My Opera is closing 3rd of March

My memory

Subscribe to RSS feed

Chia tay lang man

Chia tay lang man magnify


Một ngày, cô gái cũng có đủ dũng khí nói với chàng trai rằng: Chúng mình chia tay đi !

Chàng trai hỏi : Cớ tại làm sao ?

Cô gái trả lời : Mệt rồi, thì chẳng cần lý do nào cả.

Suốt đêm hôm đó chàng trai chỉ hút thuốc mà không nói câu nào, lòng cô gái cũng càng lúc càng lạnh.

Rất lâu về sau chàng trai không nhịn được nữa mới cất lời : Phải làm sao em mới ở lại bên tôi ?

Cô gái từ từ nói : Trả lời em một câu hỏi, nếu như anh có thể trả lời đúng đáp án trong lòng em, thì em sẽ ở lại.

Giả như em rất thích một bông mọc bên sườn dốc, nhưng để ngắt được nó thì sẽ nắm trăm phần chết, anh có ngắt nó về cho em không?

Chàng trai suy nghĩ rồi nói : Ngày mai anh nói đáp án có được không?

Lòng cô gái lúc ấy lập tức lại se lại.

….

Sáng hôm sau tỉnh dậy, chàng trai đã không còn ở đó nữa, chỉ có một mảnh giấy được để sẵn dưới cốc sữa còn ấm.

Em thân yêu, anh sẽ không đi ngắt bông hoa đó đâu, nhưng hãy để anh đưa ra lý do của mình. Em chỉ biết dùng máy tính để làm việc, nhưng luôn hồ đồ làm hỏng chương trình, sau đó em cứ thế gục đầu xuống bàn phím mà khóc. Anh phải giữ lại đôi bàn tay để sắp xếp lại chương trình cho em. Em ra ngoài luôn quên mang theo chìa khóa, anh phải giữ lại đôi chân để chạy đến mở cửa cho em. Cô gái thích du lịch này, em ở thành phố của mình thường vẫn bị lạc đường, anh phải giữ lại đôi mắt để đưa đường cho em. Mỗi tháng (bạn bè) đến là toàn thân em run lên, bụng lại đau, anh phải giữ lại lòng bàn tay ấm áp làm ấm lòng em. Em không thích ra ngoài, anh lo em sẽ bị trầm cảm, anh phải giữ lại cái miệng này để xua bớt sự cô đơn cho em. Em luôn phải làm việc trước máy tính, đôi mắt em như thế về sau sẽ không được tốt, anh phải sống , đợi khi nào mình già rồi, sửa móng tay cho em, giúp em nhổ những sợi tóc trắng phiền muộn, dắt tay em đến bờ biển tẩn hưởng ánh mặt trời tươi đẹp và bờ cát dụi dàng, nói cho em màu của những đóa hoa kia giống như nét thanh xuân trên khuôn mặt…

Cho nên

Trước khi anh tìm được người yêu em nhiều hơn anh, anh sẽ không đi ngắt bông hoa đó” (nước mắt cô như những bông hoa rơi trên trang giấy) . Gạt nước mắt cô tiếp tục đọc : “Em yêu, nếu như em đọc xong rồi, đáp án này khiến em hài lòng, thì hay ra mở cửa có được không, anh đang đứng ngoài đó, trong tay cầm món bánh mì sữa tươi mà em thích ăn nhất …”

Cô gái ra kéo cửa, nhìn thấy khuôn mặt chàng trai đang hồi hộp như một đứa trẻ, chỉ biết đưa chiếc bánh mì lấp lánh ra trước mặt cô …

Câu chuyện thật hay, nhẹ nhàng và cũng thật lãng mạn. Nó nhắc mình nhớ đến một câu chuyện, cô gái hỏi chàng trai: "giữa em và mạng sống của anh, anh chọn gì? Anh bảo không chọn em và em đã bỏ đi mà không biết rằng em chính là mạng sống của anh rồi". Tình yêu là vậy, nhẹ nhàng và là những quan tâm yêu thương thực tế, là những chăm sóc gần gũi nhất. Đó không phải là những lời có cánh, những hành động như tiểu thuyết. Người yêu ta chính là người sẽ ở bên ta dù ta có nghèo hay giàu, dù ta xinh hay xấu. Là người đầu tiên ta có thể dựa vào khi ta mất phương hướng, khi cảm thấy mệt mỏi và luôn đưa bờ vai vững chắc cho ta dựa. Người ấy sẽ ở bên ta, giúp ta khi ta gặp khó khăn dù ta không nhờ vả, sẵn sàng ngồi nghe ta tâm sự những chuyện vớ vẩn trẻ con nhất.