My Opera is closing 3rd of March

COXANH31785

Hãy biết sống ngay cả khi cuộc đời trở nên không chịu đựng nổi!

THƯ NGĂN BÀN - Minh Nhật

Tiết 5. Thảo chống một tay lên trán và... đăm chiêu đọc sách (!) như phần lớn bàn dân thiên hạ trong lớp. Cái ly cà phê"...cao thủ Trung Nguyên" mà nó thửa lúc sáng để chống chọi với cái xe đạp suốt 6 cây số đến trường không tai nạn giờ đang làm nó tỉnh táo một cách không cần thiết. Không thể buôn dưa lê với ai, không thể giải quyết đống thực phẩm tàng trữ ở ngăn bàn, không thể "Let's the music heal the... sleep!) ", tất cả vì những "lá chắn sống" trước mặt đều đã gục hết. Thảo nhận ra phải dập tắt tình trạng "nhàn cư vi bất thiện" này bằng cách cho bộ óc ranh mãnh hoạt động. Nó vơ lấy thước kẻ xoẹt một tờ giấy. Hý hoáy viết, cắm cúi viết, miệt mài viết. Để 15 phút sau có thể tự hào đưa tờ giấy cho con bạn bên cạnh. Phương gật gù cằm và thô lố mắt trước thành quả lao động đáng nể của đứa đang từ từ gục xuống ngủ bù:

"Để mở đầu bức tình thư này, mình sẽ phải kể cái này trước. Cách đây ba hôm, mình đã... đi bói. Thầy đã phán rằng: "Ba hôm nữa sẽ là ngày tình duyên của con nở rộ! Con sẽ tìm được chàng hoàng tử của đời con". Mình hỏi: "Dạ, thế con phải làm thế nào để gặp được chàng ạ?" Thầy rung đùi phán tiếp: "Chàng của con chẳng ở đâu xa mà ở chính... chỗ con ngồi"
Hm...hm...mình ngồi suy nghĩ một hồi thì quyết định làm theo lời thầy: tức là viết một lá thư rồi cho vào ngăn bàn. Lạy tất cả những vị nào ở trên trời, mong rằng bạn hãy là một may ô quần đùi, còn nếu "chẳng may" bạn đã lỡ là áo hai dây chích hiệu, thì mong bạn chuyển lá thư này cho gã nào đó...đẹp zai nhất lớp. Ký tên: Phan Trần Linh Thảo. Mở ngoặc: bốn chữ này đã được sắp xếp đúng chỗ, cấm thay đổi. Chân thành cảm ơn quý khách đã lắng nghe... Tít....tít..."

***

Và đúng là có lắm bất ngờ không ai lường trước được! Ví dụ như:

"Chào cô em yêu quý hơi điêu một tí!
Không hiểu khi viết bức thư trước cô em đang quá buồn ngủ mà quên mất, cái biển lớp vinh dự được đứng cạnh biển lớp em là số 12, chứ không phải 11 như bọn em, nhóc ạ! Khi em nhắc tới hai từ "đi bói". anh đã hiểu ngay là "Ôi trời! Cái duyên cái số nó quàng lấy nhau". Bởi vì một vài lý do ngoại cảnh và nội quan nên anh đã quyết định phải tỉm hiểu về loài động vật hoang dã và kì dị mang tên: Con gái! may thay, vào lúc cần thiết này thì con trâu, nhầm, bồ câu bé bỏng của anh xuất hiện. Vậy nếu không quá muộn màng, anh xin được hỏi: Bao giờ thì cưới đây? Ký tên: chậu quần áo phải giặt to thế hả em? (!)”

Cả hai đứa lăn đùng ra ghế, nhưng trước khi một trong hai đứa... giãy chết thì đứa còn lại đã bật dậy:
Đã là một đứa con gái A1 thì chỉ được quyền kiêu và vênh, không thể nào chập nhận thua cuộc trước bất cứ kẻ nào! Và cái Phương giữ cái tay còn run cầm cập vì choáng của Thảo để con bạn có thể bình tâm mà soạn một cái reply ra hồn:

"Cái máy giúp việc razinăng của em!
Em đã thật hạnh phúc (như vừa uống bò húc được một lúc) khi nhận thư trả lời kiểu Úc của anh. Thực ra thì em cũng đã có người để í í ì i. Nhưng anh nói rõ tuổi vàng cái nhẫn anh sắp tặng em là 23 hay 24 cara, cũng như tiệc cưới ở Melia sẽ là mấy trăm mâm, tất nhiên đừng quên trả lời em tuần trăng mật của chúng mình ở nước nào, thì em sẽ vui lòng ỉ i í ì theo anh ngay. Ký tên: Em phải lau tới 5 tầng nhà thật hả anh? !)”

Ặc, ặc! Không đến nỗi tồi...nhưng là quá tầm thường trước một tờ giấy tuy nham nhở rõ rãng được xé từ vở, nhưng vẫn như toả hào quang nhờ những hàng bút ngọc:

"Chậu nước và giẻ lau yêu dấu!
Anh đã sung sướng đến nỗi thằng bạn anh nhận ra và trầm trồ " thần kinh rung rinh dẫm phải đinh!", khi được toét mắt dịch những dòng chữ Việt Nam pha Ả Rập trộn Thái Lan hoà Trung Quốc của lá thư em gửi. Và nếu không vì lễ cưới tương lai gần của chung mình thì anh đã kiêu hãnh mà kiện em ra toà vì tội phá huỷ chữ Việt cũng như gián tiếp hỗ trợ cho một tổ chức buôn kính cận và tiếp tay với một bệnh viện chuyên xử lý những ca đau mắt.
Anh đã xem xét qua những điều kiện của em và anh tự thấy mình có thể đáp ứng được những nhu cầu nhỏ như con voi ấy, nhất là mức lương ổn định 2000đ/ngày (tiền mẹ cho anh ăn xôi mỗi ngày!). Nhẫn của em sẽ được làm bằng một loại cỏ tốt và đính dòng chữ 24 cara. Anh có một ông anh họ con bà dì của bạn thằng hàng xóm, đang làm quét dọn ở Melia, và anh ấy hứa nếu có bữa tiệc cưới nào khoảng vài trăm mâm thì gọi chúng mình tới dự, tuy có thể sẽ phải ăn trong bếp và rửa bát đĩa cho mười mâm. Còn về tuần trăng mật thì em hoàn toàn có thể lựa chọn một vài nơi để đi: Thái (Nguyên), Lào (Cai) hoặc nếu thích thì hẳn Nhật (Tân) hay Mỹ (Tho) cũng không vấn đề! Em còn gì phải phàn nàn không nhỉ? Ký tên: sao bài toán của con khó thế em?!”

Ngay lập tức Thảo - Phương vừa cố ổn định lại những nơron thần kinh đang chạy nhảy loạn xạ, vừa gầm gừ, bắt tay vào viết tiếp...

"Chào ông bố khó tính của một vài đứa con sẽ gọi em bằng mẹ!
Em thật xúc động với tinh hào phóng được thể hiện qua việc mua rơm tết nhẫn cho em, dù biết nó quá phí phạm! Ôi, anh thật xứng đáng là người bạn đời 50 năm vẫn chạy tốt của em. Và nếu anh đồng ý thì em hi vọng sẽ nhận được nhẫn đính hôn vào ngày 32/7 tới để có thể vững tâm chờ đến ngày cưới của chúng mình vào ngày 1/4 năm sau! Anh thích ăn món nào nhất nhỉ, để em còn biết mà nhờ bố mẹ dạy!"Ký tên: Thôi chết, cơm khê!”

***

Cái thư khứ hồi lại làm hai đứa phải tự hỏi câu đã bao lần bật lên trong óc: "Có thật cái gã Toán- Tin ấy chưa từng học qua chuyên Văn không?"

"Con châu chấu yêu dấu hơi xấu của anh!
Trước hết, anh xin trả lời ngay: anh thích ăn giá vì mẹ anh bảo: ăn giá cho nó có giá! Xin kèm theo luôn là anh ghét ăn lưỡi vì người ta nói: ăn gì bổ nấy, mà lưỡi anh thì đã đủ dài (và đủ dẻo) rồi. Về ngày cưới thì anh không phản đối nhưng ngày đính hôn thì liệu em có thể chuyển sang 23/11 được không? Anh vốn thích ngày thành lập Hội chữ thập đỏ hơn là ngày vô vọng. Ký tên: Tiền điện thoại tháng này cao khiếp...!!!”

***

Đã một tháng kể từ ngày... đi bói. Thảo và Phương quyết định lên ca sáng để ngó qua bản mặt của kẻ "có những áng văn như hàng vạn binh mã" đang đánh chiếm trái tim... cả hai! 12A1 đây rồi. Cả bốn con mắt cùng chăm chú, hai cái mũi cũng nín thở, cùng hai cái tai vểnh lên, tất cả hướng về phía bàn Thảo - Phương vẫn ngồi và hai đứa đều tự đưa tay bịt miệng lẫn nhau để khỏi kêu lên trước một khuôn mặt quá đỗi đẹp trai. Hai đứa vừa chạy vừa thét lên mãn nguyện, vang động cả hành lang đầy giấy gói kẹo và những mẩu thư gấp ba gấp tư...

***

Hết tiết. Chuông kêu. Thầy xách cặp. Học sinh đuổi nhau loạn xạ. Quỳnh Như vừa đưa tay che miệng ngáp vừa bước vào chỗ, hét ầm lên...
- Ai cho ông ngồi đây, té!!!
"Anh chàng đẹp trai" ngồi dịch sang bên cạnh, càu nhàu:
- Thì tại bà vào muộn còn kêu ai. Xì, đồ khó tính chóng già!
Quỳnh Như lè lưỡi, ngồi phịch vào chỗ, ném cặp sang một bên, thò tay vào ngăn bàn, lục lục, lôi ra cái gì đó, như là một cái... thư... (!!!)

*************************************************************************

VỤ CÁ CƯỢC TÌNH YÊU

Tiết ba, Bảo lò dò xuống phòng hội đồng kiếm nước uống. Thò đầu vào liếc mấy cái để đảm bảo rằng không có vị bảo mẫu đáng kính nào ngủ gật trong đó, Bảo hiên ngang tự thưởng cho mình một cốc Laska mát lạnh. Đúng lúc đó thì tiếng kẹt cửa, âm thanh ghê rợn nhất lúc này, vang lên. Bảo lúng túng quay ra. Nhưng, trước mặt nó, may thay, không phải là một gương mặt cau có và nhiều nếp nhăn nào đó như tưởng tượng, mà lại là một khuoonmawtj bầu bĩnh, hai bím tóc gọn gàng ngang vai, chiếc cặp chéo màu hồng nổi bật trên nền áo vải đồng phục trắng đến…lóa cả mắt…Bảo cố lấy một vẻ đáng tin nhất cho cái giọng ấp úng của nó: "Em…em…tìm ai?!". May cho Bảo, cô bé kia giật mình, còn ấp úng hơn:

- Dạ…em tìm cô…Tâm ạ!

Nghe đến tên cô chủ nhiệm, Bảo tưởng như tên lửa hành trình Tômahốc lao giữa ngực, nhưng có cố bình tâm lại, và chú ý ngay đến cái dáng vẻ e dè của cô bé, đầu óc nó hoạt động xứng đáng với một cái máy tính đắt tiền. "Con cô ư? Không, cô không có con học trường này, và nếu có cũng không…xinh thế. Khối sáng? Cô chỉ dạy tụi lớp bảy. Nhóc này không thể là lớp bảy. Lớn hơn.". Rồi bảo chợt vỗ đầu đánh bốp một cái: "Ngu quá! Nếu nó là học sinh trường này thì nó phải biết tìm cô giáo ở bảng tin khóa biểu chứ không đứa nào lại vào phòng hội đồng cả". Và tất cả khiến đầu Bảo lóe lên hai chữ "NEWCOMER". Dù biết cô đang…hát ru trên lớp thằng Nhật, Bảo vẫn cười ranh mãnh: "Cô không có ở đây, tiết sau tìm nhé "em" !". Cô bé "dạ" một tiếng mát lòng mát dạ rồi giật lùi đi ra, không quên khép cửa một cách ngoan ngoãn. Bảo nhìn cái bóng khuất đi, vừa uống nốt cốc nước lúc nãy vừa suy nghĩ một điều trọng đại: "Nhóc này sẽ vào lớp mình hay lớp thằng Nhật?"…

Bảo ngồi tụng bài địa trong tiếng chuông vào tiết kết thúc sự hỗn loạn một cách có khoa học của một lớp học bình thường lúc đầu giờ. Tiết địa bắt đầu, Bảo ngạc nhiên khi tiếng râm ran vương vấn lại ở dãy bàn trên. Khi nó đang tìm cách cập nhật thông tin, thì quả dưa lê đã lăn xuống bàn nó, Vinh quay xuống, bộ mặt nghiêm trọng:

- Này, lớp mình sắp có thêm một đứa nữa đấy!

Bảo đang sắp sửa ca bài "Em là ai, cô gái hay…chàng trai?!" thì chợt giật mình khi nhớ tới nhóc hôm qua. Nó nhăn nhó:

- Có thêm ai hay không thì tao cũng có giàu hơn đâu.

Vinh ngắm cái quạt trần bâng quơ:

- Biết đâu được đấy, nhỡ mày giàu hơn thật thì sao. Đó là một đứa con gái mà…

Cái kiểu lấp lửng trong thái độ của Vinh làm Bảo hơi khó chịu. Nó gật gù:

- Ưm…lại muốn cá chứ gì? Được, tao sẽ cưa đổ nó.

Câu mà Bảo vừa xướng lên làm cả bọn xung quanh "ồ" lên. Vinh khoái trá ra mặt:

- Ba tuần nhé?

Bảo nhăn trán:

- Tao chưa biết gì về nó, ít nhất cũng phải là năm tuần.

-Thì cũng đồng nghĩa với việc nó chưa biết gì về mày, về chuyện mày là chuyên gia cưa kéo đi phệt các em…

- Thôi được rồi. Bốn tuần! Ra điều kiện đi! - Bảo nhún vai.

- Tay trong tay một vòng quanh sân bóng rổ trường mình. Ok ?!?

- Gì cũng được.

Bản hợp đồng đã được kí…


Hết tiết, Bảo mò sang lớp Nhật, vỗ vai thằng bạn đang có những giấc mơ đẹp.

- Dậy. Làm việc đi chứ mày?

Nhật nhắm tịt mắt:

- Cứ nói đi. Tao nghe.

- Một đứa mới toanh. Một tháng.

Nhật bật dậy như chưa từng ngủ, chém tay vào không khí:

- Sẵn sàng!

Nhật ngồi lì với máy tính và điện thoại. Sáng nay nó đã xuống Văn phòng và chẳng hiểu bằng cách nào đã mượn được học bạ cô nàng mới - Ngô Việt Nga. Nhật sáng mắt khi nhìn thấy tên trường cấp II của Nga, vội bấm máy: "Nhật đây. Này, hồi cấp hai mày có quen bọn lớp C không?....Tốt lắm…Kiếm cho tao hai ba quyển lưu bút có đứa là Việt Nga viết…Ừ. Nhanh nhé! Bye…". Nó quay lại hỏi Bảo:

- Hôm qua, lúc vào lớp, nàng có mặc đồng phục trường mình không?

Bảo gật dầu. Nhật lật lật vài quyển sổ điện thoại, rồi nhấc máy cho một đứa khác: "Có việc cho mày này, mày nhớ cái cửa hàng chuyên may quần áo cho trường mình không?...Đấy, đấy, đúng rồi…Tìm đến đây, bịa cho khéo vào và lấy cho tao số đo của một đứa con gái. Nhớ này. Ngô Việt Nga, lớp thằng Bảo…". Nhật ngồi ghi ghi chép chép một lúc, lại quay sang Bảo:

- Này, mày nhìn thấy nàng vào hàng net à?

- Chính mắt tao. Thế mà nghĩ tao lại nhầm hai cái bím tóc ấy với ai?!

Nhật lại lần mò những quyển sổ điện thoại, mãi rồi mới bấm máy:

- Nhật đây…Ừ, lâu lám rồi không gặp…Xời, tao vẫn khỏe…Nhờ việc nho nhỏ này, có phải lần trước mày nói với tao là quen một thằng trong hội hacker Việt Nam không?...Đúng, chính xác, tìm cho tao số điện thoại hoặc mail gã đấy? Ừ, ngay bây giờ...

Bảo ngồi đằng sau, ngắm thằng bạn lau kính liên tục và bật cười khi hình dung ra một con kiến chăm chỉ…


Hai ngày sau, những thông tin đầu tiên đã có. Nhật gập ba quyển lưu bú lại, chuyển cho Bảo tờ giấy nó vừa tổng kết. Bảo lướt qua vài cái gạch dầu dòng cơ bản về sở thích "Korean film, Wonbin, màu vàng, hoa făng… " chà… một cô nàng lãng mạn đây. Bảo ngước lên nhìn Nhật:

- Mày đang chat với ai đấy?

- Hacker 13 - Nhật đáp cụt lủn.

- Là ai? Cái gã trong hacker Việt Nam đó à?

Nhật không trả lời, hỏi lại:

- Mày đọc cho tao ID và email của nàng được không, hỏi nhiều?

- "Tiểu thư Z", còn mailbox là tulybabygirl@ya

Chuông điện thoại, Nhật với tay nhấc máy: "Alo. A, ừ. Đọc đi…rồi. Cảm ơn. Bye". Nó ném mẩu giấy vừa ghi sang cho Bảo: "Số đo này", rồi quay ra chat tiếp với cái gã hacker gì đó. Một lúc, nó vỗ đầu "Tí quên cái khoản này", rồi bấm máy: "…Đi theo nàng nhưng giữ khoảng cách nhất định, ghi lại cho tao lộ trình về nhà của nàng là được. Không, đừng gọi, xong thì mail luôn. Bye"…

…Một ngày nữa trôi qua, khi Nhật đang ngồi khuyên nhủ Bảo - đã mất kiên nhẫn và chán ngán việc ngủ gật sau lưng, thỉnh thoảng lại giật mình vì tiếng điện thoại - thì Nhật nhận được thông tin cuối nó cần. Điện thoại kêu một tiếng, Nhật nhấc máy, rồi kêu lên gần như là ngạc nhiên: "Nhanh vậy? Mày làm thế nào đấy?". Đầu bên kia, giọng gã hacker 13 lạnh lùng và tỉnh bơ: "Phá mã thế nào là việc của tao, không có nghĩa vụ phải trình bày với mày! Ghi này: mã ID là NVNvn9000, còn mã mail là 5631120, đọc lại nhé… Rồi, khỏi cảm ơn, xong việc nhớ khao tao ổ bánh mì là được"…

Nhật dập máy cái "bụp", đẩy chiếc ghế xoay ra, "Đày đủ rồi đấy. Gọi cho Long đi mày". Cảm thấy tỉnh táo hẳn người, Bảo vồ lấy điện thoại: "Có thể chứ. Bây giờ cuộc chơi mới chính thức bắt đầu"…

Trong tất cả các phi vụ như thế này và tương tự như thế này, bao giờ cũng vậy, Nhật là là đứa thu thập thông tin cần thiết, Long vạch ra kế hoạch, chỉ dẫn, giăng bẫy, còn Bảo chỉ việc hành động…Một ê-kíp hoàn hảo, làm việc ăn khớp, và chưa bao giờ thất bại!

Trong thời gian Long nghiên cứu… hồ sơ về Nga thì Bảo đi cắt đầu Wonbin và nghiền ngẫm đống bảo Điện ảnh Nhật vừa tha về. Long nhờ Nhật kiếm thêm mấy cái áo… màu vàng nữa cho Bảo. Ai vào việc nấy. Kỷ luật phải biết!...

…Long trải tấm bản đồ lên bàn, nó lấy bút đánh dấu tô lên đoạn đường Nga đi từ trường về nhà:

- …Trong thời gian nàng lấy xe thì mày sẽ đi ra chỗ này - Long khoanh tròn một điểm - Đó là một trạm xe bus. Khi nàng đạp xe qua đấy, nàng sẽ nhìn thấy mày…

- Giả dụ nàng không nhìn thấy tao? - Bảo "giơ tay".

- Yên tâm đi, cái màu vàng kinh dị trên áo mày thì ruồi nó cũng phải dừng lại vì tưởng đèn giao thông - Nhật giải đáp câu hỏi của Bảo.

Long giơ tay ra hiệu im lặng, nó nói tiếp:

- Đứng cho có dáng một chút nhé - Nó vứt cho Bảo một quyển Thế giới điện ảnh mới - Cầm cái này mà giả vờ đọc. Khi nàng nhận ra mày, hãy hỏi nàng đi về đâu. Khi nàng nói địa chỉ thì mày hãy tỏ vẻ ngạc nhiên, nói mày cũng đang muốn tới nhà đứa bạn ở gần đấy để trả cái đữa phim và ngỏ ý đi nhờ xe, cố diễn đạt cho khéo vào…

Bảo gật đầu: "Yên tâm, khi tao nói một cách nghiêm túc kèm theo một nụ cười thì không cô gái nào bỏ tao lại được đâu. Tự tin có thừa".

Tốt lắm. Tiếp nhé. Với vận tốc 12 km/h, mày sẽ có gần mười bốn phút đèo nàng. Cứ tùy cơ ứng biến thôi, nhưng làm cho được hai việc: 1, mày phải là đứa chủ động dẫn dắt câu chuyện; 2, lái câu chuyện về những ấn tượng đầu của mày khi thấy nàng. Còn nhớ không?

- Áo trắng, quần bò, cặp chéo màu hồng, kẹp tóc xanh… - Bảo nói chẳng cần nghĩ.

- Ổn! Cứ nói tuốt ra, càng nhiều càng tốt. Con gái thích con trai nhớ về mình từ cái nhìn đầu tiên. Một việc cuối này. Khi về tới nhà nàng thì nhớ "bỏ quên" trên giỏ xe nàng cái này - nó quăng cho Bảo một quyển vở - Trong này có một cái ảnh mày khoác vai… Wonbin được thằng Nhật xử lí kĩ thuật số cực khéo, đảm bảo như thật…

- Để làm gì? - Bảo ngắt lời.

Long cười ranh mãnh:

- Rồi mày sẽ thấy hiệu quả của nó.

…Tất cả diễn ra đúng như cái đầu vĩ đại của Long tính toán. Đến tối, Nga rối rít gọi điện đến hỏi về cái vụ thần tượng của nàng khoác vai Bảo trong "quyển vở bỏ quên". Bảo nói từ tờ giấy Long đưa lúc sáng:

- À, đó là cái lần mình đi Hàn chơi hè năm ngoái… Mà thôi, để mai đến lớp nói chuyện được không? Mình phải đi mua thuốc cho mẹ bây giờ, mẹ mình ốm.

Bảo chúc Nga… ngủ ngon rồi dập máy. Long? Bảo phục nó lắm. Mỗi tội nó nói "mày không nên nói qua điện thoại nhiều, nói chung mày chỉ có… sức hút khi nói chuyện trực tiếp thôi", còn Bảo nó thấy mình… lúc nào cũng có sức hút (!).

Trong vụ nà, Nhật còn lo phần quản lí mạng. Nó dùng mã ID và mã mail để kiểm tra, sàng lọc những thứ "có ảnh hưởng". Ví dụ cách đây vài hôm, nó tóm được mấy cái mail của một gã nào đó có vài câu tán tinh Nga, nó dò ra "tên phá hoại" này học cùng trường. Nhật chuyển qua cho Long. Long xem xét một lúc rồi quyết định dùng một cô bạn để "tách" thằng này ra. Đồng thời nhờ gã hacker 13 gửi vài con virut qua mail để gã kia hết lên net luôn. Không thể cản được gã ra hàng nhưng hạn chế được thế là tốt rồi. Một vài kẻ khác cũng chịu số phận tương tự khi có dấu hiệu… khả nghi. Theo lời Long nói, trong thời gian này, không nên cho Nga tiếp xúc nhiều với ai ngoài Bảo…

Kết quả của một vụ đàm phán hữu nghị giữa Long và tên bí thư lớp Bảo là một đĩa phiên bản mới của Final Fantasy đổi lấy việc Bảo sẽ ngồi cạnh Nga trong một tháng, bọn nó cũng chỉ cần thế!

…Bảo nhận ra nhiều điều ở Nga khi ngồi cạnh. Nga không có duyên ăn nói lắm, cũng chẳng nổi bậ trong cái thế giới đầy những cô gái cá tính có cái "tôi" to tướng, nhưng Nga lại cho Bảo cái cảm giác bình yên và dễ chịu khi ngồi cạnh, Nga biết lắng nghe những gì Bảo nói, và cái khuôn mặt ngây thơ với đôi mắt to tròn ấy làm Bảo thấy như có lỗi khi nói những thứ học thuộc từ các tờ giấy Long đưa…

Tất cả vẫn nằm trong khả năng kiểm soát của Long và Nhật. Từ lúc bắt đầu ngồi cạnh Nga, ngày nào Bảo cũng để một bông făng vào ngăn bàn Nga và thích thú ngắm sự ngạc nhiên sung sướng của Nga, mỗi lúc như thế Bảo thấy chút chút rung động, nhưng nó lại tự nhắc: Đây là công vieeck, không để lẫn lộn tình cảm vào.

Tối hôm qua, Long nhìn lịch: "còn một tuần", và nó quyết định sẽ kết thúc nhanh kế hoạch. Mở đầu sẽ là việc Bảo nghỉ ở nhà, cùng với nó sẽ lad sự… "nghỉ" của những đóa făng, và như vậy chắc Nga cũng đủ thông minh đoán ra ai đã tặng hoa cho mình. Tiếp theo, là những bước chuẩn bị cho quả tên lửa cuối, Nhật lên mạng dưới cái tên con gái và "tình cờ" chat với Nga. Nó hỏi Nga học ở đâu. Khi Nga nói lớp và trường thì Nhật nháy một cái mặt ngạc nhiên và:

- …Mình có một thằng bạn cũ học ở đấy. Tên gã là… Bảo!

Nga gõ lại: "Mình cũng có nói chuyện với gã ấy vài lần".

Nhật cười khoái chí, nghĩ thầm: "Nhát thật! Không dám nói là ngồi cạnh ư?", bắt đầu gõ theo kịch bản của Long.

- …Gã ấy trông thế mà được lắm đấy. Học quá ổn nhé. Đánh oóc và ghita đều cực hay, nhảy cũng đỉnh. Bọn mình còn được thưởng thức tài nấu ăn lần đi rừng chơi, tuyệt lắm! Lại được cái không lăng nhăng. Ai mà làm bạn gái của gã thì sướng phải biết…

Nga chỉ còn biết "Thế à?", mới lại "Thật á?" và cố với vát "Phải có nhược điểm gì chứ nhỉ?". Nhật cười khì vì câu hỏi cũng không ngoài dự tính của Long. "Nhược điểm duy nhất của gã chắc là quá… kén chọn. Ví như mình chưa từng thấy gã tặng hoa cho con gái bao giờ. Chắc chỉ tặng hoa cho người gã yêu…". Nhật biết Nga đang… lơ lửng…

Hôm sau Nga nhận được một cái áo màu vàng nhạt, may vừa như có phép lạ (!). Nó nhìn sang Bảo với ánh mắt cảm ơn thì thằng này ngó lơ đi chỗ khác. Mặt đỏ bừng. Nhật và Long đứng ở dãy nhà đối diện, hạ ống nhòm xuống để trầm trồ khen khả năng diễn xuất của Bảo. Chúng nó đâu biết Bảo đỏ mặt vì… xấu hổ thật. Trong đầu Bảo đang tua lại những gì Long nói lúc sáng: "Sau khi tặng áo, mày hãy hẹn gặp nàng tan học ở một chỗ nào đấy, bảo nàng mày sẽ chờ. Không sao, chỗ nào không quan trọng, xa trường khoảng 1 hay 2 trăm mét là được, nhưng không phải hướng này nhé - long chỉ tay vào bản đồ - Nàng sẽ đi học thêm hướng đấy. Bọn tao sẽ đến trường khoảng tiết hai để… tháo líp xe nàng, và một đứa con gái dĩ nhiên sẽ loay hoay một lúc rồi nếu có dắt ra hàng sửa xe thì cũng mất ít nhất mười lăm phút mới xong. Lúc ấy đã đến giờ học thêm của nàng rồi… Để làm gì ư? Để nàng "nợ" mày… và không từ chối lời mời tiếp theo…". "Có lẽ nó lại đúng thôi…", Bảo thở dài…

Long là một thằng quân sư đại tài! Tối, Nga gọi tới xin lỗi vì không ra được vì hỏng xe. Lúc sửa xong thì muộn giờ học thêm nên phải đi luôn. Bảo tỏ vẻ hơi tức tức, Long dặn nên thế, nói rằng chờ mỏi cổ cả tiếng trong khi thực tế nó đứng khoanh tay trên tầng bốn ngắm Nga… đánh vật với cái xe, Bảo cứ thấy thương thương. Đã thế tối về, Long còn vất cho nó cái líp xe làm kỉ niệm mới lộn ruột chứ!

Hôm sau, Bảo rủ Nga đi xem phim, đúng như bàn tay nhào nặn của Long, có lẽ nghĩ đấy là cơ hội chuộc lỗi nên Nga đồng ý ngay (!)

- Bọn tao coi như hết nhiệm vụ rồi đấy - Long dúi vào tay Bảo bó făng Nhật vừa mua - Ngồi trong rạp tới 2 tiếng. Lựa mà nói đúng lúc nhé".

Bảo chẳng làm tụi nó thất vọng. Vì khi Bảo nói ra ba từ đã tập cả ngàn lần trước gương thì Nga lặng lẽ cầm lấy tay nó !?

Phần thủ tục, Bảo dắt tay Nga đi một vòng quanh sân bóng rổ trước sự chứng kiến của đầy đủ các nhân vật phụ đanh đứng trong một góc trường.

Hết giờ ra chơi, Bảo bước tới chỗ bọn nó. Vinh chìa tay ra: "Được lắm. Mày giỏi thật. Tao thua rồi!". Bảo gạt tay Vinh ra: "Không! Người thua là tao - Tao đã gục nàng trước. Coi như hòa thôi…"

Im lặng! Một giây… Hai giây… Bùng nổ! Cả lũ ầm ĩ lên, Vinh cười rõ tươi: "Đùa hay thật đấy? Sao mày không nói luôn để dừng lại ngay?". Bảo không nói gì. Long nhún vai: "Điều này thì tao cũng không dự tính nổi. Chỉ biết chúc mừng mày thôi!". Rồi nó hét to "Bọn tao thất nghiệp rồi đấy!". Bảo kéo Long ra một góc, bối rối: "Nhưng tao có phải nói thật với Nga về chuyện cá cược không?". Long nhăn mũi: "Nếu tình cảm mà dành cho nàng là thật, thì những chuyện linh tinh kia có đáng gì. Có những sự thậ chẳng ai cần biết, hiểu không?"


CON RUỒI

Con ruồi nhỏ, nhỏ xíu, vậy mà cái nhỏ xíu đó đôi khi lại là nguyên nhân của những việc tày đình. Rất có thể hai vợ chồng đâm đơn ra tòa ly dị nhau chỉ bởi một con ruồi. Ai mà lường trước được những việc thần kỳ đó!
Tôi ốm. Điều đó vẫn thỉnh thoảng xảy ra cho những người khỏe mạnh. Và vợ tôi pha cho tôi một ly sữa. Tôi nốc một hơi cạn đến nửa ly và phát hiện ra trong ly có một con ruồi. Con ruồi đen bập bềnh trong ly sữa trắng, "đẹp" kinh khủng!
Thế là mọi chuyện bắt đầu.
Tôi vốn rất kỵ ruồi, cũng như gián, chuột, nói chung là kỵ tất thảy các thứ dơ bẩn đó. Tôi đang nằm mà nghe tiếng chuột bò sột soạt trong bếp là tôi không tài nào nhắm mắt được. Thế nào tôi cũng vùng dậy lùng sục, đuổi đánh cho kỳ được. Bằng không, thì cứ gọi là thức trắng đêm.
Vậy mà bây giờ, một trong những thứ tôi sợ nhất lại nhảy tót vào ly sữa tôi đang uống, và đã uống, nói trắng ra là nhảy tót vào mồm tôi. Biết đâu ngoài con ruồi chết tiệt trong ly kia, tôi lại chẳng đã nuốt một con khác vào bụng. Mới nghĩ đến đó, tôi đã phát nôn.
Thấy tôi khạc nhổ luôn mồm, vợ tôi bước lại, lo lắng hỏi:
- Sao vậy anh?
Tôi hất đầu về phía ly sữa đặt trên bàn:
- Có người chết trôi kia kìa!
Vợ tôi cầm ly sữa lên:
- Chết rồi! ở đâu ra vậy cà?
- Còn ở đâu ra nữa? – Tôi nhấm nhẳng – Chứ không phải em nhặt con ruồi bỏ vào ly cho anh à?
Vợ tôi nhăn mặt:
- Anh đừng có nói oan cho em! Chắc là nó mới sa vào!
- Hứ, mới sa hay sa từ hồi nào, có trời mà biết?
Vì tôi đang ốm nên vợ tôi không muốn cãi cọ, cô ta nhận lỗi:
- Chắc là do em bất cẩn. Thôi để em pha cho anh ly khác.
Tôi vẫn chưa nguôi giận:
- Em có pha ly khác thì anh cũng đã nuốt con ruồi vào bụng rồi.
Vợ tôi trố mắt:
- Nó còn trong ly kia mà!
- Nhưng mà có tới hai con lận. Anh uống một con rồi.
- Anh thấy sao anh còn uống?
- Ai mà thấy!
- Không thấy sao anh biết có hai con?
Tôi tặc lưỡi:
- Sao lại không biết? Uống vô khỏi cổ họng, nghe nó cộm cộm là biết liền.
Vợ tôi bán tín bán nghi. Nhưng vì tôi đang ốm, một lần nữa cô ta sẵn sàng nhận khuyết điểm:
- Thôi, lỗi là do em bất cẩn! Để em...
Tôi là tôi chúa ghét cái kiểu nhận lỗi dễ dàng như vậy. Do đó, tôi nóng nảy cắt ngang:
- Hừ, bất cẩn, bất cẩn! Sao mà em cứ bất cẩn cả đời vậy?
Vợ tôi giật mình:
- Anh bảo sao? Em làm gì mà anh gọi là bất cẩn cả đời?
- Chứ không phải sao?
- Không phải!
À, lại còn bướng bỉnh! Tôi nheo mắt:
- Chứ hôm trước ai ủi cháy cái quần của anh?
- Thì có làm phải có sai sót chứ! Anh giỏi sao anh chẳng ủi lấy mà cứ đùn cho em?
- Ái chà chà, cô nói với chồng cô bằng cái giọng như thế hả? Cô nói với người ốm như thế hả? Cô bảo tôi lười chảy thây chứ gì? Cô so sánh tôi với khúc gỗ phải không? Ái chà chà...
Thấy tôi kết tội ghê quá, vợ tôi hoang mang:
- Em đâu có nói vậy!
- Không nói thì cũng như nói! Cô tưởng cô giỏi lắm phỏng? Thế tháng vừa rồi ai làm cháy một lúc hai cái bóng đèn, tháng trước nữa ai phơi quần áo bị đánh cắp mà không hay? Cô trả lời xem!
Vợ tôi nhún vai:
- Anh lôi những chuyện cổ tích ấy ra làm gì? Hừ, anh làm như anh không bất cẩn bao giờ vậy? Anh có muốn tôi kể ra không? Tháng trước ai mở vòi nước quên tắt để cho nước chảy ngập nhà? Anh hay tôi? Rồi trước đó nữa, ai làm mất chìa khóa tủ, phải cạy tủ ra mới lấy được đồ đạc?
Tôi khoác tay:
- Nhưng đó là chuyện nhỏ nhặt! Còn cô, năm ngoái cô lấy mấy ngàn bạc cho bạn bè mượn bị nó gạt mất, sao cô không kể luôn ra?
- Chứ còn anh, sao anh không kể chyện anh đi coi bóng đá bị mất xe đạp? Rồi năm ngoái, ai nhậu xỉn bị lột mất đồng hồ?
Cứ như thế, như có ma quỷ xui khiến, hai vợ chồng thi nhau lôi tuột những chuyện đời xửa đời xưa của nhau ra và thay nhau lên án đối phương, không làm sao dừng lại được. Tôi quên phắt là tôi đang ốm. Vợ tôi cũng vậy. Chúng tôi mải mê vận dụng trí nhớ vào việc lùng sục những khuyết điểm từng từng lớp lớp của nhau. Và thật lạ lùng, có những chuyện tưởng đã chìm lấp từ lâu dưới lớp bụi thời gian, tưởng không tài nào nhớ nổi, thế mà bây giờ chúng lại hiện về rõ mồn một và chen nhau tuôn ra cửa miệng. Từ việc tôi ngủ quên tắt ra-dô đến việc vợ tôi mua phải cá ươn, từ việc tôi bỏ đi chơi ba ngày liền không về nhà đến việc vợ tôi đi dự sinh nhật bạn đến mười hai giờ khuya, v.v.. và v.v.... chúng tôi thẳng tay quậy đục ngầu quá khứ của nhau và vẽ lên trước mặt mình một bức tranh khủng khiếp về đối tượng.
Trời ơi! Thế mà trước nay tôi vẫn sống chung với con người tệ hại đó! Thật chẳng thể tưởng tượng nổi! Tôi cay đắng nhủ thầm và bùng dậy quyết tâm phá vỡ cuộc sống đen tối đó. Tôi đập tay xuống bàn, kết thúc cuộc tranh cãi:
- Thôi, tra khảo hành hạ nhau thế đủ rồi! Tóm lại là tôi hiểu rằng tôi không thể sống chung với cô được nữa. Tôi ngán tới tận cổ rồi!
Vợ tôi lạnh lùng:
- Tùy anh!
Câu đáp cộc lốc của vợ không khác gì dầu đổ vào lửa. Tôi nghiến răng:
- Được rồi! Cô chờ đấy! Tôi làm đơn xin ly hôn ngay bây giờ.
Tôi lập tức ngồi vào bàn và bắt đầu viết đơn. Ngòi bút chạy nhoáng nhoàng trên giấy với tốc độ 100 km/giờ.
Viết và ký tên mình xong, tôi đẩy tờ đơn đến trước mặt vợ. Cô ta cầm bút ký rẹt một cái, thậm chí không thèm liếc qua xem tờ đơn viết những gì.
Thế là xong! Tôi tặc lưỡi và thở ra, không hiểu là thở phào hay thở dài. Cuộc đời cứ như xi-nê-ma, nhưng biết làm thế nào được?
Ký tên xong, vợ tôi đứng lên và cầm lấy ly sữa.
- Cô định làm gì đấy?
- Đem đổ đi chứ làm gì?
- Không được, để ly sữa đấy cho tôi! Tôi phải vớt con ruồi ra, gói lại, đem đến tòa án làm bằng cớ.
Đặt ly sữa xuống bàn, vợ tôi lẳng lặng đi vào phòng ngủ, đóng sập cửa lại. Trong khi đó, tôi hùng hục lấy muỗng vớt con ruồi ra.
Tôi ngắm con ruồi nằm bẹp dí trên đầu muỗng và có cảm giác là lạ. Tôi đưa con ruồi lên sát mắt, lấy tay khảy nhẹ và điếng hồn nhận ra đó là một mẩu lá trà.

Một hôm, hai vợ chồng tôi đọc trong sách thấy người ta nói rằng nguyên nhân đưa đến những bất hòa trong gia đình thường do tính tự ái mà ra. Có nghĩa là mỗi khi trong nhà có sự cố gì xảy ra, cả chồng lẫn vợ thường đổ lỗi cho nhau. Ai cũng khư khư muốn giành phần tốt về mình và nằng nặc đòi nhường phần xấu, phần khuyết điểm cho người kia. Chính vì thiếu sự bao dung và thông cảm lẫn nhau như vậy, nhiều cặp vợ chồng đã đi đến cãi vã to tiếng, xích mích nghiêm trọng và cuối cùng giao kèo sống chung bị đổ vỡ một cách đáng tiếc.

Cuốn sách nói trúng phóc. Nghiệm lại những lục đục trong gia đình mình thời gian gần đây, hai vợ chồng thấy quả đúng y như vậy. Chung qui cũng tại tính tự ái mà ra.

Nhưng đó là lúc chưa đọc cuốn sách này kia, còn bây giờ hai đứa tôi đều cảm thấy thấm thía trước lời hay lẽ phải trong cuốn sách, hẳn cuộc sống nó phải tốt đẹp hơn chứ! Thế là hai vợ chồng tôi quyết định từ nay về sau, trước bất cứ vấn đề gì, trách nhiệm hàng đầu của mỗi chúng tôi là phải bằng bất cứ giá nào khám phá cho được những khía cạnh tốt đẹp của đối phương đồng thời ngược lại, luôn luôn tự giác nhận lỗi về phần mình. Sống ở đời, ai mà không có lỗi. Vấn đề là ta phải thành khẩn nhìn nhận. Ôi! Thế là từ nay xin chia tay những cơn xô xát, những lần hục hặc! Buồn ơi, vĩnh biệt nhé! Những thói xấu như các ngươi sẽ không còn đất sống trong nhà ta nữa đâu!

Sáng hôm sau, đang ăn cơm, tôi nhai phải một hạt sạn đánh “cốp” một cái. Hai hàm răng rung rinh, muốn rớt ra ngoài. Theo thói quen, tôi đặt bát xuống bàn, liếc nhìn vợ. Nhưng lời cằn nhằn chưa kịp thốt ra khỏi miệng, bất giác tôi chợt nhớ đến điều giao ước hôm qua. Thế là gương mặt đang sa sầm bỗng tươi lên hơn hớn. Và thay vì một lời nặng nhẹ, tôi đã nói một câu dễ thương hết biết, xứng đáng đưa vào tự điển bách khoa những lời vàng ngọc dành cho cuộc sống lứa đôi:

- Cái này là lỗi tại anh. Anh nhai mạnh quá! Nếu nhai từ tốn thì anh đã lừa được hạt sạn ra rồi. Xin lỗi đã làm phiền em!

Vợ tôi cười duyên dáng:

- Không! Anh có lỗi gì đâu! Lỗi là do em không chịu nhặt sạn trước khi vo gạo...

Tôi cướp lời:

- Nếu vậy thì đích thị là lỗi tại anh rồi! Bởi vì chính anh đi mua gạo. Ðáng lẽ anh phải chọn gạo kỹ hơn!

Vợ tôi nhất quyết không chịu thua:

- Ðúng ra hôm đó em phải cùng đi mua với anh, nhưng em đã không đi. Lỗi là tại em thôi!

Tới đây thì tôi không dám tranh giành với vợ nữa vì sắp đến giờ đi làm rồi, đành phải nhường phần lỗi cho cô ta. Tiếc thật! Nhưng tới khi thay đồ đi làm tôi phát hiện ra toàn bộ quần áo của mình đã bị gùi một đống trong ngăn tủ, cái nào cái nấy nhăn nheo như một mớ giẻ rách. Tôi tím mặt lại:

- Này, này, như thế này thì ai mà... – Nhưng trong tích tắc tôi kịp hạ giọng – Ai mà không biết là lỗi tại anh! Ðáng lẽ anh phải chừa một bộ đồ sạch để đi làm chứ! Ai bảo mặc dơ hết thì bây giờ... ráng mà chịu!

Thấy tôi tự lên án mình ghê quá, vợ tôi tỏ ý không bằng lòng:

- Không phải lỗi tại anh đâu! Lẽ ra tối hôm qua em phải ủi đồ...

Tôi lắc đầu quầy quậy:

- Tại anh! Tại anh! Ðúng ra anh phải nhắc em!

- Tại em! Tối hôm qua anh có nhắc nhưng em quên...

Tôi liếc đồng hồ và hiểu ra lúc này lỗi tại ai cũng không quan trọng bằng việc tới cơ quan cho đúng giờ. Tôi tròng vội bộ đồ bèo nhèo, rúm ró vào người và phóng ra khỏi nhà, bụng cứ tức sôi lên.

Công việc bề bộn ở cơ quan giúp tôi quên bẵng những bực bội ban sáng. Nhưng đến trưa thì mọi chuyện lại đâu vào đấy ngay. Tôi về nhà, bụng đói meo, thấy củi lửa lạnh tanh còn vợ tôi thì nằm tréo chân trên giường đọc sách, người tôi cứ muốn run lên. Tuy nhiên, tôi vẫn nhắc vợ bằng lời lẽ nhẹ nhàng nhất có thể có được trong lúc này:

- Em thân yêu, em chưa nấu cơm à?

Vợ tôi mở tròn đôi mắt:

- Ôi trưa rồi kia à? Chết thật! Em quên béng đi mất!

Rồi cô ta chép miệng:

- Cái này là lỗi ở em cả thôi!

Câu trả lời của vợ nhắc tôi nhớ đến nhiệm vụ hàng đầu của mình. Ngay lập tức tôi lục lọi trong óc cố tìm xem cái phần sai trái của mình nằm ở đâu trước vấn đề này. Chà, gay thật! Nhưng không sao, đợi cho một chút... À, à, có đây rồi, có ngay đây:

- Em không có lỗi gì hết! – Tôi hùng hồn - Lỗi hoàn toàn là do anh! Ðáng lẽ anh phải để đồng hồ ở nhà cho em coi giờ...

Vợ tôi khoát tay:

- Anh nói vậy chưa phải lẽ! Quả là lỗi tại em! Ðúng ra thì em phải chạy qua nhà hàng xóm để hỏi giờ chứ!

Tôi gân cổ cãi:

- Em còn bận nằm đọc sách mà chạy qua nhà hàng xóm sao được! Lẽ ra an phải dặn nhà bên cạnh hễ đúng mười một giờ trưa là qua kêu em nấu cơm, nhưng mà anh quên khuấy đi mất. Anh đúng là một người chồng vô trách nhiệm. Chính anh mới là người có lỗi.

Sau khi đấu tranh quyết liệt để giành phần lỗi về mình, tôi loay hoay đi nhóm bếp, còn vợ tôi thì vo gạo. Trước đây, trong những tình huống như vậy, chiến tranh đã bùng nổ từ đời kiếp nào rồi. Nhưng hôm nay mọi sự trôi qua một cách tốt đẹp, đầy lòng nhân ái. Tuyệt thật!

Nhưng chưa hết, buổi chiều mới thật là tuyệt.

Tôi đi phố về thì thấy giấy bay đầy nhà như bươm bướm. Tôi nhặt một tờ lên xem và đột nhiên thấy mắt mờ đi, còn tim thì thót lại như muốn xỉu tại chổ. Thì ra đó là những cuốn sách quý nhất của tôi, những cuốn sách tôi đã bọc gáy da cẩn thận và nâng niu, gìn giữ bao lâu nay. Tôi đã cất nó trong tủ kiến đàng hoàng, không hiểu sao nó lại tót ra đây và biến dạng thảm hại như thế này.

Tôi ôm đầu và rơi phịch xuống ghế, miệng thốt lên đầy hãi hùng:



- Trời ơi là trời! Ai đã giết tôi như thế này?

Ngay lúc đó, vợ tôi xuất hiện với câu nói đi trước:

- Lỗi là tại em! Lỗi tại em!

Tôi chồm ngay dậy:

- Lỗi tại ai thì để tính sau! Bây giờ em hãy cho anh biết tại sao những cuốn sách của anh lại ra nông nỗi này!

Tôi tưởng vợ tôi sẽ giải thích với thái độ áy náy và ngượng ngập. Nhưng không, cô ta nói bằng một giọng thoải mái, tự tin bởi vì cô ta biết rằng mình sẽ công khai và nhiệt tình nhận lỗi:

- À hồi chiều thằng bé nhà hàng xóm qua chơi. Nó cứ chỉ tay vào tủ đòi mấy cuốn sách của anh. Thế là em lấy ra đưa cho nó chơi. Dè đâu nó xé rách bươm như thế này. Lỗi này là do em cả thôi!

Tôi bóp mạnh hai tay vào thái dương cho đầu bớt nhức. Phải một lúc sau tôi mới nói được, giọng thều thào:

- Không phải tại em đâu! Lỗi là do anh không chịu đến tiệm làm đồ sắt.

- Tới đó làm gì? - Vợ tôi trố mắt.

- Ðể đóng gáy sắt cho mấy cuốn sách chứ để làm gì! Thật đúng là mọi sự đều do anh! Ai đời sách mà lại đóng gáy da bao giờ!

- Không phải đâu! - Vợ tôi tặc lưỡi - Nếu hồi chiều em không đưa sách cho thằng bé...

- Em nói sai rồi! Nếu anh không mua sách thì làm gì có chuyện! Rõ là lỗi của anh rồi!

- Em đã nói không phải do anh mà! Nếu lúc thằng bé đòi...

- Không! Trăm lần không phải lỗi nơi em! Tất cả là tại anh đây này! - Cuối cùng tôi gào lên - Nếu anh không lấy phải em thì đâu đến nỗi!

- Không phải đâu! Lỗi là do... – Ðang đà ăn nói nhỏ nhẹ, chợt nhận ra ý tứ trong lời lẽ của tôi, vợ tôi nhảy dựng lên và trong nháy mắt biến thành một con người khác – Hả? Anh vừa nói cái gì? Anh dám nói với tôi bằng cái giọng đó hả? Này, tôi bảo cho anh hay...

Vừa gầm lên, vợ tôi vừa tiến về phía tôi với dấu hiệu của một cơn bão cấp mười.

Trước tình thế nghìn cân treo sợi tóc đó, tôi phóng vù ra đường, không để cho vợ kịp túm tóc. Thật là nản! Cô ta đã gây cho tôi biết bao điều khổ sở rồi, tôi chỉ còn mỗi một niềm vui cỏn con là được nhận lỗi về mình, thế mà cô ta cũng đang tâm giành lấy nốt. Ðã vậy thì làm sao tránh khỏi bất hòa cho được. Quỷ tha ma bắt hết mọi thứ đi, nhận lỗi với chả nhận lỗi! Có lẽ muốn sống êm đẹp tốt nhất là cố gắng đừng làm những điều tồi tệ để rồi sau đó phải mất công xác định xem lỗi tại ai!

31/12/201004/01/2011

Write a comment

New comments have been disabled for this post.