I Paint to Praise .....Tôi Vẽ Vì Muốn Tụng Ca...
Sunday, 13. September 2009, 16:25:06
Cũng như bao phụ nữ Huế, tôi yêu thơ nhưng lại…vẽ tranh. Thơ để sẻ chia, tranh để giải bày. Nếu hiểu theo chiều không gian mở rộng thì tôi muốn mỗi bức tranh là một bài thơ. Luôn trân trọng những nổi buồn nhưng không bao giờ thỏa hiệp cùng thân phận. Tôi vẽ nổi buồn dấu mặt dưới gam màu trầm mặc. Tôi chiêm ngưỡng nỗi buồn ẩn mình sau lớp rêu phong thời gian qua từng nét cọ. Tôi tụng ca nỗi buồn trên mỗi bố cục cho sắc màu đạt đến đỉnh lãng mạn, để nổi buồn âu hóa thành thi vị đời thường. Tôi vẽ tôi, tôi vẽ những người phụ nữ…tôi đã, đang và tôi sẽ theo cách nhìn riêng: cuộc sống không lên màu ở sự ồn ào, sự vật hay sự kiện…cuộc sống chỉ dậy màu trong sâu lắng trầm tư. Đừng ngạc nhiên khi tranh tôi vẽ thường chỉ hiện lên những nỗi buồn…và thường chỉ là những nỗi buồn của phụ nữ. Tôi vẽ vì tôi muốn tụng ca.
I PRAISE THEM... Like many woman of Hue, I love poem but... use my brushesh and paints to draw paintings. Poem is to share, panting is to express oneself. I wish each of my painting could have transformed into a poem. I always indulge sweet poetic melancholy but never com promise with destiny. I paint sorrows hidden under the melancholic tones of paint; I revere each sorrow under neath the moss of time through my strokes of brush; I praise the sorrow on each stroke of colour in order to reach to the utmost of romance, transforming melancholy into charming flavour of life. I paint myself; I paint women through my way of looking at them; those who are living in a world of tranquility; apart from the disturbance of daily noses or events. I wish you would not be surprised to look at my paintings with only melancholic expression, particularly that of women. I paint woman because I cosset them and I would like to praise them...














1 2 Next »
Hasan # 26. May 2009, 11:09
nguyenquanghuu # 26. May 2009, 16:47
Hasan # 26. May 2009, 20:49
Ái Lan # 26. May 2009, 23:36
Ái Lan # 27. May 2009, 00:10
Ái Lan # 27. May 2009, 02:14
nguyenquanghuu # 28. May 2009, 10:14
Ái Lan # 28. May 2009, 10:37
BaoLoc # 5. June 2009, 12:09
Your works are beautiful! Some remind me of Chagall-floating on the air.
I wish I could paint like you. I am working on it and will share it with you later!
Would love to see more of your works here. Thanks for sharing.
Nice works.
Ái Lan # 5. June 2009, 13:07
dinesh sharma # 9. June 2009, 12:39
Ái Lan # 9. June 2009, 14:24
hieplaw # 15. June 2009, 03:14
Ái Lan # 15. June 2009, 04:11
Nồi nhớ...quên, cũng vô cùng vô tận.
Em có cá tính...rất sâu sắc...
hieplaw # 15. June 2009, 04:38
Đôi khi thấy mình thật buồn, đã hết cái tuổi tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn rồi, vậy mà em vẫn hay buồn vô cớ đấy!
Ái Lan # 15. June 2009, 11:10
Và nhạc cũng vậy …rất đúng ý thích…
Xin cám ơn em.
hieplaw # 15. June 2009, 15:16
Chị àh! Đôi mắt Chị, đối với em đầy sức hút, sức hút cũng huyễn hoặc như cõi vô biên vậy đó! Chúc Chị vui, ngủ ngon Chị nhé!
Ái Lan # 16. June 2009, 14:16
Em ở đâu giờ này?! cafe với Trịnh? hay đang lang thang nghe mưa thổn thức nhớ về "Diễm xưa"?
SG sáng nắng chiều mưa (không như mưa của Trịnh)... SG xô bồ, SG thu hút em bởi những thứ em không có... uh thì dù hoàn cảnh nào, cũng mong em tìm thấy niềm tin yêu em nhé. Chúc em.
Glyn # 17. June 2009, 06:22
Ái Lan # 17. June 2009, 14:28
hieplaw # 17. June 2009, 15:55
Mưa, khiến con người ta lạc lõng, mưa, khiến con người ta trở nên nhỏ bé, mưa, khiến con người ta cần biết mấy hơi ấm một người.
Sài Gòn vẫn thế, vẫn là kẻ lạ với em. Em nghe mưa, nhìn mưa, ngắm mưa và nghĩ về Diễm xưa của Trịnh.
Có lẽ, trong một giây phút nào đó của cuộc đời, trong màn mưa nhạt nhòa, em cũng sẽ nhìn thấy bóng dáng Chị.
Chúc Chị ngủ ngon, hôm nay có việc, không lên mạng được, Về nhà là phải lên nét liền, chỉ mong đọc những dòng....của Chị!
hieplaw # 18. June 2009, 15:34
Ái Lan # 22. June 2009, 13:52
Xin lổi chi reply trê đề em chờ lâu...cám ơn em nhé hieplaw , chị cũng rất mong tin em.
hieplaw # 23. June 2009, 02:53
Chúc Chị vui nhé!
Ái Lan # 1. July 2009, 15:24
Xin lỗi em chi reply trể.
hieplaw # 2. July 2009, 13:37
Chị hiểu mà! Em tin chị hiểu em nghĩ gì....
Ái Lan # 3. July 2009, 14:15
hieplaw # 5. July 2009, 14:55
studio41 # 23. July 2009, 08:06
Ái Lan # 23. July 2009, 08:47
Are you Singer-songwriter?!...
hieplaw # 23. July 2009, 09:03
studio41 # 24. July 2009, 07:46
Gonzalo Travieso # 25. July 2009, 01:37
Keep on working.
Best wishes.
Ái Lan # 25. July 2009, 12:29
WISH YOU WELL..GOD BLESS!!!
HoangBinh # 29. July 2009, 13:17
Nhiều qúa làm tôi "ngây ngất" chiêm ngắm:
- Vẻ đẹp của người Phụ nữ Việt, tên đẹp Ái Lan.
- Tranh cô đẹp từng nét, màu, bệt mảng, cấu trúc, Dáng vẻ...
cho đến mắt mũi, cỏ cây hoa lá...
... đẹp thùy mị
... đẹp thơ mộng
... đẹp bay bổng
... đẹp du dương
... đẹp thanh tao
... đẹp xao xuyến
... đẹp trắng trong
... đẹp thanh bình
... đẹp yêu thương
... đẹp mãi mãi...
Ái Lan # 30. July 2009, 14:48
Một lần nữa xin cám ơn...
Ái Lan # 24. August 2009, 00:59
hieplaw # 1. September 2009, 08:41
Ái Lan # 1. September 2009, 08:52
hieplaw # 4. September 2009, 14:11
Chị đừng buồn nhiều nữa nhé!
Mong Chị luôn nở nụ cười!
Ái Lan # 4. September 2009, 15:18
Liannhy # 10. September 2009, 03:57
hieplaw # 10. September 2009, 16:01
lecongtoan # 12. September 2009, 05:42
hieplaw # 13. September 2009, 14:40
Ái Lan # 14. September 2009, 00:52
Thank you, you 're welcome.
Ái Lan # 14. September 2009, 02:35
Nghịch lý không - lại lấy đó làm vui ?!...
Đã là chim suốt đời chim phải hót...Đã là tằm thì phải vương kiếp nhả tơ...Cầm cây bút phải mang điều day dứt...
Bạn hỡi! xin người đừng hỏi...sao tôi phải tụng ca nỗi buồn!?
lecongtoan # 14. September 2009, 05:06
Người nhạy cảm và đa đoan với chuyện buồn vui của kiếp người.
Người cứ luôn có cái nhìn xoáy vào bên trong của sự vật để đặt cho nó 1 cái tên phù hợp.
Người luôn yêu người, yêu đời và cũng dễ tổn thương vì nó.
Và người ... luôn chìm đắm trong nỗi cô đơn mịt mù!
Ái Lan # 14. September 2009, 05:47
lecongtoan # 14. September 2009, 06:11