Monday, 23. November 2009, 13:17:17
NHỚ BẾN DUY TÂN
Tuởng người quen đã ra đi thì đi mãi
Tưởng bến cũ sẽ chờ hoài rồi quên cả đò xưa
Ai ra đi từ bến cũ Duy Tân ấy mà chẳng chút ngậm ngùi
Để khi nghe phạm trù dấu ái ấy chợt vấn vương
Sáng thức dây soi gương thấy râu tóc đã bạc
Cặp kiếng viễn cứ đầu mũi mà trêu ngươi
Như thuở nào từng kịch cỡm bao kẻ già đời
Để giờ đây quanh ta ơi ới tiếng ông tôi
Thôi! Ai trẻ trung cứ tha hồ vọng tưởng
Ta thân già ngồi đấu láo chuyện ngàn xưa
Ba mươi lăm năm bây giờ đong lại kể
Một ngày thôi đâu đủ để mà vui
Thôi ta cứ ôm cây đàn, người tình si mê củ
Giọng hát lâu nay quên mất thành cổ tích nghìn sau
Câu ca thuở nào cũng đâu vội phôi pha bạc bẻo
Cùng theo ta ân nghĩa gối chăn
Đưa ta bồng bềnh sông nước, tưởng thuyền cập bến
Bến Duy tân lưu luyến những năm nào
Sàigòn, 7/10/2009
GIANG TỊNH
Friday, 13. November 2009, 09:26:38
Nơi tôi sinh ra, chỉ nghe bọ mạ tôi kể. Làm người ai chẳng muốn về nguồn, về nơi chôn nhau cắt rốn một lần, để tưởng nhớ Bọ Mạ mình đã sinh mình ra, nuôi mình lớn lên, dẫu chỉ vài tháng ở đó trước khi lên tàu xuôi Nam năm 1954:
NỘI HÀ QUÊ TÔI
____________________________________
Nội hà ơi
Biết khi mô tôi trở về
Để nghe hơi thở nặng nề quê tôi
Bốn bề sông nước chơi vơi
Quanh năm thác lũ chẳng ngơi bao giờ
Bọ mạ tôi sương nắng một đời
Lái chài vất vả thương hoài khổ đau
Cù lao ở trửa làm sao
Chung quanh là nác biết đàng nào thoát ra
Thế nên mới gọi Nội hà
Trong cồn ngoài nác biết là quê tôi
Đội ơn Thiên Chúa Ba Ngôi
Đã cho tiên tổ sống đời bình an
Nơi này dù rất lầm than
Mà bao thế hệ họ hàng lớn khôn
Sài gòn, 8/9/2009
GIANG TỊNH
__________________________________
NHÀ TÔI Ở NỘi HÀ
__________________________________
Nhà tôi ở Nội hà
Khi tôi vừa đẻ ra
Mạ tôi trốn ra xa
Vì quả bom hàng tạ
Tây nó quăng sau nhà
Mà nó chẳng nổ ra
Nhà tôi ở Nội hà
Có vườn cà đằng trước
Có hàng đước phía sau
Cây sầu đâu lấp ló
Bên lu nước tròn vo
Gáo dừa màu đen đỏ
Nước soi gương thấy rõ
Cả một cõi tình quê
Đất nước tôi còn đó
Dấu xưa vẫn còn đây
Con quốc đã xa bầy
Biết ngày nào về đây
Xây lại căn nhà tổ
Đêm nằm co ro ngủ
Chân ủ vô bao bố
Cả nhà nằm trong ổ
Cỏ rơm thơm mùi ló
Bếp lả đỏ ấm nhà
Gió thổi qua khe cửa
Đèn dầu phụng chao nghiêng
Tim bọ đập theo sóng
Giấc ngủ nỏ bình yên
Lo nốc lật ngoài đước
Rồi cơn bão đi qua
Cả nhà cười ha hả
Tạ ơn Chúa Cao cả
Bằng lời kinh tha thiết
Bão đã biết tránh xa
Nhưng bão vẫn không tha
Sau trận mưa xối xả
Một đêm đông không nhà
Nước cuốn đi thật xa
Căn nhà đầy yêu dấu
Trên nóc nhà còn thấy
Anh tôi vẫy tay chào
Theo con tàu ra biển
Thế mà
Cả nhà vẫn bình yên
Anh tôi cũng còn nguyên
Dù nhà trôi ra biển
Bọ mạ lại lên nốc
Thắp đèn dầu cầu nguyện
Sàigòn, ngày 22/9/2009
GIANG TỊNH
Friday, 13. November 2009, 04:58:15
Khai trương Blog này nhằm cái ngày 13 thứ 6, ngày mà tụi Tây tin chắc là xui tận mạng, không biết mình sẽ xui như thế nào, vì ngày tháng đối với mình là một khái niệm thời gian giống hệt nhay trừ phi những hiện tượng thời tiết nắng mưa, nóng, lạnh, làm mình thấy nó khác đi đôi chút, hoặc ngày tháng của mùa đông thì tâm trạng con người khác với mùa hè. Khi mình không tin thì tự dưng nó chẳng có làm mình phải quan tâm, dẫu nó xui hay là hên. Ngày 13 thứ 6 liên quan tới ngày Chúa Chịu Chết, nên đôi khi mình nghĩ là Chúa muốn nhắc nhỡ là hãy nhớ đến Chúa chứ không hẳn là ngày mà Chúa gây đau khổ cho con người.
Ngày khai trương này cũng đáng ghi nhớ đấy chứ.
Friday, 13. November 2009, 04:42:50
Trước tiên, mình nợ nần với cái blog này. Mở ra rồi , loay hoay, typing, delete, ...lão Phổ cứ hỏi: sao im lìm thế? Thì viết rồi thây? Nhưng cũng phải chịu nợ vì cái long thể bất an mấy ngày nay, cái bao tử nó hành, làm như mình mang cả khối đá trong bụng. Nằm mơ màng, cứ nghĩ quẩn sao mà con người sinh ra đời cứ tối ngày bệnh tật, đau khổ mãi thế này. Thức dậy là thấy nợ nần, nợ nần với vợ con, nợ nần với ông bà tồ tiên, nợ nần với bạn bè...Trước mắt bây giờ là nợ cái blog này, rồi còn nợ Dốc tình còn dang dở...
Xin hẹn những người tôi mắc nợ, một ngày đẹp trời mà trong tôi rực ánh lửa tin yêu, hy vọng...mà ngày mai là ngày không ai biết điều gì sẽ xảy ra...