Entry for April 16, 2009
Thursday, April 16, 2009 4:55:00 AM
"Ngày xửa ngày xưa, có một hòn đảo nơi đó có tất cả các cảm xúc sinh sống: Hạnh phúc, nỗi buồn, tri thức và những cái khác, bao gồm cả Tình yêu...
Một ngày kia, các cảm xúc được thông báo rằng hòn đảo sẽ chìm, vì vậy, tất cả đều đóng thuyền và rời đi, ngoại trừ tình yêu. Tình yêu là người duy nhất ở lại. Tình yêu muốn chống chọi đến giờ phút cuối cùng. Khi hòn đảo sắp chìm, Tình yêu mới quyết định nhờ sự giúp đỡ.
Sự giàu có đi ngang qua trên một chiếc thuyền rất lớn. Tình yêu nói: "Giàu có ơi, có thể đưa tôi đi cùng với không?". Sự giàu có trả lời: "Không, tôi không thể. Trong thuyền có rất nhiều vàng bạc, ở đây không có chỗ cho anh đâu".
Tình yêu bèn quyết định nhờ Phù hoa, người cũng ra đi trên một con tàu rất đẹp: "Phù hoa, hãy giúp tôi!". "Tôi không thể giúp anh, Tình yêu ạ. Anh quá ẩm ướt và có thể làm hỏng con tàu của tôi", Phù Hoa trả lời.
Nỗi buồn đang ở gần đó, Tình yêu gọi: "Nỗi buồn ơi, hãy cho mình đi cùng với cậu". "Ôi, Tình yêu, mình buồn quá, mình chỉ muốn được ở một mình!".
Bỗng nhiên có một tiếng gọi: "Lại đây, Tình yêu! Ta sẽ cho cháu đi!", đó là một người đã đứng tuổi. Quá vui mừng và sung sướng, Tình yêu quên cả hỏi họ đang đi đâu. Khi đến một miền đất khác, người lớn tuổi đó lại tiếp tục đi con đường của mình.
Tình yêu hỏi Tri thức- một người đứng tuổi khác:
-"Ai đã vừa giúp cháu vậy?"
-" Đó là Thời gian". Tri thức trả lời.
- "Thời gian ư?". Tình yêu hỏi- "Nhưng tại sao Thời gian lại giúp cháu?".
Tri thức mỉm cười khôn ngoan và nói: Bởi lẽ, chỉ có Thời gian mới hiểu được giá trị của Tình yêu"....
Một ngày kia, các cảm xúc được thông báo rằng hòn đảo sẽ chìm, vì vậy, tất cả đều đóng thuyền và rời đi, ngoại trừ tình yêu. Tình yêu là người duy nhất ở lại. Tình yêu muốn chống chọi đến giờ phút cuối cùng. Khi hòn đảo sắp chìm, Tình yêu mới quyết định nhờ sự giúp đỡ.
Sự giàu có đi ngang qua trên một chiếc thuyền rất lớn. Tình yêu nói: "Giàu có ơi, có thể đưa tôi đi cùng với không?". Sự giàu có trả lời: "Không, tôi không thể. Trong thuyền có rất nhiều vàng bạc, ở đây không có chỗ cho anh đâu".
Tình yêu bèn quyết định nhờ Phù hoa, người cũng ra đi trên một con tàu rất đẹp: "Phù hoa, hãy giúp tôi!". "Tôi không thể giúp anh, Tình yêu ạ. Anh quá ẩm ướt và có thể làm hỏng con tàu của tôi", Phù Hoa trả lời.
Nỗi buồn đang ở gần đó, Tình yêu gọi: "Nỗi buồn ơi, hãy cho mình đi cùng với cậu". "Ôi, Tình yêu, mình buồn quá, mình chỉ muốn được ở một mình!".
Bỗng nhiên có một tiếng gọi: "Lại đây, Tình yêu! Ta sẽ cho cháu đi!", đó là một người đã đứng tuổi. Quá vui mừng và sung sướng, Tình yêu quên cả hỏi họ đang đi đâu. Khi đến một miền đất khác, người lớn tuổi đó lại tiếp tục đi con đường của mình.
Tình yêu hỏi Tri thức- một người đứng tuổi khác:
-"Ai đã vừa giúp cháu vậy?"
-" Đó là Thời gian". Tri thức trả lời.
- "Thời gian ư?". Tình yêu hỏi- "Nhưng tại sao Thời gian lại giúp cháu?".
Tri thức mỉm cười khôn ngoan và nói: Bởi lẽ, chỉ có Thời gian mới hiểu được giá trị của Tình yêu"....







