hoà giải hoà hợp dân tộc đang nằm trong chân và trên phần đất của đảng, Đảng CSVN có muốn nó lăn nhanh về đúng mục tiêu của đất nước hay không? Chúng ta, bên còn lại, cần nêu ra những yêu cầu hợp lý nào và cũng đã sẵn sàng đón nhận trái banh hoà bình, biểu tượng cho tình nghĩa anh em, do nhà nước chủ động đá về phía mình chưa?
Chân lý dù "bị bóp" vẫn "tất thắng"! Có điều ... từ từ mới thắng!

13. May 2010, 00:05:35

Ixij

Lặng lẽ và Bình yên

Posts: 3915


Nguồn xcafe

Bằng Phong Đặng Văn Âu - Hòa giải hòa hợp là một mệnh lệnh!

Submitted by TongBienTap on Mon, 05/10/2010 - 22:11

09.05.2010

Thành phố Houston, Tiểu bang Texas, Hoa Kỳ ngày 9 tháng 5, năm 2010.

Kính thưa quý vị lãnh đạo Đảng Cộng Sản Việt Nam,

“Hòa Giải Hòa Hợp Là Một Mệnh Lệnh!”

Hỏi ai là người có thẩm quyền ra mệnh lệnh ấy? Xin thưa: Mệnh lệnh đó phát ra từ Tổ Hùng Vương và các bậc anh hùng liệt nữ có công mở nước, dựng nước, giữ nước Việt Nam như Trưng Nữ Vương, Bà Triệu Ẩu, Ngô Vương Quyền, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Quang Trung Hoàng Đế …

Đạo làm cha mẹ luôn luôn mong muốn con cái mình hòa thuận, thương yêu nhau. Cũng vậy, các bậc tiền bối ở chín cõi tầng trời không bao giờ muốn thấy hàng hậu bối của mình tam liệt ngũ phân. Cho nên, các Ngài ra lệnh hòa giải hòa hợp để con cháu đoàn kết nhằm giữ gìn hương hỏa do các Ngài để lại. Nếu ai còn nhận mình là dòng dõi Rồng Tiên, bất luận hàng lãnh đạo hay thứ dân, thì phải vâng lệnh các Ngài để giữ tròn đạo hiếu trung với Quốc Tổ. Một đàn con cháu bất hiếu, bất trung, gia đình tan nát. Một dân tộc bất hiếu, bất trung, Đất Nước tiêu vong.

Lịch sử nước ta có hai vị Thánh: Thánh Gióng và Thánh Trần Hưng Đạo.

1/ Truyền thuyết kể rằng: Thánh Gióng sinh ra tại xã Phù Đổng, huyện Gia Lâm, Hà Nội, thời vua Hùng thứ 6. Ngài là người “Trời” đầu thai làm đứa trẻ tuy lên ba mà không biết nói cười, đi đứng. Nhưng khi có giặc Ân tràn xuống thì cất tiếng gọi mẹ để nhờ ra nói với sứ giả của nhà vua, rồi bỗng chốc vươn vai thành một thanh niên cường tráng đi đánh giặc. Sau khi đánh tan giặc Ân, Ngài bay về Trời. Nơi Ngài hóa chính là núi Sóc thuộc huyện Sóc Sơn, Hà Nội. Dẫu là huyền thoại nhưng bao hàm triết lý để dạy cho đời sau hiểu rằng khi có giặc ngoại xâm thì một đứa trẻ cũng có nghĩa vụ đứng lên đuổi giặc và khi hoàn thành sứ mạng thì về Trời; chứ không ở mãi để bắt dân gian phải chịu ơn.

2/ Đã có nhiều bậc anh hùng cái thế như Ngô Quyền, Lý Thường Kiệt, Hưng Đạo Vương, Lê Lợi, Quang Trung đánh bại quân xâm lược phương Bắc, nhưng chỉ có một mình Đức Trần Hưng Đạo được dân gian phong Thánh và thờ phượng tới ngày hôm nay, bởi vì Ngài không làm theo lời cha là Trần Liễu đoạt ngai vàng, gây nên cảnh huynh đệ tương tàn khiến Xã Tắc nghiêng đổ. Ngoài ra, sau khi đại thắng giặc Nguyên Mông, bình định xứ sở, người ta dâng lên Ngài danh sách những tên tay sai bán nước theo giặc thì Ngài liền xé đi để yên lòng bá tánh. Do tấm lòng Vì Nước trong sáng và đức độ bao dung của Ngài, dân chúng đời sau đã phong Ngài là bậc Chí Thánh và tôn kính thờ phượng rất nghiêm. Nhà Trần cũng như Nhà Lý trở thành hai triều đại vẻ vang trong lịch sử nước ta vì có minh quân và tướng tài rực sáng đạo đức, nhân nghĩa.

Trong cuộc Nội chiến của Hoa Kỳ, phe Miền Bắc thắng phe Miền Nam. Tướng Ulysses S. Grant đã ra lệnh cho quân sĩ của mình không được reo hò vì chiến thắng làm tủi lòng kẻ chiến bại; đồng thời cho phép quân bại trận mang lừa, ngựa, bò trở về Miền Nam để tăng gia sản xuất canh tác và mở kho lương thực đãi phe thất trận. Đại tướng Robert Lee thua trận không những không bị làm nhục mà con được bổ nhiệm làm Chủ tịch Washington College tại Lexington thuộc tiểu bang Virginia. Nhờ tinh thần hòa giải mã thượng đó mà Hoa Kỳ vươn dậy sau cuộc nội chiến thành một đại cường bậc nhất hoàn cầu ngày nay. Các nhà chiến lược lừng danh trên thế giới đều đồng ý với nhận định này: “Chiếm được thành vẫn chưa được kể là chiến thắng, nếu chưa chiếm được lòng người”. Thế mới biết lòng người quan trọng đến mức nào. Ý Dân Là Ý Trời.
Trong Thế chiến thứ II, Hoa Kỳ đánh bại Nhật, nhưng Hoa Kỳ không trả thù Nhật đã gây tổn thất nhân mạng và tài sản lớn lao cho mình tại Trân Châu Cảng thuộc tiểu bang Hạ Uy Di và trên vùng biển Thái Bình Dương. Trái lại, Hoa Kỳ giúp Nhật trở thành cường quốc kinh tế đứng vào hàng thứ hai sau Hoa Kỳ. Nhân dân Nhật biết ơn kẻ thù và trở thành đồng minh quan trọng số một của Hoa Kỳ ở vùng Châu Á. Nền an ninh quốc phòng của Nhật được chiếc dù nguyên tử của Mỹ bảo vệ.

Tháng Tư năm 1975, Miền Bắc giương cao ngọn cờ “Giải phóng Dân Tộc” đánh bại Miền Nam, đã không học bài học khoan dung của Đức Thánh Trần cũng như bài học của quốc gia văn minh trên thế giới. Lãnh đạo Miền Bắc đã thi hành một chính sách trả thù khủng khiếp chưa từng có trong lịch sử nước nhà: Nhục mạ Miền Nam là bè lũ Ngụy, đầy ải phe thua trận trong lao tù nơi chốn ma thiêng nước độc, lùa dân lên vùng kinh tế mới, đánh tư sản mại bản… khiến cho cả nước – từ Bắc chí Nam – lâm vào cảnh đói khổ cùng cực. Nhân dân ta thán, đến nỗi câu nói “nếu cái cột đèn biết đi, cũng bỏ nước ra đi” thành câu nói được truyền tụng nhiều nhất. Trước cuộc khủng hoảng toàn diện, trong Đại Hội VI, Đảng phải vội vàng thi hành chính sách đổi mới với khẩu hiệu “Đổi Mới Hay Là Chết”. Nếu lúc bấy giờ Đảng không đổi mới thì chắc chắn Đảng đã chết!? Nhiều đảng viên cộng sản ngày nay đã nhìn nhận sự đối xử tệ với nhân dân Miền Nam của Đảng sau 1975 là một sai lầm trầm trọng.

Do sự đổi mới không dứt khoát, khi cởi trói khi thắt lại, ngày nay Đảng bị lâm vào tình trạng “giặc nội xâm” (chữ của lãnh đạo đảng). Nhiều hiện tượng tiêu cực xảy ra trên Đất Nước như: tham nhũng, hối mại quyền thế, giáo dục suy đồi (chưa bao giờ nạn bằng cấp giả nhiều như bây giờ), tiếng dân oan dậy trời, tôn giáo bị bách hại … thì “giặc ngoại xâm” thực sự đang diễn ra, chứ không còn là nguy cơ nữa! Trước tình thế này, các nhà lãnh đạo đang nắm vận mệnh Đất Nước phải làm gì?

Chắc chắn quý vị lãnh đạo xứ sở phải thi hành chính sách “Hòa Giải, Hòa Hợp Dân Tộc” một cách thực sự; chứ không thể dùng thủ đoạn hay tiểu xảo đánh lừa như trước nữa, bởi vì trình độ hiểu biết của người dân khôn ngoan hơn. Cho phép những người bị quy “có nợ máu với nhân dân” về nước thăm bà con, du lịch, làm ăn buôn bán chưa phải là hòa giải thực sự, vì còn có những việc làm không cần thiết như vận động các quốc gia lân bang phá hủy mộ bia tưởng niệm các thuyền nhân hy sinh trên biển. Về phía những người thất trận đã cam chịu sự sỉ nhục, liều mình bỏ nước ra đi trong gió to sóng dữ làm mồi cho cá mập, hải tặc, nhưng khi Nhà Nước mở cửa thì họ đã quên mối hận thù và trở về quê cũ để tìm cội nguồn của mình. Ngoài ra có nhiều cá nhân, đoàn thể trẻ về nước xây trường học, giúp giảng dạy, đóng góp kiến thức trong các lãnh vực khoa học, y tế và làm công tác thiện nguyện. Điều đó chứng tỏ tinh thần hòa giải hòa hợp dân tộc là có thật. Những mỹ từ hay sáo ngữ như “quê hương là chùm khế ngọt” hoặc “khúc ruột ngàn dặm” chẳng có nghĩa lý gì, nếu không có hành động cụ thể. Và khi Nhà Nước thực hiện hành động cụ thể thì không cần phải sử dụng tuyên truyền hay Nghị Quyết 36.

Chỉ có bọn Đế quốc mang quân xâm lăng nước khác để chiếm đoạt tài nguyên, thị trường mới dùng chính sách chia rẽ, phân hóa, khủng bố làm cho dân thuộc địa bị suy nhược để dễ dàng thống trị lâu dài. Nhưng đến một thời điểm chủ nghĩa thực dân cáo chung thì quân xâm lược đành cuốn gói về nước. Còn người lãnh đạo xứ sở của mình mà thi hành chính sách khủng bố, phân hóa, chia rẽ làm cho dân tộc của chính mình suy nhược thì chắc chắn cái Đất Nước mình sẽ bị ngoại bang thống trị. Lúc bấy giờ các nhà lãnh đạo còn Đất Nước đâu nữa mà rút về giống như Thực dân? Nền độc tài bắt buộc sẽ bị cáo chung, chỉ còn là vấn đề thời gian, vì Việt Nam đã gia nhập vào sân chơi của thế giới thì sớm muộn gì cũng phải tuân theo luật chơi. Càng ra ra sức trì hoãn tiến trình hòa giải hòa hợp dân tộc, càng làm cho Việt Nam tụt hậu, càng làm cho hình ảnh và uy tín Việt Nam xấu đi trên trường quốc tế, thì lúc đó khủng hoảng về mọi mặt tất yếu sẽ xảy ra, dẫu tài sản Cha Ông để lại có là rừng vàng biển bạc cũng không thể cứu vãn được.

Nhật Bản sau khi bị Hoa Kỳ đánh bại, xứ sở tan nát vì hậu quả chiến tranh, họ đã dồn nỗ lực vào việc tái xây dựng. Chủ yếu họ dành phần lớn ngân sách quốc gia cho đầu tư vào lãnh vực trí tuệ của thanh niên. Hàng ngàn sinh viên được gửi ra ngoại quốc để thu thập kiến thức kỹ thuật ở các nước tiên tiến. Tưởng Giới Thạch chạy ra Đài Loan cũng theo chủ trương đào tạo nhân tài bằng cách gửi thanh niên du học ở ngoại quốc. Nhà Nước Cộng sản không noi gương Nhật Bản hay Đài Loan, nhưng bỗng dưng có một lực lượng to lớn chuyên gia ở hải ngoại được các Đại học hàng đầu của thế giới đào tạo. Nếu người lãnh đạo Việt Nam khôn ngoan, chân thành vì Nòi Giống, vì Tổ Quốc mà thực sự thi hành chính sách “Hòa Giải Hòa Hợp Dân Tộc” thì lực lượng chuyên viên to lớn ở hải ngoại sẽ trở về quê hương để biến Đất Nước thành một Con Rồng Châu Á không có gì là khó khăn.

Mới đây, Nhà Nước bỏ ra hai tỉ đô la để mua tầu ngầm của Nga, máy bay của Gia Nã Đại ví như là muối bỏ bể. Dầu chi cả ngàn tỉ đô la cũng không đủ sức bảo vệ hải đảo và bờ biển, khi mà chủ nghĩa cộng sản không còn động viên được lòng yêu nước của nhân dân như trong chiến tranh chống Pháp. Dân chúng đã nghe nỗi bất bình từ người Cha Đẻ Quân Đội Nhân Dân – Đại tướng Võ Nguyên Giáp, từ Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh – nguyên Đại sứ tại Bắc Kinh, từ Tướng Đồng Sĩ Nguyên – người đứng đầu công tác xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước, từ cựu Đại tá Lê Hồng Hà – Chánh văn phòng Bộ Công An, từ luật gia lão thành Trần Lâm, từ nhà ngoại giao Dương danh Di, từ Ngoại trưởng Nguyễn Duy Niên … cho đến rất nhiều cấp sĩ quan khác như Trần Anh Kim, Vũ Cao Quận, Phạm Đình Trọng, Đỗ Xuân Thọ … thì người cầm lái con thuyền Quốc Gia không thể khư khư ôm lấy cái chủ nghĩa đã bị nhân loại ném vào thùng rác và bị lên án kịch liệt. Khi chưa có chủ nghĩa Karl Marx, dân tộc ta đã nhiều phen đánh bại kẻ thù Phương Bắc. Lòng ái quốc đánh bại Pháp, Mỹ chứ không phải chủ nghĩa cộng sản. Đứng trước tình thế nội công ngoại kích do giặc nội xâm và ngoại xâm đang hoành hành, người lãnh đạo Đất Nước phải tìm lối thoát cho bản thân và cho dân tộc. Không thể khoanh tay ngồi đó để chờ … chết!
Có cách gì thoát ra khỏi hiện trạng không? Thưa rằng có. Đó là con đường “Hòa Giải Hòa Hợp Dân Tộc” thực sự. Người viết nhiều lần nhấn mạnh hai chữ “thực sự” là bởi vì người ta đã mất tin tưởng những sự hứa hẹn hão của Đảng Cộng sản. Chỉ có người đang lãnh đạo có quyền hành trong tay thực sự yêu nước mới làm nổi sự nghiệp hàn gắn vết thương quá khứ mà thôi, vì cuộc nội chiến đã để lại quá nhiều tàn tích. Các đảng viên đã về hưu lên tiếng phê phán sự sai trái là cần thiết, nhưng chưa đủ vì không có thực lực. Không nhất thiết phải có một lời tạ tội hay xin lỗi. Chỉ cần hành động cụ thể là đủ, vì đa số nhân dân Việt Nam sẵn sàng gác bỏ quá khứ thương đau để xây dựng tương lai xứ sở.

Mới đây, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã khuyên các lãnh đạo quân nhân Miến Điện nên tiến hành thiết lập chế độ dân chủ. Đó là lời khuyên chính đáng, hợp với lòng người và hợp với xu thế thời đại. Bắt chước ông Thủ tướng, tôi cũng xin đóng góp một đôi điều với Đất Nước. Là một kẻ ở tuổi 70, tôi không có bất kỳ một tham vọng nào cho bản thân, ngoại trừ mơ ước người Việt khắp năm châu bốn biển, từ thứ dân cho đến người quyền quý hãy yêu thương nhau, chung sức chung lòng bảo vệ Tổ Quốc, nâng cao phẩm giá Nòi Giống để thế giới kính nể. Xin cống hiến hai đề nghị khả thi:

1/ Xin Nhà Nước cấp phát cho một chiếc tầu thủy chở những chiến sĩ Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa đã chiến đấu bảo vệ đảo Hoàng Sa năm 1974 và những chiến sĩ Quân Đội Nhân Dân đã chiến đấu chống Trung Cộng trong trận hải chiến năm 1988 còn sống sót đi thẳng ra đảo, nhân ngày Rằm Tháng Bảy xá tội vong nhân sắp tới, để cử hành một buổi lễ cầu siêu cho những người con yêu của Tổ Quốc đã hy sinh trong hai trận hải chiến. Tuy không phải là chiến sĩ Hải Quân, tôi xin tình nguyện đi trên chuyến tầu đó, dù bị tàu của địch bắn chìm mà chết vì Đất Nước thì tôi vô cùng hãnh diện và mãn nguyện.

2/ Biến Đại Hội XI của Đảng Cộng sản sắp tổ chức vào đầu năm 2011 thành Hội Nghị Diên Hồng giống như năm 1284 do Thượng hoàng Trần Thánh Tông triệu tập quốc dân để hỏi nên hòa hay nên chiến. Trong Đại Hội VI, câu khẩu hiệu “Đổi Mới Hay Là Chết” thì nay trong Đại Hội XI này, câu khẩu hiệu là “Từ Bỏ Chủ Nghĩa Karl Marx Hay Là Chết” hoặc “Hòa Giải Hòa Hợp Dân Tộc Hay Là Chết”.

Thưa quý vị lãnh đạo,

Không một ai trong quý vị còn là người cộng sản, bởi vì bây giờ quý vị là những người giàu có, trái với lý tưởng vô sản của Karl Marx. Nhiều con cháu đảng viên trở thành Đại gia, tuy tuổi đời chưa tới 30. Thế thì tại sao quý vị cứ dùng Điều 4 Hiến Pháp để dìm dân trong lạc hậu, khoảng cách giàu nghèo một trời một vực? Dù vô thần hay hữu thần, dù tỉ phú như ông Bill Gates, dù quyền hành tột đỉnh, quý vị cũng không thể sống mãi ngàn năm như ông Bành Tổ để hưởng phú quý vinh hoa. Nếu quý vị nghe lời đề nghị mộc mạc của tôi mà thi hành chủ trương “Hòa Giải Hòa Hợp Dân Tộc” thì người đời sau sẽ mãi mãi nhớ công đức của quý vị, chưa biết chừng quý vị sẽ được phong Thánh và được thờ phượng giống như nhân dân Việt Nam thờ phượng Đức Thánh Trần.
“Hòa Giải Hòa Hợp Dân Tộc” chỉ có lợi cho bản thân quý vị và cho Đất Nước. Đó là lực lượng “Chất Xám” mà quý vị không mất công đào tạo, lại có sẵn. Nguồn tài chánh dồi dào ở hải ngoại sẽ đổ về mà quý vị không còn phải mất công đi xin như Miền Nam trước năm 1975. Ngoài ra, lá phiếu của cử tri người gốc Việt – đặc biệt lá phiếu của người Mỹ gốc Việt – sẽ góp phần làm cho chính sách ngoại giao của các quốc gia trên thế giới yểm trợ Việt Nam. Họ sẽ là những vị Đại sứ của Đất Nước. Mỗi lần công du ngoại quốc, quý vị sẽ được đồng bào hải ngoại trải thảm đỏ long trọng đón rước. Ngược lại, nếu quý vị dùng thủ đoạn phân hóa, chia rẽ, khuynh đảo cộng đồng Việt Nam trên thế giới, tức là quý vị vô tình làm tiêu tan nguồn lực “Chất Xám và Tài Chánh” đóng góp cho xứ sở và làm mất đi sự vinh hạnh được tiếp đón niềm nở mà đồng bào hải ngoại dành cho bản thân quý vị.

Lịch sử thế giới đã chứng minh, hòa giải hòa hợp do lòng bao dung đều mang lại sự phồn thịnh, tiến bộ. Hoa Kỳ sau cuộc nội chiến đã trở thành cường quốc số 1 trên hoàn vũ là một thí dụ rõ ràng. Quý vị đã làm hòa với cựu thù Hoa Kỳ, không lý gì quý vị cứ mãi hân hoan reo hò về sự thắng lợi Ngày 30 Tháng Tư sau 35 năm! Sở dĩ ở hải ngoại còn có nhiều tổ chức chống lại quý vị vì quý vị chưa thực lòng coi họ là “khúc ruột ngàn dặm” và chưa coi nhân dân trong nước là đối tượng phục vụ. Nếu quý vị mang lại no cơm áo ấm, công bằng xã hội, tôn trọng phẩm giá con người, tự do dân chủ thì quý vị sẽ an tâm ngồi vững vàng trên chiếc ghế lãnh đạo, dù muốn thôi dân chúng cũng sẽ nài nỉ quý vị ở lại cầm quyền. Trong trường hợp đó mà còn kẻ nào chống lại quý vị thì họ là những người điên loạn tinh thần. Nói tóm lại, hòa giải hòa hợp dân tộc chỉ có được; chứ không có mất.

Bằng tấm lòng tha thiết với quê cha đất tổ, bằng tấc dạ xót xa vì nỗi khốn cùng của nhân dân, tôi thành khẩn cầu mong quý vị hãy dành ra ít phút để lắng nghe mệnh lệnh của tiền nhân:

“Hòa Giải Hòa Hợp Dân Tộc Để Đoàn Kết Cứu Nước”

Xin lặp lại: Chỉ có quý vị – người đang có trách nhiệm với Đất Nước, đang nắm quyền hành trong tay – mới có điều kiện và hoàn cảnh để thực hiện chủ trương đó mà thôi. Tôi tin rằng hòa giải hòa hợp là khát vọng của đại bộ phận dân tộc.

Trân trọng,

Bằng Phong Đặng Văn Âu
Chân lý dù "bị bóp" vẫn "tất thắng"! Có điều ... từ từ mới thắng!

Forums » 4/ Điểm tin khắp nơi » Việt Nam