You need to be logged in to post in the forums. If you do not have an account, please sign up first.
Vụ đánh phá các trang thông tin đa chiều - Trung tá công an vc tự thú!
Nguồn Dân LuậnTrung tướng Vũ Hải Triều khoe an ninh VN đã đánh sập 300 báo mạng và blog cá nhân
Chính trị - xã hội
N. S. P.
Thân gửi các anh chị,
Lâu lắm không có thư gửi các anh chị: tôi bị "chiếu tướng" chặt chẽ; thư từ email có vẻ được người ta đọc trộm khá kỹ. Thư này không dám gửi thẳng, mà viết vào USB rồi nhờ người bạn đi Sing chuyển cho các anh chị.
Thời buổi internet, truyền tin theo vận tốc ánh sáng, mà bây giờ phải qua những trạm trung chuyển, quả thật là mỉa mai. Hôm nọ, mấy anh em bạn bè họp mặt ở Sài Gòn, nhắc lại cuối thập niên 1950, thư từ trao đổi giữa Hà Nội và Sài Gòn phải gửi qua người quen ở Paris. 50 năm, để rồi vẫn thế a?
Thư này chủ yếu cũng nói về internet. Các anh chị biết, cách đây mấy ngày có một Hội nghị báo chí toàn quốc rất hoành tráng (xem VnExpress chẳng hạn). Hàng trăm nhà báo, tổng biên tập, phó tổng biên tập, đại diện cho "178 báo và 528 tạp chí, 67 đài phát thanh - truyền hình, 21 báo điện tử, 160 trang điện tử của các cơ quan báo in và hàng ngàn trang tin điện tử, trên 17.000 nhà báo được cấp thẻ" để nghe các ông Trương Tấn Sang, Tô Huy Rứa, Nguyễn Bắc Son, Đồ Quý Doãn... giảng đạo, mẳng mỏ, huýt còi cảnh cáo mấy tờ "đi lấn sang lề trái". Tổng biên tập một tờ báo mạng lớn đã phải khấu đầu tự phê, phản tỉnh, không hiểu là thành khẩn như Câu Tiễn hay hơn.
Lời rao giảng của các vị quan chức kể trên, các tờ báo lề phải đã trích dẫn theo đúng version của Thông tấn xã Việt Nam rồi. Lời phát biểu mà các báo này không nói tới, và đang được các nhà báo truyền miệng từ bắc chí nam là bài nói của một trung tướng công an, ông Vũ Hải Triều, tục gọi là "Triều tóc bạc", Tổng cục phó Tổng cục an ninh.
Trung tướng Vũ Hải TriềuTrung tướng Triều tóc bạc đã tự hào khoe thành tích: trong mấy tháng qua, bộ phận kĩ thuật của "ta" đã "phá sập 300 báo mạng và blog cá nhân xấu". Như vậy là các anh Huệ Chi, Phạm Toàn, Huy Đức khỏi thắc mắc, mất công đi tìm bọn "du côn mạng" nào đã cướp hộp thư điện tử (Huệ Chi, Huy Đức) và phá sập các mạng Bauxite, blog Osin, Dòng Chúa Cứu Thế, X-cafe, Dân Luận, Talawas... cũng chẳng phải chứng minh rằng các cuộc đánh phá đều xuất phát từ những "thuê bao" của Viettel (công ti viễn thông của Quân đội) nữa nhé.
Lời khoe khoang thành tích của ông Triều thực ra cũng là một lời thú nhận chua cay: thay đổi một loạt tổng biên tập, huýt còi cấm báo chí nhà nước ra khỏi "lề phải", không đủ, bắt một loạt nhà báo mạng tự do, không đủ, dựng tường lửa để ngăn chận người trong nước truy nạp những nguồn tin "trái tai" Ban tuyên giáo và Bộ 4T không đủ, bây giờ người ra phải dùng đến phương pháp "cướp ngày" trên mạng. Có điều ông Triều quên rằng ông đã thú nhận mình vi phạm pháp luật quốc tế trước mấy trăm chứng nhân. Henry Kissinger và mấy tên tướng Argentina có thời không dám đi máy bay qua mấy nước có lệnh truy nã họ vì những vụ tàn sát ở Chile và Argentina. Bao giờ WTO và Interpol mới có lệnh truy nã "Trieu Vu Hai"?
Trong khi chờ đợi, báo chí Nhà nước được nhắc nhở nghiêm nghị: Trung Quốc là đối tác 16 chữ vàng, báo nào đụng tới mối tình hữu nghị và sự hợp tác toàn diện, lâu dài, sẽ bị trừng trị khắt khe.
Biển Đông dậy sóng, kinh tế bên bờ vực thẳm, Nhà nước và các đại gia (từ các tập đoàn Vinashin đến các đại gia tư nhân như Hoàng Anh Gia Lai) đều nợ như chúa chổm... không sao cả, tất cả đều thứ yếu. Quan trọng là ai sẽ lên làm tổng bí thư, tổng bí thư kiêm chủ tịch nước, hay tổng bí thư kiêm thủ tướng (anh Ba Dũng sáng tạo mà) trong Đại hội tới?
N. S. P.
Chân lý dù "bị bóp" vẫn "tất thắng"! Có điều ... từ từ mới thắng!
Nguồn Thông Luận
Tin tặc chính trị: một dịch bệnh cần phải loại trừ
Đăng ngày 15/05/2010 lúc 01:57:00 EDT
Nguyễn Văn Huy
Bằng chứng về một phá hoại
Từ cuối tháng 4-2010 đến nay, gần như tất cả các trang nhà (homepage) trên mạng (Internet) có tiếng tăm, hay có nhiều người đọc, của cộng đồng người Việt hải ngoại, bất kể là văn hóa, tôn giáo hay chính trị, đều bị đánh phá nặng nề. Có trang bị mất hẳn tên miền (domain name), có trang bị xóa hết nội dung và thay vào đó bằng những bài ca ngợi Hồ Chí Minh và Đảng Cộng Sản, có trang chỉ còn hình thức nhưng nội dung là báo Nhân Dân điện tử của đảng cộng sản, có trang bị khóa hẳn cổng vào khiến chủ nhà đích thực không mở ra được.
Điều làm nhiều người ngạc nhiên là ngay sau đó một loạt bài viết được phổ biến rộng rãi trên mạng lên án và chụp mũ là cộng sản những trang nhà đối lập với chế độ độc tài cộng sản trong nước, có bài còn chụp những trang nhà đã bị sửa đổi nội dung của phe đối lập để bôi nhọ uy tín những người chủ trương. Càng ngạc nhiên hơn là có rất nhiều góp ý ở phần cuối bài, lên án những trang nhà bị đánh phá. Rõ ràng đang có một chiến dịch qui mô đánh phá những tiếng nói đối lập với chính quyền cộng sản.
Cái may của chế độ cộng sản Việt Nam là họ đã không gặp một phản ứng hung bạo nào từ phía những trang nhà hiền lành, của giới tu sĩ, trí thức, sinh viên, học sinh… Thay vì kiện tụng hay làm rùm ben chuyện này, phần lớn chủ nhân những trang nhà bị đánh phá này đã âm thầm phục hồi lại thiệt hại để tiếp tục cung cấp thông tin (miễn phí), chỉ một số ít tổ chức cảnh cáo bằng những “Thư gửi các bạn tin tặc” (Thông Luận), “Hacker thân mến” (Dòng Chúa Cứu Thuế), “kẻ gian lén thay đổi chủ quyền” (Đảng Vì Dân), v.v. với lời lẽ rất “thân tình”.
Cái không may của chính quyền cộng sản là họ rơi vào sân chơi của những cao thủ về tin học của cộng đồng người Việt hải ngoại. Những đánh phá của họ lúc ban đầu có gây nhiều bất ngờ (như trận Mậu Thân năm 1968), vì không ai nghĩ rằng một chính quyền bề thế như Việt Nam lại có thể hành xử như một đảng cướp hay quân khủng bố, nhưng với thời gian thế cờ đã đảo ngược. Nhờ nắm vững kỹ thuật tin học, chủ nhân những trang nhà bị đánh phá đã không những tái tạo lại mà còn nêu đích danh tên và địa chỉ của những tin tặc (quân cướp trong lĩnh vực tin học). Thí dụ:
Ngày 26-4-2010, trang nhà của Dòng Chúa Cứu Thế (www.dcctvn.net) bị kẻ gian lén khóa cổng vào, không cho ai vào truy cập. Sau khi phục hồi lại trang nhà, ban quản trị dcctvn.net lên tiếng tố cáo và đưa ra những bằng chứng cụ thể. Trang nhà của họ bị tin tặc dùng phương pháp DDoS (Distributed Denial of Service) tấn công vào hình ảnh trên website. Theo thống kê của máy chủ (server) cho biết, chỉ riêng trong ngày 26-4-2010 kẻ gian đã tấn công khoảng 500.000 lần vào những hình ảnh trên trang nhà khiến việc truy cập bị chậm lại, rồi tắc nghẽn luôn. Lúc đầu, do không biết có sự phá hoại này, nhà cung cấp dịch vụ (provider) nghi rằng người thuê bao do không nắm vững kỹ thuật tin học đã làm hỏng trang nhà của mình. Không chấp nhận sự nghị ngờ này, ban biên tập trang nhà www.dcctvn.net đã tiến hành một cuộc điều tra riêng. Sau khi thu thập đầy đủ dữ kiện, họ khẳng định rằng kẻ gian đánh phá trang nhà của họ là hai công ty của chính quyền cộng sản ở ngay tại Hà Nội. Sau khi trưng bày đầy đủ chi tiết những vụ đánh phá, người điều hành trang nhà Dòng Chúa Cứu Thế chỉ cảnh cáo một cách nhẹ nhàng. Họ không nêu đích danh tên và địa chỉ kẻ phá hoại nhưng cũng để lộ một vài chi tiết để mọi người hiểu rằng họ biết rõ kẻ phá hoại là ai. Ban điều hành trang nhà Dòng chú Cứu Thế cảnh cáo nếu trang nhà của họ cứ tiếp tục bị đánh phá thì họ sẽ công khai danh tánh và khởi kiện những người phá hoại trước những tòa án và định chế quốc tế như WTO.
Ngày 30-4-2010, diễn đàn www.thongluan.org của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên bị kẻ gian dùng thủ thuật flash đưa hàng loạt bài lên trang nhà khiến kho chứa dữ liệu bị quá tải, những đường liên kết nối vào mạng của e-TL đều bị tắc nghẽn. Ban kỹ thuật cho biết trang nhà của họ đã bị hai nơi khác nhau tấn công: một ở Việt Nam và một ở Hoa Kỳ. Sau khi điều tra, ban kỹ thuật e-TL cho biết đó là hai địa chỉ IP (Internet Protocol), một là của Tổng Công ty Viễn thông Quân đội (Viettel), địa chỉ số 1 Giang Văn Minh, quận Ba Đình, Hà Nội; hai là của một cá nhân trong một căn nhà nhỏ (latitude 42*17’59″ north – longitude 83*48’07″ west) cách mặt đường chừng 50 m, cạnh khuôn viên một biệt thự lớn có piscine hình tròn, số 45100 đường Bemis, gần cạnh góc đường Sumpter, thành phố Belleville, tiểu bang Michigan (MI 48111), Hoa Kỳ. Trong “Thư gửi các bạn tin tặc“, ban biên tập Thông Luận điện tử khuyên những người đang làm công tác phá hoại “nên đem tài năng của mình phục vụ những công việc giúp ích cho quê hương hơn là để phá hoại, với những hậu quả không lường”.
Ngày 1-5-2010, Đảng Vì Dân ra một thông báo cho biết hơn 10 tên mạng với những đuôi (extension) khác nhau: hoamai.org; hoa mai.net; dangvidan.org; dangvidan.net; dvdvn.org; dvdvn.net; v.v. của họ đã bị kẻ gian cướp mất tên miền và chuyển chủ quyền những trang nhà này sang công ty Absolute Corp. Ltd có trụ sở ở Kowloon, Hồng Kông. Sau khi điều tra, văn phòng liên lạc Đảng Vì Dân cho biết họ đã bị kẻ gian dùng kỹ thuật DDoS tấn công vào kho chứa dữ liệu của những trang nhà vừa kể để gây ách tắc, không cho ai vào truy cập. Tiếp theo, kẻ gian dò tìm mật khẩu xâm nhập vào các trang đối lập để xóa hết những bài có nội dung bất lợi cho chính quyền và chế độ cộng sản. Sau cùng là chờ cơ hội thuận lợi cướp luôn chủ quyền các trang nhà bằng cách trả tiền thuê bao cho nhà cung cấp trước chủ nhân thật sự của các trang nhà. Để tránh những hiểu lầm do sự chiếm đoạt này gây ra, văn phòng liên lạc của Đảng Vì Dân ra một thông cáo yêu cầu những người truy cập kiểm chứng nội dung những bài vở nhận được từ những trang nhà cũ, và cho biết đã chuyển mạng (website) sang các tên miền khác.
Trang nhà điện tử của những tổ chức khác như Talawas, Đàn Chim Việt, X-cafe, Dan Luan, v.v. cũng bị đánh phá tương tự. Có trang bị mất luôn tên miền như www.ykien.net; www.nguoiviet.com.
Đây không phải lần đầu những trang nhà điện tử đối lập với chính quyền cộng sản Việt Nam bị đánh phá. Từ một vài năm trở lại đây, trước ngày các đại hội đảng hay hội nghị quốc tế tổ chức tại Việt Nam nhóm họp, nhiều trang nhà đã bị xâm nhập, nội dung những bài viết đã được sửa đổi lại để hiền lành hóa chế độ độc tài. Tốc độ và áp lực của cuộc đánh phá gia tăng theo thời gian, đặc biệt là từ năm 2009 đến nay, khi ngày họp của Đại hội đảng cộng sản Việt Nam toàn quốc khai mạc đang gần kề, đầu năm 2011, tức chỉ còn vài tháng nữa.
Khi quý độc giả đang đọc những dòng chữ này, trang nhà của những tổ chức đối lập với chính quyền cộng sản Việt Nam vẫn tiếp tục bị đánh phá. Không tổ chức hay đoàn thể đối lập nào của người Việt hải ngoại có thể bảo đảm sự ổn định, các đường nối kết (link) vẫn thường xuyên bị đứt khoảng, lúc hiện lúc mất, vì kẻ gian cài một robot gián điệp (spyware) mai phục trước cửa, mỗi lần có người mở cổng vào xem, kẻ gian liền dùng người đó làm “chất nổ” để chọc thủng mạng lưới an toàn, rồi chiếm luôn chủ quyền. Sự hiện diện của những trang nhà điện tử đối lập chính vì thế là một cố gắng không ngừng, các biện pháp an ninh và lưu trữ đã được thường xuyên tăng cường.
Ai đứng sau lưng những đánh phá này?
Sự đánh phá những trang nhà điện tử này không phải tình cờ. Nó bắt đầu qui mô từ sau 2005, năm thành lập Tổng công ty viễn thông quân đội Viettel (ngày 2-3-2005).
Về mặt tổ chức, Viettel là doanh nghiệp kinh tế quốc phòng 100% vốn nhà nước, trực thuộc Tổng công ty viễn thông quân đội (do Bộ quốc phòng thành lập ngày 27-7-1993), trụ sở đặt tại số 1 Giang Văn Minh, phường Kim Mã, quận Ba Đình, Hà Nội. Điện thoại: 04 2556789. Website: www.viettel.com.vn. Tổng số nhân viên khoảng 16.600 người, đa số là quân nhân; tổng giám đốc (tư lệnh) là thiếu tướng Hoàng Anh Xuân; chính ủy: thiếu tướng Dương Văn Chính.
Về nghiệp vụ, Viettel đặt dưới quyền quản trị của Tổng cục 2, tức Tổng cục tình báo quốc phòng. Cũng nên biết, theo nghị định 96/CP ký ngày 11-9-1997: “Tổng cục 2 là lực lượng chuyên trách về công tác tình báo chiến lược hoạt động trên các lĩnh vực tình báo chính trị, quốc phòng, an ninh, đối ngoại, kinh tế, khoa học kỹ thuật, công nghệ môi trường, văn hoá xã hội, thu thập và xử lý tin liên quan đến lợi ích quan trọng, sống còn của Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, góp phần tham mưu cho Đảng và Nhà nước hoạch định đường lối, sách lược đối nội, đối ngoại và các chủ trương, kế hoạch, biện pháp, quyết sách để thực hiện hai nhiệm vụ chiến lược…” (Điều 1, Chương 1). “Đối tượng và mục tiêu của lực lượng tình báo thuộc Bộ Quốc phòng là những nơi có tin tức, tài liệu liên quan đến nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam. Trong đó đặc biệt chú ý đến các quốc gia, tổ chức và các cá nhân ở trong nước và ngoài nước có âm mưu hoạt động, đe dọa chống lại Đảng Cộng sản Việt Nam, Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam” (Điều 11, Chương 2).
Hiện nay, người lãnh đạo Tổng cục 2 là trung tướng Lưu Đức Huy, nhưng trong thực tế vẫn do cặp Đặng Vũ Chính và Nguyễn Chí Vịnh chỉ đạo. Phải nắm vững điều này mới hiểu tại sao gần đây sự đánh phá trở nên dữ dội đối với những trang nhà điện tử nào phổ biến những bài viết đả kích trung tướng Nguyễn Chí Vịnh hay cha vợ ông là trung tướng Đặng Vũ Chính.
Được Tổng cục 2 đỡ đầu, Viettel là thương hiệu Việt Nam nổi tiếng nhất nước, sau Vinamilk. Từ năm 2000, Viettel là doanh nghiệp Việt Nam đầu tiên cung cấp dịch vụ đối thoại sử dụng công nghệ IP (VoIP) trên toàn quốc, cung cấp dịch vụ VoIP quốc tế năm 2001, truy cập internet năm 2002, điện thoại cố định qua vệ tinh năm 2003, điện thoại di động bằng cáp quang quốc tế năm 2004. Đặc biệt là từ năm 2005 trở đi, Viettel cung cấp mạng riêng ảo (cyber) và không ngừng phát triển kỹ thuật này. Những sĩ quan tốt nghiệp các đại học kỹ thuật quân sự đều được tuyển vào đây làm việc. Từ sau 2006 trở đi, Viettel mở rộng sang Lào và Kampuchia (số 1 toàn quốc), gần đây sang Haiti (mua công ty Natcom, 2010). Thương vụ của Viettel năm 2008 là 2 tỷ USD, gần 3 tỷ USD năm 2009 và dự trù tăng lên 4 tỷ USD năm 2010.
Tuy rất thành công về mặt thương mại, Viettel không quên nhiệm vụ chính của mình là kiểm soát thông tin. Được sự hướng dẫn và cố vấn của các chuyên viên Trung Quốc, Viettel tập trung nghiên cứu đánh phá các trang nhà điện tử của các tổ chức đối lập. Người ta nhận thấy trình độ đánh phá của những chuyên viên tin tặc này ngày càng cao và tác hại gây ra ngày càng lớn, nhờ được trang bị những dụng cụ kỹ thuật dò tìm mật khẩu hiện đại nhất.
Đầu tháng 5-2010 vừa qua, Viettel đã góp phần siết chặt thông tin bằng cách sáng chế ra một robot gián điệp (spyware) cài đặt vào các máy vi tính để theo dõi truy cập của những internaut trong các quán càphê internet trên toàn quốc. Tính đến cuối năm 2009, Việt Nam có trên 23 triệu máy vi tính, con số này sẽ lên trên 30 triệu vào cuối năm 2010. Kiểm soát thông tin, do đó là nhiệm vụ cấp bách của đảng cộng sản Việt Nam, đặc biệt là của Tổng cục 2 của Bộ quốc phòng chứ không phải của Tổng cục an ninh I và II của Bộ công an.
Trước một đối thủ vừa có trình độ kỹ thuật cao vừa có thế lực mạnh, giới truyền thông trong cộng đồng người Việt hải ngoại phải hết sức thận trọng và đoàn kết với nhau trong một hành động chung: mạnh dạn tố cáo trước dư luận quốc tế những đánh phá của tin tặc.
Cách đánh phá và biện pháp đối phó
Theo nghĩa thông thường, tin tặc được dịch từ chữ “hacker”, tức là những người tìm cách xâm nhập vào hệ thống tin học của người khác để ăn cắp dữ kiện hay làm rối loạn hệ thống thông tin.
Trong thập niên 1950, hacker là những chuyên gia tin học thượng thặng, nhiệm vụ của họ là phát minh ra những dữ kiện truyền thông mới để sang thập niên 1970 thành chủ nhân những hãng tin học lớn nhất thế giới. Hacker chỉ mang nghĩa xấu từ thập niên 1980 khi phát hiện những kẻ xấu sao chép các trò chơi điện tử để bán lại trên các thị trường quốc tế.
Theo phân loại của giới truyền thông quốc tế, có hai loại hacker: white hat hacker và black hat hacker. White hat hacker (tin tặc nón trắng) là những người tìm tòi, suy nghĩ cách cải thiện hệ thống tin học để mang lại một cuộc sống tốt đẹp hơn, thí dụ như hệ thống điện thư (email) mà mọi người đang sử dụng. Black hat hacker (tin tặc nón đen) là những kẻ phá hoại hệ thống tin học của người khác. Danh xưng đúng nhất để ám chỉ những người này là cracker, tức những người dò tìm mật khẩu hệ thống tin học của người khác để ăn cắp và phá hủy dữ liệu thông tin, hay phá hoại hệ thống điều hành của máy vi tính.
Mục tiêu đánh phá của những cracker rất nhiều: thách thức sự cấm kỵ, tiền bạc, chính trị, đạo đức, muốn được mọi người biết tên, trả thù hay muốn phá hoại, v.v.
Kỹ thuật đánh phá của tin tặc cũng rất đa dạng :
Tấn công ồ ạt (brute force cracking): dùng hệ thống robot dò tìm mật khẩu (password) để phá hoại hệ thống tin học. Cách chống trả hay nhất là thay đổi thường xuyên mật khẩu và sử dụng những mật khẩu dài với những chữ và số đan xen vào nhau để khó bị phát hiện.
Tấn công qua người trung gian (man in the middle): theo dõi sự truy cập của người khác để đánh cắp mật khẩu, rồi dùng địa chỉ của người đó tấn công hay phá hoại người khác. Kẻ gian thường dùng software sniffer để dò tìm.
Tấn công cướp phần mềm để sử dụng lại (replay): kẻ gian lợi dụng spyware nghe ngóng để lấy tên tuổi của người bị tấn công tiếp xúc với người khác dưới danh nghĩa chủ quản cho những mục tiêu riêng.
Tấn công để bị khai trừ (Dos-denial of service): gởi tới tấp dữ kiện vào máy chủ (server) làm trì trệ mọi truy cập để sau đó bị công ty cung cấp dịch vụ internet khai trừ. Phần lớn các trang chủ của cộng đồng người Việt hải ngoại bị đánh bằng kỹ thuật này: họ bị nhiều máy đánh cùng một lúc (DDoS-distributed denial of service). Hai công ty cung cấp phần mềm này là Tribal Flood Network (TFN) và Trinoo. Cách chống tra hay nhất là truy cập những software sửa chữa của MicroSoft hay Security Focus.
Tấn công bằng cách gởi một câu hỏi (smurf) đến các máy chủ (server) để thu thập câu trả lời, sau đó dùng chính các máy chủ này đánh phá máy khác.
Ngoài ra còn rất nhiều loại tấn công khác tinh vi hơn, như ping of death (tạo những IP lớn quá tải để làm đứng máy), teardrop (phá vỡ IP của đối phương), land (tìm kẽ hỡ của TCP/IP để xâm nhập và phá), nhưng trình độ của chuyên viên Viettel chưa đạt tới nên chưa cần thiết đề nghị cách phòng ngừa.
Nói tóm lại, tin tặc là một loại dịch bệnh cần phải loại trừ ra khỏi mọi sinh hoạt bình thường của loài người. Đây là một sản phẩm bệnh hoạn được các chế độ độc tài dùng để trói tray, bịt mắt, cấm dân chúng bước vào xa lộ thông tin. Phải mạnh dạn tố cáo trước dư luận thế giới những hành vi để hèn của một chế độ không xứng đáng.
Nguyễn Văn Huy
Thông Luận số 247, tháng 5-2010
Nguồn : © Thông Luận 2010
Chân lý dù "bị bóp" vẫn "tất thắng"! Có điều ... từ từ mới thắng!
Nguồn danluan.org
Miệng con, con bụm còn không kịp huống hồ là ba !!!
Tháng Năm 21, 2010
Tản mạn xung quanh tuyên bố của Trung tướng Vũ Hải Triều.
Câu chuyện của ông Trung tướng Vũ Hải Triều khoe đánh sập 300 trang báo và blog xấu chưa biết ngô khoai, đen trắng ra sao mà luồng dư luận thông tin quá nhiều và nó trở thành đề tài nóng trong tuần qua, không biết mọi người có nghĩ đó là sự thật không? Có thể là có, vì điểm lại cả quá trình kiểm duyệt báo chí “lề phải”, đặc biệt sau khi hai nhà báo bị bắt và khởi tố qua vụ PMU18, cũng có cái đáng để suy nghĩ về câu trả lời là “có” lắm chứ! Không biết mọi người có nghĩ lá thư của Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ được hồi đáp? Có thể là không, vì qua sự việc của Google cáo buộc Nhà cầm quyền Việt Nam đứng sau những hành vi này, nhằm mục đích chính trị, cũng chẳng làm người ta mảy may xem như là một việc quan trọng cho cả đất nước và dân tộc này về hành vi được gọi là đạo đức, văn hóa tối thiểu, thì sá gì một lá thư của Cù Huy Hà Vũ(!)
Câu chuyện của ông Trung tướng Triều làm tôi bỗng nhớ đến cây hài Bảo Quốc (trong vai “Y xì ke” – một người con hư đốn, nghiện ma túy) đối đáp với cha mình (cũng không có tư cách, một trọc phú), khi người cha phàn nàn :
- Trời ơi! thằng quỷ! Mày nói mà tao bụm miệng mày không kịp.
- Miệng con, con bụm còn không kịp huống hồ là ba.
- Trời ơi là trời! ngó xuống mà coi thằng con trời đánh, nè trời!
Câu chuyện (khá lâu rồi, do nữ nghệ sĩ Thanh Nga thủ vai chính trong vở tuồng “Bóng tối và ánh sáng”những năm đầu sau 1975) làm người ta bật cười về tài đối đáp của người con với người cha mà cả hai đều là những người vô trách nhiệm và vô đạo đức làm tôi nhớ mãi.
Tôi cứ cười hoài, khi liên tưởng câu chuyện trên với việc ông Triều, khi ông ta khoe khoang cái vụ đánh sập 300 trang báo và blog xấu – một tình huống gây cười giống như nghệ sĩ Bảo Quốc.
Không biết các ông như: Trương Tấn Sang, Tô Huy Rứa, Lê Doãn Hợp hay cấp trên trực tiếp của ông Triều – ông Tổng cục trưởng Tổng cục an ninh Việt Nam, sau khi vụ việc này được khuấy động ầm ĩ trên các trang báo, có phải ngửa mặt lên trời mà than:
- Triều ơi là Triều! ông nói mà tôi bụm miệng ông không kịp.
- Miệng tôi, tôi bụm còn hổng kịp nữa huống hồ là các ông.
Cái đáng nói ở đây là sự ngô nghê và không có được tính chất chuyên nghiệp khi họp báo của những nhân vật cao cấp, xem ra họ có vẻ vẫn xem thường báo chí và dư luận như trước giờ vẫn vậy. Cái đáng trách hơn nữa là sự ngây ngô đến chết người (không phải chết cười như Bảo Quốc) về việc làm mà ông bà ta đã dạy xưa lắm rồi – “ăn vụng phải biết chùi mép”.
Bên cạnh cái ngây ngô, ngớ ngẩn đó lại là cái mà Nhà nước hay bảo “phát huy đoàn kết và phối hợp nhịp nhàng” mà người dân đã quá quen tai khi nghe những hội nghị, cuộc họp lớn nhỏ hàng ngày. Không lẽ cái “phối hợp nhịp nhàng” càng ngày càng trở nên lố bịch cũng như biến thành lời đàm tiếu công khai hoặc rầm rì trong đời sống mà biết đâu nó sẽ là chất liệu cho các kịch tác gia tạo ra những kịch bản hài ngay từ tình huống hài có sẵn trong thực tế lại không cần phải thêm thắt gì nhiều lắm! Chết cười và chết người chính ở chỗ đó!
Trong khi bà Phương Nga phát biểu (cũng chính là Nhà nước này phát biểu) với thế giới về bao nhiêu lần của cái gọi là “nhân quyền, tự do ngôn luận, tự do báo chí” hoặc “Những lời cáo buộc không có cơ sở’ v.v… thì những lời nói của “người trong nhà” như ông Trung tướng Triều làm người dân chúng tôi cảm tưởng như một con người mà người này tự vuốt má xoa nựng một bên, còn tay kia cứ vả bôm bốp vào má bên kia. Hình ảnh này làm cho người dân cảm thấy ngượng ngùng và xấu hổ vô vàn trước thế giới. Vì nếu là người có đầu óc bình thường chẳng ai tự tay mình vừa vuốt má mình vừa vả vào mặt mình thế cả!
Dù sao các ông, các bà cũng đang mang danh là người của Nhà nước – một Nhà nước được Liên Hiệp Quốc công nhận đàng hoàng, nên ý thức hơn nữa khi phát biểu. Các ông, các bà nên tự trong nội bộ của mình mà tìm sự đồng thuận và đoàn kết trước khi đưa ra yêu cầu này đối với người dân Việt Nam.
Các ông, các bà đừng tự nói với lòng mình “Trời! đúng thiệt, miệng mình mà mình bụm còn không kịp” (!!!) Một sự hối tiếc dành cho những kẻ ngớ ngẩn, dở người.
Nguyễn Ngọc Già
Chân lý dù "bị bóp" vẫn "tất thắng"! Có điều ... từ từ mới thắng!
Bùi Tín - Tin tặc - Nhà nước, Khủng bố - Nhà nước
Nguồn: VOA
20.05.2010
Giữa thủ đô Hà Nội, tại cuộc họp lớn ngày 5-5-2010 do Nhà nước triệu tập, bao gồm các Chủ nhiệm, Tổng biên tập, Bí thư đảng ủy đảng cộng sản, đại diện gần 700 cơ quan báo chí, tạp chí, đài truyền hình và đài phát thanh trong toàn quốc, trung tướng Vũ Hải Triều lớn tiếng khoe thành tích rằng: “Cơ quan an ninh đã huy động bộ máy kỹ thuật trong mấy tháng qua phá sập được 300 mạng và blogger có nội dung xấu”.
Trong lúc cả giới truyền thống quốc tế đang ráo riết đi tìm đích danh thủ phạm đã đột nhập các mạng internet tòan cầu để phá rối, gây rối loạn, reo rắc virus - sâu bọ phá hoại - các máy thu phát quốc tế và quốc gia, dẫn đến phá sập nghĩa là tiêu diệt từng thời gian, từng bộ phận hệ thống truyền thông quốc tế, thì lời tuyên bố công khai, rõ rệt, chắc nịch của viên trung tướng tổng cục phó Tổng cục an ninh của Nhà nước Việt Nam là một lời thú nhận trâng tráo đầy thách thức.
Thế là: không khảo mà khai. Thế là: lạy ông tôi ở bụi này.
Thế là: chính ta đấy, không phải là ai khác! Hay thật, yêng hùng thật!
Vấn đề này là cực kỳ nghiêm trọng. Vì tội “hacker”, tội đột phá các máy điện toán tư nhân là tội lớn, tội vi phạm nền an ninh mạng, vi phạm nguyên tắc tự do truyền thông được coi là bất khả xâm phạm, là thiêng liêng trong cộng đồng quốc tế. Vì không một cá nhân hay một nhà nước nào có quyền tự ý minh định một cách chủ quan, võ đoán rằng mạng nào là ‘tốt’ hay là 'xấu', khi chưa có một sự xét xử công khai của một tòa án quốc tế được cả cộng đồng thế giới công nhận.
Điều cực kỳ nghiêm trọng hơn nhiều là lời thú nhận của viên trung tướng Vũ Hải Triều, với chức vụ rất cao trong bộ máy an ninh Nhà nước có thể dẫn đến nhận định rằng Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam là một Nhà nước Tin tặc – a Hacker State. Nó là chính sách quốc gia, là Quốc sách của Nhà nước ấy.
Chính do vậy mà ông Hải Triều đến nay vẫn chưa trả lời nổi câu hỏi của Luật sư Cù Huy Hà Vũ, là câu nói trên là chính lời ông, hay ai bịa ra?
Chắc chắn rồi đây, các tổ chức Truyền thông quốc tế, các tổ chức an ninh mạng quốc tế, các tổ chức nhân quyền quốc tế cũng sẽ công khai chất vấn Nhà nước, Chính phủ, Quốc hội, Thủ tướng, bộ trưởng Công an … ở Hà Nội để xác minh lời tuyên bố của trung tướng Vũ Hải Triều là chính xác hay không.
Nhất ngôn dĩ phát, tứ mã nan truy đấy. Một lời đã nói, 4 ngựa không đuổi kịp là thế!
Điều cực kỳ quan trọng nữa là đúng vào lúc này, Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama ký ban hành Luật về Bảo vệ Tự do Báo chí Toàn cầu. Đạo luật này mang tên Daniel Pearl, một ký giả Mỹ bị quân khủng bố Pakistan sát hại năm 2002, chỉ thị cho Bộ ngoại giao Hoa Kỳ làm phúc trình hằng năm về tình trạng nhân quyền toàn cầu, liệt kê chi tiết tình hình tự do báo chí trong mỗi nước, trong đó nhấn mạnh những ai tấn công hay sát hại các ký giả phải bị truy tố. Hai Nhà nước Việt Nam và Hoa Kỳ, hai lập trường đối nghịch nhau - bảo vệ và chống tự do báo chí - sẽ thành vấn đề lớn lắm.
Chuyện này cực kỳ hệ trọng. Vì tại Liên Hợp Quốc, sóng gió hay giông bão có thể nổi lên, hướng vào Nhà nước – Tin tặc, và với tội danh ấy, có thể có nước thành viên của Liên Hợp Quốc lớn tiếng đặt vấn đề trục xuất Nhà nước – Tin tặc ra khỏi hàng ngũ mình. Có thể lắm chứ!
Và trong tình hình hội nhập quốc tế ngày càng sâu rộng, các mạng như Talawas, Đối thoại, X-Càfê, Dân luận, Thông luận, Đàn Chim Việt, Bauxite VN.Info, Dòng Chúa Cứu thế… phát đơn kiện tại tòa án các nước sở tại, đòi bồi thường những thiệt hại, thì ông Nhà nước – Tin tặc sẽ trả lời và xoay sở ra sao đây? Vì những mạng này đặt ở nước ngoài, bị An ninh Việt nam tàn phá.
Một Nhà nước phạm tội, một Nhà nước Tội phạm quả tang và tự thú.
Xin coi chừng, sau vụ này, những viên chức liên quan, như trung tướng Vũ Hải Triều, bộ trưởng Công an, viên chức cao cấp Tổng cục 2, viên chức trong cơ quan Tổng công ty Vô tuyến Quân đội VIETEL từng là công cụ Hacker của Nhà nước, khi có dịp ra nước ngoài, có thể bị từ chối nhập cảnh, hay có bị giữ lại để chất vấn thì cũng chớ ngạc nhiên…
Nhà nước này là Nhà nước gì? của ai? do ai? vì ai? của dân, do dân, vì dân, hay là của đảng, do đảng, vì đảng? vẫn đang là một chất vấn lớn trước công luận.
Và nó còn một bộ mặt khác nữa, đó là bộ mặt Khủng bố, một Nhà nước - Khủng bố, có thể dịch là Terroriste d’ État, là State Terrorism, chính sách của Nhà nước Cộng sản Việt Nam đối với những nhà Dân chủ Yêu nước, những trí thức, sinh viên và nhân dân kiên quyết bảo vệ lãnh thổ và chủ quyền quốc gia, chống bành trướng và xâm lược. Xin để bàn trong một bài sau.
Nguồn: VOA
20.05.2010
Giữa thủ đô Hà Nội, tại cuộc họp lớn ngày 5-5-2010 do Nhà nước triệu tập, bao gồm các Chủ nhiệm, Tổng biên tập, Bí thư đảng ủy đảng cộng sản, đại diện gần 700 cơ quan báo chí, tạp chí, đài truyền hình và đài phát thanh trong toàn quốc, trung tướng Vũ Hải Triều lớn tiếng khoe thành tích rằng: “Cơ quan an ninh đã huy động bộ máy kỹ thuật trong mấy tháng qua phá sập được 300 mạng và blogger có nội dung xấu”.
Trong lúc cả giới truyền thống quốc tế đang ráo riết đi tìm đích danh thủ phạm đã đột nhập các mạng internet tòan cầu để phá rối, gây rối loạn, reo rắc virus - sâu bọ phá hoại - các máy thu phát quốc tế và quốc gia, dẫn đến phá sập nghĩa là tiêu diệt từng thời gian, từng bộ phận hệ thống truyền thông quốc tế, thì lời tuyên bố công khai, rõ rệt, chắc nịch của viên trung tướng tổng cục phó Tổng cục an ninh của Nhà nước Việt Nam là một lời thú nhận trâng tráo đầy thách thức.
Thế là: không khảo mà khai. Thế là: lạy ông tôi ở bụi này.
Thế là: chính ta đấy, không phải là ai khác! Hay thật, yêng hùng thật!
Vấn đề này là cực kỳ nghiêm trọng. Vì tội “hacker”, tội đột phá các máy điện toán tư nhân là tội lớn, tội vi phạm nền an ninh mạng, vi phạm nguyên tắc tự do truyền thông được coi là bất khả xâm phạm, là thiêng liêng trong cộng đồng quốc tế. Vì không một cá nhân hay một nhà nước nào có quyền tự ý minh định một cách chủ quan, võ đoán rằng mạng nào là ‘tốt’ hay là 'xấu', khi chưa có một sự xét xử công khai của một tòa án quốc tế được cả cộng đồng thế giới công nhận.
Điều cực kỳ nghiêm trọng hơn nhiều là lời thú nhận của viên trung tướng Vũ Hải Triều, với chức vụ rất cao trong bộ máy an ninh Nhà nước có thể dẫn đến nhận định rằng Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam là một Nhà nước Tin tặc – a Hacker State. Nó là chính sách quốc gia, là Quốc sách của Nhà nước ấy.
Chính do vậy mà ông Hải Triều đến nay vẫn chưa trả lời nổi câu hỏi của Luật sư Cù Huy Hà Vũ, là câu nói trên là chính lời ông, hay ai bịa ra?
Chắc chắn rồi đây, các tổ chức Truyền thông quốc tế, các tổ chức an ninh mạng quốc tế, các tổ chức nhân quyền quốc tế cũng sẽ công khai chất vấn Nhà nước, Chính phủ, Quốc hội, Thủ tướng, bộ trưởng Công an … ở Hà Nội để xác minh lời tuyên bố của trung tướng Vũ Hải Triều là chính xác hay không.
Nhất ngôn dĩ phát, tứ mã nan truy đấy. Một lời đã nói, 4 ngựa không đuổi kịp là thế!
Điều cực kỳ quan trọng nữa là đúng vào lúc này, Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama ký ban hành Luật về Bảo vệ Tự do Báo chí Toàn cầu. Đạo luật này mang tên Daniel Pearl, một ký giả Mỹ bị quân khủng bố Pakistan sát hại năm 2002, chỉ thị cho Bộ ngoại giao Hoa Kỳ làm phúc trình hằng năm về tình trạng nhân quyền toàn cầu, liệt kê chi tiết tình hình tự do báo chí trong mỗi nước, trong đó nhấn mạnh những ai tấn công hay sát hại các ký giả phải bị truy tố. Hai Nhà nước Việt Nam và Hoa Kỳ, hai lập trường đối nghịch nhau - bảo vệ và chống tự do báo chí - sẽ thành vấn đề lớn lắm.
Chuyện này cực kỳ hệ trọng. Vì tại Liên Hợp Quốc, sóng gió hay giông bão có thể nổi lên, hướng vào Nhà nước – Tin tặc, và với tội danh ấy, có thể có nước thành viên của Liên Hợp Quốc lớn tiếng đặt vấn đề trục xuất Nhà nước – Tin tặc ra khỏi hàng ngũ mình. Có thể lắm chứ!
Và trong tình hình hội nhập quốc tế ngày càng sâu rộng, các mạng như Talawas, Đối thoại, X-Càfê, Dân luận, Thông luận, Đàn Chim Việt, Bauxite VN.Info, Dòng Chúa Cứu thế… phát đơn kiện tại tòa án các nước sở tại, đòi bồi thường những thiệt hại, thì ông Nhà nước – Tin tặc sẽ trả lời và xoay sở ra sao đây? Vì những mạng này đặt ở nước ngoài, bị An ninh Việt nam tàn phá.
Một Nhà nước phạm tội, một Nhà nước Tội phạm quả tang và tự thú.
Xin coi chừng, sau vụ này, những viên chức liên quan, như trung tướng Vũ Hải Triều, bộ trưởng Công an, viên chức cao cấp Tổng cục 2, viên chức trong cơ quan Tổng công ty Vô tuyến Quân đội VIETEL từng là công cụ Hacker của Nhà nước, khi có dịp ra nước ngoài, có thể bị từ chối nhập cảnh, hay có bị giữ lại để chất vấn thì cũng chớ ngạc nhiên…
Nhà nước này là Nhà nước gì? của ai? do ai? vì ai? của dân, do dân, vì dân, hay là của đảng, do đảng, vì đảng? vẫn đang là một chất vấn lớn trước công luận.
Và nó còn một bộ mặt khác nữa, đó là bộ mặt Khủng bố, một Nhà nước - Khủng bố, có thể dịch là Terroriste d’ État, là State Terrorism, chính sách của Nhà nước Cộng sản Việt Nam đối với những nhà Dân chủ Yêu nước, những trí thức, sinh viên và nhân dân kiên quyết bảo vệ lãnh thổ và chủ quyền quốc gia, chống bành trướng và xâm lược. Xin để bàn trong một bài sau.
Chân lý dù "bị bóp" vẫn "tất thắng"! Có điều ... từ từ mới thắng!
Nguồn blog Đinh Tấn Lực
FakeBook Nội Bộ
. Đinh Tấn Lực
Tờ.đầubạc: Báo cáo quý Thủ trưởng: Trong mấy tháng qua, bộ phận kĩ thuật của ta đã phá sập 300 báo mạng và blog cá nhân xấu… Cụ thể ra là quân ta đã cướp được mật mã và khống chế toàn diện nhiều ngày nhiều trang webs/blogs/hộp thư của địch. Thậm chí, những con keyloggers của ta cài cắm vào máy địch còn tự động chuyển về bản doanh CAM của ta nhiều dữ kiện hơn là thành quả triệu tập/câu lưu/thẩm vấn/tra tấn/lấy cung quân địch trong nhiều năm qua gộp lại…
Sờ.quơquào: Cần phải nêu bật chiến thắng này như một thành tích tiêu biểu ngay trong “Hội nghị toàn quốc triển khai nhiệm vụ trọng tâm của các cơ quan báo chí năm 2010”, cho tất cả nhà báo chính quy đều nhất tề quán triệt rằng “Báo chí VN luôn được tạo điều kiện tốt để phát triển”. Đề nghị đ/c RứaHỉ sắp xếp ngay phần báo cáo này thêm vào nghị trình họp, bảo Hội Nhà Bếp rằng đây là ý chỉ đạo của anh Tư!
Dê.gạchgiá: Tôi có 2 ý kiến: Một là đồng ý với anh Tư Sờ nên xiển dương gổn gảng thành tích này ngay trong hội nghị, bởi kể từ hồi Yahoo!360 sập tiệm tới nay, thì báo cáo này chính là một bản tuyên chiến bằng miệng với nhân dân ta nói chung và trí thức VN nói ghiêng; và còn là một máy chém lưu động đối với bè lũ thế lực thù địch nói chung và bọn Bloggers nhiều chiện nói ghiêng. Ty nhiên, không nên ghi vào chương trình hội nghị trên giấy trắng mực đen cái tiết mục báo cáo này, để tránh mất mật. Hai là đề nghị đ/c đại tướng bộ trưởng CờA, trong thời gian sớm nhất có thể, ga ngay văn bản đề nghị Chánh phủ quyết định thăng cấp cho đ/c TờĐầuBạc lên thượng tướng, và thăng chức làm Tư lệnh Quân chủng Đặc công Tin tặc, để làm gương sáng, không ghiêng gì cho bộ phận kĩ thuật, mà là cho toàn thể bộ phận công an mạng ra sức phấn đấu giữ gìn nếp ổn định thông tin cả nước cho an toàn và trọng thị.
HA.1trứng: Rẻ! Chuyện nhỏ! Đeck cần phải lo! Chỉ ngại danh hiệu quân chủng mới sẽ khiến bọn thế lực thù địch xé to ra thành “Quốc tặc nuôi Tin tặc!” thì e là ta khó đỡ. Cái cần là đề nghị đ/c 3Dê sớm thông qua quyết định gia tăng nhân lực và tài chánh ngân sách cho bộ phận CAM, để khắc phục tình trạng quá tải hiện giờ; để gia cố bức tường thành bảo vệ Trung Ương đang bị lung lay lắm nơi nhiều chỗ; đồng thời cũng để giữ gìn mức độ trung/hiếu của tập thể “hacking for dollars” tuyệt vời của chúng ta. Bản bộ cần được giải ngân khẩn cấp để tiến hành kế hoạch “mỗi máy 1 keylogger” trên toàn quốc, dưới tên gọi tổng quát cực ấn tượng là “Đường Kách Mệnh Troyan”, ngay sau khi chúng ta ban hành quyết định chỉ đạo cho công an các cấp tỉnh/thành/quận/huyện/thị xã thực hiện công tác quản lý đại lý internet tại địa phương.
Rứahỉ: Thành quả này có lẽ cũng khó có được nếu không có sự trợ giúp nhiệt tình, cả trí tuệ, cố vấn, mưu chước, lẫn công sức thiết thực của các ban kĩ thuật “nước ngoài” tận Thượng Hải/Nam Ninh. Cho nên chúng ta cũng đừng quên tri ân cụ thể, bằng văn bản và cả hành động, đối với công lao trời biển của các đấng bậc ở Trung Nam Hải luôn dang tay “con ngã bố nâng” cho ta ở mọi chỗ, vào mọi lúc. Nhất là trong thế phải giữ rịt mối cảm tình răng môi hữu nghị này để phòng bị cho một ngày di tản cần kíp mà ta khó lòng biết trước.
Tê.VNlắmchândài: Nói nào ngay – công lớn nhứt của các em hắc-kơ đó là, thay vì quen thói xòe tay bịt miệng trước tòa làm dập mặt lãnh đạo đời đời, thì đã khéo léo tạm giữ êm được các đầu mối lau nhau “chống tham nhũng”, “chống rút ruột”, “chống bao che”, thậm chí cả “chống cúi đầu im tiếng”… ầm ì trên mạng từng làm mất tiệt danh dự và thể diện chúng ta vốn là lãnh tụ đạo quân thức/ngủ canh gác hòa bình thế giới trước bè bạn năm châu. Mà nói cho cùng, đừng nói đâu xa, ngay ở đây nè, ngu thì cũng có thằng có đứa, chứ ở đời ai lại chẳng tham?
Phờ.rausach: Ai chẳng biết thế! Nhưng đ/c Tê-chân-dài chớ nên phát biểu giản đơn như dzậy. Sao à? Đừng để bọn thế lực thù địch lợi dụng, bảo cả VN này chỉ có rau nhà mỗ là sạch, còn thì cả thảy bọn ta đều dơ cả nút, chứ sao nữa!
Mờ.tựhoạn: Chú Phờ nói chí phải. Không có bọn ta thì đã không ai điều nổi đảng ta. Không có đảng ta thì đã không có đổi mới. Không có đổi mới thì đã không có ô dù Bắc Kinh. Không có ô dù Bắc Kinh thì bọn ta đã không vững chân kiềng/xiềng chân ghế thế này. Công này to lắm, không thể lấy nạn tham nhũng kia mà xóa sạch công trạng này được.
Hờ.quảncólý: Dạ thưa, về phần “chống tham nhũng” thì, một là, do nhờ chỉ đạo của trên, từ thời đ/c làm thơ Đánh-lừa-cái-lưỡi lận, cộng thêm mấy cái án Hải-Chiến vừa qua, nên báo chí lề phải của ta đã quán triệt tận chân răng kẻ tóc rằng đâu là hướng để đi, đâu là ngưỡng để dừng. Còn, hai là, bên ngoài tường lửa đã dựng, bên trong các dữ kiện về mọi dự án đều do thượng tầng ta nắm trọn gói cả, bọn Bloggers có mà kiếm đằng trời! Ngay cả cái vụ 150 triệu USD gắn liền với bauxite Tây Nguyên, tuy có ỳ xèo một thuở, nhưng rồi cũng im ắng, đâu còn ai thường xuyên đề cập như trước nữa hè?
HA.1trứng: Đấy là nhờ thành tích vượt bực của công an và tư pháp nước ta đã gô cổ cả nút đám bloggers từng trốn thuế cho thuê nhà mà dám mặc áo đen 5 còng, dám mặc áo xanh nõn chuối in bản đồ biển đảo, dám một mình tọa kháng giữa sân nhà, hoặc dám lăm le đòi vẽ sơn dầu/màu nước cả con đường Việt Nam…
Dê.vídặm4T: Vâng ah! Cánh báo chí lề phải nhà ta chỉ góp phần chuyển hướng thông tin sang các thứ thời sự gay cấn có lột áo tụt quần, hoặc có tòn teng “sợi xích”, là dư luận quần chúng quên tất mọi “quyết tâm chống tham nhũng” ah! Bọn tư bản đế quốc vẫn bảo quần chúng dễ hứng mà mau quên là thế ah!.
Sờ.quơquào: Vậy là tốt! Giống như chiêu “Đừng Đốt” đã gom dư luận tập trung vào một tập giấy, và ngừng ê a về cái hệ quả chủ chiến (từng nung chảy tâm can cả nước về hàng triệu con người ở tuổi thanh xuân đã bị đốt cháy ra tro suốt dọc Trường Sơn mà bọn chúng) vẫn khiến cả giuộc chúng ta điên đầu xưa giờ. Cánh báo chí/điện ảnh nhà chú có công to đùng kỳ này đó!
Rứahỉ: Thưa vâng! Nói rõ ra là cánh điện ảnh, chứ còn phía báo đài thì cũng chỉ ăn theo nói leo một dạo, hồi bọn Mỹ qua đây trao trả quyển nhật ký. Sau đó thì báo chí nhà ta bận rộn xếp hàng cho đúng lề nên cũng chẳng hoạt động sôi nổi cho đúng ý trên chỉ đạo…
Sờ.quơquào: Cái đó có đúng như vậy! Cánh báo đài suốt năm qua đã để hở sườn một mảng cực lớn cho địch “bỗng dưng muốn …chiếm”. Không hề thấy một bản tin nào của TờTờXờ hay VờOVờ mà không có bài bình xỉa xói/dạy khôn của đám Dân Báo về các thứ sai trái của ta, trong mọi lãnh vực, trên mọi địa bàn, thuộc mọi cấp bộ. Từ bản đồ trong khách sạn ở biên giới ta cho tới bản đồ thế giới của bọn đế quốc. Từ vụ con nít bị hành hạ cho tới vụ nghi can bị đập chết tại đồn… Thậm chí, cả những tin tức/hình ảnh chúng nó có mà ta không hề hay biết, như bản danh sách quan chức bán mặt/mua dâm trẻ vị thành niên ở Hà Giang, chẳng hạn…
Ta không thể nào ủy thác cho cánh CờA toàn bộ trách nhiệm chận đứng sức phát triển tới mức “múa gậy vườn hoang” của đám Bloggers Dân Báo, với bằng chứng là sự trổi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết của các trang mạng từng bị hắc, hay của đám bloggers từng bị bắt.
Ta không thể nào để cho quần chúng sốt ruột/nôn nao đón đọc chỉ vài trang mạng phản động là biết tất tần tật và thẳng băng cái gì thực sự xảy ra trên cả nước, thậm chí là cả thế giới. Với đà thả nổi này thì chỉ đôi ba quý nữa là các sạp báo trên toàn quốc sẽ bày bán đồng nát/giấy vụn/cám heo.
Phải quán triệt rằng đó, về mặt nội dung, cả phản công lẫn tấn công, đều là công việc và trách nhiệm của bộ bốn Tờ và hội nhà bếp chứ không ai khác! Trên một bậc, đây cũng là trách nhiệm quán xuyến/chỉ đạo/đôn đốc của ban TờGờ TW.
Các đ/c ở các bộ/vụ/sở/ban/ngành liên hệ không thể chỉ sướng và tự sướng tận tình, mà phải phải phê và tự phê tận lực, để rút tỉa kinh nghiệm và khắc phục thiếu sót, đừng đợi tới lúc đ/c 3Dê phải nghiến răng nghiến lợi rồi nhọc công sắp xếp lại nhân sự nội các!
Dê.gạchgiá: Chốt lại, ta phải đẩy mạnh 4 mũi giáp công trên bình diện thông tin: Một là gia cố tường lửa cùng vai trò các tổng biên tập; hai là in thêm giấy triệu tập và nhập thêm còng sắt; ba là ga sức bẻ lái dư luận sang mục thời sự tươi mát giật gân; bốn là đẩy mạnh hoạt động của quân chủng Đặc công Tin tặc.
Cụ thể ga, từ nay:
· Đứng đầu hoạt động của Liên bộ Bài trừ Internet sẽ là bộ CờA. Ban TờGờ TW sẽ là cố vấn thường trực, còn BờCờTờ sẽ là cố vấn tối cao cho Liên bộ này. Mọi dự chi ngân sách cần được sớm giải trình để được tháo khoán ngay, ưu tiên là chi phí cho các ban kĩ thuật “nước ngoài”.
· CuHờ phải chuẩn bị nhứt trí thông qua một số dự luật mới mở rộng tầm hoạt động của CAM.
· MờTờ và cơ quan ngôn luận Đoàn Kết cần gióng tiếng tuyệt đối ủng hộ chính sách ổn định thông tin của nhà nước.
· Hội Nhà Bếp cần gà soát lại hàng ngũ hội viên xé rào, lấn sân Dân Báo, và lên phương án phòng chống cho có hiệu quả.
· Cổng thông tin điện tử phải đi đầu trong chiến dịch giương cao khẩu hiệu “Ổn định thông tin là nhiệm vụ cao cả của tin tặc”.
· Cơ quan ngôn luận CờA sẽ thay thế cơ quan ngôn luận NờDê để đi đầu trong các nguồn tin và xã luận cần loan tải.
· Bộ TờPhờ chuẩn bị các lý luận cơ bản (là chủ trương nội bộ đậm đà bản sắc dân tộc) để phòng chống mọi rắc rối pháp lý quốc tế nếu bọn tư bản va chạm vào chính sách nâng tầm tin tặc này của ta.
· Bộ CờTờ cần lên kế hoạch phản công xuất/nhập khẩu nếu WTO gây rắc rối.
· Các bộ khác phải tự luận những hoạt động liên hệ cần thiết và sớm báo cáo/phúc trình.
Buổi họp giao ban trên mạng đầu tháng 5 hôm nay đến đây là kết thúc. VPCP có nhiệm vụ ghi chép biên bản và giữ nguyên các nicks để tránh mất mật. Chào thân ái và quyết thắng tất cả các đ/c.
23-5-2010.
Blogger Đinh Tấn Lực - sao lục - sau khi coi “Chân dung nhà vô địch” trên HTV7.
Chân lý dù "bị bóp" vẫn "tất thắng"! Có điều ... từ từ mới thắng!