Hồng Nhung

Mãi mãi thật ngắn ngủi...

Subscribe to RSS feed

chán ko tưởng sad(

Vu vơ...



Vậy là hoạt động hè cũng kết thúc. Gánh nặng tạm thời đã được tháo bỏ. Giờ thì ko còn quá nhiều thứ phải lo, ko còn quá nhiều trách nhiệm đè nặng nữa.

Đã nghỉ ngơi nhiều như vậy rồi, nhưng mình vẫn chưa lấy lại được tinh thần, vẫn chưa lấy lại được lửa hoạt động. Vẫn chưa trở lại với chính mình...

Chẳng hiểu sao dạo này cứ hay nghĩ đến người đó... Người mà mình không nên nhớ, ko nên nghĩ đến, người mà mình phải quên từ lâu, rất lâu rồi... Nghĩ đến người đó, mọi thứ của ngày xưa được thể ùa về. Mình thấy buồn, thấy cô đơn quá.... Cứ nghĩ đến quãng thời gian trước kia, mình lại ko thể tin nổi là người mình yêu thương, tin tưởng nhất lại có thể bỏ rơi mình một cách tàn nhẫn như thế..

Dạo này toàn mất ngủ, vừa HM xong mà cứ thức khuya thế này, ko biết thêm 1 thời gian nữa thì có ra hình người nữa ko.

Nhớ bố mẹ quá mà ko dám về, cứ về nhà rồi thì ko thể nào nhấc chân đj nổi. Giá mà có thể ở bên bố mẹ mãi. Mà về nhà với bộ dạng thế này mẹ lại lo. Mình ghét nhất là làm người khác lo lắng, nhưng mà chưa lúc nào làm được gì ra hồn để mọi người yên tâm cả.

Suốt cả mùa hè, mình chỉ nghĩ đến công việc thôi, nghĩ lại thấy mình cũng vô tâm thật. Giờ phải cố gắng dành nhiều thời gian cho gia đình, bạn bè hơn. Mà cho cả bản thân mình nữa chứ. Lâu quá rồi chẳng làm gì đó cho chính mình cả.

Nhiều thứ cần phải làm quá, nhiều thứ cần phải thay đổi quá!!!!

Muốn có ai đó ở bên cạnh, an ủi và chia sẻ với mình những lúc như thế này... Điều đó khó vậy sao??

Return...

Đã lâu rùi, không ngó ngàng gì đến cái blog này, chẹp, thấy tội cho nó ghê. Chẳng thường xuyên được chăm sóc, lại toàn chứa đựng những cảm xúc hâm hâm, điên điên của mình.

Trượt đại học.... Chỉ có thế thôi, sao lại khó chấp nhận đến thế. Đã bao nhiêu ngày rồi, vẫn chưa bình thường lại được. Chẳng ai trách móc, nhưng sao mình vẫn cảm thấy khó chịu đến thế. Nghe mọi người an ủi, mình lại thấy buồn nhiều hơn. Mọi người đã hy vọng vào mình biết bao, đã lo lắng, quan tâm mình biết bao, vậy mà.... Mình thấy mình thật vô dụng, chưa bao h để bố mẹ tự hào về mình cả.

Ừh thì mình còn trẻ, mọi thứ mới chỉ bắt đầu, không thể cứ ngồi mãi ở chỗ ngã ấy được, fải đứng lên mà đi tiếp chứ. Biết là khó, nhưng khó thì mới fải cố gắng,
Đấy cứ nói với mình như thế, nhưng đã làm được cái gì đâu, cứ tự lừa dối bản thân là mình sẽ làm được, vậy mà... h thì thế này đấy, kém cỏi, yếu đuối.

Chẳng biết đến bao giờ, mới lấy lại được tinh thần, chẳng biết bao h mới lại thấy mình như trước. Haizzz cứ ngồi đấy thì có khi chẳng bao h đâu...

Dạo này lại có tật hay suy nghĩ lung tung, suốt ngày mất ngủ. Chẹp, càng ngày càng thấy chả giống mình. Chưa già mà đã cả nghĩ rồi.
Thấy thương người ta quá, yêu người ta lắm. Nhưng vẫn có cái gì đấy... mình không thể giải thích nổi....

"Có những đêm ngồi 1 mình trong 1 góc bóng tối mới thấy mình nhỏ bé. Có những buổi sáng ngồi một mình đón ánh bình minh để biết rằng cuộc đời vẫn còn những điều mới mẻ. Có những chiều ra bờ sông 1 mình ngồi nhìn nước chảy mới hiểu ra rằng cuộc sống luôn là những cung bậc thăng trầm. Có những buổi tối đi dạo 1 mình để cảm nhận thấy sương lạnh,sự yên tĩnh trong tâm hồn. Rồi sẽ có 1 ngày,khi cuộc sống vẫn còn ta sẽ nhận ra cuộc sống thật bình dị và tươi đẹp."
Đang viết tự nhjên ông anh zai gửi cho mình cái này, đọc thấy hay, thấy cũng có lý, hjx nhưng chẳng bao h những triết lý này ngấm vào mình được.
Mình cũng hay giở giọng triết lý ra với con bạn thân, thế mà đến khj mình có chuyện thì chẳng ai nói nổi mình, nói mãi, nói mãi vẫn không thấy tác dụng.

Haizzz Mệt mỏi, trống rỗng....

Ta ơi về đj ....

Gửi người em yêu.... smile

Ui chà, đã hơn 20 ngày rùi, chưa đc gặp anh. Nhớ anh lém anh bít hem. Lúc nào anh cũng vậy, cứ đc 1 vài tuần là lại biệt tăm biệt tích cả tháng. Lúc nào cũng làm ng ta lo lắng cơ. Ghét thiệt.
Chẳng biết anh có chuyện gì, muốn làm gì đó cho anh mà ko nổi. Em thấy mình vô tâm quá, anh cứ thế lại làm em ghét em hơn nhiều đấy. Mà anh cũng vô tâm chẳng kém cơ. Đâu phải cứ giấu em mọi chuyện là em sẽ ko có gì để lo lắng, ko có gì để suy nghĩ đâu. Anh đúng là đại ngốc. Lắm lúc muốn chia sẻ với anh nhiều chuyện, nhưng rùi... lại thui. Chẳng ai chịu mở lòng với ai cả, thía mà cũng iu nhau đc gần 2 năm ùi, tụi mình đúng là 1-0-2 ^^!

Read more...

Nhảm.

Thế đấy, bệnh lại phát tác rùi. Dạo này mình cứ như 1 con điên ấy.

Không thể kìm chế được bản thân nữa, muốn tức giận, muốn nổi điên, ...

Buồn..
Rồi. Muốn khóc.

Đã lâu lắm rồi nhỉ, kể từ ngày mình lên c3, mới nổi khùng 1 lần thì phải. Ức chế lắm, nhưng vẫn kìm hãm được. Sức chịu đựng của mình cũng lớn đấy chứ.

Giờ thấy buồn kinh khủng, cảm giác như ..... như thế nào nhỉ. Khó chịu, tủi thân, cô đơn, lạc lõng.??? Chẳng biết được.

Bỗng nhiên thấy mình thật phiền phức, bỗng nhiên thấy mình dư thừa quá.

Read more...

Sad

Ngày gì thế không biết.
Hỗn độn...
Mệt mỏi...
Muốn thoát khỏi thế giới này thật nhanh...
Muốn chấm dứt mọi thứ...

Read more...

My Friend !!

chẹp chẹp, tự nhiên hum ny lại có hứng viết vu vơ cái j đó.

Nghĩ linh tinh mãi, rùi cuối cùng cũng chọn đc chủ đề để viết.

Chà. Đã tổng kết rùi. Vui đã vui rùi, bùn cũng đã bùn rùi. H hok nhắc mý chuyện đó nữa, hum ny sẽ nói đến My Friend

Đầu tiên nói về ĐTH nhá ^^

Cái hội nỳ hiện tại gồm có 6 thành viên. Đủ thành phần loài. Đứa nào cũng rất nhí nhố, thích làm kt lắm (buôn dưa lê, bán dưa chuột ấy mà =))). Cứ tụ tập là chẳng khác gì cái chợ. Được cái, ai cũng ngoan, cũng hiền cả :">.

Read more...

B1.. thân yêu

Cuối cùng thì cái điều mà mình mong chờ nhất cũng đã đến - kết thúc 12 năm học

3 năm... trôi qua nhanh quá. Mới đây thôi, chân ướt chân ráo vào trường. Lạ lẫm, lo lắng, vừa mừng, vừa lo. Bạn mới, thầy mới... cảm xúc hỗn độn.
Giờ thì đã thân quen rùi, ko còn những cảm xúc như những ngày đầu nữa, mà thay vào đó là những suy nghĩ, những lo lắng khác, cũng hỗn độn chẳng kém.

Read more...

Cho 1 ngày đặc biệt...

Cho 1 ngày đặc biệt... magnify

Một tuổi mới lại đến....

  • Cảm ơn bố mẹ đã đưa con đến với cuộc sống tươi đẹp này.. Cảm ơn bố mẹ đã nuôi con khôn lớn và dạy dỗ con lên người...
    Cảm ơn bố mẹ đã cho con một mái ấm gia đình, cho con có chỗ dựa vững chắc để tự tin bước vào đời
    Cảm ơn bố mẹ đã luôn ở bên con, dõi theo từng bước đj của con...
  • Cảm ơn các anh chị đã luôn quan tâm, ủng hộ, động viên em.. giúp em vững bước trên những con đường phía trước...
  • Cảm ơn những người bạn đã sẻ chia với tôi những lúc buồn, vui.. Đã luôn bên cạnh tôi mỗi khi tôi gặp khó khăn, tiếp cho tôi sức mạnh và niềm tin vào cuộc sống
  • Cảm ơn anh iu đã cho em biết thế nào là yêu thương.. thế nào là mong nhớ một người.. Cho em biết cảm giác yêu và được yêu... Làm cho cuộc sống của em trở nên có ý nghĩa hơn...
    Cảm ơn anh đã dành cho em vị trí thật đặc biệt trong trái tim anh...

Cảm ơn mọi người đã có mặt trong cuộc sống của em... Cảm ơn mọi người vì những lời chúc.. vì tình yêu thương và vì tất cả những gì mọi người đã dành cho em không chỉ trong ngày hôm nay..

Love All !!!!!

Tặng những ai sinh tháng 5

Tháng 5

Người ta giận nắng buông dài phố

Tôi bảo, là những ngày vàng rực rỡ

Nắng nhuộm vàng không gian từ khi ngái ngủ

Nắng vẫn chiếu dọc ngang khi nhà nhà so đũa bữa cơm chiều.

Ngày vàng rực rỡ.

Lòng người cũng rạo rực yêu




Read more...

May 2013
M T W T F S S
April 2013June 2013
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31