31/07/2011
Saturday, July 30, 2011 3:11:14 AM
14 ĐIỀU RĂN DẠY CỦA PHẬT
1. Kẻ thù lớn nhất của đời người là chính mình.
2. Ngu dốt lớn nhất của đời người là dối trá.
3. Thất bại lớn nhất của đời người là tự đại.
4. Sai lầm lớn nhất của đời người là đánh mất mình.
5. Bi ai lớn nhất của đời người là ghen tỵ.
6. Tội lỗi lớn nhất của đời người là bất hiếu.
7. Đáng thương nhất của đời người là tự ti.
8. Đáng khâm phục nhất của đời người là vươn lên sau khi ngã.
9. Phá sản lớn nhất của đời người là tuyệt vọng.
10. Tài sản lớn nhất của đời ngừơi là sức khỏe và trí tuệ.
11. Món nợ lớn nhất của đời người là tình cảm.
12. Lễ vật lớn nhất của đời người là khoan dung.
13. Khiếm khuyết lớn nhất của đời người là kém hiểu biết.
14. An ủi lớn nhất của đời người là bố thí.
CON CÒ!
Con cò lặn lội bờ sông
Cò ơi, sao lại quên công mẹ già!
Hỏi rằng ai đẻ ra cò?
Mà cò lại bỏ mẹ già không nuôi.
Nhớ khi đi ngược về xuôi,
Mẹ đi bắt tép mới nuôi được cò.
Những ngày lam lũ gió to,
Công mẹ bắt tép nuôi cò, cò quên?
Vợ con cò để hai bên,
Công cha nghĩa mẹ, cò quên hết rồi!
Cò ơi, cò bạc như vôi,
Công cha sữa mẹ bằng đồi núi cao.
Cò ơi, cò nghĩ thế nào?
Mẹ đi bắt tép thụt vào hố sâu!
Nuôi cò, cò lớn bằng đầu,
Nhớ khi còn bé, bú bầu sữa ngon.
Nhớ khi còn bé cỏn con,
Bây giờ cò lớn, cò còn nhớ không?
Nhờ đâu, đủ cánh, đủ lông,
Mà cò đã vội quên công mẹ già.
Hỏi rằng ai đẻ ra cò?
Mà cò lại bỏ mẹ già không nuôi!...
MẸ!
Con ơi, mẹ chẳng cần chi,
Mong con ứng xử trong khi mẹ còn.
Cho đúng bổn phận làm con,
Là gương sáng để con – con soi vào.
Dù cho sức khỏe thế nào,
Tuổi già, tất phải dựa vào con thôi!
Nuôi con, trả nghĩa cho đời,
Chỉ mong nghe được những lời thân thương.
Cuộc đời vất vả trăm đường,
Đắng cay mẹ chịu, ngọt nhường phần con.
Năm qua, tháng lại mỏi mòn,
Ngược xuôi, tần tảo nuôi con lớn dần…
Ầu ơ, nước mắt trong ngần,
Mẹ tràn ngập cả mọi phần hẩm hiu.
Giờ đây, tuổi đã xế chiều,
Chỉ mong con nhớ những điều phật răn.
Còn khi đã khuất núi non,
Chẳng cần con khóc nỉ non làm gì.
Ngày giỗ cũng chẳng cần chi.
Làm mâm cỗ lớn, đem đi cúng ruồi!
Chỉ cần lúc sống này thôi,
Công cha, nghĩa mẹ, con thời nhớ ghi.
Chẳng cần quà biếu làm chi,
Rất cần thăm hỏi bởi vì cô đơn
Ân cần tỏ tấm long son,
Như miếng trầu đắng, hai tay đón mời.
Nhân quả, phải nhớ lấy lời,
Dù là cao quý, hèn đời con ơi!
Cuộc đời thiện – ác thế thôi
Tin sâu nhân quả, mẹ thời an vui…
TỤC NGỮ CÓ CÂU
-Có tiền ta có thể mua được ngôi nhà, nhưng không mua được tổ ấm
-Có tiền ta có thể mua được đồng hồ, nhưng không mua được thời gian
-Có tiền ta có thể mua được cái giường, nhưng không mua được giấc ngủ
-Có tiền ta có thể mua được cuốn sách, nhưng không mua được kiến thức
-Có tiền ta có thể mua được địa vị, nhưng không mua được sự nể trọng
-Có tiền ta có thể mua được bác sĩ, nhưng không mua được sức khỏe
-Có tiền ta có thể mua được máy móc, nhưng không mua được cuộc sống
-Có tiền ta có thể mua được tình cảm, nhưng không mua được tình yêu…













Nguyễn Anh Sơnanhson1974 # Wednesday, August 3, 2011 1:04:44 AM
Nguyen dinh buonglangtuxunghe2010 # Wednesday, August 3, 2011 9:06:42 AM