Monday, 7. December 2009, 16:47:05
...Tự nhiên sụt sịt, hít thở bằng những nhịp thật mạnh và sâu. Những nhịp thở hắt ra thật nặng nề, cảm giác như chỉ thêm 1 chút nữa thôi, mình sẽ bị đè chết bởi cái được gọi là trọng lực mà nhịp thở ấy sở hữu... Nhắm nghiền thật chặt hai mắt mà nước mắt vẫn rỉ ra nơi khoé mi. Không phải mình không cố kìm nén, chỉ là không thể. Biết trước sẽ thế này thì tại sao lại bước chân vào? Tại sao chứ? Đầu óc mình rối lên rồi!
Hai lá phổi như ngập tràn không phải không khí mà là thứ nước mặn chát từ khoé mi. Có lần mình đọc trên báo hoa học trò, nước mắt chảy xuống dạ dày. Cười khẩy, mình đã không tin! Mình nhớ bài viết ấy, bình thường, tuyến lệ vẫn luôn luôn tiết dịch-cái được gọi là nước mắt giúp làm sạch mắt, nhưng vì lượng nhỏ nên chúng theo một đường dẫn từ mắt, qua mũi rùi xuống họng và xuống dạ dày. Hiện tượng chảy nước mắt là do kích thích tới bộ não vì cảm xúc hoặc 1 tác động đến cơ thể gây cảm giác đau, lượng dịch do tuyến lệ tiết a nhiều hơn bình thường nên tạo ra dòng nước mắt nóng hổi lăn trên má...
Lúc này đây, ngập tràn trong tim, phổi...etc của mình chỉ là thứ sản phẩm mặn chát của tuyến lệ. Và cũng vì lẽ đó mà mình đang bị "đơ", bị tê lịêt.
Tự nhiên nhớ đến Xuân Diệu, nhà thơ từng là đỉnh cao của hồn thơ mà mình ngưỡng mộ. Song song với 1 tâm hồn ham yêu, ham sống, ham tận hưởng ấy là 1 thế giới cô đơn, sợ hãi và nhuốm đậm màu của nỗi buồn. "hy mã lạp sơn" và "xa cách"... Luôn luôn vẫn là hai thế giới tách biệt dù có cố gắng đến đâu, bởi đơn giản:hai tâm hồn không bao giờ thành một, hai con người dù có yêu nhau đến đâu cũng không bao giờ có thể nhìn thấy thế giới của người kia.
Hy Mã Lạp SơnNghìn thế kỷ đã theo nghìn thế kỷ,
Ta đứng đây nhìn thấy triệu mặt trời
Tắt và nhen và phân phát cho đời
Những thời tiết tái tê hay ấm áp
ở chốn tuyệt mù, dưới chân ta đẹp.
Ta đứng đây, vĩnh viễn giữa mùa đông,
Tuyết trên đầu vĩnh viễn chóa từng không.
Trán vĩnh viễn nặng mang sầu Trái Đất
Ta là Một, là Riêng, là Thứ Nhất.
Không có ch bè bạn nối cùng ta
Bởi ghen trời, ta ngạo nghễ xông pha
Lên vút thẳm, đứng trên nghìn đỉnh núi,
Trên những chót đã bỏ đồi dưới suối,
Trên những mây đã bỏ núi ngang mây
Trên những đồng tuyết lạnh ở trên mây,
Ngang nhật nguyệt – Còn chi sân với ngõ!
Lầu vua chúa còn chi hơn bãi cỏ?
Nóc đền đài cũng thấp tựa lũng nham!
Ta lên cao như một ý siêu phàm
Nhìn vũ trụ muốn tranh phần cao vọi!
Đời đã hết. Chỉ riêng ta đứng mãi
ở nơi đây không dấu vết loài người
Mua sạch trong bằng nỗi rét ngàn đời
Làm kiêu hãnh giữa lặng im bất dịch
Mây với gió chẳng bao giờ tới đích
Phượng hoàng lên, vừa thử cánh đã sa
Cỏ đôi chòm không gợn sắc xanh pha
Thoáng linh động nào qua con thú nhỏ
Hiu hắt nhẽ bốn phương trời vò võ,
Lạnh lùng chăng sầu một đỉnh chon von…
Ta tưởng nghe tê tái sắc câu dòn
Buồn vạn kỷ không ai vươn mắt ngắm
Ta cao quá, thì núi non thấp lắm,
Chẳng chi so, chẳng chi đến giao hòa
Ta bỏ đời mà đời cũng bỏ ta
Giữa vắng ngắt, giữa lạnh lùng thê tuyệt!
Ngoài tang trắng của tuyết rồi lại tuyết,
Họa chăng nghe gần gũi khúc ca trời;
Trong veo ngàn, hơi thuần túy của hơi
Xuyên ngày tháng, vẫn vỗ về bên mái,
Và trời rót khúc ca trời cảm khái:
- “Cô đơn muôn lần, muôn thuở cô đơn
“Người lên trời, ôi Hi-mã-lạp-sơn!”
_Xuân Diệu_
Xa cáchCó một bận, em ngồi xa anh quá,
Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn.
Em xích gần thêm một chút; anh hờn.
Em ngoan ngoãn xích gần thêm chút nữa
-
Anh sắp giận, em mỉm cười, vội vã
Đến kề anh, và mơn trớn: "Em đây !"
Anh vui liền; nhưng bỗng lại buồn ngaỵ
Vì anh nghĩ: thế vẫn còn xa lắm.
-
Đôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm!
Ôi trời xa, vừng trán của của người yêu !
Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều
Mà ta riết giữa đôi tay thất-vọng.
Dầu tin tưởng: chung một đời, một mộng.
Em là em; anh vẫn cứ là anh.
Có thể nào qua Vạn lý trường thành
Của hai vũ-trụ chứa đầy bí-mật.
-
Thương nhớ cũ trôi theo ngày tháng mất,
Quá khứ anh; anh không nhắc cùng em.
- Linh hồn ta còn u ẩn hơn đêm,
Ta chưa thấu, nữa là ai thấu rõ.
-
Kiếm mãi, nghi hoài, hay ghen bóng gió,
Anh muốn vào dò xét giấc em mơ
Nhưng anh giấu em những mộng không ngờ,
Cũng như em giấu những điều quá thực...
-
Hãy sát đôi đầu! Hãy kề đôi ngực!
Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài!
-
Những cánh tay! Hãy quấn riết đôi vai!
Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt!
Hãy khắng khít những cặp môi gắn chặt
Cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng;
Trong say sưa, anh sẽ bảo em rằng:
"Gần thêm nữa! Thế vẫn còn xa lắm!"
_Xuân Diệu_
Lúc trước học về tác gia Xuân Diệu, mình luôn thắc mắc, tại sao trong cùng một con người ấy lại tồn tại song song hai thái cực của thế giới tâm hồn. Cũng chính vì thế mà mình đã bỏ rất nhiều công sức tìm hiểu các tài liệu, ngay cả cuốn tác gia Xuân Diệu dày cộp 465 trang mình cũng đọc hết được...
Từ lúc bước ra môi trường lớn hơn so với cái khoảng trời trong trẻo của trường phổ thông, mình phát hiện và dần trải nghiệm cảm xúc có thể gọi là gần giống những cảm xúc mà Xuân Diệu từng trải qua. Quả thật, những cảm xúc của tâm hồn là một vũ trụ bao la mà ngay ta là chủ nhân của nó cũng không đủ khả năng thấu tỏ.
Ngày hôm nay thôi, mình đang đứng ở trên đỉnh của một ngọn núi bé nhỏ, đang cố phóng tầm mắt ra xa để cảm nhận vẻ đẹp của thế giới xung quanh, đang cố hít thở những nhịp thật nhẹ nhàng, đang cố nếm vị ngọt ngào của cuộc sống lẫn trong gió mát, đang cố nghe những âm thanh trong trẻo của một ngày đầu tuần...mình được loại xuất sắc xếp loại học kì 2 của năm thứ I. Điều đó qủa rất tuyệ vời!
Nhưng bây giờ mình bị ai đó đẩy xuống đáy vực, nơi mà chỉ có bóng đêm và nỗi sợ hãi vây quanh. Những âm thanh ghê rợn như muốn len lỏi vào tai, luồn lách vào trí óc chỉ để "thủ thỉ" rằng "YOU ARE STUPID!"... Chấp nhận điều đó thì các ngươi cho ta trở về, không giữ ta lại đây nữa chứ? Đề nghị câu này quả là đại ngốc.
Cảm giác sợ hãi dâng lên khiến mình không biết nên trôi theo dòng suy nghĩ nào nữa. Đau điếng vì cú ngã! Mệt mỏi và ngộp thở vì cái gia tốc rơi tự do khiến mình chỉ muốn lao vụt đi mà không thể! Bất lực!
...Thôi nào, nhắm mắt ngủ nhé! Dù biết cũng chẳng thể nào ngủ nổi ở chốn lạ lẫm và tối tăm này, trong khi bên cạnh là những âm thanh rợn đến tận sống lưng này. Mình sợ bóng tối. Và có ai tin nổi rằng đã sắp 20t mà mình vẫn sợ ma, một thứ không hề có thực trên đời!
Ngày mai còn phải đi học nữa, cố gắng nghỉ ngơi một chút nhé!
GOOD NIGHT!