You need to be logged in to post in the forums. If you do not have an account, please sign up first.
Phỏng vấn Kristopher Anderson về cuộc viếng thăm HT Thích Quảng Độ
Phỏng vấn Kristopher Anderson về cuộc viếng thăm HT Thích Quảng Độ
Quỳnh Như, phóng viên RFA
2010-05-13
Kristopher Anderson là một trong hai nhân vật thuộc Tổ chức nhân quyền Oslo Freedom Forum nói chuyện trực tiếp của với Đại lão Hoà thượng Thích Quảng Độ tại Thanh Minh thiền viện ở Sài Gòn.
Sau khi diện kiến Hoà thượng Quảng Độ, lúc ra về, chủ tịch Oslo Freedom Forum là Thor Halvorssen bị công an bắt và đánh đập, nhưng ông Kristopher Anderson lại may mắn thoát được và giữ nguyên vẹn cuốn băng ghi hình buổi nói chuyện với Hoà thượng, đoạn băng được trình chiếu trong Ngày nhân quyền Việt Nam 11 tháng 5 vừa qua tại Washington.
Quỳnh Như phỏng vấn ông Kristopher Anderson quanh vụ thăm viếng vị Tăng Thống Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam thống nhất, và cuốn băng vidéo đáng chú ý này.
Lần đầu đến VN
Quỳnh Như: Chào ông Kristopher Anderson. Xin ông cho biết mục đích của chuyến đi thăm Việt Nam lần đầu tiên của ông.
Kristopher Anderson: Tôi là một người làm phim tự do. Tôi cộng tác với tổ chức nhân quyền Oslo Freedom Forum từ năm ngoái. Vài tháng trước đây, tôi cùng với Chủ tịch của tổ chức này đi Việt Nam để thăm Hòa thượng Thích Quảng Độ và có ý định quay phim về cuộc gặp gỡ với đại lão Hòa thượng vì chúng tôi được biết ông đã bị quản thúc từ năm 1998, nên Hòa thượng không thể đến tham dự Hội thảo về Nhân quyền của Freedom Forum, và chúng tôi hy vọng có thể mang tiếng nói của ông đến với Hội nghị.
Quỳnh Như: Ông và Chủ tịch Oslo Freedom Forum đã chuẩn bị như thế nào cho chuyến đi gặp Hòa thượng Thích Quảng Độ?
Kristopher Anderson: Hồi cuối tháng 3, tôi và Chủ tịch của tổ chức Oslo Freedom Forum Thor Halvorssen đi Việt Nam mang theo vài thiết bị quay phim. Với những phát minh mới trong công nghệ thiết bị thu hình với độ phân giải cao, chiếc camera mà chúng tôi mang theo chỉ nhỏ cỡ như cái máy chụp hình của các phóng viên nhiếp ảnh.
Quỳnh Như: Vì vậy ông nghĩ rằng ông có thể mang chiếc máy quay phim này vào Việt Nam như các khách du lịch mà không bị xét hỏi vì Việt Nam vẫn quản lý báo chí.
Kristopher Anderson: Vâng. chúng tôi nghĩ rằng chúng tôi có thể mang nó vào Việt Nam, qua các khâu kiểm tra mà không bị xét hỏi. Đến Việt Nam, tôi thấy trung tâm Thành phố Hồ Chí Minh như một khu du lịch, sân bay gần nội thành. Tôi thấy mọi thứ hầu như đều tốt đẹp, có cảm tưởng như đang du lịch ở Thái Lan vậy, cho đến khi ra khỏi khu trung tâm thành phố …
Quỳnh Như: Ông và Thor có cảm giác đang bị theo dõi không?
Kristopher Anderson: Chúng tôi có cảm giác hình như Công an đang theo dõi chúng tôi. Khi tôi hỏi chuyện một số người nước ngoài khác đã đi Việt Nam và đến Thành phố Hồ Chí Minh, thì họ bảo họ không có cảm giác bị Công an theo dõi. Nhưng đối với tôi thành phố này như có một sự giả tạo bề ngoài.
Chỉ cần băng qua bên kia đường, ra khỏi khu trung tâm dành cho khách du lịch, vào các khu dân cư thì bạn mới thấy được cuộc sống thực sự diễn ra như thế nào. Bạn sẽ thấy cảnh sát mặc sắc phục hầu như có mặt ở mọi ngõ ngách, ấy là chưa kể những nhân viên an ninh không mặc sắc phục.
Chúng tôi đã biết trước rằng phía bên kia đường của Thanh Minh Thiền viện, nơi Hòa thượng Thích Quảng Độ đang bị quản thúc có một quán cà phê nhỏ, lúc nào cảnh sát cũng có mặt vì thiền viện này nằm trong sự kiểm soát 24/24.
Kinh nghiệm hãi hùng
Quỳnh Như: Ông có thể kể lại diễn biến sự việc khi ông và Chủ tịch Oslo Freedom Forum đến gặp Hòa thượng Thích Quảng Độ.
Kristopher Anderson: Tôi và Thor đã đến khu vực thiền viện Thanh Minh hai ngày. Một ngày trước đó, chúng tôi đến quán cà phê, ngồi lại ăn tối và nghiên cứu xem cảnh sát xuất hiện ở quán cà phê này vào giờ giấc thế nào. Và trên suốt con đường không hề thấy có một dấu hiệu nào cho thấy cấm không ai được vào Thanh Minh Thiền viện, không hề có một bảng thông báo nào cấm khách du lịch lai vãng ở khu vực này. Mặc dù khu vực Thanh Minh Thiền viện không cách xa khu trung tâm thành phố là bao xa.
Chúng tôi gọi cà phê và vài món ăn vặt, có một cảnh sát mặc sắc phục đứng gần đó, tỏ vẻ giận dữ nhìn trừng trừng vào chúng tôi dường như để hỏi vì sao chúng tôi lại có mặt ở đây. Tới một lúc thì người cảnh sát này bảo chủ quán yêu cầu chúng tôi bỏ cái balô của chúng tôi đang để ở trên bàn xuống đất vì nghi ngờ rằng chúng tôi đang làm việc gì đó đằng sau cái balô. Chúng tôi tắt máy quay phim và xem như các khách du lịch bình thường khác đến quán ngồi giải khát và quan sát phố sá để ngày mai chúng tôi sẽ trở lại đó.
Không có một lối nào vào Thanh Minh Thiền viện mà không bị theo dõi. Chúng tôi quyết định ngày hôm sau cứ đi nhanh thẳng vào làm như không biết, và nếu bị chận lại hỏi chúng tôi sẽ trả lời là vào chùa tham quan chụp ảnh, như bao ngôi chùa khác mà khách du lịch có thể đến tham quan và chụp ảnh.
Sáng hôm sau chúng tôi chia hai đi vào Thiền viện Thanh Minh một cách dễ dàng không gặp trở ngại gì. Chủ tịch Oslo Freedom Forum Thor vào trước tôi khoảng 10 phút. Chúng tôi mới gặp Hòa thượng Thích Quảng Độ thì có bóng cảnh sát xuất hiện ở trong sân chùa đi bằng lối sau. Chúng tôi nghĩ rằng mình sẽ bị bắt trước khi bắt đầu quay phim. Chúng tôi nấp qua một bên và may quá cảnh sát đi chỗ khác.
Hoà Thượng Thích Quảng Đô trong buổi viếng thăm của ông Kristopher Anderson và ông Thor Halvorssen. Hình chụp từ youtube
Cuộc nói chuyện với Hòa thượng chỉ kéo dài khoảng 45 phút, chúng tôi cố gắng làm thật nhanh, sau đó chúng tôi đi hai ngã khác nhau. Thor đi ra trước tôi khoảng 30 phút. Tôi ở lại chụp thêm vài tấm ảnh để nếu bị công an bắt tôi sẽ giơ mấy tấm ảnh chụp này ra như một khách du lịch. Tôi ở lại thêm 30 phút với Hòa thượng Quảng Độ. Khi tôi trở về khách sạn thì được message của Thor báo là anh đã bị bắt.
Công an không lấy đi cái điện thọai di động Blackberry của Thor nên anh đã liên lạc được với New York qua message. Thor nói rằng có 4 cảnh sát chờ anh ta ở ngoài đầu đường lúc Thor từ chùa bước ra. Họ kẹp cổ, đánh vào đầu, đấm sau lưng và ném Thor lên xe cảnh sát, bắt đưa về trụ sở công an tra hỏi khoảng 3 đến 5 tiếng đồng hồ.
Quỳnh Như: Cảm nghĩ của ông lúc nghe tin nhắn của Thor báo là bị công an bắt và đánh đập.
Kristopher Anderson: Tôi cảm thấy rất lo sợ họ sẽ phát hiện đoạn băng chúng tôi mới thu, nhưng may là họ không phát hiện được.
Quỳnh Như: Cảm nghĩ của ông về Việt Nam qua chuyến đi này?
Kristopher Anderson: Đối với cả tôi và Thor, đây là lần đầu tiên chúng tôi đến Việt Nam. Tôi nghĩ rằng Việt Nam đang mở cửa làm ăn với thế giới như Trung quốc. Những khu vực ở trung tâm thành phố dành cho du khách nước ngòai hoặc các doanh nhân đến làm ăn nhộp nhịp, sạch sẽ là một sự hào nhoáng giả tạo, nhưng khi bạn đi ra khỏi khu vực ấy vài khu phố thì sẽ được trông thấy những hình ảnh thực của Việt Nam.
Có những cái tương phản rất kỳ quái như những hình ảnh quảng cáo về du lịch, khách du lịch đi tham quan khu địa đạo Củ chi, những khu phố bán hàng lưu niệm cho khách nước ngòai tấp nập các khách du lịch phương Tây, châu Âu, nhưng khi bước qua bên kia đường thì rõ ràng cuộc sống thực của những cư dân hiện lên như ở một thế giới khác, và sự có mặt của cảnh sát hầu như mọi lúc, mọi nơi.
Quỳnh Như: Cám ơn ông đã chia sẻ những suy nghĩ.
Chân lý dù "bị bóp" vẫn "tất thắng"! Có điều ... từ từ mới thắng!
Nội dung cuộc trả lời phỏng vấn của Hòa thượng Quảng Độ
Việt Long RFA chuyển ngữ
2010-05-13
Tại lễ Kỷ niệm lần thứ 16 Ngày Nhân quyền cho Việt Nam hôm 11/05/2010, ở trụ sở Quốc hội Mỹ, một đoạn phim về cuộc phỏng vấn Hòa thượng Thích Quảng Độ do Kristopher Anderson thực hiện đã được trình chiếu.
Nhân dịp này Quỳnh Như của Đài Á Châu Tự Do đã phỏng vấn ông Kristopher Anderson, một trong hai người của Diễn đàn Tự do Oslo đã thăm Hòa Thượng Tăng Thống GHPGVNTN.
Ông Anderson là người thu hình cuộc phỏng vấn với Hòa thượng Thích Quảng Độ, biên tập và trình chiếu tại Quốc Hội Hoa Kỳ hôm 11 tháng 5 vừa qua. Dưới đây là nội dung cuộc trả lời phỏng vấn của Hòa Thượng Thịch Quảng Độ. Việt Long chuyển ngữ.
Cần tiếp tục tranh đấu
Kristopher Anderson: Tại sao ngài bị quản chế tại chùa?
HT Thích Quảng Độ: Bởi vì chính quyền Cộng sản nơi đây cho rằng nếu tôi được tự do như bao nhiêu người khác thì tôi sẽ tiếp tục tranh đấu cho tự do, dân chủ. Cho nên tôi bị quản chế để không có cơ hội nào được gặp gỡ nhiều người. Ở đây, tôi có muốn nói cũng không có ai để nói, hay có ai đến gặp tôi thì đôi khi công an ở quanh đây, bên kia đường, sẽ vào chùa. Cho nên tôi bị cô lập. Họ không muốn tôi gặp một ai, vì thế họ phải buộc tôi bị quản chế lâu dài.
Kristopher Anderson: Vì lý do gì mà Ngài hiến cả cuộc đời cho sự đòi hỏi công lý và nhân quyền?
HT Thích Quảng Độ: Đó là điều dễ hiểu, nếu ông biết rằng sư phụ của tôi bị giết một cách tàn bạo và khủng khiếp. Rồi đến mẹ tôi và người sư Huynh, sư đệ của sư phụ tôi, ngay cả thái sư phụ của tôi, cũng bị Cộng sản giết chết. Cho nên tôi thấy Cộng sản hềt sức tàn bạo. Thêm vào đó họ còn đi theo và áp dụng một chế độ toàn trị. Người dân không có quyền bày tỏ ý kiến của chính mình. Chúng tôi không có nhân quyền, cả dân chủ cũng không. Cộng sản cai trị dân theo ý họ muốn. Vì thế tôi cho rằng không thể để Cộng sản được tự tiện làm điều đó mãi mãi. Chúng ta phải làm một việc nào đó.
Kristopher Anderson: Từ năm 1975 trở đi cuộc sống của Ngài bị ngược đãi. Ngài bị lưu đày ngay trên xứ sở của Ngài trong 10 năm. Họ đưa vị mẫu thân 85 tuổi của Ngài tới ở chung; cụ bà đã mất vì đói và lạnh. Vậy điều gì đã khiến Ngài không muốn bỏ cuộc?
HT Thích Quảng Độ: Bởi vì, các vị thấy đó, Phật giáo không sống cho cuộc sống của môt mình Phật giáo, mà người Phật tử chi nghĩ đến cuộc sống của con người, nói chung. Và con người Việt Nam còn chịu đựng khổ đau thì chúng tôi cùng chịu đưng khổ đau với họ. Vì vậy chúng tôi tiếp tục tranh đấu đến khi Việt Nam có tự do, dân chủ và hòa bình.
Kristopher Anderson: Mặc cho mọi thảm kịch đối với Ngài trong quá khứ, làm sao Ngài vẫn giữ được sự an nhiên thanh thản như vậy? Làm sao Ngài vẫn có thể tươi vui, đầy an lạc?
HT Thích Quảng Độ: Vì trong tâm tư tôi không có lòng thù hận. Tôi gắng yêu thương tất cả mọi người. Điểu đó có nghĩa là: yêu thưong là hạnh phúc. Nếu anh thực sự có tình thương yêu đối với tha nhân, anh sẽ cảm thấy hạnh phúc. Vì thế nên tôi thường được an lạc; tôi biết tôi không lúc nào cảm thấy khổ đau. Tôi luôn luôn có nụ cười.
Kristopher Anderson: Ngài có tha thứ cho chính quyền Cộng sản Việt Nam chăng?
HT Thích Quảng Độ: Có, tôi tha thứ, vì họ cũng là con người. Điều duy nhất mà tôi muốn nơi những người Cộng sản là họ thay đổi tư tưởng, bỏ chủ nghĩa Cộng sản đi, bỏ cái lý tưởng Cộng sản đi. Tư tưởng Cộng sản chẳng là gì cả, chỉ là vô ích. Điều họ phải làm ngay là buông rơi chủ nghĩa Cộng sản , và nhìn nhận dân chủ, tự do nhân quyền cho toàn thể nhân dân Việt Nam. Thì họ sẽ được vui sướng. Nhưng bây giờ thì không...
Kristopher Anderson: Họ có được vui sướng không?
HT Thích Quảng Độ: Tôi cho là không, họ không được sung sướng đâu. Lúc nào họ cũng phải nghĩ đến cách thức để giết người, để cướp bóc... Làm sao họ vui sướng cho được?
Kiểm soát Giáo hội Phật giáo
Kristopher Anderson: Tại sao Giáo Hội Phật giáo bị đặt ra ngoài vòng pháp luật ở Việt Nam?
HT Thích Quảng Độ: Vì anh thấy đó, sau khi Cộng sản chiếm miền Nam Việt Nam trong mấy năm, từ 1975 đến 1978, họ thấy GHPGVNTN khó trị lắm, họ cố tạo ra một giáo hội khác dưới quyền kiểm soát của họ. Sau khi tạo dựng giáo hội đó, họ gọi là Giáo Hội Phật giáo Việt Nam, thì GHPGVNTN bị gạt sang một bên, bị coi là Giáo hội bất hợp pháp. Họ ngăn cấm mọi hoạt động của giáo hội chúng tôi.
Kristopher Anderson: Vì sao Giáo hội của Ngài quan tâm nhiều đến thế cho vấn đề nhân quyền và dân chủ?
HT Thích Quảng Độ: Vì chúng tôi thấy người Việt Nam, nhìn chung, rất khốn khổ, do phải sống dưới một chế độ độc tài. Mọi thứ quyền của họ đều bị tước đoạt. Họ chẳng còn gì. Chỉ được mỗi ngày hai bữa, vậy thôi. Con người mà không có quyền gì thì cụôc sống không còn ý nghĩa. Chúng tôi cùng nhau quyết định phải có hành động để thay đổi tình hình. Vì thế tôi tiếp tục hành động cho đến ngày hôm nay.
Kristopher Anderson: Ngài có thể cho chúng tôi biết tương lai của Việt Nam sẽ ra sao?
HT Thích Quảng Độ: Theo ý riêng của tôi, tôi cho rằng theo Nemah của đạo Phật thì mọi sự đều biến đổi, biến đổi. Không có cái gì giữ nguyên trạng trong vòng một sát na. Mọi sự việc đều thay đổi. Tôi cho rằng rốt cuộc Cộng sản cũng có ngày kết thúc. Cộng sản không kéo dài được lâu, theo luật vô thường của nhà Phật. Sự vật không thay đổi thì không hiện hữu. Mọi thứ hiện hữu thì đều thay đổi. Chủ nghĩa Cộng sản cũng vậy. Một ngày nào đó Cộng sản sẽ đi đến chỗ chấm dứt. Vì vậy tôi cho là sau này Việt Nam sẽ được tự do, dân chủ, lúc đó người dân Việt sẽ được an lạc.
Kristopher Anderson: Ngài muốn nhắn nhủ với thế giới điều gì về Việt Nam?
HT Thích Quảng Độ: Tôi hy vọng rằng với những ai xem cuộc phỏng vấn này, tôi trân trọng thỉnh cầu họ hãy tiếp tục giúp cho người dân Việt Nam có cách nào được dân chủ, tự do và nhân quyền. Đặc biệt với nước Na Uy, tôi bảy tỏ lời cảm tạ chân thành tới Sáng hội nhân quyền Rafto, theo tên giáo sư Thorolf Rafto, về giải thưởng họ trao cho tôi năm 2006. Về những sự kiện ở Triều Tiên, Cuba , tôi hy vọng ... tôi đã sống dưới chế độ Cộng sản tới nay là 35 năm, tôi hiểu rằng người dân trong những quốc gia Cộng sản đó chẳng có chút an vui hạnh phúc nào. Họ chịu đựng rất nhiều nổi khổ đau, nên tôi hy vọng những quốc gia đó sẽ buông rơi lý tưởng Cộng sản đi, đổi sang dân chủ, tự do và nhân quyền. Nếu nhân quyền được tôn trọng thì mọi người mọi dân tộc mọi quốc gia trên thế giới sẽ được an vui hạnh phúc. Tôi mong sao cả thế giới sẽ được an vui hạnh phúc.
Việt Long RFA chuyển ngữ
2010-05-13
Tại lễ Kỷ niệm lần thứ 16 Ngày Nhân quyền cho Việt Nam hôm 11/05/2010, ở trụ sở Quốc hội Mỹ, một đoạn phim về cuộc phỏng vấn Hòa thượng Thích Quảng Độ do Kristopher Anderson thực hiện đã được trình chiếu.
Nhân dịp này Quỳnh Như của Đài Á Châu Tự Do đã phỏng vấn ông Kristopher Anderson, một trong hai người của Diễn đàn Tự do Oslo đã thăm Hòa Thượng Tăng Thống GHPGVNTN.
Ông Anderson là người thu hình cuộc phỏng vấn với Hòa thượng Thích Quảng Độ, biên tập và trình chiếu tại Quốc Hội Hoa Kỳ hôm 11 tháng 5 vừa qua. Dưới đây là nội dung cuộc trả lời phỏng vấn của Hòa Thượng Thịch Quảng Độ. Việt Long chuyển ngữ.
Cần tiếp tục tranh đấu
Kristopher Anderson: Tại sao ngài bị quản chế tại chùa?
HT Thích Quảng Độ: Bởi vì chính quyền Cộng sản nơi đây cho rằng nếu tôi được tự do như bao nhiêu người khác thì tôi sẽ tiếp tục tranh đấu cho tự do, dân chủ. Cho nên tôi bị quản chế để không có cơ hội nào được gặp gỡ nhiều người. Ở đây, tôi có muốn nói cũng không có ai để nói, hay có ai đến gặp tôi thì đôi khi công an ở quanh đây, bên kia đường, sẽ vào chùa. Cho nên tôi bị cô lập. Họ không muốn tôi gặp một ai, vì thế họ phải buộc tôi bị quản chế lâu dài.
Kristopher Anderson: Vì lý do gì mà Ngài hiến cả cuộc đời cho sự đòi hỏi công lý và nhân quyền?
HT Thích Quảng Độ: Đó là điều dễ hiểu, nếu ông biết rằng sư phụ của tôi bị giết một cách tàn bạo và khủng khiếp. Rồi đến mẹ tôi và người sư Huynh, sư đệ của sư phụ tôi, ngay cả thái sư phụ của tôi, cũng bị Cộng sản giết chết. Cho nên tôi thấy Cộng sản hềt sức tàn bạo. Thêm vào đó họ còn đi theo và áp dụng một chế độ toàn trị. Người dân không có quyền bày tỏ ý kiến của chính mình. Chúng tôi không có nhân quyền, cả dân chủ cũng không. Cộng sản cai trị dân theo ý họ muốn. Vì thế tôi cho rằng không thể để Cộng sản được tự tiện làm điều đó mãi mãi. Chúng ta phải làm một việc nào đó.
Kristopher Anderson: Từ năm 1975 trở đi cuộc sống của Ngài bị ngược đãi. Ngài bị lưu đày ngay trên xứ sở của Ngài trong 10 năm. Họ đưa vị mẫu thân 85 tuổi của Ngài tới ở chung; cụ bà đã mất vì đói và lạnh. Vậy điều gì đã khiến Ngài không muốn bỏ cuộc?
HT Thích Quảng Độ: Bởi vì, các vị thấy đó, Phật giáo không sống cho cuộc sống của môt mình Phật giáo, mà người Phật tử chi nghĩ đến cuộc sống của con người, nói chung. Và con người Việt Nam còn chịu đựng khổ đau thì chúng tôi cùng chịu đưng khổ đau với họ. Vì vậy chúng tôi tiếp tục tranh đấu đến khi Việt Nam có tự do, dân chủ và hòa bình.
Kristopher Anderson: Mặc cho mọi thảm kịch đối với Ngài trong quá khứ, làm sao Ngài vẫn giữ được sự an nhiên thanh thản như vậy? Làm sao Ngài vẫn có thể tươi vui, đầy an lạc?
HT Thích Quảng Độ: Vì trong tâm tư tôi không có lòng thù hận. Tôi gắng yêu thương tất cả mọi người. Điểu đó có nghĩa là: yêu thưong là hạnh phúc. Nếu anh thực sự có tình thương yêu đối với tha nhân, anh sẽ cảm thấy hạnh phúc. Vì thế nên tôi thường được an lạc; tôi biết tôi không lúc nào cảm thấy khổ đau. Tôi luôn luôn có nụ cười.
Kristopher Anderson: Ngài có tha thứ cho chính quyền Cộng sản Việt Nam chăng?
HT Thích Quảng Độ: Có, tôi tha thứ, vì họ cũng là con người. Điều duy nhất mà tôi muốn nơi những người Cộng sản là họ thay đổi tư tưởng, bỏ chủ nghĩa Cộng sản đi, bỏ cái lý tưởng Cộng sản đi. Tư tưởng Cộng sản chẳng là gì cả, chỉ là vô ích. Điều họ phải làm ngay là buông rơi chủ nghĩa Cộng sản , và nhìn nhận dân chủ, tự do nhân quyền cho toàn thể nhân dân Việt Nam. Thì họ sẽ được vui sướng. Nhưng bây giờ thì không...
Kristopher Anderson: Họ có được vui sướng không?
HT Thích Quảng Độ: Tôi cho là không, họ không được sung sướng đâu. Lúc nào họ cũng phải nghĩ đến cách thức để giết người, để cướp bóc... Làm sao họ vui sướng cho được?
Kiểm soát Giáo hội Phật giáo
Kristopher Anderson: Tại sao Giáo Hội Phật giáo bị đặt ra ngoài vòng pháp luật ở Việt Nam?
HT Thích Quảng Độ: Vì anh thấy đó, sau khi Cộng sản chiếm miền Nam Việt Nam trong mấy năm, từ 1975 đến 1978, họ thấy GHPGVNTN khó trị lắm, họ cố tạo ra một giáo hội khác dưới quyền kiểm soát của họ. Sau khi tạo dựng giáo hội đó, họ gọi là Giáo Hội Phật giáo Việt Nam, thì GHPGVNTN bị gạt sang một bên, bị coi là Giáo hội bất hợp pháp. Họ ngăn cấm mọi hoạt động của giáo hội chúng tôi.
Kristopher Anderson: Vì sao Giáo hội của Ngài quan tâm nhiều đến thế cho vấn đề nhân quyền và dân chủ?
HT Thích Quảng Độ: Vì chúng tôi thấy người Việt Nam, nhìn chung, rất khốn khổ, do phải sống dưới một chế độ độc tài. Mọi thứ quyền của họ đều bị tước đoạt. Họ chẳng còn gì. Chỉ được mỗi ngày hai bữa, vậy thôi. Con người mà không có quyền gì thì cụôc sống không còn ý nghĩa. Chúng tôi cùng nhau quyết định phải có hành động để thay đổi tình hình. Vì thế tôi tiếp tục hành động cho đến ngày hôm nay.
Kristopher Anderson: Ngài có thể cho chúng tôi biết tương lai của Việt Nam sẽ ra sao?
HT Thích Quảng Độ: Theo ý riêng của tôi, tôi cho rằng theo Nemah của đạo Phật thì mọi sự đều biến đổi, biến đổi. Không có cái gì giữ nguyên trạng trong vòng một sát na. Mọi sự việc đều thay đổi. Tôi cho rằng rốt cuộc Cộng sản cũng có ngày kết thúc. Cộng sản không kéo dài được lâu, theo luật vô thường của nhà Phật. Sự vật không thay đổi thì không hiện hữu. Mọi thứ hiện hữu thì đều thay đổi. Chủ nghĩa Cộng sản cũng vậy. Một ngày nào đó Cộng sản sẽ đi đến chỗ chấm dứt. Vì vậy tôi cho là sau này Việt Nam sẽ được tự do, dân chủ, lúc đó người dân Việt sẽ được an lạc.
Kristopher Anderson: Ngài muốn nhắn nhủ với thế giới điều gì về Việt Nam?
HT Thích Quảng Độ: Tôi hy vọng rằng với những ai xem cuộc phỏng vấn này, tôi trân trọng thỉnh cầu họ hãy tiếp tục giúp cho người dân Việt Nam có cách nào được dân chủ, tự do và nhân quyền. Đặc biệt với nước Na Uy, tôi bảy tỏ lời cảm tạ chân thành tới Sáng hội nhân quyền Rafto, theo tên giáo sư Thorolf Rafto, về giải thưởng họ trao cho tôi năm 2006. Về những sự kiện ở Triều Tiên, Cuba , tôi hy vọng ... tôi đã sống dưới chế độ Cộng sản tới nay là 35 năm, tôi hiểu rằng người dân trong những quốc gia Cộng sản đó chẳng có chút an vui hạnh phúc nào. Họ chịu đựng rất nhiều nổi khổ đau, nên tôi hy vọng những quốc gia đó sẽ buông rơi lý tưởng Cộng sản đi, đổi sang dân chủ, tự do và nhân quyền. Nếu nhân quyền được tôn trọng thì mọi người mọi dân tộc mọi quốc gia trên thế giới sẽ được an vui hạnh phúc. Tôi mong sao cả thế giới sẽ được an vui hạnh phúc.
Chân lý dù "bị bóp" vẫn "tất thắng"! Có điều ... từ từ mới thắng!