Skip navigation.

Log in | Sign up

ideaalworld

just a dream come true

STICKY POST

My time's last little

no title

Không ai có thể một mình suốt một đời. Giờ này nó mới thấm thía điều đó, nhưng liệu có phải là quá muộn không? Suy nghĩ của một đứa trẻ con ngày xưa nay đã thay đổi. Đã đến lúc nó cảm nhận được sự cô đơn. Nhưng tại sao?

Làm người bận rộn

Tôi, phải tìm ra hàng tỉ tỉ việc để làm để tôi không bao giờ có thời gian ngồi không, để suy nghĩ vớ vẩn. Mà cái tật lúc nào cũng suy nghĩ tiêu cực, nên càng suy nghĩ càng thêm mệt mỏi. Lúc gần đây, ngày, viết code, coi sách, viết blog, có ngày đi học thì tiêu hết một buổi, đêm nghe nhạc, làm theme. Thỉnh thoảng chơi game, mà lúc này game chẳng còn hấp dẫn tôi nhiều như trước, phải nói là chán game. Trí nhớ tôi lúc này cũng tệ, mỗi khi tôi thay đổi, thì trí nhớ tôi lại như thế, bạn bè nhiều khi tôi cũng quên.
Lúc trước đi học tôi nhớ mặt rất hay, (đặc biệt là những ai đẹp trai ) Bây giờ thì tôi quay qua nhìn, quay lưng đi tôi cố mường tượng ra khuôn mặt người đó mà không thể nào hình dung ra được. Chắc tôi đang thay đổi, một điều gì đó trong tôi đang thay đổi, tôi cũng không biết là cái gì. Tôi chỉ biết là tôi phải tìm cái gì đó để làm, để không phải suy nghĩ nhiều nữa. Suy nghĩ tiêu cực làm các nơ ron trong não tôi chết nhanh chóng

Chìm....

Những con phố nhỏ không tên. Thương tình, người ta dành cho nó những con số để còn biết mà tìm kiếm. Tôi, một con người trưởng thành với đầy đủ tên và tuổi. Thế mà cứ luôn tìm cách để cho cái tên của mình chìm vào một đống bùi nhùi, để không ai có thể nhận ra tôi, không ai có thể tìm thấy tôi. Tôi đang tự phủ nhận sự tồn tại của tôi. Vì sao? Tôi không thích khi bị người khác nhìn chằm chặp. Tôi không thích người ta đem tôi ra để làm gương, để so sánh, và chỉ cần một chút sai sót nhỏ là họ lại cho rằng điều đó thật là "sai lầm lớn". Tôi sợ cảm giác phải đứng hàng đầu. Và... tôi không ngừng cố gắng để đánh chìm con tàu chở tôi trên đó. Không ai nhận ra tôi, tôi thành công... một chút. Và... tôi sợ... một ngày nào đó chính tôi sẽ quên mất sự tồn tại của tôi. Tôi nhận ra rằng tôi đang trơ trọi... một mình... và... lạnh lẽo... Tôi biết rằng tôi đã sai. Sai ngay từ đầu khi tôi ngừng cố gắng và nỗ lực để tự làm cho tôi trở nên mờ nhạt trong mắt mọi người. Tôi đang bước đi trên con đường của tôi, bằng chính đôi chân của tôi. Thế mà tôi lại luôn bận tâm ánh mắt của những người xung quanh. Tôi đã ngừng phấn đấu và tôi đã quên mất cách để sống một cách tích cực theo con đường mình đã chọn. Tháp tôi đang xây đã không có nền, vẫn chông chênh, chưa hoàn toàn sụp đổ, nhưng chỉ là vấn đề thời gian thôi. Một ngày nào đó!
Tôi phải bắt đầu là từ đầu sao? Xây lại từ nền móng để có thể bước vững vàng lên từng bậc cao một.
Vẫn chưa phải là quá muộn, tôi tin là như thế. Vẫn phải tiếp tục những gì còn đang làm dang dở, và phải bắt đầu lại từ đầu từ một nơi khác. Tôi phải làm thôi. Không còn lựa chọn nào nữa.

Ngỡ rằng đã quên!

Có chuyện gì xảy ta thế này? Tại sao lúc này tôi lại mau nước mắt khi nghe nhạc hay xem phim. Thật sự là có gì xảy ra với tôi vậy? Tôi thật không hiểu, nghe nhạc mà tự dưng nước mắt nó cứ trào ra như suối. Rồi nghĩ về 1 người thì mắt trở nên khô ráo. Vậy mà tôi từng tưởng rằng tôi thương người ấy lắm. Rốt cuộc chỉ có tôi là người ngộ nhận tình cảm của mình. Rồi nghĩ về một người khác thì nước mắt lại rơi. Đến phút cuối, con tim tôi vẫn quay trở về khởi điểm đầu tiên. Từ trước đến giờ đã luôn là như thế sao. Có phải tôi vẫn đang sống trong những ảo tưởng của bản thân, vẫn thật sự không thể thoát ra được, vẫn không thể làm được những gì tôi đã tự nhủ, tự hứa với lòng. Và có những phút tôi cứ ngỡ rằng mình đã quên.
Tôi mệt mỏi, tôi chán chường, và nước mắt tôi dễ dàng rơi khi chỉ một mình. Tôi vẫn luôn dặn lòng rằng phải mạnh mẽ lên, nhưng tôi đã làm được những gì? Chẳng là gì cả. Và hiện giờ, tôi không là gì cả. Ngay cả việc quên đi một người đã từng làm con tim tôi đau khổ cũng không làm được. Giờ tôi mới biết, không phải vì nước mắt tôi đã khô cạn mà vì chẳng có thêm ai khác có thể cho nước mắt tôi rơi,... ngoài sự cô đơn và trống trải trong chính tâm hồn tôi. Ngoài gia đình, không một suy nghĩ về một người con trai nào khác có thể khiến tôi khóc nữa trừ một người. Chỉ là tạm thời thôi,... hay là mãi mãi?
Chỉ là do tâm trạng tôi không tốt hay là vì nó đúng là như thế? Tôi còn không hiểu nổi chính tôi nữa rồi!

Mưa

Trời mưa!
Là khi mây đã mệt mỏi với những giọt nước nặng trĩu và tuôn nó xuống mặt đất như trút bớt đi 1 gánh nặng.
Là khi bầu trời được gột rửa lại, đem lại chút trong lành cho không khí đang ngày càng ô nhiễm.
Là trời đang khóc vì đau lòng khi nhìn xuống thế gian đang nhuốm đầy những truân chuyên, những lọc lừa dối trá.
Thế, tôi chẳng yêu mưa. Tôi ghét lãnh phần gánh nặng của mây. Tôi ghét vì mưa khiến cho quần áo tôi ướt sũng, và bám đầy những vết xám bụi đường. Tôi ghét mưa vì đâu đó là những giọt nước mắt hòa vào từng dòng nước mắt của trời. Không ai biết được đâu là nước mưa hay nước mắt, và những nỗi đau không bao giờ được chia sẻ.
Mưa, cho con đường lầy lội, những con phố được coi là hiện đại thế mà sau một cơn mưa đã trở thành một con sông nhơ nhớp.
Mưa, cho những mái nhà dột nát thêm tả tơi khi mùa mưa về.
Mưa, tiếng sấm dữ dội hơn với đứa trẻ xa nhà.
Và từng ngày trôi qua, tiếng mưa vẫn khắc khoải cho nỗi lòng nhớ thương da diết, một mái ấm thân thương.
Từng giọt nước mưa rơi xuống thấm vào lòng đất như chút đổi thay cho mặt đất khô cằn.

Đã thật sự từ bỏ

Người ấy, chỉ một thời gian ngắn bên nhau, em đã thích thật nhiều. Vì là kẻ đến sau, em đã tự bảo con tim mình phải dừng lại. Chỉ một thời gian ngắn sau đó nữa thôi, em biết rằng người ấy đã chia tay với người yêu. Lẽ ra em nên mừng vui vì bây giờ chẳng có chút gì là trở ngại cho tình cảm của em nữa. Nhưng em thật sự không vui, cảm giác của em khi nghe tin trước tiên là ngạc nhiên. Sau đó em có một chút tưởng tượng rằng có phải vì em hay không? Con gái mà, thích tưởng lắm. Nhưng điều em cảm nhận được nhiều nhất là tội nghiệp cho cô bé kia. Em chẳng phải cố tỏ ra nhân từ hay gì đâu. Sự thật là anh ấy là một người con trai đa tình. Bạn gái anh hẳn chẳng sung sướng gì đâu. Và hai người đã quen nhau bao nhiêu năm rồi? Tự nhiên muốn chia tay là chia tay? Nếu lấy lý do rằng vì người ta ghen quá thì tại sao đến bây giờ mới chia tay? Đừng lý do chỉ để phủ nhận một sự thật rằng bản chất của anh là một kẻ đa tình. Khi yêu, nếu người con trai không thể tạo niềm tin cho người mình yêu. Đừng trách người yêu tại sao quá ghen khi lỗi một phần cũng là do người đó. Chỉ một thời gian ngắn thôi, em đã nhìn ra con người của anh là thế nào. Và càng nhìn rõ bao nhiêu thì em càng không muốn ở gần anh bấy nhiêu. Anh đối xử với em, với cương vị một người bạn là rất tệ. Thật sự thời gian trước em đã bị vẻ hào nhoáng, cùng những lời nói ngon ngọt của anh làm mờ mắt. Nhưng lý trí em vẫn còn đó, rốt cuộc thì em đã nhìn ra con người thật của anh.
Thà là ghét một người còn đỡ hơn là khinh một người. Khi ghét thì ít ra còn coi người đó ngang tầm, còn khinh thì... Liệu anh có suy nghĩ không? Ít nhất phải có trách nhiệm với cuộc sống của mình một chút chứ, có trách nhiệm với tình yêu của mình một chút chứ. Anh có nghĩ rằng năm nay cô bé chuẩn bị thi tốt nghiệp, đại học không? Chia tay ngay thời điểm này, có quan tâm tới tâm trạng người ta không? Ít nhất cũng là bạn gái anh mà, người anh từng thương mà. Hay chỉ là quen cho có, cho vui thôi? Dạng người như thế thật sự em khinh.
Người thứ hai quả thật là tệ hơn người thứ nhất, chẳng lẽ con mắt nhìn người của em ngày càng tệ hay sao. Người trước ít ra cũng cho em 1 khoảng thời gian có ý nghĩa, một khoảng thời gian gọi là kỉ niệm đẹp thời suy nghĩ em còn ngây thơ trong sáng. Nước mắt em từng rơi vì người ấy dù chưa hề thật sự đến với nhau, em từng có ý nghĩ tranh giành người ấy. Còn anh, cuối cùng là cảm giác thất vọng, nhưng nước mắt chẳng hề muốn rơi, cố gắng lắm nó vẫn không rơi. Có phải vì nước mắt em đã khô cạn hay vì sự thật về anh khiến em chẳng hề muốn khóc vì anh dù chỉ là một giọt. Ít nhất em vẫn từng ngày trưởng thành, trong suy nghĩ, trong hành động. Còn anh thì sao, liệu anh có trưởng thành không, có trách nhiệm với bản thân hơn không? Ít nhất đừng để em đã từ bỏ tình cảm dành cho anh rồi mà còn khinh anh nữa.

Lối rẽ

Mắt biếc lung linh đang vui rồi chợt khóc
Khẽ đượm buồn nên nước mắt em rơi.
Một ngày dài nắng soi tà áo mới
Nhìn lại một lần màu áo đang phai.
Em khẽ nhìn trông theo hình bóng lạ
Có phải người nơi đó ngóng trông không?
Hay chỉ là niềm tin em ảo mộng
Suối nước cuộn tròn trên khóe mắt buông lơi
Ai có hiểu cuộc tình là khắc khoải
Mãi đợi chờ một hình bóng trong mơ
Và một ngày em giật mình tỉnh mộng
Tim người nào cũng vạn nẻo nhiều ngăn
Những con đường có muôn vàn lối rẽ
Có lối rẽ nào cho chỉ em, anh?
Nhím-Gem

Tại ai?

Từ lúc biết đến chữ yêu, chữ thương, em đã có trong tim 2 người con trai lạ. Đó là những rung động thật sự khiến em cảm giác muốn yêu và được yêu. Thế nhưng cuộc đời mà, tình yêu là gì chứ! Nếu yêu mà sẽ được yêu lại thì chẳng có một con người như em ngày nay.
Anh, người thứ nhất đã gõ cửa và có thể mở cửa được trái tim em. Em muốn được bên anh, vì anh luôn là người mang cho em cảm giác yên bình, và cả sự tự tin không sợ hãi những thứ lạ lẫm. Chúng mình gần nhau được bao lâu, bao nhiêu ngày, bao nhiêu tuần, bao nhiêu tháng. Thế mà chúng ta vẫn chỉ là 2 người bạn. Anh hay chọc em cười, hay chọc em tức, nhưng cũng hay chờ em mỗi khi mình tình cờ gặp nhau đâu đó. Em cũng từng nghĩ sao mà chúng ta có duyên quá, cứ hay tình cờ gặp nhau thế. Thật vui khi có anh bên cạnh. Anh thật cộc cằn khi say, anh biết không, nhưng anh không cộc với em. Người ta nói anh điên lắm. Em cũng biết đấy, cái điên của một người vui tính và đôi khi ngốc nghếch. Có lần chúng ta gặp nhau, anh thì cao, mang cái ba lô to đùng, em thì thấp đi sau lưng anh. Anh quay qua phải kiếm thì em đang đứng bên trái. Anh quay qua trái thì hai đứa nhìn nhau mà cười. Chính cái điên đó, chính những lần có duyên mà trái tim em đã rung động trước anh. Đơn giản thế thôi, trái tim của một đứa con gái mới lớn luôn lãng mạn mà. Em và anh không đến với nhau. Em cũng không trách không giận anh. Có một thời, em đã nghĩ rằng em vừa yêu lại vừa ghét anh. Nhưng bây giờ em biết rằng em không thể nào ghét anh như em vẫn nghĩ. Tình cảm ngày xưa đã khiến cho con tim em trưởng thành hơn, biết thế nào là rung động, biết thế nào là yêu thương. Đối với em, anh của ngày đó vẫn còn hoài một vị trí trong lòng em. Là anh ngày đó thôi. Nếu em ngày đó là em của bây giờ thì anh chẳng thoát khỏi em đâu. Còn anh bây giờ, chắc chẳng còn khiến con tim em thổn thức nữa.
Lại một người nữa đã đến trong em. Trái tim em lại một lần thổn thức. Lần đầu gặp anh, em chỉ nghĩ rằng sao mà trắng trẻo thế, nhìn cao quá. Lại quá trùng hợp khi em và anh sinh cùng một tháng, chơi cùng những người bạn và rồi biết nhau. Anh nhiều khi hay bênh vực em. Mà cũng nhiều khi lấn lướt em. Anh phức tạp còn hơn cả em, đúng là mình cùng sinh ra dưới một ngôi sao, cùng cung hoàng đạo nên đôi khi giống nhau trong suy nghĩ và ứng xử. Em chẳng biết từ bao giờ mà lại nghĩ về anh nhiều như thế. Chắc tại vì lửa gần rơm nên bốc cháy. Mặc cảm của một kẻ đến sau, nhiều khi em cứ nghĩ nếu hồi năm nhất em học tại cơ sở này thì không chừng em đã có thể bên anh chứ không phải người ta. Sống, người ta cứ thích xài hoài chữ 'nếu'. Nó làm cho người ta mệt mỏi và lúc nào cũng tiếc hoài quá khứ. Em luôn tự nhủ lòng rằng em là một đứa con gái mạnh mẽ nên em sẽ không vì thế mà rơi lệ mãi hay sống hoài trong quá khứ. Thế mà nhiều khi bên anh cũng khiến em xao động. Làm sao em có thể tránh anh không vì một lí do gì? Làm sao em có thể yêu anh khi chúng ta luôn là bạn. Và làm sao em cứ tiếp tục yêu anh khi biết rằng chúng ta sẽ chẳng có kết quả gì. Vì anh cũng chẳng yêu thương gì em mà. Đối với anh, em là trò vui, vui thì đùa giỡn, buồn thì chẳng đoái hoài. Em không buồn hay khóc bởi vì con tim em đã cứng cáp hơn nhiều. Anh sẽ mãi là bạn của em vậy!
Một ngày nọ, em ngồi suy nghĩ, suy nghĩ miên man. Bao người đã đến với em, và họ cũng có ý định nghiêm túc với em. Thế tại sao em lại không chấp nhận ai trong số họ mà lại đeo đuổi theo những ảo mộng không có thật. Em cứ tin vào cái thứ gọi là cảm giác, là tình yêu sao. Hay thật ra em thích trò chơi đuổi bắt. Mà có lẽ nào vì em chưa thực sự muốn có một mối quan hệ nghiêm túc nên ai nghiêm túc với em thì em tránh còn ai đùa giỡn thì em tìm đến. Tất cả hóa ra chỉ do em à?

Vui vẻ lên!

Không muốn tự mình lún sâu vào mối tình vô vọng, tự em quyết giải thoát cho mình. Nhưng không phải vì thế mà em mong rằng ấy sẽ không vui. Dù em đã bị tổn thương rất lớn. Trong biết bao người trêu đùa em, có người nào là thực lòng. Ấy cũng như thế thôi. Em hiểu chứ. Em biết đó là do em tự huyễn hoặc bản thân mình mà thôi. Con gái, ra đường mà có người chọc là chuyện bình thường. Chỉ là em quá ngu ngơ khi tự nhiên lại "cảm" ấy. Tỉnh mộng ra, em cũng buồn nhưng em không hề mong muốn điều không may mắn xảy ra với ấy dù chỉ là trong suy nghĩ. Ấy gặp điều không hay, ấy không vui, em cũng cảm thấy không vui. Muốn an ủi ấy như một người bạn thôi nhưng em không thể. Em không giỏi việc ăn nói. Ấy cũng biết mà. Em cũng không biết làm sao để an ủi. Ấy cũng chỉ muốn sự yên tĩnh thôi, phải không? Em chẳng dám làm phiền. Chúng ta cũng giống nhau ở tính này nhỉ? Em đoán vậy thôi. Có thể ấy không cần một người bạn để an ủi. Thôi thì cố tự vượt qua nỗi buồn nhé. Mỗi chúng ta đều có những nỗi đau phải vượt qua. Em cũng đang cố gắng vượt qua nỗi đau của mình. Em và ấy cùng cố gắng vậy nhé. Đặt mục tiêu là cho đến cuối học kì này, em sẽ xem ấy là bạn thật sự, còn ấy sẽ vượt qua được nỗi buồn của mình. Vui vẻ lên nhé!
July 2009
S M T W T F S
June 2009August 2009
1 2 3 4
5 6 7 8 9 10 11
12 13 14 15 16 17 18
19 20 21 22 23 24 25
26 27 28 29 30 31