Skip navigation.

exploreopera

| Help

Sign up | Help

Posts tagged with "Funny"

Nữ sinh Trung Quốc - Chinese Students

Cường Đô La là ai?


Những ngày gần đây, cái tên Nguyễn Quốc Cường bỗng nhiên nổi lên trên các phương tiện thông tin đại chúng như là 1 sự kiện mang tính thời sự nhất. Quốc Cường với cuộc đua "xế hộp" đã làm cho tất cả mọi người kinh ngạc, vậy đó là ai?


==> Thằng cha này đang là Tổng Giám Đốc Công ty phát triển nhà Quốc Cường. Hiện đang cặp pồ với Tăng Thành Hà - một em khcuxng khá.


Sinh ra trong một gia đình giàu có và "nổi tiếng" bậc nhất tại Pleiku, không thể nói được đây là hạnh phúc hay bất hạnh với một cậu bé sớm mất cha ngay tuổi 17. Với hàng ngàn héc ta rừng đã phải ngã xuống trong những năm 80, bà L đã tạo nên một cơ ngơi đồ sộ, một gia sản "kếch xù" không ai lường trước được. Thế nhưng ngoài sự nổi tiếng về sự giàu có, bà L còn "nổi tiếng" như một người phụ nữ "có 1 không 2" ở Phố núi Pleiku. Trong một gia đình như thế, Quốc Cường ngay từ bé đã tỏ ra là một công tử lắm tiền, sẵn sàng ném đô la vô tội vạ cho những cuộc chơi. Vì thế, giới trẻ Pleiku cũng gán cho Cường 1 cái biệt danh mà ai nghe qua cũng phải "nể", đó là "Cường đô la".



Tuy vậy, ở một thành phố nhỏ bé như Pleiku thì muốn được phung phí tiền bạc để mua vui thì quả thật đó là một điều không dễ dàng cho một cậu bé 15 tuổi. Và từ đây, Quốc Cường đã bắt đầu rong ruổi những thú vui chết người trên "yên xe" ở lứa tuổi vị thành niên. Được sự nuông chiều của mẹ, 16 tuổi Cường đã sở hữu 1 chiếc mô tô Yamaha đắt tiền. Nhắc đến Quốc Cường trong những cuộc đua xe ở Phố núi, A.V, một trong những bạn bè cùng trang lứa Quốc Cường, cho biết :" Trong 1 lần đua xe, đối thủ của Cường xin rút lui vì hết tiền, ngay lúc đó Cường móc bóp rút ngay 1 tờ 100USD đưa cho đối thủ mượn không cần trả để cuộc chơi có thể tiếp tục". Chỉ bằng hành động như vậy, Quốc Cường đã thể hiện sự ham mê tốc độ và khả năng "tiền bạc vô bờ bến" của mình. Vào cấp 3, được gia đình "chạy", Quốc Cường cũng tìm được vị trí trong lớp chuyên Toán, 1 lớp khá giỏi của Trường PTTH chuyên Hùng Vương Gia Lai.



Có thể là một tay chơi khét tiếng nhưng trong tập thể, môi trường tốt như vậy thì Quốc Cường lại là một cậu học sinh ngoan. Nói về Cường trong những ngày còn ở trường, thầy V.H, nguyên giám thị Trường PTTH Hùng Vương, nhận xét :" Ở trường, cậu ta là một học sinh ngoan, luôn chấp hành tốt nội quy nhà trường. Có thể tại đây, Quốc Cường đã không tìm được "bạn" cho những cuộc chơi của mình". Đấy cũng là may mắn hiếm hoi. Ngoan nhưng học lực thì Quốc Cường luôn là 1 học sinh kém nhất lớp. Trong cổng trường là như thế, bên ngoài 4 bức tường, Quốc Cường lại là 1 người khác, 1 tay chơi khó ai theo kịp ở phố núi nhỏ bé. Những ngày còn học 12, Quốc Cường thường cầm lái 1 chiếc xe Matiz đến trường và về nhà. Dĩ nhiên sẽ có một tài xế thường xuyên ngồi sát bên và kiêm luôn nhiệm vụ đem xe về nhà khi Cường vào lớp, đánh xe đến trường lúc tan học để cậu qúy tử lái về nhà cách đấy chừng 500m.


Nhà riêng Cường Đô La

Sau ba năm TH, Quốc Cường được gia đình tìm cách đưa sang Mỹ du học. Nhưng với học lực "trung bình", sức khoẻ kém, cậu ta đã không vượt qua được các cuộc sát hạch. Australia đã trở thành lựa chọn cho sự học của Quốc Cường. Với việc đi về thường xuyên như "cơm bữa", Quốc Cường đã chuyển hẳn vào Sài Gòn sống. Du nhập lối sống Tây Phương, được sự chu cấp tuyệt đối của mẹ, cùng với máu mê tốc độ, Quốc Cường đã trở nên một tay chơi có hạng giữa Sài Gòn hoa lệ. Cùng với những chiếc xe hơi đắt tiền, những cuộc vui "trưởng giả", xa hoa, Quốc Cường đã gieo mình vào ''chuyến đua định mệnh" tối 25/05. Qua sự việc Quốc Cường, hẳn mỗi chúng ta phải suy nghĩ lại nhiều về lối sống, sự quan tâm, giáo dục của những bậc cha mẹ dành cho con cái. Trước khi quá muộn màng, mong họ những người thừa tiền lắm của quan tâm đúng mực hơn đến gia đình. Có 1 câu mà người dân Gia Lai vẫn hay truyền miệng về cách dạy con của 1 người phụ nữ "nổi tiếng" tại mảnh đất Tây Nguyên này, bà ta nói "Khi chạy xe con đừng bao giờ để người ta tông mình mà hãy tự mình tông họ, chuyện gì đã có má lo". Đáng để chúng ta bận tâm và suy nghĩ chăng ?
----------------------------------------------------------------------------------
NgoiSao và Tăng Thanh Hà

- Có phải chị sợ dư luận biết mình đang quen một nhân vật nổi tiếng ăn chơi trong vụ án quý tử đua xe năm nào?

- Sao lại phải sợ khi chính tôi là người đã chủ động công khai tình yêu của mình lên báo? Sở dĩ bây giờ tôi không muốn nói nữa vì thấy càng nói người ta càng bàn tán. Người yêu của tôi thế nào, tôi biết là được rồi. Tôi không bênh vực hay che giấu gì chuyện của Cường, nhưng tôi không muốn nói về người yêu mình sau lưng anh ấy.

- Giả sử một ngày nào đó chị đọc được trên báo thông tin thế này: "Người mẫu diễn viên T.T.H. vì tiền đã cặp với đại gia", chị cảm giác thế nào?

- Cần gì phải giả sử, bảo họ đăng nhiều vào. Thậm chí người ta còn ghi hẳn tên tôi ra luôn. Nào là tôi cặp với quý tử đua xe, quan hệ với đại gia ăn chơi khét tiếng đất Sài Gòn. Nhiều lắm. Nghề của họ, thì họ cứ nói thôi! Chẳng lẽ đại gia thì không có tình yêu? Cặp với đại gia hay cặp với người bình thường thì cũng như nhau thôi, quan trọng là có yêu nhau hay không. Dư luận đừng xầm xì nữa.

"Rủ nhau đi học MBA" - phản hồi lại bài này của Báo Tuổi Trẻ - Hùng Thuận - nhà báo thiếu hiểu biết của Tuổi trẻ

Phản hồi bài "Rủ nhau đi học MBA" - Entry for May 03, 2008

Đây là đường link bài báo: http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ChannelID=13&ArticleID=255653


Mặc dù không rảnh lắm, nhưng nhín ít thời gian viết vài dòng cho ông Hùng Thuật.

Gửi: Ông Hùng Thuật – Tác giả bài báo “Rủ nhau đi học MBA” đăng trên Tuổi Trẻ số ra ngày 03/05/2008.
Thưa ông Hùng Thuật, đọc bài báo của ông với nhan đề “Rủ nhau đi học MBA”, tôi có mấy lời với ông như sau:

Thứ nhất, tôi đọc đi đọc lại nhiều lần bài báo của ông mà thật sự tôi không hiểu cốt là ông muốn chuyển tải điều gì. Tôi nghi ngờ sự tiếp thu của mình kém cỏi, tôi đã đưa cho một số bạn bè đọc, và cũng chẳng ai hiểu đại ý ông muốn nói là gì. Rất nhiều người đi học MBA và rất nhiều trường mở lớp như ông viết “Người người đi học; trường trường mở lớp” là tốt cho công việc và sự nghiệp? Hay là đi học MBA là phong trào như ông đặt tiêu đề “Rủ nhau đi học MBA”? Kèm theo bài viết là cái “khảo sát học phí của chúng tôi”, không biết “chúng tôi” ở đây là gồm những ai? Toàn bài viết của ông lan man, mâu thuẫn và không thể hiện được cái tiêu đề của bài báo “Rủ nhau đi học MBA” và cũng không hướng được người đọc nắm được thông tin có trật tự mà còn làm cho người đọc lung túng, không hiểu được vấn đề ở đây là gì? Nói nom na là đọc xong, không hiểu gì hết, nói như kiểu dân quê tôi là “quề trân!” Nhưng đa số bạn đọc hiểu ý ông rằng đi học MBA là một phong trào, cứ rủ là đi học! Dám hỏi chắc có ai rủ ông đi học MBA rồi phải không? Đi học MBA như đi chơi lễ sao? Như rủ nhau đi chơi sao?

Thứ hai, bài viết của ông nói suôn quá, như là ông đang ngồi ở cơ quan nghĩ ra mà viết bài hay là ông nghe ai đó kể mà viết lại vậy. Không biết ông có phải là phóng viên của báo viết cho trang Giáo dục hay không? Tôi nghĩ chắc ông cũng đã được đào tạo chuyên môn rồi, nên trình độ của ông về viết lách thì tôi không dám có ý kiến. Nhưng qua bài viết của ông, tôi thấy ông nên bỏ ít thời gian tìm hiểu thông tin về chủ đề mà ông định viết, để phục vụ cho bài viết của mình. Ví dụ như ông nói “người người đi học, trường trường mở lớp” thì ông phải có số liệu số người đi học MBA, số trường dạy tăng lên là bao nhiêu trong hai, ba, hay năm năm gần đây? Nếu ông không có số liệu nào trong tay, chẳng phải ông nói suôn sao? Chẳng phải ông chỉ nghe ai đó nói thôi sao?

Thứ ba, Việt Nam hiện nay có chương trình MBA của các trường trong nước đào tạo và có chương trình liên kết đào tạo giữa các trường trong nước với nước ngoài. “Để đào tạo MBA, Trường ĐH Mở Tp. HCM liên kết với…” thưa rằng không phải chỉ liên kết với các trường nước ngoài thì các trường đại học của ta mới đào tạo được MBA! Như vậy, “Rủ nhau đi học MBA” mà ông nói là rủ nhau đi học chương trình MBA nào?

Thứ tư, đã vậy, Tuổi Trẻ còn thêm lời nói đầu “TT - Người học cao học quản trị kinh doanh (MBA) có thể là những sinh viên vừa mới đi làm một vài năm hay cũng có thể là những ông chủ, bà chủ dạn dày kinh nghiệm. Doanh nhân hay nhân viên văn phòng, thậm chí cả công chức cũng đi học MBA!” có dấu chấm nhiễu thật hoành tráng! Chẳng lẽ họ, và nhất là công chức không khuyên nên đi học MBA sao?

Thứ năm, chỉ riêng hai câu sau “Dù số lượng đơn vị đào tạo tăng lên nhưng số người học ở từng cơ sở vẫn tăng đều đặn. Hầu hết các lớp MBA đều có sĩ số lớn, thông thường khoảng 40 hoặc trên 40 học viên.” là có chuyện để nói. Câu đầu nói huề trân, tôi hỏi ông không có người đi học, đơn vị đào tạo mở ra để làm gì? Chắc ông cũng nghe nói, người Việt Nam có truyền thông hiếu học đó sao, chuyện vậy có gì đáng nói mà ông phải dùng từ “dù” thế? Câu sau, ông cho rằng hầu hết các lớp MBA đều có sĩ số lớn, thông thường là khoảng 40 hoặc trên 40 học viên, như vậy theo ông thì sĩ số bao nhiêu là không lớn? Sĩ số đó không phù hợp cho lớp học trình độ cỡ MBA? Thế ông đề nghị bao nhiêu là vừa?

Nói thêm ý này nữa thôi, các anh chị học viên mà ông hỏi thăm vì lý do gì đó mà đề nghị không nêu tên, ông viết tắt tên của họ, tôi và rất nhiều người đồng ý. Nhưng giới học thức có học vị như ông giảng viên của trường Đại học Kinh tế Tp. HCM và vị tiến sĩ nào đó, không bàn chuyện họ nói đúng hay sai, phát biểu mà không nêu đích danh mà nhất là về vấn đề giáo dục nữa thì tôi cho rằng ý trong bài là ông chẳng gặp họ mà là bịa ra.

Toàn bài của ông, tôi chỉ quánh giá cao bảng học phí mà ông đính kèm với bài báo, mặc dù mức học phí cao nhất mà ông đưa ra chưa chính xác, ông có thể tìm hiểu mức học phí ở trường RMIT sẽ rõ, nhưng có thể hiện mức học phí phổ biến nhất là 8.000 – 9.000 đô la Mỹ là có phần đúng thực tế.

Theo quan điểm cá nhân tôi, nếu ông nói tình trạng các công chức “rủ nhau” đi học MBA cho nội dung bài viết của ông thì có lý do để tin điều đó. Nếu ông là phóng viên chuyên trang Giáo dục của Tuổi Trẻ, tôi có vài vấn đề nêu ra liên quan tới việc học MBA cho ông hiểu rõ hơn tình hình học thuật MBA của nước nhà: Chương trình MBA có liên kết với nước ngoài với chương trình MBA của các trường đại học trong nước có gì khác nhau? So sánh học phí của hai loại hình đào tạo này? Chất lượng như thế nào? Người người rủ đi học MBA, vậy họ chọn học loại hình nào? Tại sao? Vì học phí hay vì chất lượng cao hơn mà họ chọn mặc dù học phí có cao hay vì danh tiếng? Nếu có điều kiện nữa thì giải đáp tương tự cho chương trình MBA có liên kết với nước ngoài với đi học MBA tại trường đó ở nước ngoài.

Bình Bến Tre: http://blog.360.yahoo.com/blog-eM5WMXEzcqhsCpcvUd7RcxT3?p=687

Đấu giá hàng độc Nokia 1100

Cần tiền, đấu giá hàng độc - Nokia 1100
Giá khởi điểm: 20 triệu VNĐ






Khà khà.

Malena - Monica Belluci

Malena - Không thể hay hơn
Ôi, xem xong bộ film mà mình gần phát điên lên!!!
Tại sao lại hay đến như vậy được kia chứ!!!
Không thể bình luận thêm được lời nào


Monica Belluci

Hiện tại mình đang sở hữu film này sau khi download được trên mạng
Ai đọc xong bài post này và có ý muốn mua CD film Malena thì liên hệ mình nhé!
Giá: 20 triệu VNĐ/2 CD



Còn chờ đợi gì nữa nhỉ!





Nếu ai keo kiệt không muốn mua CD của tui thì vô trang: www.bittat.com để download về miễn phí!

Keke

Quan hệ tình dục - sexual intercourse

It's true - hàng độc

Vàng Anh đã có baby

Thông tin nóng hổi từ báo vnexpress.vn:
Ngày 30-4-2008 tại bệnh viện Phụ Sản Từ Vũ, Vàng Anh đã sinh 3 (2 trai 1 gái)

Sau khi đóng Nhật ký Vàng Anh

Sau khi gặp Việt Dard

Giai đoạn chuẩn bị đến bệnh viện Từ Vũ

Và cuối cùng là hình ảnh của Vàng Anh và baby

Người nước ngoài chôm tiền trong ngân hàng - video clip

Đây là Video một người nước ngoài chôm tiền của một người Việt Nam như một nhà ảo thuật.

Google.com



Đáp án cho kết quả search trên google.com với nội dung:
"con gái xinh đẹp"+"thông minh"+"trẻ tuổi"+"chung thủy"+"trong trắng"
"con trai thông minh"+"ga lăng"+"chung thủy"+"còn zin"
Con gái xinh đẹp thông minh trẻ tuổi chung thủy trong trắng ==> Không có
Con trai thông minh ga lăng chung thủy còn zin =>===>Chính là ta đây, hahaha!!!