Thơ Duyên
Tuesday, June 12, 2007 2:40:00 AM
Xuân Diệu
Thơ Duyên
Chiều mộng hòa thơ trên nhánh duyên,
Cây me ríu rít cặp chim chuyền.
Đổ trời xanh ngọc qua muôn lá,
Thu đến -- nơi nơi động tiếng huyền.
Con đường nhỏ nhỏ, gió xiêu xiêu,
Lả lả cành hoang nắng trở chiềụ
Buổi ấy lòng ta nghe ý bạn,
Lần đầu rung động nỗi thương yêụ
Em bước điềm nhiên không vướng chân,
Anh đi lững đững chẳng theo gần,
Vô tâm -- nhưng giữa bài thơ dịu,
Anh với em như một cặp vần.
Mây biếc về đâu bay gấp gấp,
Con cò trên ruộng cánh phân vân.
Chim nghe trời rộng giang thêm cánh,
Hoa lạnh chiều thưa sương xuống dần.
Ai hay tuy lặng bước thu êm,
Tuy chẳng băng nhân gạ tỏ niềm,
Trông thấy chiều hôm ngơ ngẩn vậy,
Lòng anh thôi đã cưới lòng em.
-- 1940
Chẳng hiểu sao mình vừa thích thơ, vừa ghét thơ. Thích bởi vì thích và ghét bởi vì đôi khi thơ làm con người bay trên mây. Điều may mắn là mình chỉ "tâm hồn treo ngược cành cây" trong giờ văn. Những bài thơ mình thích nhất là của Xuân Diệu và Hồ Dzếch. Đôi khi mình lại tìm thấy mình trong thơ(thật ngớ ngẩn).
Trời nắng kinh khủng, mình cùng sơ Caterina đến Assisi. Đây là lần đầu tiên mình đến, nhưng đối với sơ thì là lần thứ 5 và sơ bảo sẽ còn quay lại. Sơ yêu Chúa của sơ hơn tất cả. Mình là người không theo đạo nhưng nhìn lòng kính Chúa của sơ, cũng như của anh Huy mà thấy thán phục! Trong lúc tham quan, thấy bóng mình in trên đường, nom cũng hay hay, mình chộp luôn một kiểu cho nó độc.




